Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 399: Chương 399: Mây núi sầu thương nhớ, lá xa cành buồn thương




Phượng Thiên Vũ mỉm cười: “Ngươi nghĩ rằng ta bây giờ còn cần cái chức Thân Vương hèn mọn ấy sao? Nếu như không phải là vì tìm kiếm Phù Nguyệt, ngay cả chức Quận Vương này ta cũng không muốn làm . Về phần ấn soái như lời ngươi nói, Đại gia đã sớm không muốn chấp chưởng rồi! Bất quá, chuyện này chỉ sợ lại không phải do ta. . . . . . Ai!”

Nói chuyện thì nói , một bức tranh lại một bức tranh lần lượt vẽ xong xuôi. Lần này họa lên cũng là đề một hàng thơ ca.

Dòng nước nhẹ chảy xuôi

Chim yến tìm về tổ

Mây núi sầu thương nhớ

Lá xa cành buồn thương

Núi rừng xa cách trở

Người đi muôn trùng xa

Nhớ thương sầu lẻ bóng,

Hồn lãng đãng ngu ngơ

Hoa tàn trôi theo nước

tình đã cách từ đây

Suối còn vương hơi thở,

Hồn cách trở từ đây……..

Hình dáng bức họa này tựa như lúc Long Phù Nguyệt tức giận, hắn kinh ngạc nhìn, trong lòng bỗng nhiên âm thầm thở dài một hơi: “Phù Nguyệt ơi Phù Nguyệt, chỉ mong trời thương, cho nàng có thể nhìn thấy những bức họa này có lẽ nàng sẽ cảm nhận được chân tình của ta, sẽ trở về tìm ta. . . . . .”

Bất tri bất giác, sắc trời đã sáng trắng, Phượng Thiên Vũ buông bút, đang muốn đi nghỉ ngơi một lát, chợt nghe bên ngoài đại môn bị khua ầm ầm.

Hắn khẽ nhíu nhíu mày, mở đại môn, bên ngoài là một đại đội thị vệ, khôi giáp sáng ngời, cầm đầu đúng là thủ hạ trước đây của hắn Đại Tướng Trương Vân Long.

Hắn dùng một cánh tay còn lại giơ lên một miếng vải màu vàng, bên cạnh một thái giám tuyên đọc thánh chỉ: “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, nước Ngọc Hành phát binh xâm chiếm lãnh thổ Thiên Tuyền Quốc ta, Bắc Vũ Quận Vương Phượng Thiên Vũ lập tức khôi phục nguyên chức, nắm giữ ấn soái xuất chinh, không được chậm trễ. . . . . .

Trương Vân Long lệ nóng đoanh tròng, đem gói màu vàng kia giơ cao khỏi đỉnh đầu, dâng cho Phượng Thiên Vũ, Phượng Thiên Vũ không cần nhìn cũng biết, gói màu vàng kia chính là ấn soái. . . . . .

*************************

Trong nháy mắt thời gian đã qua hai năm.

Hai năm thời gian nói dài cũng không dài lắm, lại đủ để thay đổi thật nhiều chuyện.

Thiên Tuyền quốc cùng Ngọc Hành quốc trận chiến này ước chừng đánh hai năm.

Vô số dân chúng tại giữa dòng chiến dịch không nơi yên ổn để sống, vô số quân tốt làm oan hồn trên chiến trường . . . . . .

Phượng Thiên Vũ cho tới bây giờ không đánh qua trận nào khó giải quyết như vậy, Ngọc Hành quốc cùng Thiên Tuyền Quốc thực lực tương đương, còn nguyên soái đối phương cũng là người rất có mưu lược, khi con bài của hắn chưa lật hé ra, thật sự làm Phượng Thiên Vũ gặp phải vài lần khốn đốn, một lần suýt nữa đã lấy mạng của hắn, trên người có rất nhiều vết thương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.