Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 361: Chương 361: Trừng phạt nói với nàng 2




Ngón tay Phượng Thiên Vũ nắm chặt, mặt có chút trắng, hắn liếc mắt nhìn Long Phù Nguyệt: “Thiếu nợ thì trả tiền, nàng xô Anh Lạc công chúa vào nước, nhất định phải trừng phạt .”

Lão hoàng đế tựa hồ cũng không dự đoán được hắn sẽ như thế, sửng sờ một chút, mới nói: “Không sai, phải phạt. Dựa theo luật pháp Thiên Tuyền, nàng muốn hại sứ giả quốc gia khác, bụng dạ khó lường, ứng phán. . . . . . Ha ha, Vũ nhi, đọc luật pháp thành thục, không biết nên phán tội gì, con nhỉ?”

Phượng Thiên Vũ khép hờ ánh mắt, thản nhiên nói: “Vừa rồi nhi tử đến vội vàng, vẫn chưa thấy rõ sự tình nguyên do, nhưng Anh Lạc công chúa nói là bỏ qua, chúng ta giúp nàng làm việc tốt, Long Phù Nguyệt dù sao cũng là Sườn phi của nhi thần, hiện tại nàng nhất thời làm chuyện hồ đồ, vậy đánh nàng ba mươi roi da, để răn đe. Nhi thần tự nguyện tự mình hành hình.”

Lời nói này của hắn thập phần khéo, lão hoàng đế cũng không nghĩ Vũ nhi sẽ nói khéo giảm tội, ông ta trầm ngâm một chút: “Cô gái này tâm địa có chút ác độc, sợ là làm không thể làm sườn phi, Vũ nhi, hay là con. . . . . .” Ông ta đang muốn nói ‘hay là con hãy hưu nàng’.

Phượng Thiên Vũ lại phủ đầu ông ta trước: “Phụ hoàng nói có lý, nhi thần đem nàng phế làm thị thiếp, đưa nàng đến Lãnh Nguyệt cung .”

Long Phù Nguyệt bỗng nhiên cười lên ha hả, vỗ vỗ tay: “Mưu kế hay, thật sự là mưu kế hay, các người diễn thật sinh động. . . . . .”

Nàng một câu chưa nói xong, bên hông tê rần, nhất thời nói không ra lời. Chỉ một đôi mắt đảo tới đảo lui, bên trong là ý cười điên cuồng.

Vì thế, nàng bị trói tay sau lưng ở trên một cây đại thụ, mở mắt nhìn trừng trừng mọi người ở dưới, Phượng Thiên Vũ tự mình thi hành, không nhiều không ít, đánh nàng ba mươi roi da. Rồi đem nàng đi xuống, vết máu nàng loang dài, đau thấu xương.

Long Phù Nguyệt sợ nhất là đau , giờ phút này lại cắn chặt răng, môi đều bị nàng cắn nát, máu theo khóe miệng của nàng chảy xuống. Nàng lại không nói tiếng nào. . . . . .

Sau đó, nàng liền bị giáng từ Sườn phi, thành một thị thiếp, cách chức đến Lãnh Nguyệt cung xem ánh trăng đến bây giờ.

Lãnh Nguyệt cung thật ra là lãnh cung, trong viện cỏ hoang cao hơn nửa thướt, cung điện rách nát, miễn cưỡng chỉ có thể che gió tránh mưa.

Long Phù Nguyệt ngước mắt nhìn ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên khống chế được cười ha hả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.