Ngài Quản Lý “Diễn Sâu”

Chương 45: Chương 45: Chương 43






Hành lý Trần Thái mang theo không nhiều, chỉ có một cái vali nhỏ, bên trong là mấy bộ quần áo.

Bên cạnh quần áo là một cái túi có miệng khóa nửa trong suốt, nhờ vậy mà những thứ đựng bên trong có thể nhìn thấy mờ mờ. Lục Tiệm Hành nhìn thấy, ban đầu có hơi kinh ngạc, nhìn kỹ quả nhiên là những thứ đó, thế là không nhịn được hơi ngượng ngùng, liếc nhìn Trần Thái một cái.

Trần Thái vẫn không nhận ra, thay một bộ đồ nhẹ nhàng rồi kéo anh ra ngoài.

Hai người bỏ lại xe để đi bộ, cứ thế đi dọc theo khách sạn ra ngoài, vừa đi vừa nghỉ thăm thú xung quanh. Lục Tiệm Hành đã quá quen với khu này, thỉnh thoảng thấy Trần Thái đi chậm lại, ngẩng đầu nhìn với vẻ hiếu kì, anh sẽ cười nói cho y biết cách bài trí phong cảnh của chỗ này, hay lịch sử ngọn nguồn của chỗ kia.

Trần Thái nghe những điều anh nói một cách hứng thú, lại nghĩ anh cũng coi như là người địa phương, nên có hỏi thăm anh về mấy quán ăn ngon ở khu phố.

Lục Tiệm Hành lại lắc đầu nói: “Tôi không quen thuộc chỗ đó.”

Trần Thái ngẩn ra: “Không phải anh từ nhỏ lớn lên ở đây sao?”

“Không phải, nhà tôi cách đây hơi xa. Là một trấn nhỏ tiếp giáp với Thượng Hải.” Lục Tiệm Hành nói xong lại cười, “Trước đây khi bố mẹ tôi còn thường đưa tôi đến đây chơi, cũng ở lại ngay chỗ này, sau đó đến nhà hàng ăn hai bữa cơm, lại tới thư tràng(1) nghe một chút Bình đàn(2), cách ngày mới về. Khi đó tôi cũng hỏi về mấy con phố ăn vặt, hai người họ nói với tôi chỗ đó có người xấu, chỉ trực chờ để lừa gạt trẻ con. Về sau có lần tôi làm ầm ĩ, bố tôi mới lén đưa tôi đi, nhưng mà không cho tôi ăn mấy món ngọt như cháo đậu đỏ hay bánh trôi, nói bên trong có trộn lẫn thuốc, hồi đó cứ thế bị hai người lừa.”

“Hở?” Trần Thái sững sờ, “Hồi bé anh ngố vậy?”

Với tướng mạo hiện giờ của Lục Tiệm Hành, khi còn bé hẳn là một cậu bé ngốc ngốc xinh trai.

Lục Tiệm Hành hé miệng cười không ngừng, “Hồi đó tôi bị sâu răng, cho nên bố mẹ vì không muốn cho tôi ăn ngọt mà nghĩ hết cách này đến cách khác.”

“Thế chuyến đi đó không ăn gì hết à?” Trần Thái thông cảm, “Chẳng phải sẽ thèm chết sao.”

Lục Tiệm Hành lắc đầu: “Bố đưa tôi đến một tiệm xương hầm tương(3).”

Trần Thái: “…”

“Ông ấy nói xương hầm tương đắt lắm, người xấu không nỡ dùng. Cho nên hai bố con mỗi người cầm một khúc xương bắt đầu gặm. Lúc về sợ bị mẹ tôi nhìn ra nên tìm một chỗ để rửa mặt. Nhưng vẫn bị phát hiện.” Lục Tiệm Hành nói, “Khi đó tôi đang thay răng, kẽ răng rất lớn, cho nên bị mắc thịt… Miếng thịt bị mắc đó trở thành bằng chứng tố cáo, cả buổi tối tôi và bố phải viết thư hối lỗi.”

