Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 60: Chương 60




Trong hang động tối tăm không

nhìn thấy năm ngón, ngay cả một

tia sáng cũng nhìn không thấy.

Bạch Nhược Hy cảm thấy cả người

ướt đẫm mồ hôi, khó chịu sắp ngạt

thở.

Trong không khí thoang thoảng mùi

nấm mốc và máu. Nỗi sợ giống như

ngàn con rắn độc đang gặm nhắm

trái tim cô.

Cô muốn hô cứu mạng thế nhưng

không có cách nào gọi thành tiếng.

Cho nên cô cứ thế mà liều mạng

chạy mãi trong bóng tối.

“Cứu tôi với…

Giọng nói của một người phụ nữ

như ma quỷ truyền lại. Cô đột nhiên

ngừng lại, đứng trân trân tại chỗ mà

thở hổn hển.

“Cứu tôi… cứu tôi với… Giọng nói

của người phụ nữ bi thương mà

lạnh lẽo, lúc ẩn lúc hiện không biết

từ nơi nào truyền đến.

“Bà là ai? Bà ở đâu?” Bạch Nhược

Hy xoay một vòng, muốn nghe ra

âm thanh xuất phát từ chỗ nào.

“Tôi sợ bóng tối lắm. Cô cứu tôi với

có được không?”

Bạch Nhược Hy bắt đầu sốt ruột.

Trong bóng tối cô không thấy được

cái gì thế nhưng cô muốn biết giọng

nói đến từ đâu, cũng muốn biết bà

ta là ai.

“Được, tôi cứu bà. Bà đang ở đâu?

Bà nói cho tôi biết bà đang ở đâu

đi?”

Đột nhiên, một âm thanh như ma

quỷ xuất hiện, giống như gió mà lởn

vởn trong tai cô: “Tôi đang ở phía

^ứw

Sau CO.

Bạch Nhược Hy bị dọa tới giật mình

xoay người lại.

A.-

Cô kêu lên một tiếng.

Bạch Nhược Hy giống như cương

thi, từ trên giường bật dậy.

Cô mở mắt, trước mặt là bóng tối vô

biên.

Trăng sáng lấp ló ngoài ban công.

Ánh trăng chiếu rọi vào phòng khiến

cô nhìn rõ toàn bộ tình hình bên

trong.

Cô mau chóng đưa tay ra mở đèn.

Trong phút chốc căn phòng sáng

bừng lên.

Cô thở hổn hển, cảm thấy cả người

đầy mồ hôi. Tim cũng đang đập

mạnh.

Hóa ra chỉ là mơ.

Cô mơ thấy ác mộng, mơ thấy có

tiếng người phụ nữ. Thế nhưng cô

đang ở trong tối nên không thể nhìn

thấy bất cứ cái gì. Cuối cùng còn bị

dọa cho tỉnh lại.

Bạch Nhược Hy cảm thấy cả người

ngột ngạt khó chịu. Luồng không

khí trong phòng vô cùng âm u. Cô

ném chăn qua một bên, câm lấy

điện thoại trên bàn xem đồng hồ

mới biết đã là hai giờ sáng ngày

hôm sau rồi.

Một giấc này của cô lại ngủ đến

suốt một ngày.

Bạch Nhược Hy xuống giường, đi

đến trước tủ đồ lấy ra một bộ đồ

sạch sẽ. Sau đó đóng cửa tủ lại đi

vào phòng vệ sinh.

Giờ giấc nghỉ ngơi lộn xộn khiến cô

cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Tắm rửa hết một tiếng đồng hồ, sấy

khô tóc thì cũng mới hơn ba giờ

sáng.

Cô cảm thấy hơi đói bụng mới mở

cửa đi ra ngoài, xuống lầu chuẩn bị

tìm chút đồ để ăn.

Nương theo ánh trăng bên ngoài

cửa sổ chiếu vào, cô mới nhìn thấy

rõ ràng cảnh vật, từ từ đi xuống lầu.

