Ngày Em Đến

Chương 99: Chương 99: Chương99




Trong lòng Trương Tư Ninh vô cùng tức giận cô út Trương Nghênh Trân, người gì mà không giữ được mồm miệng tới mức này, có còn xem ông nội là ba nữa không, chỉ còn kém xem như kẻ thù không xa lắm! Những lời như vậy cũng có thể tùy tiện nói ra sao?! Thật quá đáng mà! Còn cả mấy người cặn bã ba ruột, Hàng Yến, đều là mục tiêu Vệ phu nhân căm ghét. Nhưng ghét cũng có ích gì, hiện tại ông nội vẫn còn đang trong phòng cấp cứu, cho dù cô muốn tìm người tính sổ…..cũng không phải lúc này.

Đi theo sau tiểu Trịnh, đoàn người Trương Tư Ninh rất nhanh đã đến trước phòng cấp cứu của ông cụ. Những người bà con họ hàng Trương gia có thể đến đều có mặt, hơn ba mươi người, già trẻ lớn bé đủ cả, ngồi rải rác hoặc đứng đợi, không khí rất nặng nề.

Trương Tư Ninh liếc mắt một cái liền thấy Trương Nghênh Trân đang dựa vào chồng bà ta khóc không ngừng. Hiện tại bà ta hệt như cà tím phơi sương muối, ủ rũ bèo nhèo không còn dáng vẻ đắc ý ngạo mạn như trước nữa, đầu tóc lộn xộn, hai mắt sưng đỏ, mặt cũng sưng lên, Trương Tư Ninh biết, đây là do lúc ông nội bị té xỉu, bà ta bị chú út đánh. Trong lòng Trương Tư Ninh nghĩ tới chuyện đó, mới cảm thấy bớt giận đi đôi chút. Thấy bà ta nhìn thấy mình liền co ro lại trong ngực dượng út chột dạ. Đúng là hiếm thấy mà!

Còn những người khác của Trương gia, Hàng Yến dẫn con trai đứng trong một góc nhỏ, Trương Nghênh Hoa ưỡn bụng bia ngồi trên ghế nhựa dài màu xanh dương cúi đầu buồn bực không hé răng, bên cạnh là chú bác họ hàng đang khẽ nói gì đó với ông ta, hai vợ chồng Trương Nghênh Khải Lý Mẫn nhìn thấy mấy người Trương Tư Ninh…Nhất là nhìn thấy Vệ Cẩm Huyên, rất ngạc nhiên tò mò, nhưng hai người liếc nhìn nhau không hẹn cùng cúi đầu thấp xuống. Em họ Trương Dương muốn đi đến chỗ Trương Tư Ninh, nhưng do dự một lúc rồi bất đắc dĩ nhìn chị họ nhún nhún vai áy náy.

Trương Dương có quan hệ tốt nhất với cô đã vậy, những người em họ khác càng không cần nói tới. Cho dù là người cùng họ nhưng không thân thiết, không có ai nói với Trương Tư Ninh câu nào, tựa như cô là một người hoàn toàn xa lạ.

Đối với chuyện này Trương Tư Ninh không quan tâm, khi kết hôn cô không mời những người này, là vì không muốn tiếp xúc nhiều với họ, bản chất của những người họ hàng này, cô đã sớm thấy rõ.

Chẳng qua cô cảm thấy kinh thường. Chồng cô vừa ra sức giúp mấy người Trương gia giải quyết rắc rối lớn như vậy, dù không nói lời cảm ơn hay báo đáp thì ít nhất khi thấy bọn họ tới đây, hẳn cũng nên khách sáo mấy câu, nói rõ một chút tình trạng của ông nội mới phải? Hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì tới, thật buồn cười mà!

Cô cũng không ngốc, mấy người bà con này cố tình tỏ ra xa lạ như vậy, hiển nhiên là sợ cô sẽ không bỏ qua cho họ, bọn họ kiêng dè chồng cô, lo cô sẽ trả thù. Dù sao ông cụ đã gặp chuyện không may thế nào, căn bản không giấu được, toàn bộ quá trình tiểu Trịnh đều chứng kiến. Mà ông nội đã được cấp cứu lâu như vậy, cho dù Trương Tư Ninh vẫn chưa biết bác sĩ nói bệnh tình của ông rất nguy kịch, cũng có dự cảm xấu.

