Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 110: Chương 110: Chinh phục cả thể xác và tỉnh thân cô




Kiêu Huyền Thạc cáu kỉnh vò mái

tóc ngắn trên đầu, nặng nề thở ra

một hơi, bực bội hỏi ngược lại: “Tôi

đã nói không để ý, tại sao cứ phải

nhắc đi nhắc lại như thế?”

Ánh mắt trông đợi của Bạch Nhược

Hy trở nên thất vọng. Nhìn phản ứng

của người đàn ông này, trái tim cô

liền nguội lạnh.

Anh không để ý thế nhưng cô thật

sự để ý, rất để ý.

Con gái đều vô cùng nhạy cảm với

mấy chuyện này. Cô cũng vậy.

Không chờ được thái độ mà bản

thân mong đợi, sắc mặt Bạch

Nhược Hy liên trâm xuống, mang

theo chút tức giận: “Anh vẫn không

tin em phải không?”

Kiêu Huyền Thạc mệt mỏi mở

miệng: “Tôi tin em.”

“Anh không tin.”

Kiêu Huyền Thạc mím môi, ánh mắt

tối lại. Anh nhìn một bên mặt cô hồi

lâu rôi giơ tay qua câm lấy tay cô.

Bạch Nhược Hy tức giận giấu tay ra

sau lưng. Đôi mắt ngập nước, thất

vọng thì thâm tự nói: “Anh không

tin. Anh đang giả vờ giả vịt với em.”

Kiều Huyên Thạc nhăn mặt nhíu

mày, giọng điệu cũng nghiêm túc

hơn vài phần: “Tôi nói lần cuối cùng,

cho dù em có phải lần đầu hay

không, tôi đều không để ý. Một chút

cũng không để ý. Em nói cái gì tôi

cũng đều tin em.”

Bạch Nhược Hy cười khổ, lùi về phía

sau một bước. Trái tim bỗng chốc

nhói đau.

Chỉ cần dựa vào thái độ hiện tại của

anh, trong lòng cô liền thấy khó

chịu.

Anh nói không để ý giống như là

đang diễn cho cô xem, đang an ủi

cô, thậm chí lời nói tin tưởng cô

cũng đều bất lực như vậy. truyện đam mỹ

Có lẽ là do cô quá nhạy cảm, hoặc

có lẽ là do cô quá để tâm.

Nhìn thấy thái độ này của Kiều

Huyền Thạc, cô liền cảm thấy khó

chịu.

Kiêu Huyền Thạc tiến lại gân cô một

bước, cô lại lùi vê sau một bước.

Đôi mắt tức giận ngập những giọt

nước mắt tủi thân: “Anh đừng có tới

đây nữa.”

“Nhược Hy, đừng có gây sự nữa.”

Kiều Huyền Thạc thì thâm.

Đối với cô nhóc này anh thật sự bó

tay hết cách, không biết nên làm gì

mới có thể lấy lòng cô, cũng không

biết cô muốn nghe đáp án thế nào.

Bạch Nhược Hy cắn cắn môi, vẫn

một mực lùi vê phía sau phòng

khách, cảnh giác anh lại gần. Đau

buồn hồi lâu, giọng nói liền nặng nề

hơi vài phần: “Em không có gây sự,

anh nghĩ thế nào trong lòng anh rõ

nhất. Nếu đã không tin thì thôi đi”

Lúc này Kiều Huyền Thạc thật oan

ức vô cùng, có khổ mà không thể

Z«.

hOI.

Anh đã nói rất rõ ràng, anh tin cô, tin

cô còn lần đầu.

Kiêu Huyền Thạc bất lực thở dài,

nhỏ giọng dỗ dành: “Tôi tin em, em

muốn tôi lãng mạn một chút hay là

muốn tôi dịu dàng hơn chút. Em nói

đi, cái gì tôi cũng nghe theo.”

Bạch Nhược Hy sốt ruột, nắm chặt

tay nói: “Em không phải muốn mấy

cái này. Em không có gì với mấy

người đàn ông khác cả. Em…”

“Tại sao cứ phải để ý cái chuyện

nhỏ nhặt này chứ?” Kiều Huyên

Thạc ngắt lời cô, tức giận nói:

“Chuyện nhỏ như đánh rắm mà vẫn

luôn canh cánh trong lòng, em

không mệt sao?”