Bởi vì đã ba giờ sáng, cô sợ đánh

thức người khác cho nên đi lại rất

nhẹ nhàng.

Lúc đi xuống lầu, đột nhiên lại nghe

thấy một tiếng “râm” giống như là

đồ vật rơi xuống sàn.

Cô bị dọa một trận, cả người đều

cứng ngắc.

Tiếng động rất nhẹ nhưng cô hiện

tại đang thân hồn nát thần tính cho

nên vô cùng mẫn cảm với các loại

âm thanh xung quanh.

Cô dừng lại hồi lâu, xoắn xuýt một

hồi mới cảm thấy vẫn phải đi qua

xem một chút.

Lần tới chỗ phát ra âm thanh lúc

đầu, cô cẩn thận đi qua. Tiếng động

giống như phát ra từ lâu một. Sau

khi cô bước tới gần, thân thể mới

căng thẳng dán chặt lên bức tường

bên cạnh.

Cô hít sâu một hơi, nhìn phải nhìn

trái rồi mới thuận tay cầm lấy bình

hoa trên tủ làm vũ khí.

Tiếng động dường như đã biến mất

rồi. Bạch Nhược Hy đợi hồi lâu vẫn

không nghe thấy động tĩnh gì, sau

đó mới nghiêng người đi qua, dán lỗ

tai lại gân cửa.

Trong tay cô nắm chặt cái bình, bất

cứ lúc nào cũng chuẩn bị ném ra.

“Ưm… ữm… ã… ưm….

Bạch Nhược Hy nhíu chặt mày, thấp

thoáng nghe thấy một số âm thanh

không bình thường của con gái.

Là giọng của con gái. Bởi vì chỉ có

tiếng rên rỉ cho nên không cách nào

nghe ra được là ai.

Cả người cô đều sững sờ, từ từ thả

lỏng người.

Cô không phải là một người nhiều

chuyện.

Nhưng mới ba giờ sáng, trong

phòng để đồ còn phát thứ tiếng này.

Nhiều phòng như vậy không dùng

mà lén lén lút lút vụng trộm ở đây,

rõ ràng không phải là hành vi bình

thường.

Tuyệt đối không phải là vợ chồng.

Trong lòng cô đánh thót một cái.

Trong nhà chỉ có cha mẹ, anh cả chị

dâu, còn có Kiều Huyền Thạc và cô

là vợ chồng mà thôi.

Người đầu tiên cô nghĩ đến trong

đầu là Kiều Huyền Thạc và Doãn

Nhụy.

Trong khoảnh khắc, tim cô âm ỉ

đau.

Cô lúng túng xoay người, đặt bình

hoa xuống rồi đi vào nhà bếp.

Cô không mở đèn mà trực tiếp mở

tủ lạnh. Lòng rối như tơ vò. Đầu óc

trống rỗng, cũng không quên mục

đích của bản thân nên mở tủ lạnh

nhìn đầy đồ ăn đẹp mắt. Cô cũng

không biết bản thân muốn cái gì.

Nhìn tủ lạnh trong vô định hồi lâu.

Không khí trong đó khiến cô rùng

mình cho nên tùy ý lấy một chai

nước rồi vung tay đóng cửa lại.

Cô vừa vặn chai nước vừa ởđi ra phía

ngoài. Ngẩng đầu uống nước thế

nhưng lại không thể dập tắt được

ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong đầu.

Vừa đi qua nhà bếp cô liền đụng

phải một bóng người cao lớn. Bởi vì

không có mở đèn cho nên hai người

thiếu chút nữa đã va vào nhau.

Trong nhất thời tiếng bước chân

của hai người dừng lại giống như bị

điểm huyệt mà nhìn chằm chằm đối

phương.

Mặc dù không có đèn nhưng nhờ

vào ánh trăng cô cũng thấp thoáng

nhìn rõ được đối phương là ai.

Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

người đàn ông trước mặt.

Thân thể cao lớn đang đứng trước

mặt cô là Kiều Huyền Thạc.

Trước kia cô cảm thấy anh rất cao

quý, rất thần thánh nhưng lúc này lại

cảm thấy buồn nôn như vậy.

Năm lần bảy lượt muốn cô giữ tiết

hạnh của người làm vợ, không thể

phản bội cuộc hôn nhân này. Cô chỉ

ôm anh hai một lát mà thôi, anh liền

phát điên còn bôi nhọ cô lên giường

với người khác.

Kết quả thì sao?

Cái này xem như là trừng phạt sao?

Ba giờ sáng lén lút yêu đương với

người con gái khác trong phòng

chứa đồ.

Bốn mắt nhìn nhau, nhìn không rõ

ánh mắt của đối phương nên chỉ có

thể nhìn thấy hình bóng đại khái.

Như vậy mà im lặng đứng tại chỗ

hai giây.

Kiều Huyền Thạc đi lại gần trước,

Bạch Nhược Hy lập tức lùi về sau

một bước. Cô nắm chặt chai nước

trong tay. Giọng nói châm chọc lạnh

nhạt: “Phòng chứa đồ không lớn, dễ

nguy hiểm lắm. Thật ra phòng anh

cũng không tôi đâu. Em sẽ không

làm phiên anh.”

Kiều Huyên Thạc nhíu mày, im lặng

nhìn cô.

Nói xong, Bạch Nhược Hy lướt qua

bên người anh. Khoảnh khắc cô đi

ngang qua, Kiều Huyền Thạc với tay

ra nắm lấy cánh tay cô.

Cô ngừng lại, hai người đứng ngược

hướng với nhau.

Giọng nói Kiều Huyền Thạc từ tính

mà trầm thấp: “Có ý gì?”

“Buông tay.’ Giọng nói Bach Nhược

Hy lạnh nhạt trước giờ chưa từng

CÓ),

Kiều Huyền Thạc buông lỏng tay,

không nhìn cô một chút nào.

Trong lòng anh cũng có chút tức

giận nên bỏ đi trước cô. Lúc bước ra

khỏi nhà bếp, thái độ cũng lạnh nhạt

y như cô vậy.

Trong lòng Bạch Nhược Hy lại chấn

động. Rõ ràng là bản thân muốn

anh buông tay. Nhưng anh buông

tay không làm phiền nữa thì cô lại

thất vọng, tổn thương.

Anh hoàn toàn không để ý khiến cô

rất khó chịu. Loại cảm giác vừa hận,

vừa tức, vừa yêu này giày vò con

người ta đến phát điên.

Chuyện khẩu thị tâm phi mâu thuẫn

thế này khiến cô phiên não không

thôi.

Bạch Nhược Hy chạy như bay về

phía lâu hai.

Kiều Huyền Thạc bước vào nhà bếp

lấy ra một chai nước lạnh, vặn nắp

chai ngửa đầu tu một hơi.

Anh đã khát muốn điên rồi.

Khát vọng từ trong cơ thể và dục

vọng cùng lúc dày vò anh. Nửa đêm

bởi vì khô nóng trong người mà phải

tỉnh dậy.

Người con gái anh nhớ thương

trong lòng gần ngay trước mắt

nhưng lại giống như cách cả thái

bình dương.

Anh uống xong chai nước, ngọn lửa

dưới bụng mới được ép xuống thế

nhưng ngọn lửa trong lòng lại vẫn

không có cách nào dập tắt.

Anh rời khỏi nhà bếp, đi lên lầu.

Vừa bước một chân lên bậc thêm,

anh đột nhiên nghĩ tới lời nói của

Bạch Nhược Hy. Cô hình như có

nhắc tới phòng chứa đồ.

Là có ý gì?

Dừng lại hồi lâu, anh lập tức thu lại

bước chân, xoay người đi về phía

phòng chứa đồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.