Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 121: Chương 121: Người con gái “lương thiện”




Hoa cỏ trong vườn nhà họ Kiều

đang đắm mình trong cơn mưa

mang đến sự tươi tốt ẩm ướt của

đất trời.

Thời tiết âm u mà ngột ngạt, nặng

nề.

Kiều Huyền Thạc đứng yên tại chỗ,

cả người cứng ngắc, mất kiên nhẫn

mở miệng nói chuyện với người con

gái đang ôm chặt lấy anh không

buông: “Buông ra.

Doãn Nhụy khóc lóc đầy thương

tâm. Hai tay giống như gọng sắt ôm

chặt lấy cổ anh, khóc tu tu trên hõm

vai anh.

“Tại sao lại đối xử với em như vậy,

tại sao? Em mới là người bị hại. Lễ

nào anh không hề có chút cảm giác

tội lỗi nào với em sao? Huhu… Tại

sao lại tàn nhẫn với em như vậy?”

Kiêu Huyền Thạc hít sâu một hơi,

trong lòng hổ thẹn: “Doãn Nhụy,

buông tay ra nói chuyện đàng

hoàng. Cô gọi tôi tới gấp như vậy là

muốn nói những lời vô nghĩa thế

này với tôi sao?”

Anh còn chưa bước vào cửa nhà họ

Kiều, Doãn Nhụy đã bổ nhào vào

lòng anh khóc lớn. Anh định đẩy cô

ta ra nhưng cô ta lại khóc càng

thêm xé ruột xé gan.

“Rốt cuộc em đã làm sai cái gì mà

phải trở thành vật hy sinh trong

chuyện tình cảm giữa anh và Bạch

Nhược Hy chứ?” Doãn Nhụy ôm

chặt lấy cổ anh, kiễng chân ôm lấy

anh không buông.

Kiêu Huyền Thạc hít sâu một hơi,

nghiêm giọng cảnh cáo: “Những

điều này đã không có ý nghĩa gì rồi.

Nếu như không nói chuyện chính thì

thứ lỗi tôi không rảnh nói tiếp với cô

nữa.”

“Nhược Hy… Nhược Hy gọi điện cho

em nói nó hối hận rồi, muốn lấy lại

Vĩnh Hằng, hu hu… Đã không thèm

đếm xỉa gì mà vứt cho em thì hà cớ

gì lại muốn nhẫn tâm lấy lại như

vậy. Cướp anh còn chưa đủ, còn

muốn cướp Vĩnh Hằng. Em không

còn gì hết. Một thân một mình chỉ

còn lại sợi dây chuyền để nhìn vật

nhớ người. Cớ gì còn muốn tàn

nhẫn như vậy…”

Kiều Huyền Thạc ngẩng đầu nhìn

trời, tâm tình vô cùng khó chịu.

Có lẽ cảm thấy mình nợ Doãn Nhụy

quá nhiều.

Anh chầm chậm đưa tay ra sau đầu

gỡ tay của cô ta ra.

Chỉ dùng sức kéo một cái là đã có

thể kéo rời đôi tay đang ôm anh thật

chặt. Anh đẩy nhẹ người cô ta ra,

duy trì khoảng cách, giọng điệu âm

trâm: “Vĩnh Hằng là tín vật tôi tặng

cho Nhược Hy. Nếu như cô ấy muốn

lấy lại thì cứ trả lại cho cô ấy. Tôi lại

mua món quà khác cho cô.”

“Em không cần.” Nước mắt Doãn

Nhụy rơi như mưa, khóc đến nỗi

nhòe lớp trang điểm, dáng vẻ đáng

thương khiến người người thương

xót: “Em không cần cái gì hết. Em

chỉ cần anh, chỉ cần Vĩnh Hằng.

Nhưng tại sao nó lại ác độc, ngang

ngược như vậy? Nó muốn bức em

chết mới vừa lòng phải không?”

Kiêu Huyền Thạc im lặng. Sắc mặt

âm trầm khó chịu.

