Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 130: Chương 130: Không được chạm vào em




Kiều Huyền Thạc ung dung thoải

mái: “Ở ghế sau.”

Bạch Nhược Hy vội vàng quay đầu

lại, lúc nhìn thấy quần áo ở ghế sau

mới yên tâm.

Cô không nhịn được hít sâu một hơi,

ngồi ngay ngắn lại trên ghế, nhỏ

giọng thì thâm: “Còn may không

quên lấy đi.”

Khóe miệng Kiều Huyền Thạc nhẹ

nhàng cong lên.

Bạch Nhược Hy liếc nhìn anh một

cái. Góc nghiêng trong trẻo lạnh

lùng vẫn đẹp trai như thường khiến

người khác chỉ dám tôn kính chứ

không dám đến gần.

Trù trừ hồi lâu, Bạch Nhược Hy mới

yếu ớt mở miệng: “Anh Ba, sao anh

biết em mua quà vậy?”

Kiêu Huyền Thạc không trả lời câu

hỏi của cô mà hỏi ngược lại: “Mua

đồ cho ai?”

Bạch Nhược Hy căng thẳng nhìn

anh. Cô đoán sau khi quẹt thẻ sẽ

nhận được thông báo, chắc hóa đơn

được gửi vào điện thoại khiến anh

biết được.

Có điều bởi vì cô mua quà mới

quyết định quay về. Lý do này có

chút khó lòng tưởng tượng.

Đây là đạo lý gì?

Bạch Nhược Hy im lặng nhìn anh

không lên tiếng.

Kiêu Huyền Thạc thăm dò hỏi: “Là

mua cho anh Hai hả?”

Nhất thời Bạch Nhược Hy hoảng

loạn, vội vàng lắc đầu, ánh mắt lo

lắng: “Không phải. Không phải đâu.

Em không phải mua đồ cho anh

Hai. Em mua cho anh, không tin anh

nhìn size xem. Anh Hai ốm hơn anh.

Mặc không vừa số này đâu.”

Nói xong, Bạch Nhược Hy xoay

người nhoài người qua ghế chính

giữa, đưa tay ra sau lấy đồ.

Trong lòng tràn đầy lo lắng. Cô sợ

người đàn ông này lại hiểu lâm

mình.

Một tay Kiều Huyền Thạc nắm chặt

vô lăng. Tay còn lại chặn cánh tay

cô lại. Giọng điệu dịu dàng thoải

mái, nhẹ nhàng nói ra một câu: “Tôi

rất thích. Cảm ơn quà của em.”

Bạch Nhược Hy nhìn sườn mặt của

anh. Cô rất lo lắng, không biết có

phải anh tin tưởng thật hay không.

Cầm lấy tiên trong thẻ của anh đi

mua quần áo quý giá tặng ngược lại

anh. Anh có tức giận hay không?

Đoán già đoán non khiến Bạch

Nhược Hy trở nên buồn chán không

VUI.

Cô cúi đầu, nhỏ giọng thì thâm:

“Anh Ba, tiền mua đồ là từ thẻ của

anh. Anh có trách em không?”

“Tiên của tôi đều thuộc về em. Chỉ

cân không phải mua cho người đàn

ông khác thì em thích tiêu gì cũng

được.’

Câu này nói rất rõ ràng nhưng cô lại

không vui nổi.

Bạch Nhược Hy im lặng không lên

tiếng, yên tĩnh dựa vào ghế rồi

nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên

ngoài cửa sổ.

Mười phút sau.

Xe về đến nhà.

Bạch Nhược Hy bất ngờ phát hiện

có một anh lính đang đứng gác

trong trạm trước cửa.

Lúc xe đi qua, người lính canh chào

bọn họ.

Đi vào cửa lớn, phía trước lại có hai

người trang bị vũ trang.

Cô sợ hãi đi qua bọn họ vào trong

nhà. Kiêu Huyền Thạc liền đi theo

sau cô.

Đèn trong phòng khách đã được

bật.

Bạch Nhược Hy đã rất quen thuộc

với ngôi nhà này nhưng bởi vì Kiêu

Huyền Thạc quay lại rôi nên mới bị

gò bó.

Đi đến phòng khách, cô ngừng lại,

từ từ xoay người nhìn về phía người

đàn ông đang ởi theo phía sau.

Trong tay Kiều Huyền Thạc còn câm

bộ đồ cô vừa mới mua.

Cô nhỏ giọng nói: “Anh Ba, anh thử

xem có vừa hay không. Nếu như

không vừa thì em đi đổi lại.”

Kiêu Huyền Thạc thay đôi dép trong

nhà rồi ngừng lại trước mặt cô, đưa

túi đồ cho cô.

Bạch Nhược Hy vội vàng bỏ túi của

mình xuống rồi nhận lấy túi đồ. Sau

đó lấy từ trong túi ra một cái áo

khoác, mở khóa kéo đưa cho Kiều

Huyền Thạc.

Anh giơ tay ra, cô giúp anh mặc vào.

Sau khi mặc bộ đồ lên người, cô đi

đến trước mặt Kiều Huyền Thạc kéo

hai bên góc áo, cúi đầu khóa kéo

cho anh.

Kiều Huyền Thạc từ trên nhìn xuống

mái tóc đen nhánh, nhìn chằm

ương 130 Không được chạm vào em

chằm vào bộ tóc mượt mà óng ả

của cô.

Động tác của cô vô cùng dịu dàng,

từ từ kéo khóa lên. Ảnh mắt hướng

theo khóa kéo lên đến ngực anh.

