Nghề Nào Cũng Có Trạng Nguyên

Chương 33: Chương 33: Chương 25 (2)




- Vậy à? Sao ngươi biết?

Tiểu Phương không tin:

- Bản thư thiếp kia đã tùy táng rồi, rốt cuộc sự thật ra sao đâu ai nói chính xác được.

- Ta đã xem qua điệp khắc bút tích thực rồi, điều ta nói chính là sự thật.

- Điệp khắc lại là gì nữa?

Tiểu Phương đau đầu.

- Chính là mời thợ mộc chuyên khắc chữ thư pháp khắc lên gỗ những chữ y hệt như chữ viết trên giấy hoặc trên lụa, sau đó lại tiến hành in ra là có thể thấy bút tích thực. Trận động đất mấy năm trước làm chấn động đỉnh núi đặt lăng tẩm Thái Tổ, hoàng gia sợ lăng tẩm bị hỏng nên đã mở lăng mộ tiến hành kiểm tra tu sửa. Lúc đó có vài người nhân cơ hội lén đem theo vài thợ khéo khắc “thiên hạ quán quân thiếp” thành điệp khắc, do đó hình dạng thực sự của bút tích thực mới được truyền ra ngoài. Chuyện này không thể công bố nên thiên hạ chỉ có rất ít người biết.

Bạch Vân cảm thấy mức độ cả gan làm loạn của Hạ Nguyên so với cô cũng kẻ tám lạng, người nửa cân, ai cũng không nói được ai.

- Do đó, cái ngươi viết….mới là thật?

Tiểu Phương lắp bắp, rất thất vọng nói:

- Chữ của Thái Tổ…….thật cá tính, không ai bắt chước được, dù sao thì người giỏi thư pháp rất khó viết được chữ thế này…..

Có lẽ thôn trưởng ở quê từng đọc sách ba năm có thể viết được chăng?

- Chữ này tuy xấu nhưng ý chí và sát khí ngút trời trong con chữ là thứ mà người bình thường không viết ra được.

- A? Có thứ đó nữa à?

Tiểu Phương hoàn toàn nhìn không ra.

- Khi Thái Tổ lãnh binh tiến hành trận tử chiến cuối cùng với tộc Tây Di, ông đã vung bút viết ra nó trước lúc tuyên thệ xuất chinh. Lấy quán quân làm lời thề, thề sẽ đuổi hết tất cả ngoại tộc ra khỏi đất Trung Nguyên, tiêu diệt toàn tộc, báo thù món nợ máu bị người Tây Di áp bức tám năm ở Trung Nguyên. Không thành công, thì chịu chết.

Khi nghe Hạ Nguyên kể về đoạn lịch sử khai quốc kia, Bạch Vân tuy không cảm thấy nhiệt huyết sôi trào như người bình thường nhưng vẫn rất bội phục Thái Tổ……Không tệ không tệ, có thù phải báo, báo phải diệt môn, rất có phong cách của thôn Tiểu Quy.

- Ờ. Nhưng ngươi viết cái này để làm gì? Thi trạng nguyên cần dùng đến sao?

Là một người dân nhỏ bé bình thường nơi phố chợ, không có cảm giác sâu sắc về chuyện hưng vong của quốc gia, Tiểu Phương chỉ xem như nghe kịch, nghe qua rồi thôi, hỏi những vấn đề thực tế thì hơn.

Bạch Vân trầm mặc, lại rút một trang giấy ra bắt đầu viết, buồn bực nói:

- Cậu ấy nói……cần dùng tới.

- Cậu ấy? Cậu ấy nào?

Tiểu Phương nghi hoặc, đầu óc chợt sáng lên:

- Có phải vị quý công tử kéo ngươi chạy ba ngày trước không?

- Ừ, là cậu ấy.

Bạch Vân không có ý định giấu giếm.

- Đã tay nắm tay rồi, cậu ấy có muốn cưới ngươi không?

Tiểu Phương luôn hỏi thẳng vào trọng điểm như vậy.

Bạch Vân nhìn cô ấy, buồn bực nói:

- Cậu ấy muốn, nhưng cậu ấy vẫn chưa suy nghĩ rõ là khó khăn cỡ nào; còn ta thì nghĩ rõ rồi, cảm thấy hai ta không thể đến với nhau.

