Nghe Nói Anh Yêu Em

Chương 6: Chương 6: TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN




Khi Lương Duyệt đến Bạch Kim Cung thì trời đã tối, những ngôi sao nhấp nhánh bên ngoài cửa sổ xe cùng sự tĩnh lặng và u buồn.

Ở phía này có vẻ rất vắng, người qua lại thưa thớt, bỏ một khoản tiền lớn để mua sự yên tĩnh cũng thật đáng, mỗi một hơi thở cũng thật đắt giá. Năm trước, Lương Duyệt chỉ biết, Bạch Kim Cung vẫn là quảng cáo cho những người lắm tiền, Hàn Ly đã từng rất say mê với những bể tắm màu vàng của các toà biệt thự mang phong cách kiến trúc Châu Âu ở đây, anh ta nói, sẽ mua cho người con gái trong lòng mình một ngôi như vậy. Đáng tiếc là, nhà chưa mua xong thì Phương Nhược Nhã, người vốn dĩ sẽ đặt chân vào nơi đó lại đã được thay bằng Cố Phán Phán.

Xe tiến vào Bạch Kim Cung, sau khi làm thủ tục ở chỗ bảo vệ, rẽ sang bên phải, trước khu biệt thự men theo dòng sông, từ nơi xa đã nhìn thấy một chiếc ZA sang trọng, màu bạc của chiếc xe hình thuôn dài, dù in dưới góc độ nào cũng toát lên ánh sáng lạnh và trang nhã đến chói mắt.

Chủ nhân của chiếc xe sang trọng này, ngoài trùm hống hách Phương Nhược Nhã ra thì chẳng còn ai nữa.

Lương Duyệt chúm môi cười, đỗ xe xong, rút chìa khoá, xách hộp bánh ga tô lên, cô tiến vào căn biệt thự số 18. Hinh Hinh đang ngồi trên chiếc đu trên bãi cỏ, nhìn thấy Lương Duyệt, ríu rít chào từ xa: “Mẹ Tư, con nhớ mẹ quá!” rồi sau đó nhào vào lòng cô như chú gấu túi mũm mĩm, đôi mắt nhỏ long lanh không quên liếc nhìn chiếc hộp có chiếc bánh ga tô trong tay cô.

Lương Duyệt cố làm ra vẻ tức giận, “Hinh Hinh không ngoan, cô đã nói với cháu rồi, đừng có gọi cô là mẹ Tư, cháu phát âm không rõ, vi thế khi nói ra sẽ nghe rất không hay, cháu đã không nghe lời cô, đúng không? Chiếc bánh ga tô ngày hôm nay sẽ không có phần của cháu đâu!”

Hinh Hinh cứ ôm ngang lưng của Lương Duyệt nũng nịu mãi không thôi, những người trong nhà nghe tiếng đối đáp của hai cô cháu ở bên ngoài đều bật cười ha hả và bước ra. Đi đầu không ai khác là Phương Nhược Nhã với giọng nói cao vút, “Bây giờ cậu mới tới à? Chậm 5 phút nữa là bọn mình sẽ gọi cảnh sát 110 để tìm người lạc đấy!”

Lương Duyệt trề môi, “Thời buổi này các chú cảnh sát 110 bận tối mắt, cậu chớ có mà thêm phiền phức cho người ta nữa.”

Sau khi đấu khẩu với Phương Nhược Nhã xong, Lương Duyệt mỉm cười, giang rộng cánh tay, ôm chặt lấy Cố Phán Phán đang lao ra, hệt như khi Phán Phán định bỏ đi năm nào, bên tai cô vẫn còn vang lên tiếng thề của Phán Phán vào cái đêm các cô gái lưu manh cùng nhau uống rượu. Bây giờ, tuy không trở thành minh tinh màn bạc, nhưng cô cũng đã trở thành vợ của một người nước ngoài, đời sống sung túc. Phương Nhược Nhã thường than thở với vẻ hâm mộ: “Các cậu nói xem, sao cậu âý lại may mắn thế nhỉ? Vừa mới bị đàn ông đá xong, lập tức đã vớ được một gã nước ngoài giàu có, trong khi ấy mình chia tay ba năm rồi, ấy thế mà vẫn cứ tay trắng sống một mình. Mấy người giàu sớm các cậu cũng không hề nói đến chuyện chăm sóc chúng tôi và phát huy phong cách coi việc giúp người khác là niềm vui, đúng là chẳng có lòng bác ái gì cả!”

