Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ

Chương 123: Chương 123




Ngạn Thần ngồi bên ngoài phòng khách, đợi lúc Tô Nhiên từ phòng ngủ của mình trở ra.

Tô Nhiên liên là phát hiện ra hẳn, cô nhẹ nhàng bước lại gần phòng khách "Ngạn Thần"

Hắn quay đầu, nở một nụ cười.

Ngạn Thần đứng lên khỏi ghế, tiến đến trước mặt Tô Nhiên.

Hắn vươn tay, vén mấy lọn tóc giúp cô.

"Em cả ngày hôm nay đi đâu thế? Có biết tôi đợi em cả buổi trời không?"

Cô nhẹ nhàng nâng cánh môi, nở một nụ cười dịu dàng trên đôi môi "À, tôi chỉ đi dạo một vòng rồi tiện ghé vào cửa hàng mua chút đồ thôi"

Hiện tại, Tô Nhiên đã rất nhanh tiếp cận được thế giới mới này.

Cô đã nhận thức được mọi thứ và khôi phục được một phần kí ức trước đó về bản thân mình.

Mọi thứ trong mắt cô hiện tại quá dễ dàng, cô không cảm thấy lạ lẫm hay chưa kịp tiếp thu như lúc vừa mới trở lại nữa.

"Ngạn Thần, anh đói bụng không?"

Hắn lắc đầu, tuy nhiên ánh mắt vẫn dán chặt lên người Tô Nhiên có ý thăm dò cảm xúc.

Chợt, Tô Nhiên quay người bỏ vào phòng bếp.

Cô mở tủ lạnh lấy ra một chai nước ép hoa quả và rót ra ly tự mình uống cạn một hơi.

Ngạn Thần nhấc bước chân tiến lại gần người cô, hản đặt tay lên chiếc ly đựng nước Tô Nhiên vừa uống.

Hắn liếc là chau mày kiếm, ánh mắt hiện lên tia không vui và lập tức giật lấy chiếc ly cùng chai nước ép cất đi.

"Trời lạnh thế này mà em dám uống đồ lạnh?"

"Tôi có thấy lạnh đâu?"

Tô Nhiên cau mày, cô không vui vì bị hắn tuỳ tiện giật lấy đồ từ tay của mình.

Hắn cầm tay cô lên, quả thực cô ăn mặc rất mỏng manh mà lại không bị lạnh.

Bàn tay của Tô Nhiên rất ấm áp, không như hắn nghĩ.

Tô Nhiên làm ra vẻ giận dỗi hắn, cô quay trở lại phòng ngủ.

Ngạn Thần theo cô vào phòng, hắn tính ngồi trên chiếc sopha mình vẫn thường ngồi thế nhưng nó đã không có ở trong phòng này nữa.

"Mùi hương trên người anh"

Tô Nhiên chợt quay đầu, cô cười cười nhìn hắn.

Ngạn Thần là một tên ngốc đấy à, những loại vấn đề này cũng hỏi ra cho được.

Cô dí vào tay hắn mấy khay thịt bò mỹ được đóng gói lại.

Tô Nhiên nghiêm túc ra lệnh "Mau giúp tôi rửa nó, nhưng chỉ rửa qua thôi chứ đừng kĩ quá"

"Em dám bảo tôi làm mấy việc này?"

Tô Nhiên khoanh tròn hai tay trước ngực, ánh mắt cảnh cáo "Anh có muốn ăn lẩu không?"

Chưa đợi hắn trả lời, cô lại tiếp lời "À, cho dù không ăn cũng phải làm, bởi vì anh đang ở nhờ nhà của tôi"

What the fuck! Ngạn Thần tức đến mức không phản bác lại được một câu nào.

Hắn mím mím môi, làm theo những gì Tô Nhiên sao bảo.

Đúng là...miếng ăn là miếng nhục!! Tô Lăng đợi cả ngày trời cũng không thấy Diêm La Thất Sát đâu.

Nàng có chút thất vọng, tuy nhiên vẫn phải ghé cửa hàng một mình mua thêm đồ dùng lẩu.

Lúc vừa mới bước chân vào cửa hàng, nàng chợt phát hiện Diêm La Thất Sát đang lựa chọn đồ phía trong.

Tô Lăng có chút thất thần nhìn hẳn, song nhẹ nhàng tiến đến gần mà không để hắn phát hiện ra.

Nàng nghịch ngợm đưa tay bịt mắt Diêm La Thất Sát lại.

Hắn ngửi thấy mùi hương quen thuộc khẽ mỉm cười, nhưng mà từ lúc Tô Lăng bước vào hẳn đã phát hiện ra rồi.

Chỉ có ngốc như Tô Lăng mới để hản lừa được thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.