Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 102: Chương 102




Nhìn vào ánh mắt sâu thẳm mê

người của anh, trong phút chốc

Bạch Nhược Hy đã hiểu tại sao sau

khi nghe điện thoại anh phải vội vội

vàng vàng rời khỏi bệnh viện như

vậy.

Xem ra là người nhà họ Kiều muốn

đến bệnh viện cho nên anh không

muốn làm cô khó xử.

Khoảnh khắc này, lòng cô có chút

hốt hoảng, rất lâu sau mới thốt ra

một câu: “Em không thể quay về

nhà họ Kiều với anh.”

“Vậy thì ở nhà của chúng ta đi.” Kiều

Huyền Thạc đi qua, một tay câm

miếng vải trắng phủ trên ghế sofa

rồi nhẹ nhàng kéo lên.

Bên dưới lộ ra chiếc ghế sofa màu

xám tro tao nhã.

Nhà của chúng ta?

Bạch Nhược Hy giống như bị điểm

huyệt, cứ thế mà đứng im bất động.

Bởi vì mấy chữ này mà trái tim cô

đột nhiên đập rất nhanh. Tâm tình

kích động từng chút từng chút một

tràn ngập khắp tâm trí cô.

Từ lúc có ký ức tới giờ, cô chỉ biết

bản thân là một đứa trẻ không nhà.

Đó giờ vẫn luôn ở nhà của cha, của

mẹ, ăn nhờ ở đậu nhà người khác,

nhìn sắc mặt người ta mà sống. Mỗi

ngày đều phải vâng vâng dạ dạ, cẩn

thận từng ly từng tí.

Đó giờ cô đều không biết cảm giác

có một ngôi nhà thuộc về mình là

như thế nào.

Lúc Kiều Huyền Thạc quay đầu liền

phát hiện cô đang đứng như trời

trồng. Ánh mắt không có tiêu cự,

thân thờ nhìn về phía trước. Mắt

ngập nước. Cả người đều đang

hoảng hốt.

“Nhược Hy?”

Kiều Huyên Thạc tưởng cô không

vui cho nên buông tấm vải trong tay

xuống rồi từ từ đi qua: “Sao vậy?”

Bạch Nhược Hy giật mình, châm

chậm ngẩng đầu nhìn vào mắt Kiều

Huyền Thạc, căng thẳng hỏi từng từ

một: “Anh Ba, đây… đây là nhà của

em sao?”

Kiêu Huyền Thạc không nhịn được

lộ ra nụ cười như có như không,

giọng điệu thoải mái: “Căn cứ luật

hôn nhân và gia đình của Tịch quốc

chúng ta, bất luận trước khi kết hôn

hai bên vợ chồng có bao nhiêu tài

sản, sau khi kết hôn rồi đều là tài

sản chung. Cho nên chỉ cần là tài

sản đứng tên tôi thì đều là của Bạch

Nhược Hy em.’

Bạch Nhược Hy cười khổ, chầm

chầm cúi đầu nhìn xuống sàn. Mắt

ngập đây nước giống như sắp trào

ra ngoài.

Tim của cô rất nhỏ rất nhỏ, nhỏ tới

mức chỉ vì phát hiện bản thân vốn dĩ

có nhà thuộc về mình mà cảm thấy

hạnh phúc vô ngân, không những

thỏa mãn mà thậm chí còn cảm

động.

Cô không phải ăn nhờ ở đậu nhà

người khác nữa, cũng không còn là

linh hồn vất vưởng không nhà.

“Sao vậy?” Kiều Huyền Thạc nhướn

mày. Ngón tay thon dài dịu dàng

nâng cằm cô lên.

Cô ngẩng đầu. Những giọt nước

rưng rưng trong mắt khiến Kiều

Huyền Thạc chấn động trong lòng.

Anh nhíu mày, nghi ngờ lẩm bẩm:

“Sao vậy?”

Bạch Nhược Hy gượng cười, khổ sở

thì thâm: “Vậy pháp luật quy định

sau khi ly hôn thì phân chia như thế

nào?”

“..” Sắc mặt Kiều Huyền Thạc tối

sầm xuống. Ánh mắt trở nên u ám.

