Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 132: Chương 132: Màn đêm tươi đẹp




Luồng khí nóng rực tràn ngập căn

phòng ấm áp, ánh đèn vàng sáng

ngời.

Bạch Nhược Hy nhắm chặt mắt,

căng thẳng đến nỗi sắp phát điên.

Đầu óc trống rỗng.

Tim đập loạn nhịp, cảm thấy sẽ

ngạt thở bất cứ lúc nào, sẽ đột quy

mà chết, sẽ đập rộn lên mà chất.

Hơi thở của người đàn ông như

ngọn lửa thiêu đốt từng tế bào trên

cơ thể cô.

Trước giờ, cô không dám tưởng

tượng sẽ có một ngày như vậy.

Khi còn bé đã nói sau này lớn lên

muốn gả cho Kiều Huyền Thạc, lại

bị mẹ mắng xối xả một trận, từ đó

về sau cô không còn dám mơ tưởng

nữa.

Không dám mơ tưởng đến ngày trở

thành vợ chồng.

Rõ ràng hai người không có quan hệ

máu mủ, lại bị quan hệ của thế hệ

trước chụp cho chiếc mũ đạo đức.

Không thể ở bên anh trai, chỉ nghĩ

thôi cũng đã thấy vi phạm đạo đức.

Nhưng giờ phút này, cô lại bị anh Ba

không thể mơ tưởng đó đè xuống

giường vô cùng chân thật, làm

chuyện thân mật không kế hở với

CÓ:

Cô nên đẩy ra, nhưng lại không nỡ.

Chìm đắm đến nỗi không còn là bản

thân, trao trái tim cho anh, trao cơ

thể cho anh.

Cô cảm thấy trái tim đã nhảy lên cổ

họng, sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.

Giọng nói khàn khàn của người đàn

ông như thần thú cấm dục ngàn

năm, hơi thở phì phò, trâm thấp hớp

hồn, thì thâm dỗ dành bên tai cô.

“Nhược Hy, đừng căng thẳng như

vậy.

Nhưng ai biết, anh còn căng thẳng

hơn cô gái trong lòng gấp trăm lần.

Bạch Nhược Hy mím môi, gật đầu.

Đêm nay thật đẹp…

Sáng tháng Tư.

Xuân về hoa nở, ánh nắng rạng rỡ.

Gió nhẹ ngọt ngào như mật, dịu

dàng như mây, mơn trớn mặt đất.

Một giấc mơ đẹp khiến người ta

mặt đỏ tim run.

Bạch Nhược Hy tỉnh lại từ trong mơ.

Lần đầu tiên mơ giấc mộng xuân.

Cô chớp mắt mấy cái, nhìn lên trân

nhà.

Hai tay chậm rãi thò vào chăn, sờ

lên cơ thể.

Chương 132 Màn đêm tươi đẹp

Giờ phút này không một mảnh vải.

Cô nghiêng đầu nhìn quanh căn

phòng, ngơ ngác nhíu mày…

Tối hôm qua rõ ràng là ở phòng cô,

vì sao sau khi tỉnh lại lại ở phòng

Kiêu Huyền Thạc.

Bạch Nhược Hy rời giường, phát

hiện quần áo của cô đã để rất gọn

bên giường.

Nhìn thấy cử chỉ tỉ mỉ này, Bạch

Nhược Hy không khỏi mím môi mỉm

cười, cảm thấy ấm áp từ đáy lòng.

Cô cầm lấy quần áo, quay người đi

vào phòng vệ sinh, rửa mặt chải

đầu. Bạn đang đọc truyện tại ~ TRUMt ruyen. n e t ~

Nửa tiếng sau.

Bạch Nhược Hy ởi ra từ phòng vệ

sinh, mặc bộ đồ đơn giản, tóc sấy

khô xõa trên bả vai, cả người tràn

trề sức sống, trong nháy mắt biến

thành thiếu nữ đầy sức sống.

Cô nhẹ nhàng đi ra ngoài xuống

nhà, dù ngượng ngùng nhưng vui vẻ,

nhìn ngóng tìm bóng dáng của Kiều

Huyền Thạc.

Xuống đến tâng một cũng không

nhìn thấy Kiêu Huyền Thạc.

Bạch Nhược Hy hơi thất vọng.

Khi đi đến bàn ăn, cô phát hiện trên

bàn bày bữa sáng được đậy lại.

Tới gân bàn ăn, một mảnh giấy ghi

chú hình vuông xuất hiện trước mắt.

Cầm giấy ghi chú, Bạch Nhược Hy

không thể tin đây là nét chữ của

anh Ba cô để lại, nét bút cứng cáp

viết vài câu: “Ga giường bẩn đã giặt

phơi. Nếu bữa sáng nguội rồi nhớ

hâm nóng lại. Anh có việc ra ngoài,

sẽ sớm về, đừng nhớ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.