Ngắm Bắn Hồ Điệp

Chương 12: Chương 12: Như thế nào có thể ngây thơ nghĩ, giây phút đấy chính là vĩnh viễn




Khi nhận được tin nhắn, Sầm Căng đang ngồi trong tiệm làm móng ở một trung tâm thương mại gần đó.

Cô đã đợi hơn hai giờ, tận mắt chứng kiến móng tay trở lại nguyên trạng, sau đó lại được tô lên màu sắc khác.

Xanh lục morandi, mang theo một chút gradient. Nó làm cô nhớ đến những ngọn núi chìm trong sương mù ở Thăng Châu, chúng mơ hồ, độ bão hoà thấp, cũng rất đẹp mắt.

Điện thoại loé sáng, cô dùng một tay cầm lên, nhấn mở tin nhắn Lí Vụ.

Cùng là lời nói, rõ ràng là lời cảm ơn, như thế nào lại giống như có chút khó xử cùng với không cam lòng.

Sầm Căng không biết loại trực giác này từ đâu mà có, nhưng cũng đủ làm cô bật cười. Cô hơi nhướng mày, lạch tạch đánh xuống ba chữ: Đừng khách sáo.

Bà chủ vừa vặn trở về từ bên ngoài, thấy cô cười đến mức không coi ai ra gì, không khỏi trêu ghẹo: “Cùng ông xã nói chuyện phiếm à?”

Sầm Căng ngừng một lát, phủ nhận: “Không phải.”

Bà chủ khuôn mặt xinh đẹp, nhưng cảm giác nhân tạo rõ ràng, có thể thấy được bình thường bỏ ra không ít công sức trên gương mặt.

Cô ấy vuốt mái tóc xoăn dài ngang lưng, thành thạo tiếp lời: “Tôi thấy Ngô tiên sinh không đến cùng cô, còn tưởng rằng anh ấy sẽ lấy công chuộc tội qua Wechat.”

Sầm Căng nén nụ cười nhẹ, cố tỏ ra tự nhiên: “Anh ta làm sao có thời gian.”

“Cũng đúng, hai người bận quá, một người bạn của tôi cũng ở 4A, dường như vừa mới sinh con, căn bản không thể hẹn trước.”

“Anh ta ở đâu ở 4A?” Sầm căng tìm đúng cơ hội lảng sang chuyện khác.

“bbdo.”

Sầm Căng cụp mắt liếc nhìn ngón tay được đổi mới hoàn toàn của mình: “Cái kia à...Có lẽ thế.”

“Công ty của cô cũng không tệ.” Bà chủ bưng đến một hộp trái cây, đặt vào tay Sầm Căng mời cô ăn, còn lưu loát tâng bốc: “Tay cô trắng, màu này trông rất hợp.”

“Phải không.” Sầm Căng nâng tay phải, tinh tế đánh giá.

Dần dần, đồng tử của cô mất tập trung, giống như có thể xuyên qua da thịt, trông thấy một cảnh tượng khác.

Cô và Ngô Phục quen biết ở trường đại học, cùng chuyên ngành, là loại cặp đôi chạy đường dài điển hình. Phương thức gặp gỡ cũng theo khuôn sáo cũ, không có tình yêu kinh thiên động địa khắc cốt ghi tâm như phim điện ảnh, chỉ là cuộc sống vườn trường đơn giản, cô gia nhập phòng quan hệ đối ngoại, còn Ngô Phục là trưởng phòng, bình thường ở chung đều như nhau, cấp trên cấp dưới, giao việc, làm việc, lúc rãnh rỗi sẽ tán gẫu vài câu, không quá mập mờ, nhưng ít nhiều cũng có chút gợn sóng nhàn nhạt, chỉ là không ai chủ động đâm thủng lớp giấy mỏng này. Cho đến một đêm, Ngô Phục đột nhiên gọi cho cô, hẹn cô ra.

Ngô Phúc đẹp trai, nói chuyện lại trầm ổn rõ ràng, vô cùng tự tịn. Anh ta nói: “Nếu trước khi tốt nghiệp không thổ lộ với em, anh có thể sẽ hối hận cả đời. Bởi vì em cũng thích anh.”

Ngày đó sân thể dục gió rất lớn, mặt cỏ xào xạc, áo sơ mi của chàng trai cũng bị gió thổi bay.

Tim Sầm Căng như diều gặp gió, dễ dàng vươn cao, lại hoá thành một ngôi sao, toả sáng lấp lánh.

