Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Chương 35: Chương 35




Nếu đã muốn đoạn tuyệt thì phải đoạn tuyệt hoàn toàn…

Tạ Kiều từ trong thang máy bước ra thì thấy Dương Quần đang ngồi ở đại sảnh, ung dung uống trà xem báo ở khu tiếp khách. Cô bước lại rồi nói: “Thì ra tài xế là anh.”

Dương Quần ngẩng đầu, cười hì hì, “Là tôi, đúng là bị cô đoán ra rồi, Dương thiếu gia hôm nay làm tài xế chuyên trách cho cô, có điều chỉ nửa ngày thôi. Tiễn mẹ cô đi là tôi xong nhiệm vụ, đến lúc đó, cho dù cô có cầm vàng bạc đến cũng đừng mơ tôi làm tài xế cho cô.”

“Anh mua xe mới à?”

Phía trước tòa nhà là một chiếc xe mới tinh, Dương Quần bấm điều khiển từ xa, hai đèn pha chớp lên như mắt cá mập vậy.

“Ừ, không thì lấy đâu ra xe đi, vì chuyện mất xe mà tôi bị mấy người già cả mắng cho một trận.”

“Một thứ lớn như thế sao có thể không để ý được chứ.”

“Chẳng hiểu phải nộp thuế cho cảnh sát làm gì nữa. Nhưng mà này, cô vẫn vinh hạnh lắm đấy, cô là người phụ nữ đầu tiên ngồi lên xe của Dương thiếu gia đấy nhé.”

Hôm nay không có mặt trời, bầu không khí mờ mịt, hơi lạnh. Những cây ngô đồng Pháp đã ngả vàng, bị gió thổi nhẹ tạo thành vài tiếng xào xạc, trên đường đã có người mặc áo bông. Tạ Kiều ngồi trên ghế chờ ở nhà ga, hai tay bị mẹ và em trai nắm chặt. Mắt mẹ cô ngấn lệ nhưng bà vẫn dặn dò cô phải tự chăm sóc cho bản thân. Em trai cô nói: “Chị, còn chưa đi mà em đã nhớ chị rồi.” Dượng Thường cũng nghiêm túc dặn: “Làm việc tốt nhé.”

Trên sân ga ngoài tiếng còi rú còn thêm tiếng giục í ới của hành khách, trước mắt đều là cảnh tiễn đưa buồn sầu. Tạ Kiều đưa cho mẹ hai ngàn, đây là số tiền khi trước cô vất vả đi làm kiếm được, là tiền sạch sẽ, nhưng nói thế nào thì mẹ cô vẫn không cần, “Kiều Kiều, Bắc Kinh là thành phố, ra khỏi cửa là phải tiêu tiền, con cứ giữ đi, để mà mua cho mình mấy bộ quần áo mới. Cứ đi làm cho tốt đi, chỗ tiền đi vay mẹ sẽ tính dần dần. Giờ chỉ còn mình con ở đây, đừng suốt ngày ăn mỳ gói, không có dinh dưỡng…”, nói xong bà lại bật khóc.

Tạ Kiều nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ ở hai bên má, “Mẹ, con biết rồi. Đây là tiền lương của con, con vẫn còn dư, chỗ này không nhiều nhưng mẹ cứ cầm đi, chỗ tiền đi vay kia mẹ không phải lo, giờ con vẫn còn tiền lương mà. Mẹ và dượng Thường phải bảo trọng, con không thể bên cạnh báo hiếu mẹ…mẹ, mọi người đều phải bình an đó.”

Mắt Thường Bằng Bằng cũng đỏ lên, nó kéo góc áo Tạ Kiều, nói: “Chị, em sẽ chăm sóc mẹ, chờ em lớn lên kiếm được tiền, em sẽ chăm sóc cả chị nữa.”

Dượng Thường nhận chiếc túi xách du lịch trong tay Tạ Kiều rồi nhét lên đầu xe, hiền từ nhìn Tạ Kiều, “Kiều Kiều, con là niềm kiêu hãnh của chúng ta, phải làm thật tốt đấy nhé.”

“Dạ!” Cô gạt nước mắt, gật đầu. Dương Quần đứng bên cạnh cũng bị buồn lây, thứ anh ta ghét nhất là biệt ly. Anh ta ra bắt tay với Thường Phương Chính, ông cũng nắm chặt tay anh ta và nói: “Tiểu Dương, lần này đến đây, thực sự rất cảm ơn các cậu.”

Dương Quần cười nói: “Không sao ạ, đây là chuyện bọn cháu nên làm mà, chú không cần phải lo cho Tạ Kiều đâu, cô bé này rất kiên cường.”

