Ngoại Tình Ngọt Ngào Lạc Đồ Đồ

Chương 46: Chương 46: Đồng kha kha, tôi đợi cô cầu xin tôi




Trình Gia Tiên không nói quá, thật sự Hạng Chương có gặp gỡ bên ngoài, chỉ có điều không phải là Kiều Kha Nguyên mà thôi, tôi kiên trì nói tốt cho Hạng Chương như vậy chẳng qua là để mình thoải mái hơn chút, không muốn để bạn tốt biết tình cảm hơn mười năm cũng chỉ có thế.

Tính tiền rời đi, vừa ra khỏi nhà hàng, di động lại vang lên, lần này là Cố Thanh Thiên.

“Ở đâu?” Anh có vẻ rất tức giận: “Không thấy tin nhắn?”

“Thấy rồi.” Tôi không có tinh thần ứng phó với anh, trả lời hời hợt.

“Sao không gọi lại? Vừa rồi cô nói chuyện điện thoại với ai?” Cố Thanh Thiên gây sự.

Tôi vừa đi vừa cười giễu cợt: “Đương nhiên là với chồng rồi.”

Cố Thanh Thiên lập tức im lặng.

Tôi biết, chỉ cần tôi nhắc tới Hạng Chương một lần, trong lòng anh sẽ bị găm một cây gai, anh sẽ một cước đá văng tôi vì cái gai này.

Anh không nói lời nào, tôi cũng chẳng nói gì, di động để bên tai, đi trên đường như một kẻ ngốc.

Cũng không biết qua bao lâu, Cố Thanh Thiên mới mở miệng nói: “Cút về đây!”

Nói xong liền cúp điện thoại.

Được lắm, đây là bị tôi chọc giận, định xử tôi chứ gì?

Đúng là tự mình làm bậy thì không thể sống được.

Tôi tự giễu nhún nhún vai, cất di động, gọi xe chạy thẳng đến khách sạn.

Vốn tưởng rằng Cố Thanh Thiên sẽ nổi trận lôi đình, không ngờ sau khi tôi về anh chỉ liếc nhìn tôi chứ không nói gì thêm.

Điều này khiến lòng tôi thấp thỏm không yên, cảm giác còn chẳng bằng nghênh đón anh sảng khoái nổi giận một trận.

Buổi tối lúc ngủ, quả nhiên anh bắt đầu trả thù, anh chê tôi bẩn, đặt tôi trong bồn tắm đầy nước, nói là muốn rửa cho tôi sạch sẽ.

Làn nước ấm tràn vào mũi, mắt, lỗ tai tôi, tôi không thể thở được, phí sức giùng giằng, đúng lúc tôi nghĩ rằng mình sắp chết đuối trong bồn tắm, anh lại kéo tôi ra ngoài, để tôi hít thở vài hơi, lại ấn tôi trở lại.

Biến thái! Tôi mắng lớn trong lòng.

Liên tiếp mấy lần sau đó, tôi bị thiếu oxy trầm trọng, gần như ngất đi.

Lúc này anh mới kéo tôi ra, đặt trên nền phòng tắm.

Tôi hớp từng hơi thở một, tứ chi vô lực duỗi trên đất, oán độc nhìn Cố Thanh Thiên.

Anh ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, cao ngạo cúi xuống nhìn tôi: “Cô nhìn tôi như vậy là có ý gì? Hận tôi?”

Tôi quay đầu đi chỗ khác, không để ý tới anh.

Anh túm lấy cằm tôi, ép tôi quay đầu đối mặt anh: “Đồng Kha Kha, cô nghĩ gì tôi đều rõ, nhưng cô phải nhớ kỹ, tuy cô chọc vào tôi trước, nhưng kết thúc lúc nào là tôi quyết định!”

“Hôm nay cô đã chọc giận tôi hai lần, đừng cố gắng khiến tôi tức giận, nếu không tôi không dám chắc lần sau có lấy mạng cô hay không, hoặc là ném thẳng cô cho Nhạc Long, ít nhất trong mắt anh ta, cô còn đáng vài đồng.”

