Nghinh Phụng Hoàn Triều

Chương 47: Chương 47: ly khai Vân Đình






Thời điểm Vân Lâm tỉnh lại , thì là lúc mặt trời đã lên cao , trong phòng vẫn là tĩnh lặng , Vân Lâm còn đang cảm thấy kỳ lạ , tại sao Lý Đức Hải không gọi hắn thức dậy , nhưng sau đó lại phát hiện ra nơi này không phải là tẩm cung của mình . Hơn nữa , trên người hắn cư nhiên lại không có trang phục !

Qua một hồi lâu , Vân Lâm liền lôi kéo y phục cùng với đệm chăn , liền phát hiện còn có điểm mai hồng , đêm qua hắn say rượu đến không còn biết gì ,ký ức từ từ chậm rãi hiện ra trong đầu hắn . Hiện tại trên giường đã không còn bóng dáng của Ôn Nhã nữa .

" Trời a ! Đêm qua ta uống bao nhiêu bình rượu ! Sao lại có thể làm ra chuyện như vậy ! ". Vân Lâm vỗ vỗ đầu đang đau nhứt , trong lòng có biết bao nhiêu là hối hận , nhưng khi nhìn thấy điểm mai hồng trên giường , hắn đặc biệt lại có chút hài lòng a.

" Hoàng thượng , người tỉnh rồi sao ! ". Ngay lúc Vân Lâm thời điểm đầu còn đau nhức , Lý Đức Hải đã bưng chậu rửa mặt cùng y phục này nọ đem tới , Lý Đức Hải vẫn là cúi đầu , không đành lòng nhìn xem thảm trạng trên giường .

" Nàng đã đi đâu ? " Ôn Nhã , đêm qua khẳng định đã bị hắn tàn nhẫn dằn vặt , lúc hắn tỉnh dậy , đã không còn nhìn thấy bóng dáng nàng đâu nữa .

" Nương nương đã chuyển qua Quá Hoa điện , nương nương còn nói , ngày mai nương nương phải gả đi đại mạc , thỉnh hoàng thượng , đừng nên đến quấy rối nương nương ". Lý Đức Hải lúc nói lời này , hắn hoàn toàn cũng không có chút cảm thấy đau lòng cho Vân Lâm , hắn cảm thấy Vân Lâm lần này hành sự cũng thực sự là quá đáng a.

" Nàng hiện tại sao rồi ? Đi tới Quá hoa điện sao ? " Hzzz , hiện tại khẳng định là nàng không muốn gặp lại hắn , nói không chừng nàng bây giờ còn hận hắn không thể giết chết hắn .

" Tình trạng của nương nương hiện tại cũng không quá tốt , nhưng đã có Nguyệt Hồng ở bên cạnh chăm sóc , hoàng thượng không cần phải lo lắng ." Lý Đức Hải nói , ý chính cũng là không muốn Vân Lâm đi tìm Ôn Nhã , bằng không hậu quả thiết nghĩ khó lường .

" Nương nương , ngươi mau ra đây đi , nếu cứ ở trong nước , ắt sẽ sinh bệnh a ". Bên trong Quá hoa điện , Nguyệt Hồng hai mắt đỏ chót canh giữ bên người Ôn Nhã .

Ở trong Vi Ương Cung yên tĩnh , Nguyệt Hồng liền nhìn thấy Ôn Nhã , thân thể tàn tạ tập thễn đi ra , nhìn thấy trên người Ôn Nhã xanh xao , trang phục xốc xếch , bờ môi thì đã sưng đỏ lên , cặp mắt vô thần , Nguyệt Hồng nước mặt liền lập tức rơi xuống . Vội vã đỡ lấy thân hình lung lay muốn ngã xuống của Ôn Nhã , Ôn Nhã cái gì cũng không nói , chỉ muốn đến Quá Hoa điện , cuối cùng Lý Đức Hải làm chủ , tìm cổ kiệu , đem Ôn Nhã đưa đến Quá hoa điện .

Sau khi tới Quá hoa điện , Ôn Nhã liền bảo Nguyệt Hồng chuẩn bị một thùng nước lớn , đem mình ngâm trong đó , đã quá nửa canh giờ , nước cũng đã nhiều lần thay đội , nhưng Ôn Nhã vẫn không có ý định rời khỏi .

" Nương nương , nô tỳ van cầu người , người còn tiếp tục như vậy , thật sự sẽ xảy ra bệnh a ". Nguyệt Hồng vẻ mặt đưa đám nói , nàng đến cùng phải dùng cách gì thì mới có thể để nương nương đi ra đây ?

" Hoàng hậu có đang ở bên trong không ? Nàng hiện tại thế nào rồi ?" Chinh trong thời điểm Nguyệt hồng đang phiền não , ngoài cửa liền truyền đến tiếng phụ nhân căng thẳng lo lắng .

" Nương nương , Bình vương phi đến rồi a ". Nguyệt Hồng vội vã nói với Ôn Nhã , khi nghe đến âm thanh của mẫu thân , Ôn Nhã rốt cục cũng có phản ứng , từ trong thùng gỗ đi ra.

" Tiểu Nhã , Tiểu Nhã đáng thương của ta , mệnh ngươi sao lại khổ như thế ?. Ngày xưa một Bình vương phi cao lạnh đoan trang , giờ phút này đã đúng mực đại loạn , vốn là được Ôn Nhã an bài , bà đã cùng các phi tần trong cung ly khai khỏi Vân thành , nhưng khi nghe đến tin tức Ôn Nhã phải đi kết giao với người đại mạc , Bình vương phi liền không để ý mọi người phản đối , một thân một mình quay trở về Vân Thành .