Trong tình cảnh như vậy mà những người bà con này còn có thể nghĩ tới chuyện làm sao tống cô đi sau khi mọi việc kết thúc để không phải gặp phiền phức….trong lòng cô, thật sự cảm thấy lạnh lẽo.

Quản lý Du bảo cấp dưới tìm y tá mượn mấy cái ghế đem tới. Đưa cho thím Tào một cái, bà còn đang ôm Vệ tiểu thiếu gia đang ngủ say! Trương Tư Ninh ngồi không yên, Vệ Cẩm Huyên liền đứng đợi với vợ mình, bọn họ không ngồi, những người khác cũng không dám ngồi. Cuối cùng Trương Tư Ninh cảm thấy áy náy, mới nắm tay ông xã ngồi xuống, sau đó quản lý Du và mấy người khác cũng lần lượt ngồi xuống.

Về phần những người khác thì chia ra mỗi người một nơi không có chen chúc lại một chỗ. Nhưng ngay cả khi như vậy, cục diện này vẫn rất dọa người, những bệnh nhân khác và người nhà bệnh nhân nhìn thấy bọn họ đều tránh ra đi đường vòng, ngay cả bác sĩ và y tá cũng dè dặt hơn rất nhiều.

Hai bên không ai nói chuyện với ai, vị trí đứng đợi cũng phân biệt rõ ràng, người ngoài không biết còn tưởng bọn họ là người xa lạ không có liên quan gì với nhau.

Vệ Cẩm Huyên vẫn luôn nắm tay Trương Tư Ninh, lòng bàn tay cô lạnh lẽo không có chút hơi ấm nào, ướt đẫm mồ hôi, có thể thấy hiện tại trong lòng cô lo lắng sợ hãi đến mức nào. Có lẽ cô đang sợ lát nữa sẽ nghe thấy kết quả không tốt?

Đối với hành động cố tình xa lánh của những người họ Trương, mục đích cơ bản không có gì khó đoán. Bản chất méo mó xấu xa của con người, Vệ Cẩm Huyên đã nhìn thấy quá nhiều, giống như Trương gia, cũng chỉ được coi là hành vi tiểu nhân không đến mức đại gian đại ác. Nhưng có lúc, chính loại hành vi tiểu nhân như vậy, mới khiến người ta chán ghét. Chỉ là uất ức cho Tư Ninh, phải đối mặt với người thân như vậy, không biết lát nữa sẽ đau lòng tới mức nào!

Cũng như Trương Tư Ninh, anh cảm thấy có lẽ lần này ông cụ lành ít dữ nhiều, đã cấp cứu suốt năm tiếng đồng hồ, thời gian càng lâu, càng khẳng định tình huống không khả quan. Chỉ có điều những lời này anh không thể nào nói với vợ mình được, chỉ có thể âm thầm hy vọng có kỳ tích xuất hiện.

Thời gian chậm chạp trôi qua từng giây từng phút, bây giờ đang giữa đông, vẫn chưa tới sáu giờ mà trời đã bắt đầu ảm đạm. Tất cả đèn hành lang đều được bật sáng, đột nhiên đèn phòng cấp cứu tối lại, có bác sĩ từ bên trong đi ra, tháo khẩu trang xuống rất tiếc thông báo, bệnh nhân không thể cứu chữa được, ông cụ đã qua đời.

Bỗng chốc mọi việc không thể nào khống chế được nữa, tiếng khóc rung trời, Trương Nghênh Khải chỉ vào mặt Trương Nghênh Trân chửi rủa, muốn đi qua đánh em gái, Lý Mẫn và Nhạc Triển ngăn lại. Trương Nghênh Hoa đạp Hàng Yến một cái, Trương Nghị nhìn thấy mẹ bị đánh, lúc này không nhịn được, đấm lại một đấm lệch luôn quai hàm ba mình, Trương Dương lại gần đỡ bác mình, đẩy Trương Nghị ngã lảo đảo, Hàng Yến thấy con bị ức hiếp, cũng gào một tiếng xông tới, những người họ hàng khác can ngăn cản, kéo họ ra, còn có cả tiếng con nít bị hù dọa oa oa khóc lên, ba mươi mấy con người náo loạn ….tình cảnh này hết sức chấn động. Vệ Ý bị tiếng ồn ào đánh thức, có lẽ bị hoảng sợ, khóc không ngừng, thím Tào dỗ thế nào cũng không chịu nín.