Bạch Nhược Hy bị dọa tới nỗi chấn

động cả người. Trái tim đột nhiên

như ngừng đập vài giây. Sắc mặt

thoát cái trắng bệch.

Khi Kiều Huyền Thạc tức giận rồi

liền vô cùng đáng sợ. Cái khí thế

này khiến cô ngay cả động đậy đều

không dám thế nhưng những giọt

nước mắt tủi hờn lại đong đầy mắt.

Cô muốn khóc, rụt rè nhìn người

đàn ông đang điên tiết lên trước

mặt mà không dám hó hé nửa lời,

chỉ có thể châm chậm bĩu môi, kiềm

nén nước mắt đang chực trào.

Kiều Huyền Thạc vò đầu, hít sâu

một hơi. Nhưng đến khi nhìn thấy

giọt nước mắt long lanh đang

chuyển động trong đôi mắt của

Bạch Nhược Hy, anh mới phát hiện

sự tức giận của bản thân đã làm cô

sợ đến như thế.

Mối quan hệ giữa hai người mới dịu

lại một chút, anh cũng không muốn

lại căng thẳng như trước nên liền

vội vàng thả lỏng, ánh mắt dịu lại,

hạ thấp giọng: “Nhược Hy, em muốn

tôi làm thế nào mới vừa lòng đây?”

Tâm tình Bạch Nhược Hy dần dần

ảm đạm trở lại. Vừa nghĩ tới lời anh

vừa nói ban nãy trong lòng cô lại

càng thêm khó chịu.

Chuyện nhỏ như đánh rắm?

Đây là chuyện cả đời của cô, sự

trong sạch của con gái còn quan

trọng hơn cả tính mạng.

Cô chỉ muốn anh tin tưởng cô trăm

phần trăm, rằng bản thân không có

quan hệ gì với bất cứ người đàn ông

nào khác mà thôi. Như vậy là sai

sao?

Càng nghĩ càng đau lòng.

Từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi

xuống gò má Bạch Nhược Hy.

Kiêu Huyền Thạc nhìn thấy cô rơi lệ,

nhất thời liên hoảng hốt, vội vàng

giơ tay ra lau nước mắt.

“Nhược Hy…”

Tay anh còn chưa chạm vào gò má

Bạch Nhược Hy, cô đã lập tức lùi về

phía sau tránh khỏi sự đụng chạm

của anh sau đó tức giận nói: “Kiều

Huyền Thạc, sau này anh đừng có

nghĩ tới chuyện đó nữa, cứ sống cô

độc cả đời đi.”

Hét xong, cô liền tức giận xoay

người lên lầu.

Kiều Huyền Thạc nhanh chóng đuổi

theo, bắt lấy cánh tay cô, sau đó

xoay người cô lại, bất lực dỗ dành:

“Được, tôi không nghĩ nữa, cũng

không chạm vào em. Em vừa lòng

chưa?”

“Buông tay. Bạch Nhược Hy nghẹn

ngào. Ánh mắt rơi xuống cánh tay

mình rồi lại nhìn sang tay anh:

“Đừng có chạm vào em.”

Kiều Huyên Thạc sững sờ. Sắc mặt

càng lúc càng lạnh, bất lực buông

tay cô ra.

Khi Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

vào mắt anh mới phát hiện sắc mặt

của anh lúc này rất bất lực.

“Cái tính này của em khiến tôi đỡ

không nổi mà.” Kiều Huyền Thạc lộ

ra nụ cười chua chát.

Trong lòng Bạch Nhược Hy hơi hơi

rung động một chút.

Tính cách anh Ba cô cứng rắn lạnh

lùng như vậy mà còn kìm chế lại để

đối xử tốt với cô. Cho dù có tức giận

hơn nữa, có đau lòng hơn nữa, cô

cũng không nên trút toàn bộ tức

giận lên người của anh.

Bạch Nhược Hy cúi đầu, lén lau

nước mắt. Cơn tức giận cũng vơi đi

một ít.

Hai tay Kiều Huyền Thạc từ từ đút

vào túi, nghiêm túc đứng thẳng.