Mỗi lần như vậy, những người ngồi đối diện cô lại tỏ vẻ mặt phớt lờ. Bỏ người đàn ông rất tốt, tự mình thành lập công ty, thế mà lại còn làm ra vẻ buồn khổ đáng thương trước mặt mọi người, như thế chẳng đáng bị người khác băm bổ cho còn gì?

Câu nói này phải là những tiếng nói tự đáy lòng của Lương Duyệt và Vu Đình Đình, nhưng chẳng ai dám buột mồm nói ra trước một cái miệng luôn la lối của Phương Nhược Nhã.

Hàn Ly dường như luôn là oan gia của Phương Nhược Nhã, mỗi lần gặp nhau, nhẹ thì châm biếm mỉa mai, nặng thì thế nào cũng có người phủi tay áo bỏ đi. Nhưng nếu một vài tháng mà không gặp nhau thì lại ca cẩm, rồi đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến. Không chỉ là Lương Duyệt, tin rằng tất cả những người có con mắt đều nhìn thấy tình cảm của họ, chỉ có người trong cuộc là không biết mà thôi.

Chỉ có người trong cuộc là không biết, thế nhưng nếu dùng chính câu ấy để hỏi bản thân thì sao nhỉ? Lương Duyệt thở dài, Hinh Hinh với khuôn mặt dính đầy kem từ chiếc bánh ga tô trước mặt bây giờ đã là học sinh phổ thông cơ sở, loáng một cái thế mà năm năm đã trôi qua, thế nhưng cô vẫn không dám đụng chạm tới những chỗ sâu kín nhất trong đáy lòng.

“Tôi nghe mọi người nói Chương Lỗi đã về rồi, thế mà sao cậu chẳng có dự định gì thế?” Phương Nhược Nhã đưa khuỷu tay huých vào người Lương Duyệt lúc ấy đang mải nghĩ, nói, “Lúc ấy hai người yêu nhau tới chết đi sống lại, ấy thế mà sao bây giờ cậu lại im hơi lặng tiếng thế?”

Chi Tề ở bên cạnh khẽ làu bàu: “Đừng có đưa ra ý kiến bừa bãi, Lương Duyệt đã lấy chồng rồi, cậu còn muốn cậu ấy như thế nào nữa hả?”

“Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân đen đốt đèn à? Thì chị cũng đã lấy chồng rồi đấy thôi, thế mà sĩ quan cảnh sát Phùng chẳng phải cũng rất tốt với chị sao? Em đã nghe thấy Hinh Hinh gọi anh ấy là cha rồi đấy, chị đừng có tưởng bọn em là lũ ngốc.” Phương Nhược Nhã trề môi vẻ coi thường. Cố Phán Phán đang giỏng tai lên nghe, khi thấy nhắc đến tên của những người đàn ông lạ, lập tức cười hề hề tiến lại gần, chỉ riêng Vu Đình Đình vẫn ngồi lặng lẽ trong góc ăn bánh ga tô.

“Anh ta ngốc thật đấy, tôi không đáng được anh ta đối xử tốt như vậy, em nghĩ xem, đã nhiều năm như vậy rồi mà phía bên kia vẫn không chịu chấp nhận cho chị ly hôn, chị cũng định làm đơn kiện nhưng lại sợ Hinh Hinh bị tổn thương, sợ nó bị bạn bè chế nhạo. Mẹ chị thì nói, anh ấy không quan tâm đến điều đó, anh ấy sẽ đợi, nhưng dù nói thế nào thì trong lòng chị cũng cảm thấy rất ấy náy, chị luôn cảm thấy mình đã làm lỡ cuộc đời anh ấy.” Thực ra chị Tề chưa nhiều tuổi, chị sinh con khi mới hai mươi tuổi, và cũng chỉ hơn cả bọn chừng ba, bốn tuổi mà thôi, nhưng trong suy nghĩ cũng như cách nói năng, chị luôn tự xếp mình vào hàng những người tuổi bốn mươi.

