Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 286: Chương 286: Chân dung Bích Tiêu






Bích Tiêu không ngờ hắn lớn mật như thế , cũng dám cầu thân cả ba tỷ muội , thầm nói : “ Ngươi xem thân thể của đại tỷ , nhị tỷ và ta xem là chuyện gì......"

“ Tam muội ! “ Quỳnh Tiêu sợ Bích Tiêu nói đến điều thái quá , vội vàng quát bảo ngưng lại .

Đương sự thứ nhất là Vân Tiêu sau khi kinh ngạc cũng phản ứng lại , thanh âm trở nên càng thêm lạnh lùng : “ Bệ hạ tâm tư thật tốt nhỉ ! Muốn kết hôn với cả ba tỷ muội chúng ta ! Chẳng lẽ người đã quên cử chỉ vô lễ vừa rồi ? “ .

Trương Tử Tinh nói : “ Lần này ta đến Tam tiên đảo , vốn là muốn cầu Bích Tiêu nương nương chuyện Huyễn Thủy Châu , không ngờ tại Phương Tuyền sơn lại gây ra đại họa … Nhưng việc này thật sự chỉ là hiểu lầm , cũng không phải ta chủ tâm làm ra . Ta không muốn làm cho danh dự nương nương bị hủy hoại , cho nên mới mặt dày cầu thân . “

Bích Tiêu nghe được Trương Tử Tinh che dấu việc gặp gỡ , biết hắn không muốn lộ ra việc này , thần sắc phức tạp cúi đầu , cũng không biết đang suy nghĩ gì .

Quỳnh Tiêu nghi hoặc hỏi : “ Nếu là cầu chuyện Huyễn Thủy Châu thì sao không tới thẳng tiên động , lại phải ở Phương Tuyền sơn , còn nữa , bệ hạ làm sao bình yên đi qua Huyền Cơ trận ? “

Bích Tiêu đột nhiên ngẩng đầu lên , ánh mắt trong suốt mà kiên định , tựa hồ hạ quyết tâm nói : “ Đại tỷ , nhị tỷ , việc này là ta sai . Là ta đưa hắn tới Tam Tiên đảo , lại đưa cho hắn Huyền Cơ ngọc bài để thông qua Huyền Cơ trận , nếu không đã không phát sinh sự cố này . “

“ Tam muội sao có thể cho hắn Huyền Cơ ngọc bài ? “ Quỳnh Tiêu lấy làm kinh hãi lập tức phản ứng : “ Chẳng lẽ ngươi … “

Vân Tiêu khi thấy Trương Tử Tinh xuất ra Huyền Cơ ngọc bài , đã đoán được một ít , lại không nghĩ ra Bích Tiêu có thể thừa nhận trước mặt mọi người . Bích Tiêu không e dè nói : “ Muội từng hứa hẹn với hắn , lấy hình dạng thực của mình mà gặp lại , hôm nay hắn đến Túy Nhai gặp gỡ đúng là vì việc này . “

“ Tam muội , không thể ! “ Vân Tiêu cùng Quỳnh Tiêu vừa nghe thấy , nhất thời kinh hô .

Bích Tiêu không để ý đến hai vị tỷ tỷ , quay đầu lại hỏi Trương Tử Tinh : “ Ngươi muốn nhìn hình dáng của ta sao ? “

Trương Tử Tinh đối với sự lớn gan cùng ngay thẳng của Bích Tiêu cũng có chút kinh ngạc , lại càng hoan hỉ hơn , lập tức trịnh trọng gật đầu .

Bích Tiêu hỏi tới một câu : “ Không hối hận chứ ? “

“ Tuyệt không hối hận . “

Bích Tiêu chậm rãi vuốt cằm . Không để ý đến khuyên can của Vân Tiêu cùng Quỳnh Tiêu , trực tiếp bỏ mặt nạ và áo choàng xuống .

