Nghinh Phụng Hoàn Triều

Chương 40: Chương 40: mất tích bí ẩn




Đội quân đi đến đại mạc, mỗi ngày đều sẽ có ám vệ truyền đến tin tức khi nào đại quân đến nơi , Ôn Nhã lo lắng Binh vương gia cùng Mặc Khanh , nên phần lớn thời gian nàng đều là ở Ngự Thư phòng chờ tin tức ám vệ , ngày hôm nay đáng lẽ tin tức đã có vào buổi sáng , thế nhưng đã quá giờ ngọ vẫn chưa nhận được tin , Ôn Nhã lòng như lửa đốt .

" Nàng đừng vội , chắc có lẽ bởi vì hành quân còn chưa tới điểm đến , nên ám vệ mới không có kịp thời hồi báo , nàng nên kiên trì chờ chút ". Ôn Nhã luôn ở trong phòng đi tới đi lui , làm hại Vân Lâm cũng không thể chuyên tâm xử lý quốc sự .

Vân Lâm tuy là ngoài miệng an ủi Ôn Nhã , nhưng trong lòng vẫn là có chút lo lắng , theo lời ám vệ bẩm báo ngày hôm qua về lộ trình , nhìn trên bản đồ , hiện tại đã quá hai canh giờ , đáng lẽ bọn họ nên sớm đã đến nơi mới đúng , không thể để lỡ thời gian lâu như vậy , trừ phi thật sự đã xảy ra chuyện gì rồi .

" Có thể phái người đi tiếp ứng hay không ?" Ôn Nhã lo lắng hỏi .

Vân Lâm không nói gì , chỉ là gật đầu , sau đó Ôn Nhã liền nhận ra được không khí bên trong dường như đang dậy sóng .

" Nhanh ! Mau tìm xem ! Bình vương gia vẫn luôn ở trong quân ,làm sao lại có khả năng đột nhiên biến mất không tăm hơi như vậy ! ". Trợ thủ của Bình vương gia , , hô to . Đại quân cơ bản đang từng bước đi đến doanh trại , sắp tới điểm đến , Mạnh Rông muốn đi thỉnh giáo vương có muốn nghỉ ngơi một lát hay không , lại phát hiện ra trong xe ngựa không còn hình bóng nào của vương gia nữa , ngay cả bảo vệ bên cạnh Bình vương Mặc Khanh cũng liền không thấy đâu .

Đại quân còn chưa đi tới biên cảnh , chủ soái liền kỳ lạ biến mất không chút tăm hơi , chuyện này lại phát sinh dưới mắt của mười vạn đại quân ,không một ai phát hiện ra sự mất tích của vương gia ! Mạnh Rông cảm giác đầu trên thân mình khó giữ được , Bình vương gia là ai , là Thừa Thắng tướng quân của Vân Đình vương triều , là vương gia đỉnh cao chiến công , huống chi lại là phụ thân của hoàng hậu , cũng chính là Vân đình vương triều quốc cữu ! Thân phận cao quý như thế , đột nhiên liền mất tích không thấy , hẳn khả làm sao có thể cùng hoàng hậu và hoàng thượng mà bẩm báo đây .

" Mạnh giang quân , chúng tôi đã hướng về đường cũ để tìm , nhưng vẫn không phát hiện ra tung tích của Bình vương gia ".

" Mạnh giang quân , điều tra trong quân , đều không thấy có kẻ khả nghi ". Mạnh Rông phái người đi lục soát , tìm kiếm bình vương gia đã trở về , nhưng đều là không có tin tức gì .

" Tướng Quân ! Chúng tôi ở ngay bờ sông phát hiện ra một bộ thi thể ! ". Đang lúc suy nghĩ , mấy tướng sĩ phái đi bờ sông đã mang bộ thi thể trở về .

" Người chết chưa tới hai canh giờ , vết thương chỉ có ở một nơi , một đao trí mạng , xem ra đối phương tuyệt đối là cao thủ ". Mạnh Rông khái quát kiểm tra thi thể , liền phát hiện ra nguyên nhân cái chết .