Cô cảm tưởng bản thân đang đứng trong một bộ truyện tranh Nhật Bản, tim đập loạn xa, đầu óc cũng có chút phát mộng, chỉ vào anh ta, vừa muốn khóc vừa muốn cười, biểu tình trên mặt có chút mất kiểm soát: “Áo sơ mi trắng là đặc biệt đổi đúng không, em nhớ rõ buổi sáng anh không phải mặc áo này.”

Động tác kia nói là chỉ, nhưng càng giống cách khoảng không chọc vào ngực anh ta, mang theo tính tình bướng bỉnh riêng biệt của thiếu nữ.

Ngô Phục cũng cười: “Như vậy trang trọng hơn.”

“Làm long trọng như thế, cầu hôn sao?” Sầm Căng được lợi còn khoa mẽ.

Ngô Phục nhìn vào mắt cô: “Em lý giải như thế anh cũng không ý kiến.”

Xuy, cô chế giễu.

Nhưng anh vẫn rất nghiêm túc: “Thích không?”

“Thích.” cô kích động đến mức có chút nghẹn ngào: “Thích đến độ muốn ôm một chút.”

Ngay sau đó, Ngô Phục ôm cô vào lòng.

Như thế nào có thể ngây thơ nghĩ, giây phút đấy chính là vĩnh viễn.

Ra khỏi trung tâm mua sắm, Sầm Căng ngồi trong xe thật lâu, cô mịt mù không chút manh mối, không biết nên đi nơi nào.

Tay cô đặt trên vô lăng, nhìn những chiếc xe bên ngoài đến rồi lại đi, đến tận khi xung quanh trống trãi không còn thứ gì.

Thế giới giống như chỉ còn lại mình cô, cảm giác bị bỏ rơi đã đem cô chôn vùi, không một kẽ hở, khó mà giãy giụa.

Bất tri bất giác, hai mắt đã ngấn nước, trước khi nó kịp rơi xuống, Sầm Căng kịp thời dùng tay lau đi, mở cửa xe ra ngoài.

Về đến nhà, Sầm Căng nghiêm túc tắm rửa, rồi giấu mình trong phòng ngủ.

Cô đốt một ngọn nến thơm ở đầu giường rồi im lặng.

Trước khi ngủ, cô nhớ tới ngày mai là ngày đầu tiên Lí Vụ đến lớp, lại lấy điện thoại ra, xem tin nhắn.

Cuộc trò chuyện dừng lại ở câu “Đừng khách khí”, thiếu niên không trả lời tin nhắn.

Cô gõ chữ đứt quãng, xoá xoá sửa sửa, luôn cảm thấy nội dung không vừa ý, sau một lúc lâu, cô mới gửi tin nhắn:

“Ngày mai mấy giờ học, đừng đến muộn.”

Lần này Lí Vụ nhanh chóng trả lời: Bảy giờ.

Sầm Căng tiếp tục trò chuyện: Đã ăn tối chưa?

Lí Vụ: Ăn rồi.

Sầm Căng: Căn tin?

Lí Vụ: Ừm

Sầm Căng: Cùng với bạn cùng phòng sao?

Lí Vụ: Ừm. truyện tiên hiệp hay

Sầm Căng: Bạn cùng phòng là người thế nào?

Lí Vụ: Rất tốt.

Sầm Căng nghĩ không ra còn cái gì để hỏi: Nghỉ ngơi sớm một chút.

Lí Vụ: Được.

Xung quanh lại trở nên tĩnh mịch, tựa như một u cốc, một vũng nước đọng.

Loại cảm giác trống rỗng ấy quay trở lại, Sầm Căng co chân, tựa lưng vào đầu giường, giống như bị đẩy ra rìa trang giấy, không còn nằm giữa những dòng chữ. Cô buồn bã nhận ra, khi cô không còn sắm một vai diễn nào đó, không còn cần thiết nữa, cô liền trở nên trong suốt, vô hình, không còn tồn tại, giống như một cái xác không hồn.

May mắn là, ngày mai sẽ đi làm làm trở lại.

Còn không may, cô lại phải gặp lại Ngô Phục.

Tựa như một con rắn trắng bị thương, người phụ nữ chui lại vào chăn bông, đem chính mình thu lại.

-

Hôm sau, Sầm Căng dậy thật sớm, trang điểm thật kỹ trước gương.

Trước khi đi, cô sửa sang lại hồi lâu, xịt một ít nước hoa vào trong cổ tay, xác nhận bản thân không còn gì có thể xoi mói, mới rồi khỏi nhà.