Anh từ từ buồng tay ra. Không khí

bỗng chốc lạnh hẳn lại.

Bạch Nhược Hy biết đã đâm trúng

tim anh cho nên rất bất lực hỏi dồn:

“Tờ giấy ly hôn lấy ở nhà họ Kiều lần

trước anh đã ký rồi sao?”

“Xé rồi.” Kiều Huyền Thạc lạnh lùng

phun ra hai chữ. Anh hít sâu một

hơi, nén cơn tức giận sâu trong đáy

lòng.

“Nếu đã không ký thì tại sao phải

xé? Anh xé rồi làm sao chứng minh

được em không nói dối đây?” Bạch

Nhược Hy gấp tới nỗi muốn khóc.

Kiều Huyên Thạc nhướn mày: “Em

muốn chứng miinh cái gì?”

“Chứng minh chữ ký trên đó không

phải đích thân em ký. Cho dù không

chứng minh được chữ ký là giả,

không phải vẫn còn dấu tay sao?

Kiểm tra một chút liền biết là dấu

tay của ai rồi.”

“f ”

Trong lòng Bạch Nhược Hy vừa tủi

thân vừa đau đớn. Vừa nghĩ tới lúc

mình vừa hạ quyết tâm không muốn

ly hôn mà muốn cùng anh sống tốt

mỗi ngày, muốn giành lấy hạnh

phúc cho bản thân thế nhưng lại

phát hiện chỉ số tin tưởng của Kiều

Huyền Thạc với cô chỉ bằng không.

Cho dù cô có giải thích thế nào, anh

cũng không tin.

Loại hôn nhân như vậy còn không

bằng cứ thế mà ly hôn đi.

Bạch Nhược Hy cắn môi, cuối đầu

lặng lẽ lau nước mắt. Cô hít sâu

một hơi, ngẩng đầu lên đã gượng

cười sung sướng nhìn anh, thì thâm

nói: “Anh Ba, anh còn chưa nói với

em, ly hôn rồi em có thể có được

bao nhiêu tài sản đó?”

Câu này của Bạch Nhược Hy nghe

sao chói tai đến vậy. Kiều Huyền

Thạc không biết cô thể hiện bản

thân yêu tiên như vậy là thật lòng

hay chỉ là cố ý. Nhưng anh vẫn nói

thật với cô.

“Không có bao nhiêu tài sản. Đó giờ

tôi đều là người liêm khiết. Tôi đem

lợi tức nhận được từ tập đoàn nhà

họ Kiều giúp đỡ dài hạn cho trẻ mồ

côi. Tiền lương nhà nước tôi đoán là

không nhiều lắm.”

Bạch Nhược Hy nhãn nhăn mày:

“Vậy ly hôn rồi em chỉ có thể có một

nửa căn nhà này của anh thôi sao?”

Bạch Nhược Hy xoay người quét

mắt nhìn khắp căn nhà một lượt sau

đó nói bằng giọng điệu ghét bỏ:

- Anh Ba, anh nghèo như vậy, sao

nuôi nổi mình đây?”

“Nhà nước cấp. Tất cả mọi thứ tôi

cần đều được dùng miễn phí.”

Mắt Bạch Nhược Hy sáng lên, biểu

hiện cực kỳ vui vẻ: “Còn có chuyện

tốt như vậy sao?”

“ „

Kiều Huyền Thạc nhìn biểu hiện của

cô, lòng cũng bất giác lạnh lo.

Không ngờ người con gái này nông

cạn như vậy.

Đúng lúc anh muốn mở miệng, Bạch

Nhược Hy đã thu lại vẻ mặt yêu tiền

vừa rồi. Cô ngẩng đầu nhìn Kiều

Huyền Thạc, vô cùng nghiêm túc

nói: “Anh Ba, nếu như không tin

tưởng một người, anh nhìn thấy cái

gì cũng đều không nhìn ra được thật

giả. Ngày ngày sẽ đoán câu nào của

em mới là thật, câu nào là giả. Anh

sẽ sống rất mệt, rất mệt mỏi. Nếu

đã không tin tưởng nhau vậy thì

chúng ta ly hôn đi. Nếu anh còn cố

chấp không ly hôn thì xin anh hãy

tin tưởng em có được không?”

