Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 95: Chương 95




Bạch Nhược Hy căng thẳng xiết

chặt dây túi xách đang đeo trên vai

rồi nhìn về phía người đàn ông đang

nhắm mắt nghỉ ngơi trước mặt.

Ba ngày trôi qua, trông hắn có vẻ

tiêu tụy đi nhiều. Mặc dù đường nét

trên gương mặt vẫn vô cùng sắc

bén mê người nhưng đã gây đi

không ít.

Cằm hắn lún phún râu, tinh thân sa

sút đi ít nhiều nhưng vẫn đầy vẻ

hoang dại.

Cô hơi hé môi hít thở. Trong lòng

kìm nén tới khó chịu. Cô muốn mở

miệng nói chuyện nhưng lời vừa tới

môi lại bỗng dưng biến mất.

Cô im lặng không biết nói gì. Hai

người không ai nói với ai câu nào,

cứ thế mà đứng im tại chỗ.

Bầu không khí trở nên ngột ngạt

khiến Bạch Nhược Hy cảm thấy

mình sắp hít thở không thông rồi.

Cuối cùng cô vẫn là người đánh tan

sự im lặng trước, nhỏ giọng thầu

thào: “Bây giờ A Lương thế nào rồi?”

Cô hỏi xong lại tiếp tục im lặng. Bầu

không khí càng nặng nề mà sắc

mặt của người đàn ông nào đó lại

càng trầm xuống.

Lúc này, cô thật muốn căn đứt lưỡi

mình. Tại sao mỗi lần nói ra đều là

hỏi chuyện người khác. Đáng lẽ cô

phải hỏi hắn như thế nào mới đúng.

Trên gương mặt lạnh lùng của Kiều

Huyền Thạc không lộ ra chút cảm

xúc nào, giống như không nghe thấy

lời của cô.

Bạch Nhược Hy cảm thấy bầu

không khí này khiến bản thân quá

ngột ngạt.

Cho nên cô liền cởi túi đồ xuống để

lên trên ghế sofa, sau đó lại đi đến

cạnh giường kéo ghế ngồi xuống.

Cô với tay lấy trái quýt ở đầu giường

rồi cúi đâu bóc vỏ.

Sau khi cúi đầu xuống, cô mới từ từ

bớt căng thẳng lại, thì thầm nói:

“Anh là con nít sao? Tại sao lại

không chịu cho bác sĩ chữa bệnh?”

“Không cần em lo.” Kiều Huyền

Thạc lạnh lùng phun ra một câu.

Cô ngẩn ra, tay ngưng cả lột vỏ

quýt.

Hồi lâu cô mới phản ứng lại, tiếp tục

lột vỏ. Sau đó lạnh nhạt tức giận nói

một câu: “Không cần em lo thì gọi

em tới đây làm gì?”

“Chân em đỡ chưa?” Kiều Huyền

Thạc lập tức đổi chủ đề rồi từ từ mở

mắt. Đôi mắt hắn sâu thăm thẳm

như vực, lúc nhìn về phía gương

mặt xinh đẹp của cô, ánh mắt liền

trở nên thâm tình nóng bỏng.

“Đã đỡ rồi.” Bạch Nhược Hy lột vỏ

quýt xong liền ngẩng đầu nhìn Kiều

Huyền Thạc rồi giơ tay ra đưa quả

quýt cho hắn.

Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người

đúng lúc chạm nhau. Sóng mắt

đong đưa đầy cảm tình như vừa có

dòng điện chạy qua.

Tim Bạch Nhược Hy hơi chấn động

hâu như hãng một nhịp. Lúc này cô

mới phát hiện bản thân hóa ra vẫn

luôn mong nhớ, vẫn luôn không

nhẫn tâm như vậy.

Chỉ mới có ba ngày thôi mà giống

như không gặp nửa đời, muôn phần

cảm khái.

Bạch Nhược Hy chớp chớp hàng mi

dài rồi mỉm cười, giả vờ giữ bình

tĩnh: “Ăn quýt không?”