Không ngoài sở liệu , Bích Tiêu quả nhiên là một cực phẩm mỹ nữ . Dáng người lả lướt , da thịt trắng như tuyết , mắt ngọc mày ngài , mái tóc bồng bềnh như mây , có thể nói là tuyệt sắc .

Song lại có điểm ngoài dự liệu . Tỷ như nói , dung mạo của nàng không hoàn toàn giống người Trung thổ , có chút vị đạo (mùi vị , dáng vẻ ) của con lai . Đôi mắt kia rõ ràng là màu lam , nhìn giống như một đôi bảo thạch .

Tại mi tâm của nàng có một hạt gạo nhỏ màu hồng , nhìn kỹ thì hạt gạo màu hồng kia sáng long lanh như nước tinh khiết , điểm tại mi tâm hồn nhiên càng làm tăng thêm vài phần mị lực .

Con lai ? Không ngờ lại là con lai , Trung Âu ? Trung Mĩ ? Hay là Trung …

Còn nữa , cái điểm màu hồng kia có chút quen mắt , dường như đại biểu cho …

Hóa ra nàng đúng là …

Bích Tiêu sau khi tháo bỏ mặt nạ xuống , giống như bị cáo đang chờ đợi phán quyết , lẳng lặng nhìn hắn , khuôn mặt mặc dù bình tĩnh , nhưng đôi mắt màu lam lại có vẻ hết sức phức tạp . Có khẩn trương , có sợ hãi …

“ Bích Tiêu , nàng thật đẹp ! “ Trương Tử Tinh từ đáy lòng nói ra một câu , trực tiếp gọi tên nàng .

Câu ca ngợi này , làm cho đôi mắt Bích Tiêu vốn lo âu thoáng cái trở nên tràn ngập thần thái , khuôn mặt xinh đẹp nhất thời lộ ra vẻ tười cười động lòng người : “ Thật sao ? “

Không cần phải nghĩ cũng biết lời khen này làm cho cả Vân Tiêu cùng Quỳnh Tiêu vô cùng kinh hãi , trong lòng đồng thời cùng dâng lên cảm giác khác thường : Tuy nói ba tỷ muội mình là người tu luyện , đối với dung mạo cũng không quá so đo , nhưng so với nữ tử Trung thổ dù sao cũng có khác biệt . Chuẩn xác mà nói là quái dị . Vậy mà vị thiên tử này không ngờ lại không hề ghét bỏ , lại còn chân thành ca ngợi . Chẳng lẽ vì muốn lừa cho Bích Tiêu vui vẻ sao ?

“ Trời đất chứng giám ! Quả thật đúng là tuyệt thế mĩ nhân ! “ Trương Tử Tinh cũng không biết tâm bệnh của Tam Tiêu . Vẫn âm Thầm đắc ý là mình kiếm lớn , tự nhiên lại gặp hỗn huyết mĩ nữ , mà lại ở cái thế giới này .

Hắn hướng về Bích Tiêu trọng trọng gật đầu , nghiêm mặt nói : “ Ta cùng nàng hiểu nhau đã lâu , tâm linh tương thông . Chớ nói nàng tướng mạo xinh đẹp động lòng người như thế , cho dù dung mạo thật sự tầm thường , cũng không để ở trong lòng . Chỉ cần nàng nguyện ý , ta quyết dùng cạn kiệt khả năng chiếu cố cho nàng cả đời . “

Bích Tiêu hai má đỏ sẫm , trong đôi mắt màu lam như có hơi nước dâng lên . Nàng vốn cho rằng dung mạo của mình so với nữ tử bình thường thật kỳ dị . Với người khác thật ra cũng không sao , nhưng đứng trước nam tử mà mình ngưỡng mộ khó tránh khỏi có tự ti trong lòng . Giờ nghe được lời ca ngợi lớn mật từ đáy lòng của hắn , trong lòng nhất thời dâng lên một cỗ kích động khó có thể biểu đạt . Nhưng nàng cũng không có đáp ứng thỉnh cầu của Trương Tử Tinh , mà chỉ vào điểm hồn trên mi tâm mình nói : “ Thành ý của bệ hạ , Bích Tiêu vô cùng cảm kích … Chỉ là , ngươi biết đây là vật gì không ? ”