" Tướng quân , người chết này có thể cùng việc Bình vương gia mất tích cùng có quan hệ hay không ? " Bên cạnh tướng sĩ nhỏ giọng nói .

" Lục soát trên người hắn còn có món đồ gì ". Mạnh Rông sắc mặt đã có chút khó coi , nếu thật sự là như vậy , Bình vương gia khả năng lành ít dữ nhiều .

" Tướng quân , ở phía dưới cánh tay của thi thể phát hiện ra khối ngọc bội , trên ngọc bội hình như còn có chữ viết ". Quân y mang theo miếng ngọc bội trên đó còn có dính máu đem đến giao cho Mạnh Rông .

" Đây là "Vân" tự ! Người này nhất định là ám vệ của hoàng thượng phái đến bảo vệ Bình vương gia ! Nguy rồi , ám vệ của hoàng thượng đều bị giết , vậy Bình vương ..!" Mạnh Rông cuốn lên , vân tự này không phải ai cũng có thể dùng , chỉ có hoàng thượng cho phép mới được sử dụng , hôn nữa ám vệ của hoàng thượng lại bị giết , đối phương đến cùng lai lịch như thế nào !

" Vậy chúng ta nên làm sao bây giờ ? Không có Bình vương ở đây , đại quân như rắn mất đầu , cho dù có đến được biên cảnh , không có người chỉ huy , e rằng sẽ là tán sa một bàn , chỉ có chịu chết an uổng thôi ! ". Bênh cạnh các tướng sĩ vội la lên .

" Không được nói bậy ! Hiện tại quốc nạn ập đầu , bọn chúng muốn người thân của chúng ta , nếu như chúng ta không thể đem kẻ địch đẩy lùi , vậy bọn họ làm sao có thể chống lại ! Nhìn tướng sĩ đang bị hạ thấp tinh thần , Mạnh Rông la to .

" Ta ! Mạnh Rông ! Tuy rằng không phải là Đại tướng quân , cũng không phải là nhân vật tài giỏi , nhưng ta cũng đã từng theo Bình vương gia một đường quyết chiến , nếu như , các tướng sĩ ở đây , tin tưởng ta , liền mau chóng tinh thần phấn khởi , đem hết sức mình đánh đuổi kẻ địch , bảo vệ người thân của chúng ta ! ". Mạnh Rông hét to , rắn mất đầu , chung quy phải có người nắm lấy lá gan đứng lên , vì là trợ thủ của Bình vương gia , hắn bắt buộc phải làm như vậy .

" Chúng tôi nghe theo Tướng quân , chúng tôi muốn bảo vệ xã tắc , bảo vệ xã tắc của chúng ta , bảo vệ gia đình của chúng ta !" . Chúng tướng sĩ nghe xong lời nói của Mạnh Rông , như được đại thụ cổ vũ , sĩ khí cũng mau chóng khôi phục .

" Phái mấy người trở về bẩm báo việc Bình vương mất tích , những người khác tiếp tục đi đến địa điểm ! " Mạnh Rông hô to chấn động cả vùng , xoay người lên ngựa , xông lên phía trước , hướng về địa điểm mà chạy đi .

Nhưng mà , bọn hắn không biết ở một nơi gần đó , ám vệ của Vân Lâm đã nghe hết sự việc phát sinh , không sót một chữ , trong bóng tối , lấy tốc độ nhanh nhất truyền tin tức tới Vân Thành .

" Làm sao có khả năng biến mất một cách thần bí như vậy ! Các ngươi có cẩn thận lục soát hay không ? " Nghe được tin tức , Ôn Nhã kém chút nữa đứng không nổi , gắt gao tóm chặt cổ áo của ám vệ , vẻ mặt tức giận cực điểm .

" Thuộc hạ đã lục soát qua , cũng không phát hiện ra hình bóng của Bình vương gia , trong xe ngựa cũng không có dấu vết tranh đấu ". Ám vệ bị Ôn Nhã nắm chặt lấy cổ áo , sắc mặt có chút ức chế đến đỏ chót , thế nhưng hắn không dám động thủ với Ôn Nhã .