Cho nên cậu ấy lại giận cô, không để ý tới cô. Đúng là sóng trước chưa qua, sóng sau lại tới. Chẳng lẽ lần này sẽ giận đến sau khi cô thi xong?

- Có gì khó? Kinh thành nếu không chứa được ngươi thì ngươi đánh ngất cậu ấy đem về thôn Tiểu Quy, người thôn Tiểu Quy chúng ta rất độ lượng, chắc chắn có thể chứa cậu ấy.

Tiểu Phương cảm thấy không hề có vấn đề gì cả.

- Tiểu Phương, tốt xấu gì ngươi cũng lăn lộn ở hầu phủ mười năm, ngươi không có chút nhận thức gì về quyền thế sao?

- Ta biết quyền thế đôi khi rất dọa người là không sai, nhưng vậy thì sao? Dù cuối cùng thực sự không thành thì ngươi cũng đã từng thử. Giống như thi trạng nguyên rất khó, trong mấy trăm cử nhân chỉ có một người thi đậu trạng nguyên. Chẳng lẽ chỉ vì không chắc chắn thi đậu trạng nguyên mà ngươi không thi nữa?

Tiểu Phương cố gắng khuyên cô.

Bạch Vân rất tự phụ nói:

- Ta cảm thấy thi trạng nguyên không hề khó.

- Được được, ngươi cảm thấy dễ là được. Coi như ta sai, ta lấy ví dụ sai, ngươi hiểu ý của ta là được. Dù sao thì, trừ phi ngươi không để ý đến cậu ấy tí nào, bằng không ngươi phải cố gắng, đừng có chưa cố gắng đã bảo là không được, như thế quá yếu đuối, không giống ngươi.

Tiểu Phương nhìn không quen bộ dạng này của cô.

- Khó lắm….

Bạch Vân thở dài. Sự lùi bước trước tình cảm nảy sinh từ nỗi sợ mất mát, quả thực là yếu đuối, cũng đúng là hoàn toàn không giống cô. Có lẽ cô thực sự……quá để ý nên mới mất đi tâm tư của ngày thường.

- Có gì khó? Ngươi có phải người của thôn Tiểu Quy hay không thế? Ngươi có biết cái gì gọi là môn đăng hộ đối không? Ngươi có biết từ sau khi ngươi thi đậu cử nhân, toàn huyện Vĩnh Định không ai dám cưới ngươi không? Dù thôn Tiểu Quy có người dám cắn răng cưới ngươi đi nữa thì ngươi nhìn ngươi đi, bàn tay cầm bút này có thể xuống ruộng không? Lúc ngươi nói chuyện hay thuận miệng nói mấy điển cố gì gì đó, khắp thôn có ai nghe hiểu không? Tha cho mấy nam nhân tội nghiệp dám cưới ngươi đi! Người bọn họ cần là thôn phụ, có tiếng nói chung, có thể chăm sóc hoa màu chứ không phải một đại cử nhân đọc đủ sách thánh hiền. Rồi lại nói, ngươi nhìn ngươi đi! Cả đời này ngươi chưa từng mặc nữ trang___bộ tỳ nữ lúc trước không tính; không biết ăn diện, cả ngày bất nam bất nữ chạy nhảy lung tung, vậy mà còn có nam nhân để ý ngươi thì ngươi không nên bỏ qua. Đứng trước đại sự cuộc đời mình, quyền thế là cái thá gì? Nghĩ cách ép nó thành cặn bã mới phải! Học hỏi Thái Tổ khai quốc đi! Không thành công, thì chịu chết!

Tiểu Phương hùng hồn dõng dạc, chỉ thiếu nước bước lên lắc mạnh Bạch Vân, lắc cho cô tỉnh táo hơn một chút.

Bạch Vân bị một tràng kia làm cho hơi choáng váng, hồi lâu sau mới ấp a ấp úng nói:

- Nhưng……cậu ấy giận ta rồi, ta chọc cậu ấy giận chạy rồi…..

- Vậy thì đuổi theo! Đuổi cậu ấy về!

- A?

Đuổi theo cậu ấy? Không phải nên là…….đợi cậu ấy hết giận tới tìm sao?

- Biểu cảm gì đấy hả? Ngươi chưa từng nghĩ là mình nên chủ động ư? Đúng là ngươi đọc sách tới ngu rồi! Bạch Tiểu Vân, tướng mạo ngươi không tệ nhưng so với những tiểu thư kinh thành thì chẳng thấm vào đâu. Còn nữa, nam nhân kia của ngươi, tướng mạo lại vô cùng đẹp_____

- A? Cậu ấy đẹp à?