Trương Tử Tinh chẳng hề để ý , nở nụ cười lạnh nhạt nói : “ Chỉ bất quá là vô thượng ma thể mà thôi , lại có ngại gì ? ”

Lời vừa nói ra , Tam Tiêu đồng thời chấn động , không ngờ kiến thức của hắn lại cao như vậy ! Hơn nữa không ngờ lại chẳng thèm để bụng …

Trương Tử Tinh chứng kiến chân diện mục của Tam Tiêu , lúc này mới hiểu năm đó lên Bích Du Cung , Thông Thiên Giáo Chủ từng hỏi hắn đối với Ma thần tộc cùng các tộc khác có ý như thế nào , không nghĩ tới lại như thế này !

Bích Tiêu lại là Ma Thần tộc nhân! Không , Triệu Công Minh cùng Tam Tiêu hẳn đều là Ma Thần tộc nhân ! Đây là nguyên nhân phải đeo mặt nạ ? Điểm này xác thực nằm ngoài dự liệu của của Trương Tử Tinh , nhưng lại nằm trong phạm vi thừa nhận của hắn .

“ Bích Tiêu , chỉ cần nàng nguyện ý , hứa hẹn vừa rồi của ta vẫn có hiệu lực như cũ , tuyệt không nuốt lời . “

Vân Tiêu đang muốn đưa ra nghi vấn , chỉ thấy Thiên tử từ trên mặt đột nhiên tháo xuống một vật năm màu có chút mơ hồ giống như một phiến lá mỏng nhiều màu . Dung mạo mặc dù không thay đổi , nhưng lại có thêm một cái tiêu chí màu tím , cùng với Bích Tiêu giống nhau !

Tam Tiêu nhất thời đại chấn , Bích Tiêu khó có thể tin được nói : “ Ngươi … ngươi cũng là vô thượng ma thể ! Chẳng lẽ ngươi là tộc nhân Ma Thần tộc ? Nhưng ngươi vì sao lại là Thiên tử nhân giới ? “

Trương Tử Tinh cười nói : “ Ma thể này của ta là do cơ duyên mà có , nhưng vô luận là như thế nào , ta cũng coi như có một nửa là tộc nhân Ma thần tộc , cái này thì các nàng yên tâm đi ! “ Bích Tiêu lắc đầu nói : “ Bệ hạ có được cơ duyên này , quả thật khó có được . Nhưng ma thể của tỷ muội ta quả thực dị thường . Có phải bệ hạ cảm thấy tướng mạo của ta cùng nữ tử Trung thổ có chút kỳ dị ? “

Trương Tử Tinh gật đầu .

Bích Tiêu giải thích cho hắn , kỳ thật , ba tỷ muội nàng cùng huynh trưởng cũng không chính xác là Ma Thần tộc tộc nhân , mà là Ma Thần tộc cùng yêu tộc hoặc nhân tộc kết hợp mà sinh ra đời sau , bởi vậy mới có tướng mạo kỳ dị như vậy. Nguyên nhân giao hợp có nhiều loại , tuyệt đại đa số là dưới tình huống không tình nguyện mà phát sinh . Điều này đối với ma thần tộc ,yêu tộc hoặc nhân tộc mà nói đều là một sự sỉ nhục , tuyệt đối không được lưu lại hậu thế . Bọn họ không được bất cứ bộ tộc nào tán thành , có thể nói là không có chỗ dung thân .