Phía trong lớp kính xe, ba người vẫy tay với Dương Quần và Tạ Kiều, cô vẫy mạnh tay, cố gắng tươi cười. Dương Quần mua hai chai nước rồi đưa cho cô một chai, vừa nhìn vào mắt cô liền cười, “Này, còn khóc nhè nữa sao, lớn vậy rồi mà còn khóc tèm lèm nước mũi kìa, khó coi quá.”

Cô vội sờ lên mũi, đâu có gì. Nhìn Dương Quần cười sằng sặc, cô liền trợn trừng mắt, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.

Vừa lên xe, Tạ Kiều nghĩ nghĩ rồi nói với Dương Quần: “Dương Quần, bây giờ anh có rảnh không?”

“Sao, rốt cục lương tâm cũng thức tỉnh, muốn mời tôi uống rượu?”

“Cái gì chứ…Có thể cùng tôi về biệt thự không? Tôi có việc cần, xin anh đấy.”

Dương Quần hơi sờ sợ, ôm ngực rồi cẩn thận hỏi: “Cô muốn tôi làm gì? Nói rõ trước đi đã rồi tôi mới quyết định xem có thời gian hay không.”

“Không nói đùa đâu, tôi có vài thứ…cần trả lại cho La Hạo, nhưng tôi không tiện gặp anh ấy, anh có thể giúp tôi không?”

Dương Quần thu lại vẻ bỡn cợt, nghiêm túc nhìn cô, “Cái gì vậy?”

“Một bộ trang sức, rất quý, vốn muốn trả lại cho anh ấy từ lâu nhưng vẫn cầm cho đến bây giờ.”

“Trang sức?” Dương Quần nhìn vào mắt Tạ Kiều rồi bắt đầu ngẫm nghĩ, “Thế thì cứ nhận đi, anh ấy cũng không cần đâu mà.”

Tạ Kiều cụp mắt xuống, lắc lắc đầu, “Không, tôi không muốn, nếu đã muốn đoạn tuyệt thì phải đoạn tuyệt hoàn toàn.”

Thật ra, cả Dương Quần và Tân Thiếu đều rất ăn ý, không nhắc đến La Hạo trước mặt Tạ Kiều. Theo cách nhìn của họ, hai người này vẫn còn yêu nhau, về chuyện vì sao đột nhiên lại lòi ra Phan Đông Minh thì vẫn là điều cấm kỵ mà họ không dám hỏi, chỉ biết giả ngu. Nhưng khi Dương Quần thấy bộ trang sức kia, trong lòng vẫn có đôi chút kinh ngạc, anh ta hỏi Tạ Kiều: “Cô có biết bộ này bao nhiêu tiền không?”

Tạ Kiều lắc đầu: “Không biết, cũng không muốn biết, anh cầm trả lại cho anh ấy đi.”

“Muốn trả thật sao?”

Tạ Kiều nâng tầm mắt lên nhìn anh ta, “Sao anh lại hỏi vậy?”

Dương Quần nở nụ cười: “Tôi nghĩ con gái nhìn thấy thứ này thì chắc chắn sẽ hét ầm lên, có đánh chết cũng không muốn trả.”

Cô chớp mắt, “Xin anh đấy.”

Lúc Dương Quần đi, cô lại đuổi theo, “Tôi muốn vào thành phố.”

“Đi làm gì?”

“Tôi có hẹn với bạn học.”

“Bạn học của cô? Có phải là mỹ nhân không?”

“Ầy, anh thật đáng ghét.”

“Cô là người con gái đầu tiên bảo tôi đáng ghét đấy, những cô gái khác nhìn thấy tôi là điên cuồng như thấy Jackson, thét ầm ĩ, tranh nhau lao vào lòng tôi ấy chứ.”

Tạ Kiều bị anh ta chọc cười, “Vậy sao anh vẫn chưa có bạn gái hả? Anh cũng không còn trẻ trung gì đâu.”

“Có người nào nói tuổi đàn ông như cô đâu chứ.”

“Thật ra tôi cảm thấy rất lạ, anh với Tân Thiếu cũng không còn trẻ, sao vẫn chưa kết hôn đi?”

Trên mặt Dương Quần tràn vẻ sầu thảm, “Mẹ kiếp! Tôi không còn trẻ á? Phan Đông tử còn nhiểu tuổi hơn tôi đấy, anh ta không vội thì tôi vội cái gì chứ.”

Nhắc đến Phan Đông Minh, Tạ Kiều lại im lặng.

Dương Quần híp mắt nhìn Tạ Kiều, không nhịn được bèn hỏi: “Có thể nói cho tôi chuyện xảy ra giữa cô và Đông tử không? Bạn thật sự rất tò mò.”

“Ai là bạn với anh…mà sao anh tò mò vậy chứ.”