Giọng của anh lạnh thấu xương, ánh mắt hung ác nham hiểm khiến tôi không dám nhìn thẳng.

Tôi biết, anh không đùa, vì một kẻ biến thái sẽ không nói đùa, chỉ biết tổn thương người khác, hại người khác.

Tôi hít một hơi thật sâu, vẫn có chút run rẩy nói: “Biết, biết rồi…”

Cố Thanh Thiên hài lòng buông tay ra, đứng dậy lạnh lùng nói: “Hy vọng cô biết thật! Đứng dậy, tắm táp sạch sẽ năm lần rồi lên giường.”

Anh nói xong liền xoay người ra ngoài, tôi chật vật ngồi dưới đất, mãi một lúc mới bám lấy bồn tắm bên cạnh, miễn cưỡng đứng dậy.

Tắm năm lần, kỳ cọ năm lần, tôi ngoan ngoãn tự tắm theo lời Cố Thanh Thiên xong mới chậm rãi ra khỏi phòng tắm.

Cố Thanh Thiên dựa vào đầu giường, cầm quyển sách trong tay, đèn ngủ màu hoàng hôn chiếu sáng anh, dát lên một lớp ánh sáng ấm áp, khiến anh thoạt nhìn rất dịu dàng, rất đáng tin.

Đáng tiếc, tôi biết rõ người đàn ông này lạnh lùng, đáng sợ đến mức nào, bộ dạng trước mắt của anh chẳng qua là vẻ giả dối.

Tôi từ đuôi giường đi vòng qua bên kia giường, rón rén bò lên giường, tiến vào trong chăn.

Giường chỉ có một chăn, điều này khiến tôi rất không quen, từ khi kết hôn với Hạng Chương tới giờ, tuy hai người chúng tôi chung một chiếc giường nhưng đều ngủ xa nhau, mỗi người một chăn, theo lời hắn nói, như vậy sẽ không giành chăn, không đánh nhau, ngủ sẽ ngon hơn.

Vừa mới kéo chăn che mình, Cố Thanh Thiên từ trong chăn lấn sang: “Cởi sạch!”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đã bỏ sách trong tay xuống, anh đưa lưng về phía đèn ngủ, sắc mặt tối đen khó hiểu, lòng tôi đột nhiên thấy hoảng.

Luống cuống cởi thắt lưng áo choàng, cởi hẳn ra, vừa nằm xuống, Cố Thanh Thiên đã sáp tới.

Tôi đột nhiên cứng đờ, cắn răng, vội nhắm mắt lại.

Đồng Kha Kha, mày chính là một xác chết, mày không có cảm giác, tôi cứ liên tiếp nói với mình.

Có lẽ là thấy được sự chống cự tiêu cực của tôi, cánh tay Cố Thanh Thiên ôm lấy tôi từ phía sau nháy mắt gia tăng lực, như đang nghiêm phạt tôi vậy.

Thịt trước ngực bị anh dùng sức ấn như muốn dán vào lồng ngực, tôi nhíu nhíu mày, mím môi chịu đựng, anh khiến tôi rất đau nhưng tôi lại thích đau, đau sẽ khiến tôi tỉnh táo, nhỡ ký anh là ai, không chìm đắm vì anh.

Lúc này, anh dùng sức xoay tôi lại, tôi không thể không đối mặt với anh.

“Đồng Kha Kha, cô cho rằng như vậy thì có thể trốn tránh?” Anh ở bên cạnh giễu cợt.

Tôi nhắm mắt lại, không nghe, không nhìn, không trả lời.

Lực trên người nới lỏng, tay anh khẽ mở ra, bờ môi anh từ tai tôi trượt xuống.

Trong lòng tôi căng thẳng.

“Cô sẽ cầu xin tôi.” Bờ môi mỏng hơi lạnh của anh đảo qua vành tai tôi, than nhẹ bên tai tôi.

Tôi lập tức đoán được anh muốn làm gì, hai tay khẩn trương giữ lấy thành giường, thớ thịt toàn thân căng thẳng.