Bản thân Tam Tiêu cùng Triệu Công Minh cũng không biết cha mẹ đến cùng là ai . Năm đó khi bốn người còn đang mặc tã lót liền bị vứt nơi tuyệt địa , mắt thấy đã sắp chết thì vừa đúng lúc Thông Thiên Giáo Chủ đi ngang qua . Nguyên vì ưu ái tư chất bốn người nên đã ra tay cứu lấy , cũng thu nạp làm môn hạ . Bốn người cũng quả thật không chịu thua kém , sau khi lớn lên tu luyện thành công , cũng không biết do thể chất khác thường hay do tác dụng của Thượng Thanh Tiên Quyết , không ngờ đều tu thành vô thượng ma thể hiếm có . Nhưng có điều hết sức quỷ dị , đó là không cách nào dùng tiên thuật thay đổi được diện mạo .

Vì để miễn đi phiền phức không cần thiết , Thông Thiên Giáo Chủ liền ban cho họ bốn cái mặt nạ kỳ lạ có thể thu liễm khí tức , che lấp hình dáng của họ , lại đưa bốn người rời khỏi Bích Du Cung , phân ra hai nơi tu hành .

Vô luận là sau cuộc đại chiến của Ma Thần tộc cùng yêu tộc hay sau cuộc tranh phong của Hiên Viên Đế cùng với Ma thần Xi Vưu , bốn người đều hết sức tuân theo lệnh sư phụ , không đếm xỉa đến , cho nên đã được bình an . Danh tiếng của Ma Thần tộc luôn luôn không tốt , cuộc chiến của Hoàng đế và Xi Vưu đã khiến cho nhân tộc tối kị với Ma Thần tộc , oán hận Yêu tộc . Cho dù biết mình là hỗn huyết thân, bốn người cũng vẫn chưa từng hiển lộ chân diện mục , để tránh tao ngộ không tốt .

Trương Tử Tinh nghe vậy , cực kỳ không cho là đúng : Không phải con lai sao ? Đổi lại là người khác , đúng là với hậu duệ của “ Ma nữ “ còn có chút cố kỵ , nhưng hắn là người thời đại nào chứ ? Sao có thể so đo chuyện này .

“ Ta yêu tha thiết nữ nhân của ta , bất kể là nhân tộc hay là dị tộc đều đối xử như nhau . Hơn nữa ta đem hết mọi năng lực để bảo vệ nàng , không để nàng phải chịu bất kỳ ủy khuất nào . Nếu nàng không tin , ta có thể láy danh nghĩa thiên tử phát độc thệ . “

Bích Tiêu mặc dù ngượng ngùng nhưng con ngươi lại đặc biệt sáng ngời , yếu ớt nói một câu : “ Bệ hạ còn muốn an ủi ta ? Nếu để người ngoài biết ngươi cùng ta là dị tộc gặp gỡ , chỉ sợ sẽ gây ra đại họa , còn nguy tới vương vị của ngươi . “

Trương Tử Tinh cũng không nhiều lời , lúc này đã bắt đầu phát thệ . Bích Tiêu nghe được giật mình kinh hãi , vội vã khuyên ngăn , bất quá trong tâm hồn thiếu nữ lại vui sướng vô cùng . Quỳnh Tiêu ánh mắt chớp động khác thường , mơ hồ lộ ra tán thưởng với Trương Tử Tinh , chỉ có Vân Tiêu vẫn như lạnh lùng như cũ , bất động thanh sắc .

Bích Tiêu biết được hắn thật sự bất kể , trong lòng chỉ cảm thấy hạnh phúc vô cùng , nhưng lại ngửa mặt lên nói : “ Ngươi thân là nhân giới thiên tử vậy mà lại có Ma Thần thể ! Nếu mà ngươi dám tiết lộ bí mật của tỷ muội chúng ta , ta nhất định chiêu cáo thiên hạ , làm cho ngươi thân bại danh liệt . “

Trương Tử Tinh không khỏi choáng váng : Vị cô nương này thay đổi sắc mặt cũng nhanh quá đi , mới lộ ra một chút cảm động xong , bật lại một cái đã thành uy hiếp rồi .