Cùng một buổi sáng, Lí Vụ rửa mặt xong, dưới sự chỉ đạo của Thành Duệ, đặt sách giáo khoa cần thiết vào cặp.

Bạn cùng phòng lôi kéo nhau, thi nhau chạy đến căn tin, Lí Vụ không nhanh không chậm theo sau, khoé môi nhấc lên nụ cười nhàn nhạt.

“Cậu cậu chờ Lí Vụ một chút a.” Thành Duệ quay đầu nhìn: “Người ta vừa mới tới, có thể có một chút đạo nghĩa tiếp khách không?”

Nhiễm Phi Trì cũng quay đầu lại nhìn, nở nụ cười cợt nhã lắc lắc tấm thẻ trường giữa những ngón tay: “Đi nào, người cuối cùng phải mời khách.!”

Vẻ mặt Lí Vụ bỗng cứng đờ, tăng tốc đuổi theo.

Nhóm thiếu niên tiếng cười lanh lảnh, tựa như không khi buổi bình minh, như ánh sáng mặt trời.

Ăn xong bữa sáng, Lí Vụ và bạn cùng phòng mỗi người đi một ngã, theo phân phó của chủ nhiệm ngày hôm qua, trước tiên đi đến văn phòng.

Chủ nhiệm cũng vừa mới đến, cầm cốc nước quay về chỗ ngồi, còn chưa có thời gian ngồi xuống,

Cô ấy thổi tan khói trắng, nhấp một ngụm, sau đó đặt cốc giữ nhiệt trên tay xuống: Hôm nay học tiếng Anh sớm, cô mang em đến lớp trước, để em tự giới thiệu.”

Lí Vụ buông tay đứng bên cạnh bàn, gật đầu.

Chủ nhiệm nhìn cậu nhiều hơn: “Nghe nói em học vật lý không tệ?”

Lí Vụ nhớ tới lời Sầm Căng từng nói: “Tạm được.”

Chủ nhiệm hỏi: “Bình thường thi được bao nhiêu?'

Lí Vụ đáp: “Hơn 140.”

“Được đó a!” Ánh mắt người phụ nữ nhìn cậu có chút khác xưa: “Em học cái gì?”

“Dòng điện không đổi.”

Chủ nhiệm bĩu môi: “Em đã bỏ lỡ một vài tiết học, có vấn đề gì không?”

Lí Vụ đáp: “Em sẽ tranh thủ theo kịp.”

“Đi.” Chủ nhiệm vặn nắp cốc: “Vật lý sa sút, các môn khác cũng có thể như vậy, chịu không nổi thì phải nói với cô, không được tự mình chịu đựng.”

Lí Vụ gật đầu: “Được.”

“Đi thôi, mang em đến gặp bạn mới.”

Nhanh chóng theo chủ nhiệm xuống lầu, trên hành lang truyền đến tiếng đọc sách, không đồng đều, có chút lộn xộn.

Đám học sinh bên của sổ xì xào bàn tán khi trông thấy có người đi ngang qua, vội vàng sắp xếp sách vở làm ra vẻ.

Tầm mắt Lí Vụ lướt qua bọn họ, trái tim không tự giác đập nhanh hơn.

Dừng lại trước của lớp mười, tiếng ồn ào bên trong dần lắng lại, hàng chục cặp mắt dồn về đây.

Thầy giáo tiếng anh thấy thế, quăng lại câu: “Có gì đẹp mà nhìn, quay về cho tôi.” rồi đi đến cửa, hỏi chuyện.

Giáo viên tiếng anh là nam, khoảng tầm 30 tuổi, đeo kính không gọng, gương mặt trắng trẽo nhã nhặn.

“Đứa nhỏ này là học sinh chuyển trường, sẽ không mất bao nhiêu thời gian của cậu đâu.” Chủ nhiệm lớp lời ít mà ý nhiều: “Để cho em ấy tự giới thiệu là được.”

Thầy giáo tiếng anh gật đầu, dẫn Lí Vụ vào lớp.

Chủ nhiệm lớp cũng theo vào, trong lớp an tĩnh lại.

Cổ họng Lí Vụ có chút không thông, đôi mắt hơi rũ xuống, vừa mới đến, cậu không khỏi khẩn trương, khó mà nhìn thẳng vào những gương mặt xa lạ ở phía dưới. Hơn nữa bọn họ đều nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt tìm tòi, quan sát cậu từ đầu đến chân.

Chủ nhiệm lớp tuyên bố: “Đây là bạn học mới của chúng ta, chuyển đến từ trường trung học Nùng Khê.” Cô ra hiệu cho Lí Vụ: “Còn lại để em nói với các bạn đi.”