Kiêu Huyền Thạc từ từ cúi đầu nhìn

xuống quả quýt đã được lột vỏ sạch

sẽ trong tay cô.

Im lặng hồi lâu.

Hắn mới châm chậm giơ tay ra lấy.

Bạch Nhược Hy mau chóng rụt tay

về, giống như sợ đụng phải hắn.

Kiều Huyền Thạc nhìn chằm chằm

trái quýt trong tay không động đậy.

Bạch Nhược Hy thu dọn vỏ quýt rồi

nhìn về phía hắn. Bây giờ cô mới

phát hiện hắn chỉ nhìn mà không ăn.

Cô nhíu mày rồi nhận ra cánh tay

kia của hắn cũng không di chuyển

được. Mặc dù mặc đồ của người

bệnh nhưng cô có thể cảm giác

được vết thương trên vai hắn đã

chuyển biến xấu hơn rất nhiều so

với trước kia, ngày càng trở nên

nghiêm trọng hơn.

Bạch Nhược Hy nghĩ nghĩ rồi đứng

dậy lấy từ trong tủ sát trùng ra một

cái khay đặt nó lên đùi hắn, cuối

{ 71öng 255 Gabp mạ

z Ỉ

cùng cô mới giành lấy trái quýt

trong tay người nào đó: “Em giúp

anh tách múi ra.’

Khóe môi hắn lộ ra nụ cười đắng

chát, lạnh nhạt cười. Hắn nhìn cô

tách từng múi quýt ra liên nhẹ giọng

hỏi: “Không thể đút cho tôi sao?”

“Không cần thiết. Anh còn một tay

xài được.” Bạch Nhược Hy chăm

chú tách múi quýt trong tay.

“Thật là tuyệt tình.” Kiêu Huyền

Thạc cảm khái một câu.

Bạch Nhược Hy ngừng tay, cả người

cứng đờ.

Cô tuyệt tình sao?

Cái giá của việc nặng tình quá lớn,

cô không dám nghĩ cũng không

dám nhìn.

Kiều Huyên Thạc bóc múi quýt bỏ

vào miệng, nhai nhai rồi nuốt, sau

đó lạnh nhạt mở miệng: “Đắng quá.”

Đăng?

Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

hắn, kinh ngạc hết sức. Lần đầu tiên

cô nghe thấy có người nói quýt còn

có vị đắng. Không phải chỉ có chua

và ngọt thôi sao?

Cô cũng tách một múi bỏ vào

miệng.

Vừa cắn một miếng, vị thơm ngọt

như đường tràn đầy cổ họng. Đây là

trái quýt ngon nhất mà Bạch Nhược

Hy từng được ăn.

Cô nhìn về phía trái quýt còn chưa

tách múi kia. Bên trên có ký hiệu

nhập khẩu, hơn nữa còn là loại ngon

nhất. Quýt ngon như vậy mà lại

đắng sao?

Cô lo lắng hỏi: “Có phải vị giác của

anh có vấn đề rồi không? Em ăn

thấy rất ngọt mà.”

Kiều Huyền Thạc lại câm lên một

múi nữa bỏ vào miệng. Sắc mặt

nặng nề trở nên khổ sở, giọng điệu

lạnh lùng: “Ăn quýt cùng một chỗ

với tôi mà em còn có thể thấy ngọt

sao?”

Bạch Nhược Hy trong phút chốc đã

hiểu được ý hắn.

Không phải là quýt đắng mà là

châm chọc cô không có thành ý,

cho nên trong lòng cảm thấy đắng.

Nhưng quýt đắng như vậy, mà hắn

lại ăn hết toàn bộ rồi.

Cô cứ im lặng ngồi như vậy, nhìn

gương mặt đẹp trai mà lạnh lùng

như băng của hắn.

Bạch Nhược Hy châm chậm hỏi: “Ai

đang chăm sóc cho anh?”

