Nghiêm! Bên Trái, Quay!

Chương 66: Chương 66




Thật sự Lận Khiêm vẫn có chuyện muốn hỏi cô, là sau khi bọn họ chỉ thiếu chút nữa lật đổ bàn cơm, suýt nữa đụng đổ nến bằng bạc vừa mua lên trên rèm cửa sổ, bắt đầu từ trên bàn cơm, một đường từ ghế sa long đến sàn nhà, tay vịn cầu thang lăn đến trên giường.

Lúc này toàn thân trên dưới của Tống Mộ Thanh đều chỉ còn dư lại một cái áo sơ mi. Anh nhìn cô cởi hai nút áo, nút thứ ba xiêu vẹo lung lay chỉ chực tuột ra khỏi sau khi hai người xé rách chiếc áo. Khóa chặt chân mày nói: “Về sau em đi làm đều phải ăn mặc như vậy?”

Đôi mắt quyến rũ như tơ củaTống Mộ Thanh liếc anh một cái, đôi tay khoác lên cổ anh rồi chậm rãi đặt lên vết rách trước ngực mình.

“Có phải anh cảm thấy… cái này không tốt lắm, em đổi một cái tốt hơn.” Hai cánh tay trắng noãn đặt lên hai nút áo.

Đầu ngón tay non mềm, nút áo màu trắng mượt mà, giọng nói mềm dẻo… Trong đôi mắt đen của anh tối lại, chỉ cảm thấy huyết dịch của cả người đều tuôn ra từ một chỗ, hầu kết bên trên dịch chuyển, nhìn chằm chằm mỗi động tác của đầu ngón tay cô.

Tống Mộ Thanh đùa dai điểm điểm lồng ngực rắn chắc của anh, bịu môi, bộ dáng ủy khuất, liếc nhìn áo sơ mi mở hơn phân nửa của mình: “Anh không thích màu trắng ư, vậy ngày mai em mặc áo sơ mi màu đen là được rồi.”

Màu trắng cũng đã đủ gợi cảm, lại còn màu đen? Trên trán Lận Khiêm nổi gân xanh, hiện tại anh hận không thể lập tức đem tất cả những kiểu áo sơ mi quần tây mà cô vừa mới mua ở trong tủ mang đi thật xa.

Tống Mộ Thanh vì tạo nên hình tượng chuyên nghiệp cho mình, đặc biệt ăn mặc trang điểm một thân nữ nhân viên chuyên nghiệp, áo sơ mi, một thân tây trang, quần dài. Lận Khiêm vừa nhìn còn chưa phát hiện, nhìn gần mới cảm thấy cô đổi phong cách mặc quần áo trông thật mới mẻ, vẫn có chút may mắn cô mặc đồ này có thể che kín nhiều chỗ hơn rồi. Nhưng sau khi cô tan tầm ánh mắt thì chuyện không phải như vậy rồi, càng nhìn càng cảm thấy chướng mắt vô cùng, nhất là cô vừa vào cửa liền cởi bỏ áo khoác chỉ mặc độc áo sơ mi.

Màu trắng áo sơ mi bó sát người, vừa đúng phô bày dáng người có lồi có lõm của cô. Bộ ngực cao vút, cái eo đầy một vòng tay, hơi lộ ra một ít xương quai xanh, không chỗ nào là không lộ ra hấp dẫn quyến rũ. Sau đó Lận Khiêm không vui. Anh là một người đàn ông theo chủ nghĩa cá nhân hơi lớn, nhất là liên quan đến chuyện người phụ nữ mình yêu. Anh ước gì Tống Mộ Thanh ở giữa ngày hè cũng ăn mặc như những người phụ nữ Arab, bao quấn cực kì chặt chẽ, chỉ lộ hai con mắt ở bên ngoài, không để cho ánh mắt của người đàn ông khác chiếm dù chỉ chút tiện nghi.

Trong lòng anh dồn nén một dòng lửa tà, trong dạ dày còn chứa hai bát dấm đầy, mặc dù từ dưới lầu lên trên lầu hai người đã tới mấy lần, nhưng chỉ một ánh mắt, một động tác, một câu nói của cô mà anh dễ dàng bị trêu chọc lập tức biến thành sói. NGAO..OOO kêu một tiếng, nắm lấy hai cái tay làm loạn của cô đặt lên trên đỉnh đầu, eo trầm xuống nhanh chóng luật động.

