Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 732: Chương 732: Tiểu Trư, lười nha đầu, đã tỉnh




Trong lòng cũng đang kêu rên, ô ô, nàng thật.. thật sự muốn ngủ một giấc thật dài a, nhưng nếu cứ tiếp tục giằng co như thế này, sớm hay muộn thân sẽ trống rỗng. . . . . .

Phượng Thiên Vũ nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ai oán kia của nàng, không khỏi cười lên ha hả, vỗ vỗ mông đẹp của nàng: "Nha đầu, tắm rửa một cái ăn một chút gì ngủ tiếp đi, ta đi vào cung một chút, hôm nay lão nhân thả bồ câu, ta dù sao cũng phải vào cung xem thử.”

Long Phù Nguyệt ai oán liếc mắt nhìn hắn một cái, người này học cái gì cũng nhanh như thế, đem cả những lời nói của nàng ngày thường đều học . . . . . .

Hai người trước tắm rửa một chút, bên ngoài thị nữ gia đinh sớm chuẩn bị tốt bữa trưa, Long Phù Nguyệt nhìn đầy một mâm thức ăn, toàn là những thứ mà nàng thích ăn.

"Phù Nguyệt, đây là gà nướng mật ong, nàng thích ăn nhất." Một cái đùi gà vàng để óng vào trong chén của nàng.

"Phù Nguyệt, đây là kho tàu hỏa nạm, ngươi quá mệt mỏi, ăn nhiều một chút."

"Phù Nguyệt, đây là cá muối loa nồi canh gà, bổ thân mình . . . . . .

"Phù Nguyệt. . . . . .

"Phù Nguyệt. . . . . ."

Long Phù Nguyệt mắt thấy trong chén của mình dần dần đầy ắp thức ăn, rồi nhìn lại người nào đó đang ân cần chăm sóc, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời khổ xuống.

Một chén lớn như vậy nàng làm sao ăn hết a?

Ô ô ô ô, người này nói chuyện còn có bộ dạng rất mờ ám, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vừa đỏ lại hồng.

Nhìn một cái, thị nữ gia đinh chung quanh biểu tình toàn bộ vô cùng mờ ám,. . . . . .

Nàng tức giận, cũng gắp cho hắn một miếng sườn thật to: "Chàng so với ta mệt hơn, chàng cũng ăn nhiều một chút."

Vừa nói dứt câu, bỗng nhiên phát hiện không thích hợp, những lời này nói ra, chẳng phải là càng mờ ám hơn sao?

Tại sao lại nói một câu chó má mất mặt đến như thế?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Phù Nguyệt quả thực muốn nung đỏ rồi, khóc không ra nước mắt. Nàng quyết định là không nói nữa, lẳng lặng ăn cơm .

Phượng Thiên Vũ cười dài : "Nương tử thật lòng yêu tướng công ta, bất quá vì nàng, ta lại mệt thêm một chút cũng không sao."

. . . . . .

Một bữa cơm thật vất vả ăn xong, Phượng Thiên Vũ sảng khoái tinh thần thượng triều .

Long Phù Nguyệt bò lên trên giường của mình, lại đi mộng Chu công đi.

Trong mơ mơ màng màng, chợt thấy có người chụp gương mặt của nàng: "Tiểu Trư, lười nha đầu, tỉnh lại mau."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.