Lí Vụ tay nắm thành quyền, giọng nói có chút không ổn định: “Tớ là...”

“Đẹp trai!” Thành Duệ cướp lời, nhanh chóng nói.

Lớp học vang lên tiếng cười thưa thớt, đặc biệt là nữ.

“Thành Duệ lên đây, em lên làm người phát ngôn cho em ấy, cô cho em cơ hội.” Chủ nhiệm lớp cười như không cười, ngoắc tay gọi cậu ta.

Thành Duệ ngậm miệng, hệt như một chú chuột bị nện một phát phải rụt đầu lại.

Cũng may nhờ sự gián đoạn này, lo lắng trong lòng Lí Vụ cũng giảm đi không ít, cậu thoải mái hơn chút, giải thích ngắn gọn tên mình: “Tên tớ là Lí Vụ.”

“Mộc Tử Lí, Vụ trong sương mù.”

“Hy vọng sau này có thể cùng mọi người ở chung thật tốt.”

Tiếng vỗ tay như sấm, dậy như thuỷ triều.

Lí Vụ cảm giác bản thân đã được tiếp nhận.

Chủ nhiệm lớp thấy vóc dáng cậu cao, tạm thời an bài vị trí phía sau cho cậu. Chỉ có một mình cậu, ngồi dựa vào tường.

Phía trước có hai nam sinh, đối với cậu rất tò mò, vẫn nhìn theo cậu đi về vị trí.

Không đợi Lí Vụ lấy ra sách tiếng anh, một trong số họ liền không đợi được nói chuyện với cậu: “A!”

Lí Vụ dừng động tác nhìn cậu ta.

“Nùng Khê là ở đâu?” Cậu ta nhỏ giọng hỏi.

Lí Vụ im lặng hai giây: “Ở Thăng Châu.”

Nam sinh “ồ” lên một tiếng, tựa hồ không có hứng thú, ánh mắt liền chuyển đến trên ngực cậu: “Cậu thích Real Madrid.”

“...” Lí Vụ không nói nên lời.

Những lời này trông như ám hiệu giữa các nam sinh ở đây, nếu không biết gì cả thì không thể vượt qua vòng tuyển chọn.

May thay giáo viên bước xuống kiểm tra, cậu vỗ vào cánh tay cậu ta nhắc nhở, nam sinh kia liền quay lại, giả vờ lớn giọng đọc bài.

Lí Vụ rũ mắt liếc nhìn logo đội bóng màu vàng nổi bật trên quần áo của mình, âm thầm nhắc nhở, sau khi làm xong bài tập về nhà, nhất định phải tìm hiểu lai lịch, bối cảnh, thành tích của cầu thủ Real Madrid.

-

Có một số người vắt óc tìm cách hoà nhập vào tập thể, lại có một số người muốn đào ngũ, tự giác trở về doanh địa.

Hơn chín giờ, Sầm Căng đi vào công ty. Cô mặc một chiếc váy trơn dài, bên ngoài khoác một chiếc tây trang, túi yên ngựa treo bên hông, hoạt bát pha một chút nhẹ nhàng.

Người phụ nữ hai tay đút túi, sắc mặt bình thản. Nhưng chỉ có cô hiểu rõ, bộ trang phục này đã làm khổ cô thế nào, khiến cho cô phát điên.

Cô còn thoa một lớp son sáng bóng, chỉ vì muốn chứng minh với Ngô Phục, cô niết bàn sống lại, trạng thái đặc biệt tốt, cho dù chỉ là biểu hiện giả dối, vẫn phải kiên cường tiếp tục.

Cho nên nói, làm gì có cái gì là không để tâm, sau lưng đều là tâm huyết hao tổn.

Nhưng tiếc là, vừa vào bộ phận, nhìn thoáng qua liền thấy thiếu một nửa người, chỉ biết Ngô Phục lại dẫn người đi bàn chuyện, đến chiều mới bề.

Tất cả đạn đều đánh vào bông, Sầm Căng tâm tình phức tạp. Cô trở lại chỗ ngồi của mình, mở máy tính, bắt đầu tạo bản ghi chép trò chuyện trên Wechat công việc.

Mới lật vài tờ, thái dương Sầm Căng bắt đầu đau đớn co rút.

Cô chụp hình rồi gửi vào nhóm hỏi: Gia đình anh ta cuối cùng yêu cầu bản thảo đầu tiên? Không phải chứ.

Làm nghề này của bọn họ, có tính tình tốt là chuyện viễn vông.