" Vân Lâm ! Ngươi không phải đã nói phụ thân của ta sẽ không gặp nguy hiểm sao ? Vậy hiện tại sao lại đột nhiên biến mất thần bí như vậy ! ". Ôn Nhã xoay người , chạy đến , đem đầu của mình tới gần Vân Lâm , nếu lúc trước nàng kiên quyết cùng Bình vương gia đi , thì đâu đến nỗi tin tức gì cũng không biết , chỉ có thể ngồi ở đây chờ đợi .

" Ta cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra như vậy , dưới con mắt của vạn người , hai cái người sống sờ sờ không thể liền như thế mà biến mất , trong đó nhất định có người đã giở trò ma quỷ ". Tuy rằng Vân Lâm thấy Ôn Nhã hành động như vậy có chút không vui , nhưng hắn ngẫm lại , Ôn Nhã cũng chỉ là nhất thời tình thế cấp bách , cho nên mới luống cuống , hắn vẫn là khoan dung nàng làm càn một chút .

" Vậy nên làm thế nào bây giờ ? ta nên nói như thế nào với mẫu thân ? Không được , ta nhất định phải đi tìm phụ thân ! ". Ôn Nhã nói , liền muốn chạy ra ngoài .

" Nàng muốn đi đâu ? " Vân Lâm liền vội vàng kéo tay Ôn Nhã .

" Ta muốn đến đại mạc biên cảnh , ta muốn đích thân mang phụ thân về trước mặt mẫu thân ." Ôn Nhã nói , muốn gỡ bỏ tay của Vân Lâm ra , Vân Lâm làm sao lại tóm nàng nhanh như vậy , nàng làm như thế nào cũng không tránh thoát được .

" Ôn Nhã ! Vào lúc này , nàng có thể đừng làm loạn thêm loạn được hay không ? Nàng cho rằng , nàng đến đó liền có thể tìm được Bình vương gia sao ? Nếu cả nàng cũng xảy ra chuyện , vậy Bình vương phi sẽ như thế nào ? Nàng có từng nghĩ tới hậu quả hay không ?". Vân Lâm ôm chặt lấy Ôn Nhã , không cho nàng tránh thoát , nếu có thể , hắn cũng đích thân đi tìm Bình vương gia , nhưng thân phận của hắn , không cho pháp hắn manh động .

Ôn Nhã ở trong lồng ngực Vân Lâm giãy dụa một lúc lâu cũng chưa thành công , từ từ nàng cũng đã bắt đầu bình tĩnh lại . Nàng mãi mãi chỉ nghĩ là muốn đến người ở bên cạnh , nhưng không nghĩ tới còn liên quan đến nhiều người khác , nàng là hoàng hậu , nếu nàng xảy ra chuyện , toàn bộ Vân đình vương triều sẽ biến động , thân là kẻ bề trên , rất nhiều chuyện thân bất do kỷ .

" Người nói ta đều biết , nhưng để ta như thế chờ đợi , trong lòng ta thực sự là khó chịu lắm ". Ôn Nhã bình tĩnh ở trong lồng ngực của Vân Lâm nghẹn ngào nói .

" Chờ một chút , tin tưởng ta , ta sẽ phái nhiều người đi tìm bọn họ , tạm thời chuyện này đừng để cho Binh vương phi biết , miễn cho bà sẽ lo lắng ". Vân Lâm ôm nàng , ôn nhu khuyên nhủ .

" Vậy hiện ta ta nên làm gì ? Ta chán ghét cảm giác cái gì cũng đều không làm được ". Ôn Nhã hồn nhiên quên mất chính mình còn đang bị Vân Lâm ôm vào trong lòng , luống cuống hỏi .

" Nàng cái gì cũng không cần làm , thanh thản ổn định tinh thần chờ đợi tin là tốt rồi ". Ngay cả bản thân của Vân Lâm cũng không có phát hiện ra , hắn đối với Ôn Nhã đã ôn nhu rất nhiều .

