Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 665: Chương 665: Chương 664




“Cảnh sát nghi ngờ đó là Doãn Nhược Thi, nhưng hiện tại không có đủ bằng chứng để khiến cô ta phải nhận tội nên cảnh sát hiện giờ chưa thể tiến hành bắt giữ.”

Người mà Doãn Nhược Thi muốn giết là An Chỉ Nguyệt, nhưng đã vô tình giết chết chính chị gái của mình.

Nếu nhà họ Bộ biết được âm mưu này, thì họ sẽ có phản ứng như thế nào?

Bộ Dực Thành suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, trước khi còn chưa bắt giữ, vậy hãy cứ từ từ, cậu hãy cử người theo dõi Doãn Nhược Thi, chú ý từng cử động của cô ta, đừng để cô ta phát hiện ra, càng không thể để cô ta thoát tội.”

“Vâng.” Lạc Thập Thất đáp lại.

Bộ Dực Thành chậm rãi buông điện thoại xuống, nhìn quay đầu nhìn về phía căn phòng.

Cuối cùng cũng có chút manh mối, những lo lắng trong lòng cũng vì thế mà giảm xuống một chút.

Anh lặng lẽ đứng dưới ánh mặt trời, chìm đắm trong sự ấm áp, nhìn lên đám mây trắng tinh trên bầu trời, bầu trời xanh thẳm như vừa được gột rửa, trở nên trong xanh, tươi mới hơn bình thường.

Dường như, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt hơn.

Tương lai phía trước còn rất dài, anh không để ý đến việc có phải dành cả cuộc đời để làm An Chỉ Nguyệt cảm động, nhưng chắc chắn anh có thể dành cả cuộc đời này để chờ đợi cô.

Chờ cô yêu anh. Cho dù tình yêu đó chưa bằng 1/5 tình yêu của anh dành cho cô, anh cũng không quan tâm điều đó.

Chỉ cần cho anh có cơ hội được ngày ngày gặp nhau đã là đủ rồi.

Đồng hồ báo thức vang lên, An Chỉ Nguyệt vẫn còn buồn ngủ bật dậy, khó khăn tìm điện thoại di động rồi tắt báo thức.

7 giờ 30.

Cô muốn dậy để làm bữa sáng cho Bộ Dực Thành. (má ngủ đến 7h30 còn bảo dậy làm bữa sáng cho người ta) Bởi vì chuyện đăng ký kết hôn đối với cô có chút chấn động, đêm qua cô trằn trọc miên man, cả đêm ngủ không ngon cho nên giờ phút này cảm thấy rất mệt mỏi.

Cô bò dậy, đi tắm rửa.

Mặc một bộ quần áo ở nhà, bước ra từ phòng tắm, liền cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Bước ra khỏi phòng lại lười biếng lê bước về phía phòng bếp.

Khi đi ngang qua bàn ăn, không khỏi ngẩn ra.

Trên bàn ăn bày các món ăn sáng.

Sữa, cháo dinh dưỡng, bánh trứng, bánh mì lát, xúc xích, trứng ốp la.

Quá phong phú.

An Chỉ Nguyệt ngơ ngác nhìn xung quanh, chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau lưng, cô xoay người lại.

Bộ Dực Thành hai tay cắm túi và ung dung bước tới.

Anh mặc bộ quần áo mặc nhà màu trắng, tao nhã và cao quý, trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú hiện lên vẻ thư thái và điềm đạm.

Mặc dù đã nhìn thấy anh nhiều lần, nhưng mỗi lần đều bị vẻ hào hoa phong nhã của anh làm lay động trái tim.

An Chỉ Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy hồi hộp, trái tim đập bỗng có chút loạn nhịp.

Có thể là do thân phận đã thay đổi, vừa nhìn thấy anh, gương mặt cô bất giác nóng lên. Thậm chí quên mất cả mở miệng.

“Chào buổi sáng…” Bộ Dực Thành lên tiếng phá vỡ sự im lặng giữa hai người trước.

An Chỉ Nguyệt cười, rụt rè đáp: “Chào buổi sáng, anh dậy sớm vậy?”

“Ừ.”

“Anh đã làm bữa sáng sao?”

Bộ Dực Thành nở nụ cười nhàn nhạt, lẩm bẩm nói: “Tôi không biết em thích ăn gì, nên làm thêm mấy món, hy vọng nó sẽ không quá khó ăn.”

“Oh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.