Vĩnh Hằng để ở trên người Doãn

Nhụy là an toàn nhất, ít nhất Bạch

Nhược Hy sẽ không sợ bị mấy

người không rõ lai lịch dòm ngó.

Một khi lấy về, anh không biết sẽ

xảy ra vấn đề gì.

Dù sao thì Vĩnh Hằng chỉ là vật

ngoài thân. Nỗi nhớ nhung mẹ để

trong lòng, yêu thích ngưỡng mộ với

Bạch Nhược Hy cũng đặt ở trong

tim, thế là đã đủ rồi.

Suy nghĩ một lát, Kiều Huyên Thạc

mới từ từ nói: “Cô cứ giữ dây

chuyên đi, không cân trả lại nữa. Coi

như là quà tôi tặng cho cô, bù đắp

lại ơn cứu mạng của cô năm đó.”

“Cảm ơn anh, Huyền Thạc.” Doãn.

||||| Truyện đề cử: Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình |||||

Nhụy cúi đầu lau nước mắt, bộ dạng

liễu yếu đào tơ.

Trên đời này thằng đàn ông nào mà

có lòng thương xót, thương cảm thì

đều không nỡ làm tổn thương một

người con gái yếu ớt.

Mà Doãn Nhụy cũng không làm sai

cái gì.

Sai là ở chỗ anh từng hứa nếu như

sau ba mươi tuổi vẫn không lấy vợ

thì sẽ lấy cô ta.

Là anh cho Doãn Nhụy hy vọng, là

anh để người con gái này ngày càng

chìm sâu, đến cuối cùng mới khiến

cô ta chịu tổn thương.

Trong lòng anh tràn đây cảm giác

tội lỗi.

Doãn Nhụy cúi đầu, giọng nói mang

theo tiếng nấc nghẹn, nhỏ giọng nỉ

non: “Còn có một chuyện nữa, em

muốn nói cho anh biết.”

“Chuyện gì?”

“Trước kia, tờ giấy ly hôn Nhược Hy

ký trước kia là giả. Nhược Hy không

ký, là ông nội sai người động tay

động chân khiến anh tin là thật,

muốn phá hoại hôn nhân của anh

và Nhược Hy. Lúc đó em muốn nói

cho anh, nhưng anh đi nhanh quá,

em không kịp nói cho anh biết.”

Lông mày Kiều Huyền Thạc chau

nhẹ. Sắc mặt âm trâm.

Bạch Nhược Hy cũng đã giải thích

với anh. Lúc đó anh đã chọn lựa tin

tưởng Nhược Hy. Bây giờ Doãn

Nhụy cũng giúp Nhược Hy giải

thích. Xem ra anh càng không cần

phải nghi ngờ gì nữa.

“Ừ, cảm ơn cô.” Kiều Huyền Thạc trả

lời một câu.

Doãn Nhụy yếu ớt ngẩng đầu, mắt

đỏ hoe đẫm lệ, châm chậm hỏi:

“Anh và Nhược Hy vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn.” Kiều Huyền Thạc không

hê phòng bị cô ta.

“Cậu ấy bây giờ vẫn ổn chứ? Lâu

quá không gặp, em rất lo lắng cho

Kiêu Huyền Thạc chau mày: “Cô

không hận cô ấy sao?”

Doãn Nhụy mím môi, hít sâu một rơi

rồi lau nước mắt rơi trên má, cười

chua chát: “Nói đến hận, em càng

hận anh. Thật ra nghĩ lại Nhược Hy

không hề làm sai gì cả. Tất cả đều

là lỗi của anh. Xét cho cùng cậu ấy

là bạn thân nhất của em. Sao em lại

nhẫn tâm hận cậu ấy được. Bây giờ

em chỉ hy vọng cậu ấy có thể hạnh

phúc. Nếu như cậu ấy hạnh phúc,

chút khổ tâm này của em thì có

đáng kể gì?”

“Trước kia thuê người đánh Nhược

Hy, còn loan tin khắp nơi…” Kiều

Huyền Thạc nghi ngờ hỏi.