Ánh mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn

đầy tủi thân và đau lòng của Bạch

Nhược Hy rồi nói: “Để tôi sống cô

độc cả đời. Điều này có chút quá

đáng rồi.”

Bạch Nhược Hy cắn cắn môi. Vừa

rồi cô nhất thời tức giận nên mới nói

như vậy.

Tâm tình cô lúc này còn chưa hồi

phục lại nên giọng nói còn có chút

tức giận: “Dù sao sau này anh cũng

không được chạm vào em nữa.’

Kiều Huyền Thạc nở nụ cười như có

như không. Ánh mắt cao thâm khó

lường nhìn chằm chằm cô rồi nhỏ

giọng hỏi: “Nếu như em muốn chạm

vào tôi thì có phải là vấn đề khác rồi

không?”

Chương 110 Chinh phục cả thể xác và tinh thân cô

Bạch Nhược Hy nắm chặt tay, thành

khẩn nói: “Em không có mê trai, sẽ

không giống như anh đâu.”

“Em chắc chắn sao?” Kiều Huyền

Thạc nhướn mày.

“Em rất chắc chắn.” Bạch Nhược Hy

kiên quyết không thay đổi mà gật

đầu.

“Tôi là chông hợp pháp của em. Em

có thể tùy ý sử dụng quyền lợi của

mình.”

Bạch Nhược Hy bướng bỉnh nhìn

thẳng vào mắt anh, thái độ vô cùng

cứng rắn: “Em không cần.”

Sắc mặt Kiều Huyên Thạc lạnh

xuống, lướt qua người cô, lạnh nhạt

bỏ lại một câu: “Ngủ đi, bảy giờ

sáng mai qua phòng thay thuốc cho

†ỐI.

Bạch Nhược Hy ngẩn ra, từ từ xoay

người nhìn bóng dáng to lớn của

Kiêu Huyền Thạc đi lên lầu hai rồi

biến mất trước mặt cô.

Lúc này, Bạch Nhược Hy đột nhiên

cảm thấy bản thân quá ương bướng,

để cả người anh Ba đều khó chịu

như vậy. Khoảnh khắc đó, cảm giác

hổ thẹn tràn ngập khắp cõi lòng.

Có một chút hối hận, muốn đuổi

theo.

Thế nhưng chân cứ giống như mọc

rễ, hoàn toàn không động đậy được.

Sáng sớm hôm sau.

Đồng hồ báo thức reo lên lúc sáu

giờ năm mươi phút.

Bạch Nhược Hy tỉnh lại từ trong

giấc ngủ sâu, lết thân thể mệt mỏi

khỏi giường mà đi vào phòng vệ

sinh chải đầu rửa mặt.

Mười phút sau, cô có mặt bên ngoài

phòng Kiều Huyên Thạc đúng giờ.

Hít sâu một hơi, cô bình tĩnh lại năm

giây rôi mới gõ cửa.

Bên trong không có tiếng động nào.

Cô lại gõ cửa thêm lần nữa.

Bên trong vẫn không phát ra âm

thanh nào như cũ.

Cô đẩy cửa, ló đầu vào.

- Anh Ba…

Không ai trả lời.

Cô liên thuận theo tiến vào trong

phòng.

Trên giường đã được sắp xếp ngăn

nắp, vô cùng có phong phạm của

quân nhân.

“Anh Ba, anh ở đâu?”

Sớm như vậy đã không thấy bóng

dáng đâu. Bạch Nhược Hy nghi ngờ

quét mắt nhìn bốn phía rồi đi ra

ngoài ban công đẩy cửa ra nhìn,

cũng hoàn toàn không người. Sau

đó mới lại xoay người chạy vào

phòng tắm.

Cửa phòng tắm đang khóa. Sau khi

lại gần có thể nghe thấy có tiếng

nước chảy bên trong.

“Anh Ba, anh đang tắm ở trong đó

hả?” Bạch Nhược Hy căng thẳng

vân vê áo ngủ.

Giọng nói đầy cuốn hút của anh

truyên tới: “Nhược Hy, lấy cái khăn

tắm cho tôi.”

“Khăn tắm?”

Bạch Nhược Hy sững sờ vài giây.

Trái tim đập bình bịch. Gương mặt

phút chốc đỏ ửng, vội vàng xoay

người chạy tới trước tủ lấy khăn tắm

ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.