Kéo khóa xong, cô ngẩng đầu. Ánh

mắt chạm phải đôi mắt nóng rực

của anh. Trong phút chốc bầu

không khí ấm áp, ánh sáng bí hiểm

lưu chuyển giữa hai người.

Ngón tay cô nhẹ nhàng rời khỏi

khóa kéo, thì thâm: “Dường như rất

vừa đó.”

“Ừ, tôi rất thích.” Giọng nói đầy sức

hút của anh cũng khàn khàn trâm

thấp.

Bạch Nhược Hy mỉm cười. Ánh mắt

rụt rè.

“Anh Ba, lần này anh quay lại được

mấy ngày?”

Anh mới trở về, cô liên nghĩ anh rời

khỏi sẽ đau khổ và chua chát.

Nhưng lúc anh về rồi cũng hoàn

toàn không có quá nhiều kích động.

Kiều Huyên Thạc không trả lời câu

hỏi của cô mà hỏi ngược lại: “Em

không có gì muốn nói với tôi sao?”

Bạch Nhược Hy không hiểu ý anh

nên nhẹ nhàng chau mày, lại nhìn

anh lần nữa, nhìn vào đôi mắt sâu

không lường được: “Anh muốn nói

gì?”

Kiêu Huyền Thạc cảm thấy bộ đồ

này hơi nóng nên anh kéo khóa

xuống nói: “Chuyện ly hôn.”

Bạch Nhược Hy cả kinh. Trái tim

nhất thời run rẩy, căng thẳng nắm

chặt tay, ngón tay cấu mạnh vào da

thịt.

Nơi mềm yếu nhất trong lòng giống

như bị chọc thủng, đau đớn không

thôi.

Người đàn ông này nói lời không giữ

lời. Trước kia sống chết không chịu

ly hôn mà bây giờ lại tính thế nào?

Nửa tháng trước trở về gặp Doãn

Nhụy, rốt cuộc đã nói gì khiến anh

thay đổi nhanh như vậy?

Là chán ghét cô rồi sao?

Là tính buông tha cô nên mới tìm

Chương 130 Không được chạm vào em

anh Hai đến khuyên nhủ cô sao?

Là ai đã kéo cô vào cuộc hồn nhân

chết tiệt này? Là ai đẩy cô vào

đường cùng? Lại là ai khiến cô mất

hết mọi thứ?

Người đàn ông này bây giờ khiến cô

đoán không ra.

Bạch Nhược Hy mím môi. Nước

mắt đong đầy mắt. Cô cắn môi, cố

nén nước mắt rơi, chớp chớp mắt

tính để những giọt nước kia dần

biến mất.

Khi hít thở giống như có cây dao

găm đăm vào trong lồng ngực, đau

đớn như nhỏ máu không thể nói ra

được lời nào.

Cô không cách nào trả lời câu hỏi

của anh, yếu ớt xoay người từ từ đi

lên lâu.

Kiều Huyền Thạc vội vàng đuổi

theo, một tay nắm lấy cánh tay kéo

cô lại.

“Nhược Hy…”

Anh còn chưa kịp nói, trong khoảnh

khắc đó, Bạch Nhược Hy hét lên

một câu như đã phát điên: “Rốt

cuộc anh muốn thế nào?”

Giọng nói của cô nghẹn ngào. Nước

mắt cố nén cũng rơi xuống ròng

ròng.

Giọt nước mắt của cô giống như sắt

đâm thẳng vào tim Kiều Huyền

Thạc khiến anh đau đớn khôn

nguôi.

Anh giật mình vội vàng sờ mặt cô,

dịu dàng hỏi: “Sao lại khóc?”

Anh càng chân chừ như vậy, Bạch

Nhược Hy càng đau khổ. Từng giọt

nước mắt óng ánh càng không kìm

nổi rơi xuống, tức giận hỏi: “Anh

muốn em làm thế nào mới vừa lòng

đây? Có phải muốn ép em chết anh

mới an tâm không?”

Kiều Huyền Thạc chau mày. Ánh

mắt cao thâm khó lường trâm

xuống. Sắc mặt cũng trở nên nặng

nề.

Bạch Nhược Hy tức giận đẩy hai

bàn tay đang ôm mặt cô ra, lùi vê

phía sau một bước, nghẹn ngào nói:

“Anh cưỡng ép cưới em về khiến em

phản bội mọi người cũng không

chịu ly hôn. Giờ đưa em tới đây, nói

sau này là nhà của em.”

Khóc xong cô lại cười. Trong nụ

cười đau khổ mang theo nước mắt,

đau đớn sắp phát điên: “Anh cảm

thấy em dễ ức hiếp lắm phải không?

Cảm thấy em còn không đủ thảm

hại phải không?”

Kiều Huyền Thạc cẩn thận đưa tay

ra chạm lấy má cô. Ánh mắt nóng

rực thâm tình dính chặt lấy cô, nhỏ

giọng thì thầm: “Nhược Hy, em hiểu

lâm ý của tôi rồi.”

Ngón tay anh vừa chạm được gò

má mát lạnh của cô, Bạch Nhược

Hy đã đẩy một cái, tức giận gạt tay

anh ra, hét lên: “Đừng có chạm vào em.

Hét xong, cô lập tức xoay người vừa lau nước mắt vừa lao lên lầu.

Tim Kiều Huyền Thạc đau đớn như

bị ai xé, hoảng loạn nên vội vàng

đuổi theo đến trước cửa lầu, rồi ôm

chặt lấy cô, khóa chặt vào trong

lòng, giọng nói gấp gáp khàn khàn:

“Em thật sự hiểu lầm ý của tôi rồi,

Nhược Hy…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.