Doãn Nhụy lập tức ngắt lời: “Là chị

em làm. Làm rồi em mới biết. Dù

sao chị ấy cụng là chị ruột, em

không biết phải giải quyết như thế

nào mới giấu giúp chị. Em thấy rất

có lỗi với Nhược Hy.”

Kiều Huyền Thạc lại im lặng thêm

lần nữa.

Chẳng trách sao người nhà họ Kiều

thích Doãn Nhụy như vậy.

Cô ấy đích thực là người con gái

lương thiện. Từ lúc Doãn Nhụy liều

mạng cứu anh, anh liền ôm lòng

cảm kích ơn cứu mạng của cô, biết

cô ấy là người lương thiện, bác ái.

Nhưng tình yêu không phải lòng

thương hại và thưởng thức.

Đời này, anh chỉ có thể phụ lòng của

cô ấy rồi.

Doãn Nhụy lau nước mắt, gượng

cười, từ từ nói: “Em gọi anh tới

không chỉ nói những chuyện này. Là

ông nội, ông nội anh đang bệnh rất

nặng. Anh quay về thăm ông đi.”

“Ừ” Kiều Huyền Thạc trả lời một

tiếng. Lúc anh nhìn về phía gương

mặt tràn đầy bi ai của Doãn Nhụy

hoàn toàn không hề có chút lưu

luyến hay không nỡ nào mà lướt

qua người rồi đi về phía vườn hoa

phía Bắc.

Tay Doãn Nhụy chầm chậm đặt

trước ngực, cách một lớp áo chạm

vào Vĩnh Hằng.

Nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên gò



má. Ánh mắt trở nên sắc bén.

Xem như cô đã giữ được Vĩnh Hằng

rồi.

Còn về phía Bạch Nhược Hy, cho dù

lừa lấy dây chuyên của mày thì làm

sao? Vật của Doãn Nhụy, đó giờ tao

chưa từng để vuột khỏi tay. Đợi mà

xem, dây chuyền của mày, chồng

mày, cha mẹ mày, tất cả của mày

cuối cùng còn không phải là của

Doãn Nhụy tao sao.

Doãn Nhụy nghĩ thầm trong bụng,

cười nhạt đi ra ngoài cửa.

Cô ta đi đến ghế phụ bên cạnh ghế

lái của xe quân đội, im lặng đứng

đối diện với khung cửa kính. Nước

mưa thấm ướt mái tóc cô ta khiến

cả khuôn mặt ướt đẫm, mắt cũng

ươn ướt, càng lộ ra vẻ nhu mì.

Cửa sổ từ từ hạ xuống, góc nghiêng

cương nghị của Tinh Thần xuất

hiện.

Doãn Nhụy yếu ớt mở miệng: “Cảm

ơn anh, Tinh Thần.”

Sắc mặt Tinh Thần lạnh như băng,

mắt nhìn về phía trước, không muốn

đối diện với cô ta.

Doãn Nhụy từ từ cúi đầu, đáng

thương nỉ non: “Tôi nhất thời bị cơn

giận che mờ mắt mới sai Đường

Lập Đức làm ra loại chuyện đó. Tôi

rất vui mừng vì cuối cùng không có

tạo nên tổn thương gì cho Nhược

Hy. Nếu không cả đời này tôi đều

Vĩnh viễn chìm trong tội lỗi, lương

tâm sẽ bị giày vò tới chết. Thật sự

cảm ơn anh, Tinh Thân.”

Gân xanh trên mặt Tinh Thân giật

giật, động mạch cổ run run, đau khổ

nắm chặt vô lăng: “Cô không cần

cảm ơn tôi. Lần này là tôi nợ cô.

Tinh Thần tôi mấy năm nay đều một

dạ trung thành với cậu Ba, đó giờ

chưa từng hai lòng, chỉ có duy nhất

một chuyện là giúp cô che giấu

chân tướng. Đây là lân đầu tiên,

cũng là lần cuối cùng.”

“Vậy anh có từng nói với Huyền

Thạc, sau khi uống say đã cưỡng

hiếp tôi không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.