Thể lực Tống Mộ Thanh hoàn toàn kém so với anh, vừa mới mấy lần kia cũng đã gần như muốn mạng của cô, vào lúc này bị anh nhắm thẳng muốn co lại, lại bị anh chống nạnh một phen kéo trở lại. Sức lực của anh rất lớn, Tống Mộ Thanh nghĩ nhất định hông của mình sẽ có máu ứ đọng lại rồi. Lận Khiêm không có kỹ xảo gì, nâng cao một chân của cô, cứ như vậy trực tiếp thẳng tới thẳng lui đụng vào cơ thể khiến Tống Mộ Thanh gần như – ý thức tan tác, cảm giác mình đã ở trong thiên địa luân hồi mấy lần. Cái loại cảm giác một lát bị ném lên mây xanh một lát lại bị dẫn vào địa ngục, khổ sở và vui thích cực hạn đan xen nhau gần như khiến cô hít thở không thông, hận trước mắt không lập tức tối mịt, cứ như vậy mà mê man ngủ. Nhưng cô chỉ có thể vịn thật chặt anh, giống như dây leo quấn vòng quanh đại thụ.

Sau cái phút cuối cùng kia, Lận Khiêm gầm nhẹ một tiếng ở bên tai cô, cô chỉ cảm thấy bụng co rút một hồi, sau đó trước mắt bỗng nhiên tối sầm, thật sự ngất đi. Đang ngủ lại nghe được anh ngầm trộm đang nói ở bên tai cô: “Mộ Thanh, anh…” Ý thức quá mơ hồ, cô không nghe rõ.

Lận Khiêm yêu thương nhìn thân hình phía dưới, lông mi cuốn vểnh lên giống như hai cái bàn chải nhỏ, cái mũi xinh xắn, đôi môi hồng diễm còn có thể yêu sưng lên. Khuôn mặt nhỏ bé trắng noãn hiện tại lộ ra đỏ ửng mập mờ, làm cho người ta hận không được cắn một cái. Lận Khiêm là một người sẽ đem ý tưởng biến thành thực tế, lúc diễn tập tác chiến anh nghĩ dẹp luôn người nhà Bộ Tư Lệnh lập tức từng bước tính toán dẹp luôn, hiện tại anh nghĩ muốn cắn một cái lên mặt cô cũng lập tức nhẹ nhàng cắn một cái lên trên mặt Tống Mộ Thanh. Vuốt ve mấy cái dấu răng trắng như tuyết, giống như che đi một giấu ấn ở trên người cô. Từ nay cô đã thuộc về riêng mình anh rồi, sau này còn bao nhiêu ngày và đêm trong cô đều là một mình anh, ý nghĩ như vậy vừa mới xuất hiện trong não, tiểu đồng chỉ vừa mới hành quân đang lặng lẽ chỉnh đốn ngay tại chỗ lập tức đứng nghiêm lên chuẩn bị tác chiến.

Thấy mặt cô uể oải, nghĩ hôm nay trong công ty nhiều việc, hơn nữa bị anh giằng co mấy lần, hiện tại gần như không có cảm giác yên ổn nằm dưới người anh. Con người ý chí rắn rỏi cũng có nhu tình như nước, cuối cùng Lận Khiêm không bỏ được, gạt tóc bị mồ hôi thấm ướt dính trên mặt cô đi, nghiêng người để cho cô nằm ở trên người mình, ôm chặt lấy cô thỏa mãn ngủ.

Khi tỉnh lại, Tống Mộ Thanh cảm giác xương toàn thân giống như bị người dùng búa sắt gõ lên, cả người đau đớn khó chịu. Cảm thấy trên phần trắng noãn phía bên phải của mình có một bàn tay to vô ý thức nhéo nhéo, nghĩ đến tên đàn ông khốn kiếp sau lưng tối hôm qua đỏ mắt, bộ dáng hận không chơi đùa cô đến chết không xóng, nâng một chân lên đạp về sau một cái. Vừa mới động liền khàn khàn hít vào một hơi, nơi đó đều đau, giật mình khó chịu giống như xương cốt bị nghiền trành trăm mảnh.