Lương Duyệt ở bên vẫn trong trạng thái thẫn thờ, bàn tay cô đã bị Cố Phán Phán nắm lấy tự bao giờ, “Trong lòng nghĩ thế nào chúng em không nhìn thấy, nhưng tình cảm giữa hai người hồi ấy như thế nào thì chúng em đều biết rất rõ, nói đi nói lại thì là chị không đáng được như vậy, vì thế tất cả mọi người đều cho rằng chị là người lạnh lùng vô tình. Trước hết chị hãy bỏ quách cái gã đàn ông ấy đi, rồi tìm cho mình một người xứng đáng hơn, tốt hơn, nhưng chị lại không chịu, Đúng là chị rất ngốc, cực ngốc!”

Lương Duyệt cười thẫn thờ, hốc mắt nóng lên, đó là cách nghĩ và cách hiểu của mọi người. Cô cúi đầu, gặm miéng bánh ga tô, vị của nó đắng chát thật khó nuốt, sống mũi cô cay cay, nước mắt chỉ chực trào ra.

Tình yêu hồi còn trẻ thật đơn giản, anh đối với em tốt, em cũng đối tốt lại với anh, thế là đã có cả một thế giới. Nhưng, bây giờ ai mà có thể quay đầu lại để rồi ngây thơ, trong sáng như ngày xưa. Những năm qua cô đã học cách cảnh giác và đề phòng với thế giới này, nếu lại tiếp tục nghiến răng kiên trì để sống cho qua ngày với anh ta, đến chính cô cũng còn không biết được rằng mình liệu còn có thể kiên trì được nữa hay không.

“Đi nào, nếu mấy chị em chúng ta đã tụ tập ở đây, thì hãy đi xem cái nơi mỗi tấc đất là cả ngàn vàng này như thế nào nào! Ông chủ quán canh cay còn nợ chúng ta một bữa đấy!” Lương Duyệt hít một hơi thở dài, cười nói với mọi người. Vừa nghe nói thế, tất cả đều nhao nhao lên tán thành.

Thế là mấy người lục tục ra ngoài và lên xe, chồng của Cố Phán Phán chỉ biết mỉm cười nhún vai, nhưng không hề hỏi và ngăn lại mà chỉ đứng bên cổng hôn lên hai má vợ rồi tiễn mọi người ra cửa, chỉ với hành động ấy thôi nhưng đã khiến cho tất cả mọi người đều cảm động.

“Cậu đúng là người được ông trời ưu ái, khiến bọn mình phát ghen lên đấy!” Phương Nhược Nhã nói với Cố Phán Phán lúc đó vẫn đang đứng ngoài cửa xe.

Lương Duyệt, chị Tề và cả Hinh Hinh đang đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành.

Chỉ có điều chẳng ai nhìn thấy vẻ chua chát trong nụ cười của Cố Phán Phán, kể cả Vu Đình Đình lúc đó đang lặng lẽ nắm tay cô.

Cuộc hành trình tìm lại giấc mộng xưa không hề thuận lợi, chỗ cũ năm ấy đã được san phằng từ khi nào, vườn hoa và dãy hàng quán năm xưa đã không còn để lại chút dấu vết nào, hỏi thăm xung quanh thì cũng chỉ thấy những người mới chuyển đến sinh sống, chẳng ai biết tám năm trước ở đây đã từng có một dãy quán bán canh cay.