Trần Thái không nhịn được bắt đầu cười ha hả, y theo bản năng muốn hỏi Lục Tiệm Hành về tình hình của cha mẹ anh, lại nhớ tới vụ “món nợ oan trái” mà lần trước mẹ mình nói.

Trần Thái do dự, sợ tìm đề tài không khéo sẽ gợi lên chuyện đau lòng của người ta, suy nghĩ một lát, cũng nói về mấy chuyện xấu hổ của mình.

“Ngày còn nhỏ tôi cũng từng trải qua chuyện đó, ” Trần Thái khụ một cái, “Có một dạo tôi rất mập, cho nên vì để giảm béo cho tôi mà mẹ ngày nào cũng nấu cải xanh. Một lần tôi giả vờ bị bệnh, thông đồng với bố mượn cớ đi tiêm để lén đi ăn chân giò muối. Hai bố con đã một tháng chưa được nhìn thấy thịt, thèm vô cùng, thèm nhỏ dãi luôn. Cuối cùng ăn đến mức miệng đầy nước mỡ, về nhà bị mẹ đuổi cho một trận.”

Lục Tiệm Hành vừa nghĩ đến cảnh tượng nhà Trần Thái náo loạn đã cảm thấy vô cùng thú vị, bố mẹ anh khi dạy bảo anh đều giảng giải rất nho nhã, không biết nhà Trần Thái như thế nào.

“Sau đó thì sao?” Lục Tiệm Hành hỏi, “Bị đánh không?”

“Không, ” Trần Thái nói: “Tối hôm đó mẹ tôi cố ý làm cả một bàn thịt, sườn xào chua ngọt thịt kho tàu, chân giò sườn hầm tương…” Y nói đến đây còn chống nạnh, duỗi một ngón tay hung dữ chỉ vào một chỗ, học theo dáng vẻ của bà Trần, đè giọng quát mắng: “Ăn đi, hai bố con ông không phải thích ăn thịt sao, hôm nay ăn hết cái bàn này cho tôi! Sao thế, không ăn à, thịt bên ngoài mới ngon đúng không? Đúng à? Ông dám nói đúng? Không đúng? Không ngon thế hai bố con ông ra ngoài làm quái gì!…”

Y hí ha hí hửng học theo rất hào hứng, câu cuối còn nâng giọng thật cao, thế là bị hụt hơi.

Lục Tiệm Hành: “…”

Đúng lúc có người đi ngang qua, nhìn Trần Thái với ánh mắt khó hiểu.

Cái mặt già của Trần Thái đỏ ửng, thế mà vẫn chống eo không phục lườm lại một cái, đợi người kia đi xa, y nhanh chóng quay người lôi Lục Tiệm Hành chạy sang hướng khác.

Hai người quẹo vào một con đường khác, thấy chung quanh không có ai nhìn, lúc này mới liếc mắt nhìn nhau rồi không nhịn được vịn tường cười phá ra.

“Ai yo mẹ ôi, mất mặt chết mất, cổ họng cũng khản luôn rồi…” Trần Thái lau mặt, mặt mũi đầy vẻ bi thống hỏi, “Ánh mắt người ban nãy nhìn tôi, có phải là như đang nhìn một tên thiểu năng trí tuệ không?”

Lục Tiệm Hành không nhịn được phì cười, cố ý gật đầu: “Ừ.”

“…” Trần Thái quay đầu nhìn anh, hai người vừa đối mắt, lại muốn cười.

“Có bệnh à, ” Lục Tiệm Hành cười một chốc, lại nói, “Có gì buồn cười đâu.”

“Đúng vậy, có cái gì buồn cười đâu.” Trần Thái ôi dào một tiếng, đi bên cạnh anh, kéo một cánh tay anh ôm lấy, “Nói chuyện chính đi, tối nay ăn gì?”

Lục Tiệm Hành hỏi: “… Em nói xem?”