Tôi nghe thấy tiếng cười thật thấp của anh, như đang cười nhạo sự phản kháng của tôi.

Chịu đựng, Đồng Kha Kha! Tôi ra lệnh cho mình.

Nhưng Cố Thanh Thiên là một ác ma, anh hình như biết động vào chỗ nào của tôi sẽ khiến tôi mẫn cảm, không ngừng khiêu chiến cực hạn của tôi.

Hôn nhẹ bên tai tôi, sự tê dại truyền đến xương quai xanh…

Môi anh chầm chậm từ lạnh trở nên nóng, từ từ, hôn thẳng một đường.

Hơi nóng hừng hực phả trước ngực tôi, tôi nhắm mắt lại nhưng hình như vẫn có thể nhìn thấy anh vùi đầu trước ngực tôi, không ngừng hôn khiêu khích.

Tôi chung quy không khống chế được khẽ run lên.

Cố Thanh Thiên lại cười một tiếng, trò đùa trắng trợn này khiến tôi hận không thể đập đầu tự tử.

“Đồng Kha Kha, cô còn có thể nhẫn nại bao lâu?”

Tôi dùng sức nắm tay thật nhanh, móng tay cắm vào trong thịt, rất đau, nhưng đau đớn hoàn toàn không trung hòa được cảm giác ngứa ngáy vừa thích thú lại mê mẩn mà anh đem đến cho tôi.

Khi anh đột nhiên dùng sức hút tôi một cái, tôi chợt cong người lên, cắn nát môi, nếm được mùi máu tanh.

“Đồng Kha Kha, cô muốn không? Xin tôi đi!” Anh buông tôi ra, giễu cợt ra lệnh.

Tôi mở mắt, mím môi nhìn anh.

Cố Thanh Thiên cũng nhìn tôi, ánh mắt đen láy, lóe lên tia nguy hiểm.

Tay anh…

Nhận thấy tay anh lướt qua người tôi, khi anh định thẳng một đường đi xuống, tôi đột nhiên trợn to hai mắt, hé miệng định gọi tên Hạng Chương, bàn tay nhàn rỗi còn lại của anh đột nhiên dùng sức bịt miệng tôi.

“Đồng Kha Kha, tôi nói rồi, tôi không muốn nghe đến tên của người đó!”

“Ư! Ư ư ư!” Tôi dùng sức muốn giãy giụa thoát khỏi anh, nhưng tay anh cứ như dính vào miệng tôi, thật chặt, không cho tôi phát ra một âm thanh nào.

Còn tay kia, không chút do dự tiến vào tôi.

Tôi trợn to hai mắt, hơi thở gấp gáp rối bời, trơ mắt nhìn anh quỳ ngồi bên cạnh tôi, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm tôi.

Khốn kiếp! Tên khốn kiếp này!

Tôi hận vô cùng, nhưng lại không thể không thừa nhận, ngón tay của anh có ma lực thần kỳ, khiến tôi khi thì cong lên, khi thì cuộn lại đến không cách nào thích ứng được.

“Đồng Kha Kha, cô không nhịn được đúng không? Xin tôi đi, xin tôi tôi sẽ cho cô, cho cô thứ tốt hơn cái này.” Giọng nói của anh mang theo sự mê hoặc khiến người ta không chống cự nổi, nhắm thật chặt mắt lại, không ngừng gọi tên Hạng Chương trong lòng, run lên bần bật cũng không mở miệng xin anh.

“Đồ đàn bà đáng chết này!”

Anh mắng nhỏ, trừng phạt tôi, tôi lại trợn to hai mắt, từ trong mũi phát ra một âm thanh khiến người ta xấu hổ, giống như cá sắp chết, cơ thể búng lên lại hạ xuống.

“Đồng Kha Kha, cô quả là nhạy cảm…”

Cố Thanh Thiên còn nói gì đó, tôi không nghe được, trước mắt như có ánh sáng trắng hiện lên, trong đầu rỗng tuếch.