“Tò mò là độc quyền của con gái các cô sao? Đàn ông bọn tôi cũng biết hiếu kỳ, nói một chút đi em gái tốt bụng, nếu bắt được thóp thì để xem lần sau tôi trêu anh ta thế nào.”

“… Cũng không có gì.”

“Bạn đây biết rồi, cô được lắm, cô cùng một chiến truyến với Phan Đông tử.”

“Đừng có nói câu bạn bè với tôi, có ai xưng hô với con gái như anh không hả?”

“Trong lòng tôi, cô với Phan Đông tử cũng như nhau vậy…Có điều khuôn mặt cô đẹp hơn anh ta, cái mặt anh ta, chậc chậc, ở Bắc Kinh này, đứa trẻ con mà trông thấy là lại kêu lên “sói đến đấy”, rồi lại khóc, khóc.”

Tạ Kiều không nhịn được liền bật cười, tiếng cười khanh khách thanh thúy như tiếng chuông bạc vậy.

Dương Quần ngoảnh ra nhìn Tạ Kiều, cười hì hì, “Tôi bảo này, cô cười lên rất đẹp, sao mà suốt ngày cứ buồn rầu cho người ta lo lắng chứ, người xưa đã nói, cười một cái trẻ ra mười tuổi, một ngày nào đó soi gương, ôi chao, biến thành mười tám tuổi.”

“Sao anh nói nhiều lời vô nghĩa thế hả.”

“Nói chuyện nghiêm túc với cô đấy chứ, tôi nói cái gì vô nghĩa với cô nào?”

Lưu Vũ Phi và Hứa Dung đứng chờ Tạ Kiều ở cổng trường, vừa thấy nhau, ba cô nàng đã kêu ầm lên. Dương Quần đưa hai tay bịt tai lại, sau đó đi đến phía ba cô gái, “Tôi bảo này, hai em gái này nhìn quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?”

Lại là phương thức tiếp cận đã cũ mèm, Tạ Kiều liếc mắt, “Chúng tôi muốn đến Yến Sa, anh có thể làm tài xế lần nữa được không?”

Anh ta nghiêm nghị nói: “Ôi chao, đây đúng là việc nằm trong bàn tay tôi mà, làm lái xe cho phái nữ thì tôi là siêu hạng đấy, mời các mỹ nhân!”

Hứa Dung kéo Tạ Kiều lại, hất cằm về phía Dương Quần và hỏi: “Tên lưu manh này là ai đấy? Nói chuyện y hệt cá trạch, vừa giảo hoạt vừa đáng ghét.”

Tạ Kiều vội vàng đưa ngón tay lên “suỵt” một tiếng, “Nói nhỏ thôi, anh ta lòng dạ hẹp hòi, đừng để cho anh ta nghe thấy lại mất vui, phóng xe đi mất là bọn mình thảm đấy.”

Lưu Vũ Phi nắm lấy cánh tay Tạ Kiều, nhìn chằm chằm vào mắt cô, “Kiều Kiều, lần này gặp cậu, mình cảm thấy cậu thay đổi rất nhiều.”

“Biến đổi tốt hay xấu?”

Hứa Dung gật đầu nói: “Sáng sủa, cũng biết nói đùa, thế này mới đúng, không gì là không vượt qua được, cậu nên như vậy, thế mới là Tạ Kiều của bọn mình chứ.”

Tạ Kiều cười, gật đầu, “Đúng, bởi vì mình vừa tái sinh.”

Đến Yến Sa, Dương Quần nhìn các cô xuống xe hết rồi mới hỏi Tạ Kiều: “Các cô thiếu người giúp việc xách giỏ hộ nhỉ, có miễn phí đây, dùng không?”

Hứa Dung liền cướp lời: “Bọn tôi muốn dạo quanh thị trường, anh đi cùng thì còn gì là náo nhiệt nữa.”

Dương Quần gõ lên kính xe, rung đùi nói: “Cô nhóc kia, không hiểu gì cả, tôi là cao thủ mua sắm đấy, tôi có quen quản lí ở đây, các cô thích mua gì thì tôi có thể giúp cho được giảm giá, có người chạy việc miễn phí còn không thích à?”

Hứa Dung hỉ hả nói: “Á, anh quen quản lí? Thế sao còn không nhanh xuống xe đi, đợi bọn tôi khiêng anh xuống chắc?”

Dương Quần mỉm cười, Tạ Kiều liền nhỏ giọng hỏi anh ta: “Hôm nay anh không phải đi làm à?”

Anh ta chớp mắt, “Cảnh tốt thế này đi làm cái gì chứ, hơn nữa, cũng gần trưa rồi, đi cùng tôi đi, tôi mời các cô ăn cơm.”