“Xương hầm tương?” Trần Thái lại diễn màn ban nãy, chỉ tay: “Sườn xào chua ngọt thịt kho tàu chân giò sườn hầm tương…”

“Không được không được, ” Lục Tiệm Hành cười chảy cả nước mắt, “Không dám.”

Hai người đi vào một nhà hàng trang trí kiểu cổ điển, gọi mấy món ruột của tiệm.

Lục Tiệm Hành cười suốt một đường, mỏi cả mồm, trong lúc chờ món ăn được bưng lên liền dựa vào ghế đánh giá Trần Thái. Y lúc này đang quay đầu nhìn thực khách bên cạnh, gò má anh tuấn, khóe môi mang ý cười.

Lục Tiệm Hành phát hiện miệng Trần Thái thật ra rất mỏng, hơn nữa mặt mũi tuy rằng đẹp trai, nhưng cằm hơi cong lên, trông cứng rắn hơn người bình thường, cho nên thoạt nhìn rất có khí khái đàn ông.

Người như thế thông thường rất nặng lòng về đường sự nghiệp, làm việc kiên trì, rất có quyết tâm không đạt mục đích sẽ không bỏ qua.

Lục Tiệm Hành nhớ tới quãng thời gian trước khi anh đi tìm hiểu chuyện về Vương Thành Quân, sau đó cảm thấy không yên lòng, liền liên lạc với Vương Thành Quân.

Cậu ta ở đầu dây bên kia khóc sướt mướt như thằng ngốc, nói mình và Trần Thái không thể xa rời nhau, lại nghĩ anh Trần của cậu ta giờ này chắc chắn đang rất rầu rĩ. Lục Tiệm Hành cúp điện thoại rồi lại không ngủ được, nửa đêm gọi cho Trần Thái, muốn an ủi y một phen, nào ngờ bên đó lại đang bận công việc mới.

Lục Tiệm Hành vừa mới quay đi thì nghe điện thoại của Trần Thái kêu. Lục Tiệm Hành để y lo việc của mình trước, còn anh ngồi cạnh nghe ngóng, hình như là Tuyết Oánh xin nghỉ đi quay quảng cáo, cô xin phép phía đoàn phim nhưng không được.

Lúc đó ngữ khí của Trần Thái vẫn rất ôn hòa, nhưng thái độ vô cùng cứng rắn, nói với bên kia: “Kỳ nghỉ của chúng tôi còn rất nhiều ngày, lần này cũng đã thông báo sớm, Tuyết Oánh thứ tư đi thứ sáu về, bảo đảm sẽ không làm lỡ lịch quay chụp.”

Bên kia hình như thấy y hạ giọng, vẫn từ chối một câu, Trần Thái vẫn tiếp tục cười nói: “Vậy cũng hết cách, chúng tôi đã đặt xong vé máy bay vào thứ tư rồi, đến lúc đó cho dù bên các anh có ra thông báo gì thì chúng tôi vẫn cứ đi.”

Địa vị của Tuyết Oánh trong đoàn phim này là có nhà đầu tư “đỡ đầu”, cách Trần Thái liên hệ với các bên cũng hoàn toàn bất đồng. Đợi cho bên đó cuối cùng cũng chịu đồng ý, y mới gọi điện thoại cho trợ lý của Tuyết Oánh, xác nhận vé máy bay và nhắc nhở chú ý những hạng mục khác, từng cái từng cái đều là chi tiết nhỏ vụn vặt, nhưng y nhớ rất rõ.

Nỗi lo lắng của Lục Tiệm Hành do trận khóc lóc của Vương Thành Quân nhất thời không còn sót lại chút gì, anh bỗng hơi chút buồn cười, lại cũng than thở, nghĩ bụng năng lực thích ứng và sức chịu đựng của Trần Thái còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của anh, thậm chí mạnh hơn cả anh ý chứ.

Lúc Trần Thái quay mặt sang chỉ thấy Lục Tiệm Hành đang nhìn mình xuất thần, y nghiêng đầu khiến anh mới đột nhiên lấy lại tinh thần.