Cả bọn thất vọng đành tìm tới một nhà hàng vịt quay bài trí sang trọng, chuẩn bị chén một bữa. Nhưng, dù bài trí bên trong rất bắt mắt, món thị vịt quay rất mềm và ngon, thì cũng không sao làm sống lại cảm giác thèm ăn, Bây giờ, khi đã trở thành những phụ nữ trang nhã, lịch sự họ chẳng còn đâu sự hào hứng thuở nào. Im lặng một lúc, mọi người mới bắt đầu mở miệng, tuy họ đã uống không ít, nhưng chẳng có ai có dấu hiệu bị say. Ngày mai Hinh Hinh còn phải đi học , Vu Đình Đình lái xe của Lương Duyệt đưa cô bé về trước, mấy người phụ nữ đang có điều u uẩn trong lòng quyết định tiếp tục tới quầy bar uống tiếp.

“Sau đó, tôi coi như cũng đã học được cách yêu như thế nào, đáng tiếc là anh đã sớm biến mất trong dòng người; cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu được trong nước mắt rằng, có một số người một khi đã bỏ lỡ thì…”

Ca sĩ của quầy bar có giọng hát rất trầm, bài hát kinh điển của Lưu Nhược Anh đã bị giọng hát của đàn ông làm cho trở nên ướt mèm. Bốn người phụ nữ ngồi trong góc nhà đã không còn giữ được dáng dấp của năm nào, ngả mình trên những chiếc sô pha mềm mại, mối người cầm một chai rượu và tu từng ngụm to tướng.

Sự hưng phấn lúc bắt đầu khi cùng nhau đi tìm lại ký ức đã biến mất từ lúc nào, bởi vì Cố Phán Phán nói với mọi người rằng, chồng của cô thực ra là một người đồng tính.

Tất cả bọn họ đều nhớ đến cái đêm mưa giành giật ấy, nhưng chẳng ai biết được bí mật đích thực trong chuyện đó rút cục là gì. Bởi vì người đàn ông ở Tứ Xuyên xa xôi ấy không thể chịu được cảnh cách chia hai nơi, trong lúc trống chếnh lại sẵn có một cô bạn gái xinh đẹp kề bên, còn Cố Phán Phán đang trôi dạt ở Bắc kinh cũng có cuộc sống chẳng lấy gì làm ổn định. Cô đã ngồi trên đất, khóc thật to. Bên cạnh cô là bốn cô bạn gái cùng ngồi trong trời mưa với cô, chẳng ai chịu rời xa.

Anh ta nói, anh ta không cảm thấy sự tồn tại của Cố Phán Phán; anh ta nói, anh ta không thể nói chuyện yêu đương với đường dây điện thoại; còn Cố Phán Phán ngồi ở đầu dây bên này chẳng phải cũng như thế hay sao? Sau khi chia tay nhau, cô đã nhanh chóng quen với người chồng hiện tại ở quầy quán bar, thế rồi Cố phán Phán đã có một đám cưới nhanh chóng khiến cho tất cả mọi người ngỡ ngàng.

Chỉ có sáu thàng trời mà cuộc đời của một con người đã hoàn toàn thay đổi. Người trong cuộc thì bíêt rõ về mọi chuyện, còn những người bạn thân thiết và quan tâm đến cô thì lại chẳng hay biết gì.

Chị Tề nói: đồ ngốc, chuyện này chắc em cũng đã nghĩ kỹ rồi, nói đi là đi xa thế, em mà đi rồi thì chẳng biết đến khi nào mới quay trở về.

Lương Duyệt nói: Hổ Nựu, cậu chớ có đem cuộc đời của mình ra làm trò đùa, nếu không bọn mình thương xót lắm.

Phương Nhược Nhã thì nói: thằng cha ấy không đáng để cho cậu sống chết vì hắn đâu, cậu chớ có làm chuyện điên rồ ấy.

Chỉ có Vu Đình Đình nắm chặt tay cô, nước mắt chan chứa.