Bạch Vân chưa từng nghĩ tới tướng mạo của Hạ Nguyên như vậy xứng được gọi là tuấn tú.

Cậu ấy chính là cậu ấy, tướng mạo từ nhỏ đã thế; lúc nhỏ cô không biết đẹp xấu, khi lớn lên cũng không có cảm giác đặc biệt……Tiểu Phương cảm thấy sắp ngất, mắng:

- Mắt ngươi mờ à! Trong các quý công tử mà chúng ta từng gặp, cậu ấy là đẹp nhất! Ngươi không nhận ra sao? Được, ngươi không nhận ra không có nghĩa là người khác không nhận ra. Ta đoán có rất nhiều tiểu thư muốn có được cậu ấy. Nam nhân của ngươi sắp bị đánh ngất kéo đi mà ngươi còn ngốc nga ngốc nghếch núp ở trong nhà làm oán phụ, ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì?!

- A, nhưng___

- Không nhưng nhị gì hết! Đi tìm cậu ấy! Ngay lập tức!

Thế là, Bạch Vân ảo não bị đuổi ra khỏi nhà đành cầm một hộp văn chương đón xe ngựa, từ thành Bắc đi tới thành Đông, khi mái nhà cao vút của hoàng thành xa xa ở trong tầm mắt thì cô đã đến đường Kim Dương. Cô lê la cất bước đến trước cổng lớn phủ Trấn quốc công, bị người gác cổng không nhận ra tưởng là thí sinh tới dâng bài vở nên rất khách sáo nói với cô___

Hạ Nguyên không có nhà, muốn dâng bài vở thì hắn có thể nhận giúp cô, bảo đảm sẽ giao cho nhị gia.

Bạch Vân nhìn cái hộp trên tay mình, lắc đầu, khách sáo chắp tay chào định rời đi, không ngờ lúc này Xuân Sinh đột nhiên cưỡi ngựa về phủ, nhận ra Bạch Vân bèn vội tiến lên ngăn lại. Nhờ Xuân Sinh cho hay, Bạch Vân mới biết hóa ra trong ba ngày họ chiến tranh lạnh này, Hạ Nguyên tạm thời được bổ nhiệm đến Hồng Lư Tự làm Thiếu khanh.

- Sao đột nhiên lại được bổ nhiệm?

- Sứ giả Bắc man tới, muốn đàm phán các việc thông thương và thông hôn. Hoàng thượng đặc biệt lệnh cho nhị gia làm Thiếu khanh, chuyên lo việc ở Tứ Phương Quán.

- Cậu ấy chưa bao giờ đảm nhiệm một chức vụ thực tế nào, sao bỗng dưng lại để cậu ấy làm Thiếu khanh, chuyên lo việc của sứ giả với triều đình?

Như vậy không khiến các triều thần phản đối à? Hơn nữa, lại là Bắc man…..cũng chính là, quả nhiên tới rồi ư?

- Hoàng thượng tự có chủ kiến.

Xuân Sinh chỉ có thể nói vậy.

Bạch Vân hiểu dù Xuân Sinh có biết cũng không thể nói. Cô không hỏi nhiều, chỉ nói:

- Nếu bây giờ ta đến Hồng Lư Tự tìm cậu ấy, có tiện không?

Cô phải mau chóng gặp được cậu, nếu hiện tại chuyện Bắc man đã thành trách nhiệm của cậu, thì, cậu nên biết tất cả.

Thực ra là không tiện……nhưng Xuân Sinh biết nếu chủ tử thấy Bạch Vân công tử chủ động tới tìm mình thì nhất định sẽ vô cùng vui vẻ, có lẽ, tâm trạng ủ dột u ám khiến người ta thở không nổi mấy ngày nay sẽ tan thành mây khói, đám người hầu cũng có thể được thiên hạ thái bình____điều này đối với bọn người hầu như họ mà nói quả là cứu tinh; cho nên, dù có không tiện….Xuân Sinh nghĩ đi nghĩ lại mấy lần vẫn cắn răng nói:

- Tiểu nhân về để giúp nhị gia thu dọn ít đồ, phải quay lại Hồng Lư Tự ngay. Mời Bạch công tử đi cùng tiểu nhân.

- Được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.