“Không phải anh mệt đấy chứ?” Trần Thái nghĩ Lục Tiệm Hành mới vừa về hôm nay, lại lái xe đường xa đến đón mình, vội hỏi, “Thế thì chúng ta chốc nữa ăn xong về luôn đi.”

Lục Tiệm Hành “Ừ”, lại hỏi y: “Không phải muốn đi mua quà sao?”

“Cơ hội này giữ lại trước đã, ” Trần Thái nói, “Tôi phải từ từ suy nghĩ, không thể lãng phí.”

“Gần đây em có liên lạc với Vương Thành Quân không?” Lục Tiệm Hành vẫn là không nhịn được phải hỏi, “Trước đây thấy cậu ta cứ như con cún con lẽo đẽo theo phía sau mông em, giờ đột nhiên tách ra, hai ngươi chắc đều không quen nhỉ?”

“Vẫn liên lạc mà, Vũ Nhất Minh vừa hay cùng đoàn phim với cậu ta, quan hệ của hai người bọn họ bây giờ còn rất tốt.” Trần Thái rót cho anh một chén trà, cười cười, không nhanh không chậm nói, “Thật ra cuộc sống chính là một quá trình luôn có tính khiêu chiến, có những việc nếu đã không thể thay đổi thì hãy tìm cách thích ứng. Thích ứng càng nhanh thì tổn thất càng nhỏ.”

Lục Tiệm Hành nhíu mày: “Đạo lý bị ‘cuộc sống cưỡng dâm’ à?” Trước đây anh đọc được một câu, cuộc sống giống như một vụ cưỡng dâm, nếu không thể phản kháng thì hãy học cách hưởng thụ. Tuy rằng đạo lý đúng là như vậy, nhưng cách nói như thế anh không thích.

Nào ngờ Trần Thái lại lắc đầu: “Không phải, là lý luận ngọc trai, cuộc sống giống như một chuỗi vòng ngọc trai, nếu bất cẩn làm rơi mất một hạt, không thể ném dây xỏ để đi tìm, anh vẫn phải xâu viên tiếp theo vào.”

Lục Tiệm Hành kinh ngạc: “Câu này chưa nghe nói bao giờ.”

“Tự tôi soạn ra đấy, ” Trần Thái bưng cốc trà chạm nhẹ vào cốc của Lục Tiệm Hành, cười nói, “Dù sao thời gian còn dài, tôi với Thành Quân xa cách thì cứ xa thôi, có câu nói gì ấy nhỉ… Núi sông rồi sẽ liền kề, có duyên ắt sẽ gặp lại.”

Hai người ăn xong lại theo đường cũ chậm rãi đi về, Lục Tiệm Hành đúng là hơi mệt, có lẽ là do trong một ngày đi đi lại lại hơi nhiều, hoặc cũng có lẽ là bị những lời nói lúc trưa của ông Khác làm ảnh hưởng.

Anh nghĩ tới nghiên mực ống ngói kia, lại nhớ về cảnh năm đó bố mẹ nuôi dắt anh đi qua nơi đây, đều là những yêu thương nho nhỏ, nhưng chỉ tại trí nhớ của anh quá tốt, cứ nhớ rõ từng chuyện. Những năm này anh cứ hay nhớ về quá khứ, mặc dù vẫn còn trẻ nhưng thỉnh thoảng cứ có cảm giác như ông cụ non.

Giờ nghĩ lại, kỳ thực Trần Thái nói rất có đạo lý, hạt ngọc trai đã rơi mất, dây xỏ cũng đứt đoạn, dù có khó hơn nữa cũng không có gì không thể vượt qua được.

Ai mà không có một giới hạn? Nhanh chóng vượt qua là được rồi.

Anh dần nghĩ thông suốt, lòng cũng thoải mái hơn nhiều.