Quả nhiên Dương Quần rất được việc, y như con ngựa theo phía sau. Hội Hứa Dung vừa nhắm trúng cái gì đó là anh ta lại gọi điện cho quản lí, quả nhiên được giảm giá rất nhiều. Hứa Dung cười toe toét, Dương Quần phải xách túi to túi nhỏ trong tay thì bắt đầu làu bàu: “Ôi các mỹ nhân, tôi nghỉ một lúc được không? Các cô không mệt à? Tay chân tôi như rút gân ra rồi đây này.”

Lên tầng trên là khu nhà hàng, Dương Quần vội ngồi ngay xuống ghế, chỉ thầm muốn tháo giầy ra xoa chân. Tạ Kiều và Lưu Vũ Phi có vẻ áy náy nhưng còn Hứa Dung thì nhìn Dương Quần với vẻ xem thường, “Anh làm chân chạy việc thế đấy, trả đồ lại cho bọn tôi đi, vướng víu.”

“Cái gì? Tôi vướng víu?” Dương Quần không tin nổi, chỉ vào mũi mình, “Bao nhiêu túi đồ của các cô là tôi xách, tôi còn gọi người đến giảm giá cho các cô mà lại còn kêu tôi vướng víu à? Có ai như cô không em gái nhỏ? Qua cầu rút ván.”

“Nếu anh không kêu ca thì bọn tôi vẫn còn đi đấy, chị em tôi lâu lắm mới được gặp nhau, anh đi theo làm bóng đèn đấy.”

“À à, vậy là không cần tôi, thôi được, tôi đi đây, vốn định mời các cô ăn cơm, đã thế thì miễn luôn.”

Dương Quần làm ra vẻ bỏ đi, Tạ Kiều vội vàng giữ chặt lại, “Này này, đi thật sao, thật nhỏ mọn.”

Dương Quần bực tức nhưng vẫn ngồi xuống, nghiêng đầu nói nhỏ bên tai Tạ Kiều: “Này, tôi mà thèm chấp nhặt với con gái sao, chấp cô ta càng phiền thêm ấy.”

Hứa Dung lấy thìa gõ lên chén trà rồi nói: “Long giao long, phượng giao phượng, bạn bè với chuột thì đào được hang, lén la lén lút, vừa nhìn đã biết không phải con chim tốt.”

“Này, bảo ai không phải chim tốt đấy?” Dương Quần trợn trừng mắt, thở hồng hộc.

Tạ Kiều kéo kéo Hứa Dung, cô nàng cá tính này liền vung tay ra, “Kéo cái gì…ai nói chuyện với ai, có người đi nhặt tiền, chứ chưa thấy ai đi nhặt lời rủa đâu.”

“Tôi nói cho cô biết…” Dương Quần chỉ vào Hứa Dung, thầm muốn bật dậy, cô gái này, quá sắc sảo.

“Nói tôi cái gì? Tôi sợ anh quá cơ.”

Tạ Kiều vỗ vỗ bàn, “Hai người có yên đi không?”

Lưu Vũ Phi thấy Dương Quần đỏ tía mặt thì kéo Hứa Dung lại rồi nói: “Ra toilet với mình đi.”

Dương Quần chỉ vào bóng dáng Hứa Dung và nói với Tạ Kiều: “Đây mà là bạn cô? Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, sao cô lại kết bạn với cái loại cay độc như vậy chứ.”

Tạ Kiều buồn cười, “Dương Quần, cô ấy còn nhỏ tuổi, anh chấp gì chứ.”

Vừa dứt lời thì bên ngoài nhà hàng vang lên tiếng ầm ĩ hỗn loạn, quả nhiên là giọng Hứa Dung, “Tôi nói này, cô à, chính cô không cẩn thận huých vào người khác còn chưa tính, giờ định đổ oan cho người tốt?”

Có giọng ngạo mạn của một cô gái vang lên: “Hôm nay tôi cứ đổ oan cho cô đấy, cô làm được gì nào?”

Dương Quần và Tạ Kiều đồng thời đứng lên, bước nhanh ra ngoài, phát hiện ra ở góc nhà hàng đã xúm đông người đang xem cảnh náo nhiệt. Hứa Dung tức giận nói: “Sao cô lại điêu ngoa không phân biệt phải trái thế hả, tôi không nhặt đấy, xem cô làm gì nào.”

Hai người chạy nhanh lại, vừa lúc thấy Lưu Vũ Phi đang kéo Hứa Dung lại, đối diện là một cô gái đang trợn trừng mắt. Tạ Kiều kéo Hứa Dung lại mà hỏi: “Sao vậy, ầm ĩ gì thế?”

Hứa Dung thở gấp, “Cô ta va vào mình, lại còn bắt mình nhặt túi xách cho cô ta, cậu nói xem có ai không biết lý lẽ thế không hả?”

Dương Quần quay đầu sang nhìn rồi liền sửng sốt, “Ninh Tiêu Nhã?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.