Trước những băn khoăn của mọi gnười, Cố Phán Phán chỉ mỉm cười đáp: “Mọi người nói gì vậy, tôi đang chờ để rồi sau này mọi người phải phát ghen lên với tôi đấy. Tôi không ngốc ngếch đến thế đâu, tôi đã nói yêu thì là yêu, nói quên thì sẽ quên, tôi sẽ không vì đàn ông mà huỷ hoại cuộc đời mình đâu. Làm diễn viên chưa chắc đã kiếm được tiền, tôi sang bên ấy sẽ trở thành phu nhân của Tổng giám đốc, oách lắm chứ!”

Chiếc máy bay có đôi cánh màu bạc đã chở cô đi vượt qua những hòn đảo giữa đại dương mênh mông, khi cô quay trở về cô bỗng trở nên trẻ trung và xinh đẹp hơn hẳn, mái tóc uốn sóng to trông quý phải và an nhàn, bộ quần áo mặc trên người toàn là của các hãng nổi tiếng thế giới, chỉ riêng nỗi u buồn trong mắt là khiến người ta nhìn mà thấy xót lòng.

Lương Duyệt ôm chầm cô vào lòng, lắng nghe điệu nhạc u buồn, nước mắt cô trào ra như suối.

Bảy năm, khoảng thời gian đẹp nhất của đời người con gái đã rẽ sang một ngả khác, chỉ bởi vì tình yêu.

Chín năm, những ký ức đẹp đẽ của mình cũng đã đổi màu vì tình yêu.

“ Hãy cho tôi quay trở về thời gian trước, mỗi khi buồn lại nhớ về ánh sao đêm ấy…”

Điệu nhạc buồn cứ văng vẳng bên tai, ánh mắt của mấy cô gái đều mờ đi, họ vừa cười vừa khóc, có rất nhiều người qua lại đưa mắt liếc nhìn họ từ đầu đến chân với vẻ tò mò. Năm cô gái ấy ngồi đó với đủ mọi loại hình, lương thiện hiền thục, thông minh giỏi giang, dịu dàng và hơi lạnh, tự tin nho nhã, khoe khoang đáo để. Nhưng không có người đàn ông nào dám đến ngồi gần, thậm chí đến nhìn cũng không dám nhìn thẳng.

Gần đến nửa đêm, điện thoại của chị Tề bỗng đổ chuông, chị mỉm cười và trả lời người ở đầu dây bên kia với vẻ không rõ ràng : “ừ, đã uống rượu, lát nữa em sẽ bảo chúng nó đưa em về ! Chúng nó ư ? Cũng uống. Thôi, anh đừng có đến làm gì, không cần anh tới đón đâu…”

Đúng lúc ấy thì chuông điện thoại của Vu Đình Đình cũng reo vang, cô xoay tấm lưng mềm mại như lưng mèo, có ý không muốn để người khác biết, khẽ trả lời vào máy : “ Một lát nữa em đưa mọi người về rồi sẽ về ngay, anh đừng lo. Em à ? Tất nhiên là không uống. Gì cơ ? Anh muốn đến ư ? Không cần đâu, hôm nay trời lạnh đấy…”

Phương Nhược Nhã cũng không chịu kém, cô rút điện thoại ra và bấm số : “ Alô, mau đến đón em đi. Em lại uống hơi nhiều mất rồi, em không thể lái xe được, anh không đến là không được đâu đấy.”

Cố Phán Phán mỉm cười vẻ khổ sở trong khi chấm dứt câu trả lời trước những câu hỏi của chồng qua điện thoại, rồi nói với vẻ áy náy : “ Anh ấy nói lát nữa sẽ tới đón mình.”

Ngồi trong góc cùng của căn phòng, lòng Lương Duyệt bỗng thấy lạnh như băng giá. Ánh đèn màu chiếu rọi trên đầu bọn họ, tất cả đều cười hạnh phúc, duy chỉ có mình cô ngồi lặng lẽ, chiếc điện thoại im lặng.

Anh từng nói: “ Em mà dám về muộn thì anh sẽ phết vào mông đấy.”

Anh cũng đã từng nói: “ Nếu em không về được, anh sẽ bảo lái xe đến đón.”