Trong không khí hỗn loạn không cách nào kiểm soát được, Trương Tư Ninh ôm con cùng với ông xã lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.

Cô cảm thấy bản thân không còn lý do gì để tiếp tục ở lại nơi này, ông nội qua đời, quan hệ của cô với Trương gia, cũng chỉ tới đây mà thôi. Trả thù ư? Để làm gì, những người này đều là con cái những người thân thuộc nhất của ông nội, cô trả thù bọn họ, ông nội cũng không thể nào yên lòng nhắm mắt. Trước khi từ Vũ Lăng trở lại đây, cô đã chuẩn bị sẵn sàng một trận chiến với những người Trương gia, nhưng bây giờ, không còn động lực gì nữa rồi, dựa vào quyền lực của ông xã mình để trút giận, tổn hại người khác nhưng cũng tổn thương bản thân mình, thật vô nghĩa.

Cả đoàn người trở về khách sạn, Trương Tư Ninh ôm con về phòng, Vệ Cẩm Huyên dặn dò quản lý Du mấy câu rồi bảo mọi người giải tán.

Anh đẩy cửa phòng ngủ ra, Vệ Ý trước đó khóc một trận đã đời, bây giờ đang ngủ thiếp đi. Khách sạn rất chu đáo, có chuẩn bị sẵn một cái giường trẻ em, chắc là quản lý Du đã đặc biệt dặn dò họ chuẩn bị. Trương Tư Ninh đang mở hành lý lấy quần áo đi tắm rửa, thấy anh bước vào, cô hỏi: “Anh tắm không?” Vệ Cẩm Huyên nói ừ, cô liền lấy thêm quần áo của anh ra.

Thấy cô chuẩn bị đi vào phòng tắm chuẩn bị nước, “Tư Ninh,” anh không nhịn được gọi cô lại: “Em không sao chứ?” Phản ứng của cô rất lạ, mặc dù suốt dọc đường đi cô khóc đến bi thương, nhưng bắt đầu từ lúc cô yêu cầu rời khỏi bệnh viện, trong lòng Vệ tiên sinh đã có chút không yên, anh sợ vợ mình không chịu nổi đả kích ông nội qua đời, tinh thần sẽ hỗn loạn. Dù sao anh cũng hiểu rõ cô, cho dù không tức giận muốn trả thù, thì cũng phải đi nhìn mặt ông cụ lần cuối mới phải, chỉ đơn giản rời đi như vậy, rất không bình thường.

Mà bất thường như vậy, thường là dấu hiệu tiềm ẩn của những điều bất trắc lớn hơn.

Trương Tư Ninh thấy ông xã của mình thật sự rất lo lắng, cô mỉm cười, xoay người lại nhón chân khẽ hôn lên miệng anh, sau đó kéo tay anh ngồi xuống sofa.

Hai người ngồi xuống ghế, bắt đầu tâm sự.

Cô nói: “Vừa rồi ở bệnh viện, thái độ của Trương gia đối với em anh cũng thấy rồi đó, bọn họ sợ em gây chuyện, nên cố tình đối xử xa lạ với em, thật ra em có cái gì để họ phải sợ chứ, chủ yếu là bọn họ sợ anh. Lần này, Trương gia gặp chuyện không may, anh không cần ra mặt đã có thể giải quyết hết mọi chuyện, điều này cho thấy anh có uy lực khiến người ta kiêng dè. Em không nói dối anh, ngay thời điểm bác sĩ nói không thể cứu được ông nội, em thật sự kích động muốn trả thù, em muốn khiến bọn họ phải trả giá thật lớn, lúc đó em tức điên lên, trong lòng rất khó chịu, cảm thấy ông nội chết như vậy thật uất ức.”