“Em đáng để tôi tin tưởng sao?”

Giọng nói trâm thấp đầy sức hút

của Kiều Huyền Thạc trở nên dịu

dàng.

Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn vào

ánh mắt sâu thẳm mê người, lại tràn

đầy lửa nóng của anh rồi trịnh trọng

thê: “Từ hôm nay về sau, tôi, Bạch

Nhược Hy, với tư cách là vợ của

Kiều Huyền Thạc sẽ không nói dối

anh thêm một câu nào nữa, cũng sẽ

không giấu giếm điều gì. Tuyệt đối

chung thủy với Kiêu Huyền Thạc, sắt

son với cuộc hôn nhân này. Nếu như

phản bội, tôi..”

Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc đặt

ngón tay trỏ lên miệng cô, dịu dàng

cắt ngang lời thê độc mà cô đang

tuyên thậệ.

Cho dù có linh nghiệm hay không,

anh đều không muốn cô tự nguyền

rủa bản thân mình như vậy.

Bạch Nhược Hy cả kinh, cứ như vậy

mà im lặng hôn ngón tay anh. Trái

tim đập càng lúc càng nhanh, căng

thẳng mà nhìn anh.

Kiêu Huyền Thạc từ từ buông tay,

mím mím môi. Im lặng hồi lâu, anh

mới nhỏ giọng nói: “Tôi đã xé tờ

giấy ly hôn đó rồi vứt đi rồi, không

thể nào chứng minh được sự trong

sạch cho em, nhưng tồi lựa chọn tin

tưởng em.”

“.” Bạch Nhược Hy thở nhẹ ra một

hơi trong lòng. Thời gian này quả

thật ức chế đến khó chịu.

Người đàn ông này không chịu tin

cô, lại không muốn ly hôn. Người

nhà họ Kiều cũng không đồng ý

buông tha cho cô. Cô sắp bị ép phát

điên rồi.

“Em để ý chuyện tôi không đủ giàu

có sao?” Kiều Huyền Thạc hơi

nhướn mày, sắc mặt nghiêm trọng.

Bạch Nhược Hy cười cười: “Anh

nghèo quá, ly hôn với anh không có

chỗ nào tốt cả. Ngược lại, em càng

muốn ở bên cạnh anh để được ăn

uống vui chơi miễn phí cả đời. Làm

vợ của Kiều Huyền Thạc anh, em đã

giàu có hơn bất cứ người nào rồi.”

Câu này vẫn chói tai như cũ.

Kiều Huyên Thạc nhíu mày càng

chặt nhưng lại không dấu được

niềm vui sướng từ tận đáy lòng.

Trên gương mặt lạnh lùng của anh

từ từ lộ ra nụ cười. Mặc dù rất cay

đắng nhưng lại xuất phát từ đáy

lòng.

Rốt cuộc người con gái này cũng

đồng ý hứa chung thủy với anh, lời

hứa suốt cả cuộc đời.

Cho dù là vì anh hay là vì xấp “vé

miễn phí” dài hạn này thì anh cuối

cùng cũng đã có thể trói buộc cô

một đời, như vậy đã là rất đáng giá.

Bốn mắt nhìn nhau. Sóng tình lưu

chuyển tràn đầy dịu dàng, nụ cười

cũng trở nên ngọt ngào đến lạ.

Kiều Huyền Thạc đột nhiên giơ tay

ra: “Cô Bạch Nhược Hy, lân đầu tiên

tôi làm chồng. Nếu như có gì không

thỏa đáng thì mong cô thông cảm

cho.

Bạch Nhược Hy cúi đầu. Ánh mắt

nhìn chằm chằm vào bàn tay đang

chìa ra của anh. Chỗ mềm mại nhất

trong lòng trở nên rung động. Ngọt

ngào từng chút từng chút một lan

tràn trong tim.

Lát sau, cô liền ngẩng đầu nhìn sâu

vào đôi mắt mê người của anh, sau

đó cười một cái hiểu ý rồi nắm lấy

tay anh. Giọng nói mềm mại không

gì bằng: “Em cũng lần đầu làm vợ.

Hơn nữa còn là vợ của một Đại

tướng. Có chỗ nào không tốt thì

mong anh thông cảm cho.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.