" Tiểu Nhã , trên người , những thứ này , là chuyện gì đã xảy ra ?" Ôn Nhã còn chưa kịp nói chuyện , Bình vương phi liền phát hiện những dị thường trên người Ôn Nhã , là người từng trãi , liếc mắt nhìn những dấu vết trên người , bà cũng đã biết chuyện gì đã xảy ra.

" Nương , ta không có chuyện gì . Mà nương tại sao lại trở về ?" Ôn Nhã vôi kéo vạt áo , đem bột phủ lên người , che đậy những dấu vết , nhưng âm thanh uể oải , khàn giọng thì nàng không thể che giấu được .

" Ta có thể không về sao ? Hoàng thượng tại sao lại đối với ngươi như vậy , cho dù , hắn có chán ghét ngươi như thế nào đi nữa , cũng không nên đưa ngươi đi kết giao cho người đại mạc , làm như vậy , không chỉ làm xấu mặt ngươi , mà ngay cả bộ mặt của Vân Đình vương triều cũng đã bị mất rồi ! " Bình vương phi tức giận nói .

" Nương , xấu mặt cũng không sao , nhưng dù sao cũng không có tổn thất về bá tánh , tổn thất về tính mệnh của hàng vạn người , chuyện này chính là do ta đồng ý đáp ứng ." Ôn Nhã khẽ cười nói .

" Nếu nương đã trở về , người có thể đưa nữ nhi xuất giá rồi ." Ôn Nhã lôi kéo Bình vương phi ngồi xuống , cố ý dùng giọng điệu thoải mái nhất nói .

" Tiểu Nhã , bất luận như thế nào , ngươi nhất định phải sống sót , nương tin tưởng , ngươi một ngày nào đó có thể trở về đây ". Bình vương phi nhìn Ôn Nhã khẳng định nói .

Hai mẫu nữ hàn huyên rất nhiều , Ôn Nhã vô cùng cảm thấy ấm áp , bởi vì lần này nàng có mẫu thân ở bên cạnh .

Vừa rạng sáng ngày thứ hai , một đoàn dài cung nữ thái giám đã có mặt ở Quá Hoa điện , nhiều lần vất vả , rốt cục cũng đang thay xong trang phục đẹp nhất cho Ôn nhã .

" Tiểu Nhã , đến đại mạc , ngươi nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt , không được để cho người khác bắt nạt ". Bình vương phi nước mắt mông lung nhìn Ôn Nhã , nữ tử này từ nhỏ đã không có bà ở bên cạnh , khẳng định đã sống rất khổ cực , vốn định , sau khi nàng trở về , đem tất cả những thứ tốt nhất cho nàng , Vậy mà , ông trời không toại lòng người , vận mệnh của Ôn Nhã chung quy lại bị nắm giữ trong tay người khác .

" Nương nương , người yên tâm , nữ nhi của người không dễ bị ức hiếp đâu ". Ôn Nhã cười cười , nhẹ nhàng ôm Bình vương phi , lúc này mới ngẩng đầu , nhanh chân ngồi trên cổ kiệu , đi tới Kim Loan điện .

Trên Kim Loan điện , không khí trầm trọng , nặng nề , ngay khi Ôn Nhã tư thái ưu nhã xuất hiện ở Kim Loan điện liền nhanh chóng hấp dẫn ánh mắt của mọi người chăm chú nhìn nàng .

" Đại Mạc Vương quả nhiên hảo ánh mắt , Hoàng hậu nương nương chính là nữ tử đẹp nhất mà thuộc hạ đã từng gặp qua ". Mặc Hiên chân thành đi tới nhìn Ôn Nhã , tự đáy lòng nói , chẳng trách vì sao chủ nhân và Mặc Khanh đối với nàng đều có tình cảm .

Vân Lâm một tay cầm hưu thư , một tay cầm thánh chỉ , chậm rãi từ trên Kim Loan điện đi xuống .

" Chăm sóc tốt cho bản thân , đừng để bất luận người nào chạm vào nàng , nàng chính là nữ nhân của trẫm , nàng khả phải tin tưởng trẫm , trẫm nhất định sẽ mang nàng trở về ".Đem thánh chỉ giao đến trên tay của Ôn Nhã , Vân Lâm liền nhỏ giọng nói .

" Vân Lâm , chúng ta hiện tại đã không còn bất cứ quan hệ gì , ta không cần phải nghe lời ngươi ". Ôn Nhã nhìn hưu thư trong tay , nói một cách lạnh lùng , cho dù không có hưu thư này , nàng cũng sẽ không nghe hắn .

" Nàng nhất định phải nghe ta , ta bảo đảm , một năm là nhiều nhất , ta sẽ biến địa đồ của đại mạc liền biến mất ! ".Vân Lâm nói lời thề sắt son .

" Nói mạnh miệng , không cần quá sớm để nói như vậy , sứ giả đại mạc còn đang ở đây ". Ôn Nhã cười nhìn Mặc Hiên một chút , tiếp nhận thánh chỉ , sau đó đi qua một bên đứng .

" Giờ lành đã đến , đưa đội ngũ kết giao xuất phát ! " . Đứng trên bìa thành cao của hoàng cung , Vân lâm cắn răng nói , hai tay chấp lại phía sau , móng tay của hắn dường như đã cắm sâu vào da thịt rồi .

Đội ngũ kết giao chậm rãi rời khỏi hoàng cung , trên đường đi đến cổng thành của Vân Thành , Vân Lâm vẫn đứng cao cao ở trên tường thành , mắt thấy đội ngũ kết giao đã đi xa , Bình vương phi bên cạnh đã khóc đến ngất đi .

" Hoàng thượng , người đừng nhìn nữa , hồi cung thôi ! ". Lý Đức Hải thở dài noi , sớm biết như vậy , vì sao hoàng thượng lúc trước không cố gắng trân quý Hoàng hậu đây ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.