Hai người đàn ông hoàn toàn khác nhau, hai thân phận hoàn toàn khác nhau. Người yêu và chồng, còn cô cứ quanh quẩn giữa mũi dao ấy, bước đi bước nào cũng thấy khó khăn, đối diện với hiện thực lạnh lùng và với một ký ức ngọt ngào đúng là một nỗi đau mà trái tim khó bề mang nổi.

Đáng tiếc là chẳng ai hiểu được điều đó.

Mấy con người đầy tâm trạng sau khi cạn nốt chỗ rượu còn lại trong cốc, lôi lôi kéo kéo nhau cùng đi ra cửa . Một người đàn ông to lớn vạm vỡ mặc sắc phục cảnh sát đứng ở đằng xa đang nhìn vè phía họ, chị Tề vội đi nhanh về trước và mỉm cười ngượng nghịu, rồi chìa tay ra giới thiệu: “Phán Phán, đây là anh Phùng.”

Cố Phán Phán vội bước lên trước bắt tay với chú cảnh sát cao lớn: “Anh rể, bao nhiêu năm này bà chị em đã phải chịu nhiều đau khổ rồi, anh phải đối xử tốt với chị ấy đấy. Tuy em ở xa họ, nhưng lúc nào em cũng nhớ về họ!” Nói đến đây cô bật khóc, một phần vì cô đã uống hơi nhiều, nhưng có lẽ những lời ấy cũng chính là những điều sâu kín trong lòng cô. Mấy người khác thấy thế mắt cũng đỏ hoe.

Người đàn ông mỉm cười: “Cô cứ yên tâm, tôi còn quý trọng cô ấy hơn cả cô, tôi đảm bảo sẽ không để cô ấy phải chịu thiệt thòi đâu.”

Những người đi phía sau cũng tiến tới chào tạm biệt họ, người đàn ông dìu ngang lưng chị Tề, đợi khi chị ngồi hẳn trong xe rồi mới vòng sang bên trái ngồi vào xe.

Chị Tề ngồi trong xe, thò tay ra vẫy vẫy, mỉm cười chào mọi người. Mấy người cố đỡ Cố Phán Phán lúc đó đang như người mất hồn, gượng cười chào đáp lại.

Bạn trai của Vu Đình Đình cũng vừa kịp đến, nghe nói anh ta là giáo sư của một trường đại học nào đó, tuy mới hơn ba mươi tuổi, nhưng chuyên ngành mà anh dạy là một trong những chuyên ngành hiếm hoi ở Bắc Kinh, vì thế mà rất được trọng vọng, nghe nói chuyện hôn nhân của họ cũng không còn bao lâu nữa là sẽ tiến hành, vì thế mà mọi người đều cảm thấy rất vui. Trong tương lai, Vu Đình Đình chắc chắn sẽ là phu nhân giáo sư hiền thục dịu dàng, cả đời sẽ sống yên ổn và vui vẻ với việc chăm sóc chồng dạy dỗ con cái.

Cuối cùng đến lượt Cố Phán Phán đi cùng với người chồng nước ngoài của cô, họ chính là đôi để lại cho người đi đường ấn tượng về một đôi vợ chồng hạnh phúc, đến cả những lời nói chuyện khe khẽ của họ khi tới cũng khiến người ta nghĩ rằng đó là những lời ngọt ngào hạnh phúc. Không ai, dù là những người bạn thân thiết vừa rồi biết được rằng, đằng sau cuộc hôn nhân tưởng chừng rất hạnh phuc trọn vẹn ấy là cả một màu xám.

Thấy mọi người cứ lần lượt ra về, Phương Nhược Nhã nắm chặt tay Lương Duyệt nhưng không sao giữ được cái cơ thể cứ ngả nghiêng của mình. Trong số mấy người thì cô là người tửu lượng kém nhất, mỗi khi uống hơi quá chén một chút là cô lại đổ gục xuống giường, mê man không biết gì, chỉ riêng lần này là cô rất tỉnh.Cô mở trừng mắt rồi kêu lên kinh ngạc: “Lương Duyệt, nhìn phía sau cậu kìa.”