" Hoàng thượng , hiện trường cũng không có dấu vết tranh đấu , thuộc hạ cho rằng Bình vương gia khả năng chính mình rời khỏi " . Ám vệ nhẹ giọng nói , dù sao ở dưới mắt của mười vạn đại quân mà biến mất , chuyện này thực sự là quá lạ kỳ .

" Ngươi là có ý gì ! Ngươi đang nói phụ thân ta không đánh đã chạy sao ! Tuyệt đối không thể , ngươi nói bậy , cẩn thận ta một kiếm liền giết chết ngươi ! ". Ôn Nhã cuống lên , nàn thà tin rằng Bình vương gia bị người bắt đi , còn hơn là để người hoài nghi phụ thân nàng đã không đánh mà chạy .

" Thuộc hạ tuyết đối không có ý đó , chỉ là thuộc hạ cho rằng , người mang vương đi có thể là người quen biết vương gia ". Ám vệ cúi đầu , nhắm mắt nói .

" Được rồi , nên nói ít vài câu , mặc kệ là như thế nào , chuyện này , trẫm nhất định phải tra rõ ". Vân Lâm mắt lạnh quét qua ám vệ , lúc này ám vệ không dám mở miệng nữa . Vân Lâm cũng không tin Bình vương gia lâm trận bỏ chạy , hay thật sự người đã gặp chuyện gì , bất đắc dĩ mới rời khỏi .

Lúc này , đại mạc biên cảnh của Vân đình vương triều , một già một trẻ , hai người nam nhân mặc y phục vải bố cưỡi đại mã , phi thật nhanh hướng về phía đại mạc .

" Còn bao lâu mới đến địa điểm ?" Tuổi già nhìn đại mạc biên cảnh , không thể nhìn thấy trại lều vải , hắn nói một cách lạnh lùng

" Nhanh thôi , đại khái còn hai canh giờ sẽ đến ". Nam tử trẻ tuổi áy náy hồi đáp .

" Tiểu Nhã thực sự là mắt đã bị mù , nên mới tin tưởng loại người như ngươi ! ". Nam tử tuổi già lạnh lùng nhìn người bên cạnh , bởi vì tiểu Nhã an bài hắn đến bên cạnh ông , ông chưa nay từng nghi ngờ hắn , nhưng không nghĩ tới , hắn cư nhiên là người đại mạc.

" Vương gia , ta thật là có nỗi khổ tâm , xin người tin tưởng ta , chờ đến lúc ngươi cùng ta đến đại mạc , đại mạc và Vân Đình tất cả mọi người đều sẽ không có chuyện gì ". Mặc Khanh thống khổ nhắm mắt lại , nếu việc này Ôn Nhã biết , hắn chính là bắt cóc Bình vương , e sợ sau này nàng cũng sẽ không bao giờ nhìn hắn . Nhưng vì Ôn Nhã , vì Bình vương gia , vì thết thảy ánh bình minh của bách tính thường dân , hắn nhất định phải mang Bình vương gia đi .

" Ngươi nếu là có nỗi khổ tâm trong lòng , ngươi có thể nói ra , ta mới có thể giúp ngươi , nhưng ngươi lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy ,mang tính mệnh của mười vạn đại quân uy hiếp ta ! Coi như là ngươi có nỗi khổ trong lòng , ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi ! ". Bình vương gia nói một cách lạnh lùng , hành động của Mặc Khanh ngày hôm nay , thực sự khiến hắn quá đau lòng .

" Việc đã đến nước này , ta giải thích như thế nào cũng chỉ là vô dụng , ta tin tưởng Bình vương gia chẳng mấy chốc nữa sẽ rõ ràng ! ". Mặc Khanh cười khổ nói , hắn đã đáp ứng nàng , cùng Bình vương gia đồng thời trở vể , tuy rằng đã đáp ứng , tuy rằng hiện tai đã nuốt lời , nhưng cuối cùng , dù có việc gì xảy ra , dù cho hắn có chết , cũng phải mang Bình vương gia an toàn trở về Bình vương phủ ! Đây là lời hứa của hăn với nàng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.