Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 144: Chương 144




Buổi trưa.

Kiều Huyền Thạc lái xe đưa Bạch

Nhược Hy đến trường quân đội lấy

giấy chứng nhận.

Xe vừa dừng trước cửa trường quân

đội, Bạch Nhược Hy lập tức mở dây

an toàn, nhìn Kiều Huyền Thạc nói:

“Anh Ba, anh chờ em ở đây đi, em đi

vào nhận giấy.”

“Anh đi vào cùng em.” Kiều Huyền

Thạc cởi dây an toàn chuẩn bị

xuống xe.

Bạch Nhược Hy nắm chặt cổ tay

anh, vô cùng căng thẳng: “Đừng mà,

anh tuyệt đối đừng đi vào với em,

mặc dù anh không quen người

trong đó, nhưng bọn họ đều biết

anh, em không muốn để người ta

biết anh là chồng em.”

Kiều Huyên Thạc khẽ nhíu mày, cố ý

hỏi: “Anh khiến em mất thể diện à?”

Bạch Nhược Hy chu môi, bất mãn

lầm bâầm: “Anh biết em không có ý

này mà.”

Nhìn dáng vẻ đáng yêu pha chút tức

giận của cô, anh cười khẽ, xoa đầu

cô, nhẹ giọng: “Đi đi, anh chờ em

trên xe.”

Bạch Nhược Hy lập tức cười khẽ,

kéo cửa ra xuống xe, đi đến trường

quân đội.

Kiều Huyền Thạc nhìn bóng dáng

mảnh mai của cô biến mất ở cửa

trường quân đội mới lấy lại tinh

thần, nhìn xung quanh.

Hoàn toàn chính xác, anh đi vào sẽ

dấy lên chấn động, sẽ mang đến

phiên toái không cần thiết cho Bạch

Nhược Hy.

Anh ấn máy phát nhạc, tựa lưng vào

ghế lẳng lặng lắng nghe ca khúc du

dương, kiên nhẫn chờ Bạch Nhược

Hy đi ra.

Điện thoại vang lên “tút tút” hai lần,

anh cầm lên nhìn, là email tài liệu

mật.

Lúc này, chuồng điện thoại di động

vang lên.

Anh đưa lên tai bấm nghe, giọng đối

phương bên kia cung kính nghiêm

túc: “Đại tướng Kiều, đã điều tra rõ

toàn bộ tài chính kinh tế của Tập

đoàn Kiều Thị, gửi vào mail của ngài

rồi.

“Ừm, tôi thấy rồi.”

Kiều Huyên Thạc nói xong, cúp điện

thoại, ấn mở hòm thư, nhập mật

khẩu mã hóa vào hòm thư.

Bởi vì tài liệu rất nhiều, anh chọn

xem trọng điểm.

Trong chiếc xe yên tĩnh, sắc mặt

Kiều Huyền Thạc âm u, đôi mắt nhìn

chằm chằm màn hình trở nên lạnh

lùng, lông mày nhíu chặt.

Đây không phải điều tra tài chính

bình thường.

Báo cáo này khiến anh càng thêm

chắc chắn ông nội anh và Tập đoàn

Kiều Thị rất có vấn đề.

Hai mươi năm trước, doanh nghiệp

khổng lồ đã thâm hụt, mắc nợ tám tỶ.

Mà như làm ảo thuật, trả hết nợ nần

trong vòng một đêm, khoản tiền lớn

tràn vào công ty, khoảng thời gian

sau, hàng năm đều tăng trưởng

thần tốc.

Anh không hiểu kinh doanh, nhưng

anh nhìn những số liệu này cũng

thấy khó tin.

Khẳng định duy nhất bây giờ là,

đằng sau ông nội anh còn có một

thế lực hùng hậu đang chống lưng

cho ông.

Lúc này, cửa bị kéo ra.

Kiều Huyền Thạc vội cất di động,

nhìn về phía cửa xe, cười khẽ.

Bạch Nhược Hy lên xe, sau khi đóng

cửa lại, hưng phấn quay người khoe

giấy chứng nhận với Kiều Huyền

Thạc, không giấu nổi niềm vui

sướng trong lòng, nét mặt tươi như

hoa: “Anh Ba, em lấy được rồi.”

Nhìn nụ cười hào hứng của cô, Kiều

Huyền Thạc đưa tay vuốt tóc mái

cô, hiểu ý cười một tiếng, nói: “Nhìn

em vui chưa kìa, thật dễ thỏa mãn.”

Bạch Nhược Hy mím môi mỉm cười,

kéo dây an toàn, cúi đầu nhìn giấy

chứng nhận trong tay, đầu ngón tay

chậm rãi vuốt ve dòng chữ trên đó,

trong lòng tràn trề hi vọng.

Câm được giấy chứng nhận, cũng

đại biểu cho cô đã vào Đảng.

Dường như tất cả đều trở nên tốt

đẹp.

Kiều Huyên Thạc khởi động xe, nói

nhỏ: “Nhược Hy, đến làm việc bên

cạnh anh đi.”

Bạch Nhược Hy ngắm nhìn anh,

mỉm cười.

Nhân viên chính phủ cấp thấp nhất

như cô mà lại có vinh hạnh được

hai nhân vật lớn như Kiều Huyền

Thạc và Hách Nguyệt coi trọng,

đúng là phúc ba đời.

Có điều quyền uy của Kiều Huyên

Thạc quá cao, hơn nữa quan hệ

giữa hai người lại khó nói, nếu như

đến làm việc bên cạnh, sợ sẽ có

người nói bám víu quan hệ, thậm

chí ảnh hưởng đến anh.