Bất quá Vân Tiêu lại nhìn ra nét mặt muội muội là thật tâm vui sướng , mới rồi chẳng qua muốn che dấu hưng phấn mới cố ý như vậy , không khỏi thầm than một tiếng , nói : “ Bệ hạ quả thật là người phi thường ! Thật ra tỷ muội chúng ta đã rơi xuống tiểu thừa . Chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm , coi như không tính toán nữa , từ nay về sau không cần so đo . Bệ hạ tới Tam Tiên đảo đã lâu , chỉ sợ trong chiều còn có chính sự , hay là mời trở về đi . “

Trương Tử Tinh không nói gì : Vị đại tỷ này càng tuyệt , dĩ nhiên lại tránh chuyện chính ra , trực tiếp tiến khách . Bích Tiêu nghe Vân Tiêu nói thế , lộ ra vẻ mặt không tình nguyện . Trương Tử Tinh trong lòng biết thời cơ tới phải lợi dụng , mất rồi là không còn nữa , vội vàng đề cập lại chuyện cầu thân .

Vân Tiêu trầm ngâm nói : “Không nói thân phận Ma tộc của tỷ muội chúng ta , bệ hạ còn là nhân giới chí tôn , nắm giữ tứ hải giai nhân , tự nhiên là có tuyệt sắc vô số , sao có thể lưu luyến nữ tử ngoại phương như chúng ta ? Còn nữa , tỷ muội chúng ta thành tâm tu luyện , không muốn dính đến chuyện trần tục . Cho nên không thể làm gì khác hơn là đành phụ thịnh ý của bệ hạ . Còn về chuyện danh dự kia … Vân Tiêu là tu cầm chi sĩ , sớm đã không còn để túi da ở trong lòng . Lần này hiểu lầm đã giải trừ , bệ hạ cần gì phải lưu tâm ? Ngày sau nếu không có chuyện quan trọng , vậy mời bệ hạ an tâm thống trị thiên hạ , không nên quay lại Tam Tiên đảo . “

“ Tam tỷ ! “ Bích Tiêu thấy Vân Tiêu nói tuyệt tình như thế , cực kỳ sốt ruột , thốt ra : “ Mới vừa rồi sư tôn không phải nói tình kiếp của tỷ … “

“ Tam muội ! “ Vân Tiêu ngữ khí có chút nghiêm khắc , nhìn kỹ Bích Tiêu trong chốc lát , thanh âm lại hòa hoãn xuống : “ Ngươi cùng hắn nếu thật có tình ý , vậy theo hắn đi đi . Ngươi là tỷ muội với ta nhiều năm , tình đồng nhất thể , tỷ tỷ cũng không nhớ trong cuộc đời này ngươi có điều gì phải hối hận không , chỉ là trong sát kiếp hung hiểm dị thường , mong ngươi cẩn thận . “

Bích Tiêu vừa nghe Vân Tiêu nói xong , hai mắt nhất thời đỏ bừng , ánh mắt rơi vào khuôn mặt Trương Tử Tinh , lại nhìn lại hai vị tỷ tỷ một chút , lắc đầu nói : “ Đã là tỷ muội một thể , phải cùng tiến cùng lui , ta tuyệt không rời đi hai vị tỷ tỷ . “

Vân T nghe vậy , lộ ra ánh mắt vui mừng . Trương Tử Tinh chính đang thất vọng , đột nhiên trong tiên thức truyền đến thanh âm của Bích Tiêu : “ Ngốc tử ! Tỷ tỷ tuy có tâm nói vậy nhưng lại không phải người vô tình . Ngươi phải nghĩ biện pháp làm cho nàng động tâm , nếu không ta sẽ không thèm nhìn đến ngươi … “