Trần Thái đi bên cạnh thấy anh cứ luôn suy tư thế là lại nghĩ nhiều. Y nhớ chú Thành có nói chiều nay tâm trạng Lục Tiệm Hành không tốt còn tắt điện thoại, lại xâu chuỗi với những gì mình nghe ngóng được, bỗng não bổ ra cảnh bọn trẻ về quê nhà chữa lành vết thương lòng trong phim “Món nợ oan trái”.

Trần Thái vốn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại cảm thấy không phải lúc thích hợp, thế là im lặng, cứ thế lặng yên đi cùng Lục Tiệm Hành. Chờ đến tối khi y đã làm vệ sinh cá nhân xong, trong lúc Lục Tiệm Hành đi tắm, y lại bắt đầu suy nghĩ xem chút nữa nên an ủi người ta thế nào

Từ khoản tự mình phân tích mọi chuyện đến khoản dẫn dụ từng bước, lại thấy bầu không khí như vậy quá cứng nhắc, thế là lại nghĩ hay là đóng vai một anh zai tri kỷ… Y tóm chăn nghĩ tới nghĩ lui, cơn mệt mỏi mấy ngày nay lại cứ thế lũ lượt kéo đến. Còn chưa nghĩ ra cái gì đã lăn ra ngáy khò khò.

Hôm sau thức dậy, Trần Thái nhìn đồng hồ, đã là hơn chín giờ.

Lục Tiệm Hành vẫn nằm ngủ ở đó, cánh tay duỗi ra vừa vặn đè trên cổ y.

Trần Thái sắp thở không nổi, vội dời cánh tay anh ra. Ló đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, ngoài trời mây đen cuồn cuộn, trời đất đen sì.

Y vội đánh thức Lục Tiệm Hành, anh cũng giật mình.

Hai người mau chóng trả phòng về nhà, đi tới nửa đường, quả nhiên một trận mưa rào tầm tã cứ thế trút xuống, tầm nhìn trước mắt bị cơn mưa che lấp, tốc độ xe không thể không chậm lại. May là xe cộ trên đường không nhiều, hai người lái xe cẩn thận từng li từng tí về nhà, chú Thành đã che sẵn một cây ô thật lớn đứng chờ.

Lục Tiệm Hành đậu xe xong, cùng Trần Thái đội mưa chạy vào hành lang.

Chú Thành vội cầm khăn mặt chạy tới, đưa xong còn dặn dò: “Nước nóng đã mở sẵn rồi, hai đứa nhanh đi tắm thay quần áo khô đi.” Nói xong lại than thở, “Sao đột nhiên lại mưa nhỉ, dự báo thời tiết cũng không nói sẽ có mưa.”

Trần Thái vẫn còn sợ hãi, nói: “Mưa rào có sấm chớp thường như vậy, nói đến là đến, nhưng chắc cũng qua nhanh thôi.”

Đợt trước thời sự đưa tin rằng trong một ngày mưa gió bão bùng, xe cộ đi trên đường bị sét đánh trúng. Suốt cả đường vừa rồi trái tim y như treo lên, giờ về đến nhà rồi mới coi như thả lỏng.

Chú Thành cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhiệt tình vỗ Trần Thái chào hỏi: “Hai đứa đi tắm trước đi, giờ chú đi đun ít canh nóng, chút nữa bưng lên cho hai đứa sau.”

Trần Thái vừa định đáp vâng thì nghe Lục Tiệm Hành nói: “Không cần đâu, chú Thành chú cứ đi nghỉ đi. Cháu và Trần Thái ngủ bù một giấc.”

Trần Thái cứ nghĩ anh lo chú Thành mệt, thế là cũng phối hợp gật đầu.

Giờ ổn thỏa rồi, y mới kịp đánh giá nơi này của Lục Tiệm Hành, lúc này mới nhận ra chỗ hai người đang đứng là một hành lang có mái, trước mặt là một bức bình phong điêu khắc bằng đá(4), phía sau là hoa viên và hòn non bộ. Có lẽ là do đã lâu không có ai ở, trong viện rất ít hoa cỏ, chỉ có hai cây cổ thụ để che nắng. Phía xa xa là những mái ngói xanh đen, mây mù lượn lờ, cảnh sắc xa gần liền một khối, chẳng hề khiến người ta thấy hoang vu.