Bạch Nhược Hy cẩn thận hỏi: “Anh

Ba, em muốn đến chỗ Hách Nguyệt

được không? Lần trước anh ấy nói

bên tòa án thiếu viên chức, bảo em

nhận được giấy chứng nhận thì đi

tìm anh ấy.”

“Em thích là được.”

Kiều Huyên Thạc không muốn ép

cô, nhưng trong lòng vẫn chua chua,

vừa nghĩ tới khuôn mặt yêu nghiệt

ăn sạch nam nữ của Hách Nguyệt

thì không kìm được lo lắng.

Tâm tình lập tức xuống thấp.

Anh chăm chú lái xe, Bạch Nhược

Hy vẫn chìm đắm trong vui sướng,

cất kỹ giấy chứng nhận, bỏ giấy giới

thiệu vào túi xách, tựa lưng vào ghế

thở phào một tiếng, như gạt được

tảng đá trong lòng, rất nhẹ nhõm.

Khóe mắt Kiêu Huyền Thạc chú ý tới

cô, dịu dàng hỏi: “Hình như em rất

xúc động, sao vậy?”

Bạch Nhược Hy nhìn trời xanh mây

trắng ngoài cửa sổ, trong lòng tràn

ngập hi vọng, niềm vui trào dâng,

dào dạt trong lòng, ngay cả giọng

điệu cũng trở nên nhẹ nhàng: “Anh

Ba, em cảm giác bây giờ em rất

hạnh phúc, trước đó cuộc đời em

rất thất bại, không còn gì, chẳng có

gì, không có bạn bè người thân…

“Đừng nghĩ bi quan như vậy, em có

anh mà.”

Bạch Nhược Hy dựa vào lưng ghế

chậm rãi quay đầu nhìn sườn mặt

khôi ngô của người đàn ông, cười

khẽ, im lặng.

Kiều Huyền Thạc bỏ một tay câm

tay lái ra, chậm rãi sờ lên người cô,

cầm tay cô vuốt ve trong lòng bàn

tay, động tác vô cùng dịu dàng.

Bạch Nhược Hy cụp mắt, ánh mắt

dừng lại ở bàn tay đang được anh

nắm chặt, giờ phút này, trái tim như

tan chảy.

Cô có chồng, có nhà, có lý tưởng

mình muốn phấn đấu.

“Cám ơn anh, anh Ba.”

“Sắp tới em có bận gì không?” Kiều

Huyền Thạc hỏi.

Bạch Nhược Hy trâm tư một lát:

“Không có.”

Kiều Huyền Thạc hắng giọng, nét

mặt chợt căng thẳng, thì thâm một

câu: “Chúng ta hẹn hò đi.”

“Hẹn hò?” Bạch Nhược Hy kinh

ngạc nhìn anh.

Dưới vẻ thâm sâu của người đàn

ông không khỏi hiện lên nét xấu hổ

không dễ nhận ra, nghiêm mặt: “Anh

muốn hẹn hò.”

Bạch Nhược Hy buồn cười, nụ cười

phơi phới, mím môi đè nén tâm tình

mừng rỡ, quay mặt về phía cửa sổ,

sợ bị Kiều Huyền Thạc thấy cô

không dè dặt, chậm rãi lên tiếng:

“Ừm, em nghe anh”

Kiều Huyền Thạc nhìn qua gương. Đam Mỹ H Văn

mặt xinh đẹp của cô, nụ cười hạnh

phúc đó lập tức lây sang tim anh,

tâm tình cũng trở nên tốt hơn.

Cưới trước yêu sau với Bạch Nhược

Hy, Kiều Huyền Thạc không chắc

chắn trong lòng người phụ nữ này

có thật sự yêu anh không, nhưng có

thể chắc chắn muốn chiếm lấy cả

trái tim cô trong cuộc sống tương

lai.

“Nhược Hy, chúng ta phải thử những

việc của các cặp đôi.”

Bạch Nhược Hy nhíu mày, quay đầu

nhìn anh: “Người yêu nên làm

những chuyện gì?”

Kiều Huyền Thạc buông tay cô ra:

“Em lên mạng tra xem.”

Bạch Nhược Hy lập tức lấy điện

thoại di động ra, cúi đầu nghiêm túc

tra.

Hai người đều là gà mờ không có

kinh nghiệm yêu đương, giờ phút

này vô cùng chăm chú chấp nhất

với chuyện này.

Nhìn màn hình điện thoại di động,

Bạch Nhược Hy đọc kĩ: “Một trăm

chuyện các cặp đôi phải làm… Một,

nắm tay đi dạo. Hai, cùng ngồi đu

quay. Ba, cùng nhau xem phim. Bốn,

cùng nhau nuôi một con chó. Năm,

cùng nhau ngắm mặt trời mọc mặt

trời lặn. Sáu, cùng nhau ăn kem.

Bảy, cùng nhau ngắm pháo hoa…”

“Bỏ cái thứ tư đi.” Kiều Huyền Thạc

lập tức cắt ngang.

“Đổi thành gì?”

Bạch Nhược Hy sao lưu bài viết này

lại, cô cũng muốn hoàn thành một

trăm chuyện này với anh Ba cô.

Kiều Huyền Thạc chững chạc, vô

cùng nghiêm túc: “Đổi thành: cùng

nhau sinh con.”

Khuôn mặt Bạch Nhược Hy nháy

mắt ửng đỏ, ngượng ngùng cúi thấp

đầu, im lặng không dám lên tiếng,

yên lặng đổi cái thứ tư thành cùng

nhau sinh con.

Sau đó gửi bài viết cho Kiều Huyền

Thạc, nghe thấy điện thoại của anh

vang lên, cô xấu hổ nói nhỏ: “Em gửi

cho anh rồi đó, anh có rảnh thì đọc

đi, nếu như không hài lòng thì có

thể thay đổi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.