Trong nhóm một nhà thiết kế trả lời: Ai nói không phải, tôi phải sửa đến ói ra.

Người nọ lại nói: từ đầu tôi cũng đã nói sử dụng bản gốc vì sao còn phải thêm tiền. May mắn Kiki ngày đêm chiến đấu với họ mới có thể bù đắp chi phí.

Sầm Căng nói: Không sao đâu, ít nhất cũng không vô ích.

Rót một tác cà phê, Sầm Căng gặp Kiki không làm việc, nhân cơ hội hỏi: Kiki bọn họ đi đâu.

Kiki nói: Còn có thể đi đâu, cùng với chồng cô đi Phẩm Ưu.

Lúc trước xưng hô mãi thành quen, giờ phút này đột ngột trở thành hai từ xa lạ, Sầm Căng làm như không thấy, chỉ hỏi trọng điểm: Là dự án sữa chua kia?

Kiki: Ừ, sáng sớm đã đi, ông chủ cũng đi cùng, còn tìm đến một chiếc xe thương mại màu đen, giống như muốn đi cướp ngân hàng.

Sầm Căng quay lại trưng ra biểu tình “cười to”, rồi lại nhanh chóng quay đi.

Phẩm Ưu là doanh nghiệp sản xuất sữa nổi tiếng trong nước, muốn tung ra một loại sửa chua đóng hộp và các loại ngũ cốc không béo, không đường. Tháng trước công ty đã lên kế hoạch giành được dự án này, bận rộn đến mức muốn bay, cô lại gặp phải việc ly hôn, việc của cô là giúp nghĩ ra kế hoạch, đợi cho khung sườn được hoàn thiện, mọi người nhất định sẽ thắng, cô mới dám xin nghỉ, đem công việc tạm giao cho một vị đồng nghiệp khác.

Lúc này mới rời khỏi vài ngày, liền trở thành người ngoài cuộc, bị bộ phận vứt bỏ, lựa chọn bỏ qua việc hôm nay cô đi làm trở lại, chưa bao giờ nghĩ sẽ để lại cho cô một vị trí.

Không thể không nói, Ngô Phục quả thực là tàn nhẫn.

Người khác không quan tâm, ngay ca anh ta cũng như thế, vô tình vô nghĩa.

Sầm căng không có nơi nào để trút giận, ngồi một lúc, phát hiện lúc này giận dữ cũng vô ích, trừ bỏ gia tăng khả năng mắc ung thư vú, liền dứt khoát dời đi sự chú ý lướt Weibo, xem video, nhịn đến trưa, mới một thân một mình đi xuống ăn cơm.

Văn phòng của công ty họ nằm ở trung tâm thành phố, khu vực phồn hoa nhất, là một khu rừng thép thật sự, những toàn nhà thương mại cao tần gnoi61 tiếp nhau, có vô vàn cửa hàng dành cho người sành ăn.

Ra khỏi toà nhà, rã qua hai con hẻm, Sầm Căng đi đến cửa hàng mà mình hay lui tới.

Chính xác mà nói, là cửa hàng mà cô và Ngô Phục hay lui tới.

Khẩu vị của họ giống nhau, chưa bao giờ xảy ra bất hoà trong chuyện ăn uống.

Sầm Căng thích ngồi vị trí dựa lưng vào tường ở tầng hai, ngựa quen đường cũ đi về hướng đó, khi bước lên bậc thang cuối cùng, cô đột ngột dừng lại.

Một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt, anh ta ngồi xếp bằng sau bàn ăn, trò chuyện cười nói với người phụ nữ đối diện, chiếc áo sơ mi bị bả vai kéo ra những nếp uốn nhè nhẹ.

Sầm Căng nhận ra người phụ nữ kia.

Cô ta cũng đang cười, đôi mắt trong suốt long lanh, sự sùng bái nơi khoé mắt căn bản không che dấu được.

Chỉ là người đó không còn là mình nữa. Chỉ thế thôi.

Sầm Căng đúng đó mặt không gợn sóng, đi về phía bọn họ.

Cô không cần nhìn, chỉ dùng dư quang, cô cũng có thể cảm nhận được ánh mắt người phụ nữ đang dõi theo mình, tiếp đó là người đàn ông, từ dưới lên trên.

Câu chuyện của họ đột ngột kết thúc.

Sầm Căng không kịp phán đoán cảm xúc, cơ thể đã không kiềm chế được mà lướt qua Ngô Phục, trực tiếp ngồi xuống bàn, đối diện anh ta, bên cạnh người phụ nữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.