Lương Duyệt cũng ngạc nhiên, vội quay đầu lại, ở phía đối diện bên kia đường là hình dáng thân thuộc của anh.

Giữa hai người là hai làn đường dành cho xe, và cả khoảng cách của năm năm thời gian.

Đã biết bao lần cô suy nghĩ về những lời giải thích sau khi gặp lại. Thậm chí cả hoàn cảnh gặp lại cũng đã được cô hình dung ra rất nhiều lần. Cô biết, vì là người bị tổn thương anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô, cô cũng biết, trong cuộc đời này họ sẽ không bao giờ có thể cùng nhau đi trên một con đường nữa. Nhưng, cũng chính vì không thể chế ngự được những suy nghĩ của bản thân, nên đã không biết bao đêm cô nhớ về anh, không thể nào gạt bỏ nỗi nhớ đó ra khỏi lòng được.

Xe của Hàn Ly dừng ở một chỗ cách đó không xa, anh sững sờ nhìn những chàng trai và cô gái đứng hai bên đường.

Phương Nhược Nhã đã nhìn thấy anh, rồi vội đẩy Lương Duyệt một cái về phía trước, không cần biết có tác dụng đẩy vào hay không, còn mình thì đã chạy lên xe của Hàn Ly, vừa ngồi xuống đầu đã va vào chiếc ghế phụ đâu điếng cả người. Hàn Ly không biết làm thế nào, lúc ấy mới đành mỉm cười gượng gạo, mỗi khi cầu cứu, nhất định cô ấy lại gọi cho anh, nhưng khi tỉnh dậy thì lại lạnh lùng quay người bỏ đi. Hai người chia tay đã ba năm rồi, nhưng anh không làm được việc là thực sự không quan tâm đến cô, vì thế cứ nhìn thấy cô tự hành hạ mình trong lòng anh lại thấy rất xót xa

Cúi người xuống khẽ hôn lên vầng trán mịn màng của cô, mùi hương quen thuộc vẫn như xưa, anh thở dài nhấc người dậy, nhấn còi ra hiệu cho Lương Duyệt. Nhìn vẻ thẫn thờ như khúc gỗ của cô, anh biết rằng cô vẫn chưa thoát khỏi chuyện tình ấy. Ai đó đã nói rất đúng, khi phụ nữ đã gặp tình yêu thì đều trở nên ngốc nghếch, dù đó có là một luật sư tài ba với chỉ số thông minh – 180 chăng nữa.

Tiếng còi lanh lảnh, âm vang cả một con ngõ, đánh thức cả hai người đang trong trạng thái thẫn thờ. Lương Duyệt định thần lại, đưa vội đôi tay run run lên nhanh chóng tìm chiếc chìa khoá trong túi. Chiếc túi quá to vì thế không rõ chiếc chìa khoá lọt vào chỗ nào, càng cuống thì lại càng không tìm thấy, và càng thọc tay mạnh hơn, thế là chiếc túi tuột tay rơi xuống đất, làm đồ đạc trong túi đều văng ra, cô ngồi xuống tự mắng mình là vô dụng, tay cuống cuồng nhặt đồ cho trở lại túi.

Ánh mắt cô chợt nhìn thấy, chủ nhân của bộ đồ âu phục màu đen cũng ngồi xổm xuống giúp cô nhặt đồ. Chiếc bút máy đã dùng bao nhiêu năm qua kia chính là món quà anh tặng trong lần đầu đi phỏng vấn xin việc, và cả chiếc kẹp giấy tờ màu xanh kia nữa cũng là của anh mua cho cô, rất nhiều đồ lặt vặt của quá khứ đều hiện lên trước mắt anh trong khoảnh khắc.

Cô hoang mang đứng dậy, ngượng ngùng nhìn anh đưa những ngón tay dài nhặt những đồ vật ấy lên không một chút đắn đo, sau khi phủi bụi xong, anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi bằng một giọng rất trầm: “ Năm năm rồi không gặp, em khoẻ không ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.