Tốt xấu gì cũng đường đường là thiên tử , vậy mà nghĩ không ra Đặng Thiền Ngọc ngày trước hô hắn là “ Tiểu tặc “ , bây giờ lại đến Bích Tiêu đặt cho hắn cái danh “ Ngốc tử “ … Trương Tử Tinh xoay chuyển suy nghĩ , nói : “ Vân Tiêu nương nương , lệnh sư năm đó tai Bích Du Cung đã nói , ta cùng với ba người các ngươi hữu duyên . Lần này thực sự có chuyện muốn nhờ , lại với chuyện xảy ra ở Tùng Thúy sơn hôm nay , ta cho là như thế . “

Mượn chuyện “ Hữu duyên “ này cũng không hoàn toàn là bịa đặt , lần đầu tiên gặp mặt , từ những việc Thông Thiên Giáo Chủ hỏi hắn cũng có thể đoán ra , hơn nữa Bích Tiêu lại vừa nói Vân Tiêu có tình kiếp , cho nên Trương Tử Tinh đánh bạo đem vị “ Đại thần “ Thông Thiên Giáo Chủ này ra .

Vân Tiêu vừa nghe tên sư tôn , nhớ lại ngày đó Thông Thiên Giáo Chủ đối với tình kiếp của nàng từng nói : “ Tùy duyên mà làm , không nên cưỡng cầu “ , quả nhiên có chút chần chờ .

Trương Tử Tinh nhân cơ hội lại nói : “ Nương nương chắc cũng biết tu vi của ta đã đến kim tiên trung giai ? “

Trừ Bích Tiêu sớm đã biết , Vân Tiêu cùng Quỳnh Tiêu đều lấy làm kinh hãi : Từ lúc đầu gặp mới là chân tiên cảnh giới , mới qua bao lâu , đã tới kim tiên trung giai ! Loại tốc độ này thật khó có thể tin được ! Tu vi cảnh giới tuyệt không phải thuần túy là lực lượng điệp gia lên mà thành , cũng không thể trong thời gian ngắn mà có thể thành tựu . vậy mà thiên tử lại thật sự làm được , chỉ có thể dùng hai chữ kỳ tích để hình dung .

Trương Tử Tinh đầu tiên là thu hồi khí tức của Chân Võ Linh Quyết đang áp chế , triển lộ tu vi chính thức của mình , nhân cơ hội liền mặt dày đem song tu thuật do Hiên Viên hoàng đế thân truyền nói ra . Cái này thật huyền diệu vô cùng , đối với tu vi song phương có rất nhiều ích lợi , nguyện cùng tam nữ kết làm đạo lữ , cùng tu thuật này . Tương lai tìm người kế thừa truyền ngôi , sau đó cùng tam nữ hợp thành thê tử nhất đạo , ẩn cư thế ngoại , cùng nghiên cứu vô thượng đại đạo .

Vân Tiêu cùng Quỳnh Tiêu đều đeo mặt nạ , nhìn không ra vẻ mặt , chỉ có Bích Tiêu nghe tên này làm trò , mặt dày hướng tỷ muộ nàng nói ra song tu thuật , lúc này mặt đỏ lên , trong tiên thức mãnh liệt mắng hắn N lần , vì vậy , Trương Tử Tinh lại thêm vài cái danh hiệu như là “ Sắc lang “ , hay “ Lưu manh “ vân vân …

Hiên Viên hoàng đế cùng song tu thuật kia chỉ là thứ nhì , Thông Thiên Giáo Chủ có điạ vị rất cao trong lòng Vân Tiêu , hắn nói lời này quả thật làm cho Vân Tiêu không cách nào bỏ qua , tâm ý căn bản kiên định đã sinh ra dao động .

Vân Tiêu trầm mặc hồi lâu , thoáng thấy bộ dạng Bích Tiêu cùng Trương Tử Tinh đang truyền ý trao đổi , thở dài một tiếng , nói : “ Đã là sư tôn nói vậy , ta cũng không thể nói gì hơn . Bệ hạ chỉ cần làm được hai sự tình , tỷ muội chúng ta liền đáp ứng lời thỉnh cầu của bệ hạ . “


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.