Lục Tiệm Hành đuổi khéo chú Thành, kêu ông không cần vội vàng làm cơm, tranh thủ ngày mưa gió cứ nghỉ ngơi đi là được, khi nào cần anh sẽ xuống tìm chú, dặn dò xong xuôi, lúc này mới dẫn Trần Thái đi về phía trước.

Trần Thái giờ mới nhận ra, giật mình nói: “Căn nhà này của anh là một lâm viên tư gia kiểu nhỏ à?”

“Ừ, ” Lục Tiệm Hành nói: “Chỉ có điều bố nuôi của tôi cũng chỉ là một người khách tha hương, cho nên bố trí phong cảnh ở đây có hơi khác so với kiến trúc bản địa. Trước đây những chỗ này có không ít cây bonsai, nhiều nhất là cây hoàng dương bonsai thế rồng uốn lượn. Sau khi ông qua đời, tôi sợ mấy thứ đã được chăm sóc mấy chục năm đó hỏng, nên đem tặng hết.”

Trần Thái nghe mà trợn mắt ngoác mồm, cây hoàng dương bonsai y biết, cha y cũng từng kinh doanh, thế nhưng đều chăm thành quả cầu tròn vo.

“Sao anh không để lại chứ, mấy chục năm đấy, ” Trần Thái líu lưỡi, “Tiếc thế.”

Lục Tiệm Hành cũng cười: “Loại cây đó không thể thiếu nước thiếu phân bón, tôi chăm không tốt.”

Trần Thái đi cùng anh lên lầu, căn nhà lầu này nhìn bên ngoài thấy tường trắng ngói xanh, nhưng bên trong lại được thiết kế theo kiểu hiện đại, chỉ có điều ở những khúc quanh đều trồng cây xanh. Trần Thái hiếu kỳ đánh giá, chỉ vào một cái bệ trống không hỏi: “Chỗ này vốn đặt cái gì?”

“Một cây đỗ quyên cổ, ” Lục Tiệm Hành nói, “Cũng đem tặng rồi, sợ không chăm được.”

Trần Thái không nhịn được lẩm bẩm: “Cái này không chăm được cái kia cũng không…” Loại cây bonsai này đẹp như vậy, nếu quen biết anh sớm mấy năm, mua một chậu tặng bố cũng được.

Giọng y rất nhỏ, cho là Lục Tiệm Hành không nghe thấy. Đợi đến khi hai người đi vào phòng ngủ trên này, Lục Tiệm Hành mới khóa cửa phòng, nhìn y nói với vẻ tủm tỉm: “Tôi không biết nuôi mấy thứ đó, nhưng có một thứ có lẽ tôi sẽ nuôi rất tốt.”

“Nuôi cái gì?” Trần Thái nhìn vẻ mặt quai quái của anh, vội lui về sau một bước, lại bị người ta lôi cổ tay kéo trở lại.

Lục Tiệm Hành quả nhiên bắt đầu cởi quần áo của y, nói trắng ra: “Nuôi em.”

Trần Thái: “…”

“Sao hôm qua ngủ sớm như vậy?” Lục Tiệm Hành bất mãn nói, “Hôm qua tôi tắm rửa kĩ càng như thế, đi ra em đã khò khò rồi.”

Trần Thái đỏ ửng mặt, nghĩ thầm mình ngủ còn ngáy nữa? Mất mặt quá đi, ngoài miệng lại vẫn không chịu thua, nói lại anh: “Đều tại anh chứ sao, tắm rửa gì mà lâu lắc. Không sợ xoa nhiều nó nhỏ đi à.”

Lục Tiệm Hành vừa bực mình vừa buồn cười, đánh một cái vào mông y.