Thở phào, tôi nghĩ cuối cùng tôi cũng đã nhịn được rồi, nhưng ngay sau đó tôi liền biết tôi đã nghĩ sai, anh bắt đầu châm lửa trên người tôi, còn anh chỉ ở bên cạnh lạnh lùng nhìn.

Tôi cứ như vậy bị anh giày vò nửa đêm, nước mắt thấm ướt gương mặt anh mới thả tôi ra, cắn tai tôi nói: “Đồng Kha Kha, chi bằng chúng ta đánh cược, xem ai không nhịn được mà mở miệng nói muốn trước.”

Tên ác ma này…

Tôi sợ run cả người, rúc đầu vào chăn như đà điểu.

Ba ngày sau, tôi bị anh nhốt trong phòng khách sạn, không được rời một bước, một ngày ba bữa đều do khách sạn đưa tới.

Anh không cho tôi mặc đồ, chỉ cho phép tôi khoác một chiếc áo ngủ, thuận tiện bất cứ lúc nào anh cũng có thể động vào tôi.

Ngoài thời gian có việc, anh sẽ đến thư phòng xử lý, thời gian còn lại anh liền hành hạ tôi, khai phá những điểm nhạy cảm trên cơ thể tôi, không cho phép tôi nói không, ép tôi xin anh, tính tôi cũng cố chấp, biết rằng chỉ cần tôi cắn chặt răng, anh sẽ không làm gì được tôi, cho nên tôi cắn răng kiên trì.

Ba ngày nay, ngoài bước cuối cùng, cái gì chúng tôi cũng làm, tất cả các loại khiến người ta xấu hổ và buồn nôn, mà tôi bi ai phát hiện, cơ thể tôi quen thuộc với anh, thậm chí còn có phản ứng khi anh đụng chạm, chỉ cần anh thoáng đụng vào tôi, hai đầu gối tôi liền nhũn ra, cơ thể cũng mềm thành một bãi bùn.

Đêm cuối cùng ở Bình thị, anh cắn răng hỏi tôi: “Đồng Kha Kha, cô muốn không?”

Ánh mắt tôi mơ hồ nhìn anh, vừa nức nở vừa dùng sức lắc đầu.

“Đồng Kha Kha, cô như vậy là giữ mình cho Hạng Chương? Cô đều bị tôi sờ hết rồi, tôi chỉ thử chạm nhẹ vào cô, phản ứng của cô lại mạnh mẽ như vậy, cô cảm thấy đây vẫn là giữ mình sao?”

Nước mắt đảo quanh hốc mắt, tôi cắn răng quay đầu đi.

Hạng Chương! Người tôi muốn chỉ có Hạng Chương mà thôi!

Ở Bình thị năm ngày, rốt cuộc Cố Thanh Thiên cũng từ bi buông tha tôi, chủ nhật tôi ngồi máy bay quay lại Phùng Thị.

Sau khi máy bay hạ cánh, tôi lập tức gọi điện cho Hạng Chương, sau đó vì nhớ nhà mà chạy về như mũi tên.

Vừa vào cửa, Hạng Chương liền nghênh đón: “Kha Kha, em về rồi.”

Tôi cắn răng không nói câu nào, vọt vào lòng hắn như một viên đạn.

Hạng Chương đặt tay lên vai tôi, tôi biết hắn muốn đẩy tôi ra, nhưng tôi không muốn bị hắn đẩy ra, tôi cần hắn.

Tôi run rẩy ôm lấy hông hắn, hai tay giữ chặt, ôm thật chặt hắn không buông.

“Kha Kha, em làm sao vậy? Sao em lại phát run?” Tay hắn do dự một chút, từ từ ôm lấy tôi, vỗ nhẹ sau lưng tôi, dịu dàng hỏi.

Tôi lắc đầu, mặt cọ vào cúc áo hắn, hơi đau.

“Xảy ra chuyện gì sao? Có phải là chịu ấm ức gì ở Bình thị không?” Hắn lại lo lắng hỏi.

Tôi lại lắc đầu, không nhịn được mà cọ cọ lên áo hắn, lau đi nước mắt không cẩn thận tràn ra khóe mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.