“Tôi không bị tật, không cân người

khác chăm sóc.” Lúc Kiều Huyền

Thạc nói ra câu này, giọng điệu như

đang tức giận với cô nhưng lại có vẻ

như đang kìm nén.

“Vết thương của anh…”

“Không chết được.”

“Anh ba, anh… Bạch Nhược Hy

ngập ngừng, không biết nên làm gì

mới tốt. Cô mơ hồ cảm thấy người

đàn ông này đang tức giận.

Đột nhiên Kiều Huyền Thạc kéo

chăn ra, bước xuống giường rồi

mang dép đi tới bàn trà trước mặt.

Bạch Nhược Hy xoay người nhìn

hắn, lo lắng hỏi: “Anh ba, anh muốn

làm gì?”

Kiêu Huyền Thạc im lặng, đi qua

một bên khác cầm lấy ly nước đặt

xuống dưới máy nước nóng rồi ấn

cho nước chảy ra.

Bạch Nhược Hy lập tức đứng dậy,

căng thẳng đi qua cầm lấy ly nước

nóng: “Anh ba, anh muốn uống

nước thì nói với em, em giúp anh.”

“Tôi còn có một tay.” Kiều Huyền

Thạc thô lỗ giành lại ly nước khiến

nước sôi trong ly tràn ra ngoài, vẫy

lên tay hắn. Rõ ràng là nước sôi

phỏng người mà hắn lại không cảm

thấy đau đớn chút nào cả.

Bạch Nhược Hy sững sờ, đau lòng

muốn giơ tay ra lau giúp hắn nhưng

còn chưa đợi cô kịp phản ứng lại,

hắn đã cầm lấy ly nước quay trở lại

giường.

Nhìn thấy bóng dáng lạnh lùng của

hắn rồi nghe thấy từng câu mang ý

châm chọc của hắn như vậy, Bạch

Nhược Hy cảm thấy mình không

cần phải đến thăm hắn nữa. Có đến

cũng không có ý nghĩa gì. Căn bản

không thể thay đổi được gì mà chỉ

khiến mối quan hệ của hai người

càng tệ hơn mà thôi.

Cô chầm chậm lại gân, nhỏ giọng

hỏi: “Anh ba, anh muốn em giúp gì

không?”

Kiều Huyền Thạc đặt ly nước xuống,

với tay kéo hộc tủ đầu giường, lấy lọ

thuốc ra, lợi dụng mấy ngón tay

thon dài mà mở nắp.

Bầu không khí giữa hai người trở

nên vô cùng ngột ngạt. Bạch Nhược

Hy cảm thấy cơn tức giận của người

đàn ông này dường như đang trút ra

ngoài.

Bảo cô tới đây để làm gì chứ? Chê

quýt cô lột đắng, cũng không cần cô

chăm sóc, hơn nữa nói chuyện câu

nào câu nấy còn tỏ ý châm chọc.

Nếu như đã uống thuốc rồi thì chắc

không cần cô lo lắng nữa.

Bạch Nhược Hy châm chậm đi về

phía sofa, lấy túi xách mới bỏ xuống

đó không lâu rồi xoay người chào

tạm biệt với bóng lưng của Kiều

Huyền Thạc: “Anh ba, anh nghỉ ngơi

nhé, nhớ uống thuốc đúng giờ đấy.

Em về trước đây.”

Kiều Huyền Thạc đờ người, dừng

hẳn việc thoa thuốc lại, lưng vẫn

thẳng tắp không cả nhúc nhích.

Bạch Nhược Hy nói xong liền xoay

người đi ra cửa.

Cô vừa đi được hai bước, giọng nói

lạnh lùng của Kiều Huyền Thạc đã

vọng lại: “Bạch Nhược Hy, cô đứng

lại đó.”

Bạch Nhược Hy dừng bước, quay

lưng lại với hắn. Bầu không khí

dường như ngưng kết thành băng,

thấm vào tai rôi buốt lạnh trong

lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.