Hai người vừa đùa vừa cởi quần áo, khi đến chỗ buồng tắm, quả nhiên đã có sẵn nước trong bồn, nước hơi nóng nhưng vẫn chịu được.

Trần Thái ngoài miệng tuy táo bạo nhưng cũng không mặt dày đến nỗi thích khỏa thân ngắm nhìn nhau, vội xoay người đi lấy vòi hoa sen.

Lục Tiệm Hành lại nói: “Ngày mưa rào có sấm chớp tốt nhất đừng tắm vòi hoa sen.”

Trần Thái bán tín bán nghi quay đầu lại nhìn anh: “Tại sao?”

“Vòi nước nối liền với ống nối đất chống sét, ” Lục Tiệm Hành đã nằm ở trong bồn tắm, nhìn y, “Em không tin thì cứ thử xem, trước đây từng xảy ra tai nạn rồi.”

Trần Thái sợ chết, vội treo vòi hoa sen lại chỗ cũ.

Lục Tiệm Hành lúc này mới vẫy y: “Lại đây.”

“Nhỏ lắm, ” Trần Thái che đũng quần đến gần, đỏ mặt nói, “Chỗ này anh nằm một mình thì được, chứ hai người thì nước tràn ra hết.”

“Em nói ai nhỏ hửm?” Lục Tiệm Hành kiên quyết không để cho y chạy, nắm chặt cổ tay y, dụ dỗ: “Em lên phía trên tôi đi.”

Trần Thái: “?!”

Có ý gì? Lục Tiệm Hành còn có khuynh hướng đó??

Lục Tiệm Hành thấy sắc mặt Trần Thái hơi thay đổi, ngạc nhiên nói: “Làm sao vậy?”

“Ý anh là cái đó hả?” Trần Thái cẩn thận nhìn sắc mặt của anh, khoa tay múa chân làm động tác XXOO(5), xác nhận lần nữa, “Sau đó để tôi ở phía trên?”

Lục Tiệm Hành gật đầu: “Đúng vậy.” Lần trước lúc ở nhà anh, hai người làm một trận trong buồng tắm cảm giác được lắm. Hôm nay vừa hay đổi đạo cụ đổi tư thế.

Lục Tiệm Hành tràn đầy mong đợi.

Ai ngờ Trần Thái lại lập tức phản đối nói: “Không thể!”

Lục Tiệm Hành sững sờ.

“Đã nói anh làm 1 tôi làm 0 cơ mà? Anh không thể thấy tôi thoải mái liền muốn cướp vai trò của tôi…” Trần Thái sốt ruột nói, “Kêu tôi làm 0.5 à, cả đời này mơ đi!”

“… Cái gì mà 0.5?” Lục Tiệm Hành cũng hoảng, “Tôi kêu em tới, tự mình động.”

———————-

Chú thích:

(1) Thư tràng: Là nơi dành riêng để biểu diễn các loại hình nghệ thuật. (chính là nơi để nghe kể chuyện dân gian hay nghe hát kinh kịch hay thấy trong phim cổ trang ý, mình không biết dịch ra thế nào nên giữ nguyên Hán Việt).

(2) Bình đàn: Một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn, lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang, Trung Quốc.

1499848256013433jpg

M000F8ACggSA1oE6UOAUUpuAAQTLTuUMqY608jpg

(3) Xương hầm tương là món này nè. Sở dĩ Trần Thái câm nín ở đây là vì, người ta ăn vặt là ăn mấy món nhỏ nhỏ, nhà anh Lục có điều kiện nên ăn vặt là đi gặm hẳn xương, đúng là người có tiền cũng khác =))))

1360822252615

(4) Bức bình phong: Hay tường phù điêu, là bức tường thường được xây làm bình phong ở cổng.

Minh họa:

8e6dec32b7eb4370b30ddb030d847988jpeg

(5) Động tác XXOO bằng tay mà Trần Thái làm là kiểu này nè =))

bdfgdjpg

———————-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.