Sức của cô giống như gãi ngứa cho anh, Lận Khiêm không kiên nhẫn hừ một tiếng, ôm tay của cô chặt một chút, một ít râu mới mọc trên cằm sau một buổi tối cọ xát trên cần cổ của cô. Lúc người đang ngủ chính là thời khắc lực công kích yếu nhất. Tống Mộ Thanh cảm thấy người này bình thường cả vú lấp miệng em, luôn có khí thế của người có địa vị cao một thời gian dài, nhưng hiện tại cảm thấy động tác anh cọ cổ cô giống như con cún đáng yêu vậy. Lòng mềm nhũn, liền tùy anh ôm.

Rem cửa trong phòng ngủ kéo kín mít, không một tia sáng len được vào. Tống Mộ Thanh lộ ra một cánh tay sờ tới quần quân trang của Lận Khiêm dưới giường, lấy điện thoại di động ra nhìn, vừa qua sáu giờ sáng. Đặt báo thức bảy giờ rồi tắt đi.

Chuyện công ty còn cả một đống lớn, cô tính dậy sớm, nhưng hiện tại bị anh ôm như vậy, mặc dù cả người khó chịu, nhưng cô cảm thấy thật tốt. Hơi thở quen thuộc trên người của anh bao quanh cô, rất muốn chuyện gì cũng không làm, cứ như vậy được anh ôm.

Lúc hai người hoàn toàn tỉnh táo đã là tám giờ sáng. Lận Khiêm cẩn thận dùng thảm bó chặt cô, ôm đến phòng tắm. Trong quá trình Tống Mộ Thanh không cưỡng được anh, trong bồn tắm bị anh vân vê mềm thành một vũng nước, rầm rì cầu xin anh thả cô. Sao có thể cứ như vậy thả cô được chứ? Lận Khiêm vừa nghĩ hôm nay hai người phải tách ra một khoảng thời gian, sau khi anh đi Tây Tạng gọi điện thoại nghe chút giọng nói của cô cũng không thể liền hận không được dùng toàn bộ tinh lực tính vào lần này cho xong. Cuối cùng một bồn đầy nước bị hai người nghịch chỉ còn lại nửa bồn, Tống Mộ Thanh hoàn toàn không còn hơi sức, đến quần áo cũng để anh ôm mặc vào cho cô.

Điện thoại di động vừa vang lên khiến Tống Mộ Thanh nhớ tới vẫn phải đi làm, mềm yếu đâm đâm Lận Khiêm. Lận đoàn trưởng giống như gã sai vặt, một tay hầu hạ cô mặc quần áo, một tay đưa di động áp vào tai cô.

Trợ lý Nhậm đã gọi vài cuộc điện thoại gọi cô. Điện thoại thông, vừa nghe giọng cô không còn hơi sức, đầu tiên là trợn mắt kinh ngạc, lúc này mà còn ngủ thì không giống như phong cách Tống Mộ Thanh. Đến khi nghe trong điện thoại còn mơ hồ có một giọng nói của đàn ông lập tức lúng túng ho khan hai tiếng, nhắc nhở Tống Mộ Thanh hỏi Triệu Nghị muốn luật sư.

Tống Mộ Thanh nhớ tới chuyện nghiêm túc này không thể bị dở dang. Cúp điện thoại lập tức muốn gọi cho Triệu Nghị, đột nhiên trên đỉnh đầu có một luồng gió lạnh thổi qua. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt híp lại của Lận Khiêm.

Hai người bọn họ dán gần như vậy, vừa rồi trợ lý Nhậm lại nói trong điện thoại để cho cô tìm Triệu Nghị hỏi chuyện luật sư, chắc hẳn anh cũng nghe rõ ràng. Trải qua sự kiện Tam Tử kia, Tống Mộ Thanh cũng coi như là hiểu Lận Khiêm, người này coi người mình và người ngoài đặt biệt rõ ràng. Mặc kệ Triệu Nghị có liên lạc với luật sự hay không, chuyện như vậy nếu cô không hỏi qua anh trước mà trực tiếp tìm Triệu Nghị, đó chí là không coi anh là người mình. Cô suy bụng ta ra bụng người, bọn họ đã đến loại quan hệ này rồi, nếu Lận Khiêm còn coi cô như người ngoài, nhất định trong lòng cô sẽ không dễ chịu.

Cất điện thoại di động đi, nịnh hót cười với anh: “Anh có quen thân với luật sư nổi tiếng nào không?”

Lận đoàn trưởng rắm thúi nhướng mày: “Có. Làm gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.