Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 363: Chương 363: Bọn họ diễn không mệt nhưng nàng xem lại vô cùng mệt mỏi




Long Phù Nguyệt chậm rãi đưa tay lên đầu rút ra một cây trâm, nhẹ nhàng cười: “Biện pháp này đơn giản đến không thể đơn giản hơn, giết chết người hạ cổ, cổ độc trong người ngươi đương nhiên sẽ được giải….”

Thân mình Phượng Thiên Vũ cứng lại: “Nàng nói bậy bạ gì đó? Ta làm sao có thể giết chết nàng?”

Long Phù Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, thản nhiên nói: “Ngươi là Chiến Thần Tu La, giết một người đối với ngươi mà nói không là gì cả, bây giờ ta lại là chướng ngại vật của ngươi, vì sao còn không muốn loại trừ ta? Do dự như vậy không giống tác phong của ngươi, thật khiến ta xem thường.”

Thân mình Phượng Thiên Vũ khẽ run, hắn trừng mắt nhìn nàng, qua một lúc lâu sau, mới vô lực nói: “Phù Nguyệt, bây giờ nàng đang giận ta, ta biết, hiện tại có nói gì nàng cũng không tin, về sau ta sẽ giải thích cặn kẽ với nàng. Ngoan, nghe lời, ta giúp nàng bôi thuốc, nếu để lâu sẽ rất đau đó.”

Hắn sợ Long Phù Nguyệt lại phản đối, nhanh tay điểm huyệt nàng, đem thuốc mỡ lành lạnh thoa lên vết roi trên người nàng.

Long Phù Nguyệt khép hờ ánh mắt, không nói một lời, mặc hắn tùy ý.

Một giọt nước ấm áp giống như nhẹ nhàng rơi trên vai nàng, làm thân mình nàng kìm lòng không được hơi hơi run một cái. (NN: giọt nước ấm áp? Vũ ca anh khóc sao? *vẻ mặt ngu ngơ*)

“Phù Nguyệt, nàng dưỡng thương cho tốt, hai ngày nữa ta sẽ đưa nàng ra khỏi chỗ này, đến Hà Hương vườn của nàng, yên tâm, nơi đó ta vẫn giữ nguyên như cũ…”

Long Phù Nguyệt nhắm mắt lại: “Thực xin lỗi, Cửu vương gia, ta mệt rồi, mời ngài về cho.”

Phượng Thiên Vũ hơi cứng lại, ôm lấy nàng, thuận tay giải huyệt đạo cho nàng, thở dài một hơi rồi mới rời đi.

Nam nhân trước đây mình vạn vạn lần không muốn rời xa nhưng hôm nay chỉ mới đụng chạm một chút lại làm cho nàng vô cùng ghê tởm. Nàng chính là một người rất kì quái, nếu hắn đã muốn yêu cô gái kia, đã muốn cưới cô gái kia làm vợ, thì tại sao lại không vui vẻ đưa cho nàng một phong hưu thư? Hoặc một đao giết nàng, chẳng phải tốt hơn sao? Làm sao đám người kia còn muốn hát tuồng? Bọn họ diễn không mệt nhưng nàng xem lại vô cùng mệt mỏi!

“Điềm nhi, mang nước lại đây.” Long Phù Nguyệt chờ Phượng Thiên Vũ đi rồi mới thản nhiên phân phó.

Điềm nhi không biết nàng muốn làm gì nhưng vẫn mang nước lại.

Long Phù Nguyệt cắn răng xoay người: “Giúp ta rửa lưng.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.