“Nhưng sau đó, Trương gia nháo nhào loạn cả lên, đánh mắng, chửi nhau, chú Hai muốn động thủ đánh cô út, ba em đánh Hàng Yến, lại bị đứa con ông ta vẫn luôn tự hào đánh lại, nhìn thấy cảnh tượng này, cơn tức giận trong lòng em không còn nữa. Em cảm thấy, cho dù hôm nay em không cần làm gì thì Trương gia cũng không xong rồi, lòng người tan tác, không có ông nội là gốc rễ làm ‘Định Hải Thần Châm’, thì ba em, chú Hai, cô út bởi vì chuyện lần này, tình cảm anh em của họ có thể còn được bao nhiêu?”

“Đây mới chính là sự trả thù lớn nhất, khi một gia đình không còn có thể tin tưởng lẫn nhau, không thể giải quyết được các mâu thuẫn thì có khác gì một quốc gia không có chính quyền chuyên nhất, mà chỉ có các phe phái đối lập nhau, đây mới thật sự là chuyện đáng sợ. Mấy năm nay, sự nghiệp của ba em có thể đạt được như bây giờ, không phải chỉ là công sức của một mình ông ấy, mà đó là kết quả của mọi người Trương gia đồng tâm hiệp lực làm nên. Mặc dù những người thân thích này phải dựa vào ba em để sống, nhưng sao ba em có thể không dựa vào những người đó được chứ? Bây giờ lòng người tan tát,” Cô cười lạnh: “Thật ra, ông ấy cũng chỉ là một đại gia mới nổi, kiến thức hữu hạn, sớm muộn gì cũng sẽ gặp chuyện bất trắc. Ông ấy bị tổn thất, những người khác còn có thể tốt được sao, chắc chắn là không rồi, hôm nay nhìn thấy Hàng Yến bị đánh, nhìn thấy ba em bị con của ông ta đánh, nhìn thấy cái dáng vẻ kia của cô út, bỗng nhiên em nghĩ đến mấy câu nói, anh biết là gì không?” Thấy anh phối hợp lắc đầu, cô vừa cười vừa nói: “Không phải báo ứng không đến, mà là đến sớm hay muộn thôi.”

“Anh thấy đó, dù em không làm gì hết thì bọn họ cũng sẽ nhận được trừng phạt thích đáng, cho dù vận số của họ tốt có thể xoay chuyển được mọi chuyện thì em cũng chỉ có thể than một tiếng ý trời mà thôi. Dù sao bọn họ cũng là người thân của em, sao em có thể ra tay làm gì được chứ, cho dù em có nhẫn tâm đi nữa, thì tương lai em cũng sẽ phải hối hận, ông nội ở trên trời nhìn thấy cũng không thể nào vui vẻ được, như vậy hại người mà cũng hại mình, chuyện nhất định khiến mình sẽ hối hận, thì sao em phải tốn công lo lắng, lãng phí sức lực mà làm chứ? Những thứ chúng ta đang có đều là tâm huyết của anh, anh dốc sức làm việc tạo ra của cải, chúng ta dùng nó làm những chuyện có ý nghĩa không phải tốt hơn sao?”

“Còn về phần vì sao em rời khỏi bệnh viện? Tình hình lúc đó như vậy, em ở lại đó đánh nhau với bọn họ sao? Thật hổ thẹn, ông nội sẽ không thích như vậy, đợi đến khi tổ chức tang lễ, em vẫn có thể đến gặp mặt ông lần cuối.”

Vệ Cẩm Huyên im lặng lắng nghe bà xã mình bộc bạch hết những lời trong lòng, anh cảm thấy vợ yêu của mình đã trưởng thành rồi, không còn hành động theo cảm tính nữa, biết suy xét, ít nhất không còn giống như năm ngoái, đánh người xong rồi bỏ chạy. Nghĩ vậy nhưng lại cảm thấy có chút thương cảm, thật ra anh thà rằng lúc này cô cứ tùy hứng một chút làm những điều mình muốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.