Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 108: Chương 108: Việc mà người vợ nên làm




Kiêu Huyền Thạc không hề trả lời lại

câu hỏi của Bạch Nhược Hy.

Bà đem tới một đĩa cá lớn, một đĩa

rau xanh nhỏ và hai chén cơm nếp.

Nhìn chỉ có vẻ như một món ăn đơn

giản nhưng đối với Bạch Nhược Hy

mà nói, bữa ăn này lại tràn đầy hoài

niệm.

Kiều Huyên Thạc vẫn luôn nghiêm

túc gắp cá cho cô. Bạch Nhược Hy

vừa ăn vừa lén nhìn anh. Trong lòng

cô tò mò rốt cuộc anh đã hiểu lầm

cái gì.

“Anh Ba…”

Bạch Nhược Hy muốn hỏi lại lần

nữa. Nhưng vừa mở miệng, giọng

nói dịu dàng của anh đã truyền tới:

“Cẩn thận xương cá. Bà lớn tuổi rồi,

làm cá cũng không được như trước

kia nữa.”

Nói xong, anh lại gắp thêm vài

miếng cá bỏ vào chén cô.

“Dạ.” Bạch Nhược Hy vẫn thấp thỏm

không yên. Cô cúi đầu ăn nhưng

chốc chốc lại ngước lên lén nhìn

anh.

Kiêu Huyền Thạc liếc một cái liền

biết tâm hồn cô đang treo ngược

cành cây, lại còn cứ lén nhìn anh

nên anh thở dài một hơi, buông đũa

xuống, dựa vào ghế, thần sắc tự

nhiên: “Có phải em muốn hỏi tôi đã

hiểu lầm cái gì không?”

“Dạ.” Bạch Nhược Hy nuốt cơm,

nghiêm túc gật đầu.

Chương 108 Việc mà người vợ nên làm

Kiêu Huyền Thạc nhìn vào đôi mắt

trong veo của cô, im lặng một lát

mới nghiêm túc mở miệng: “Tôi

từng hiểu lầm em chỉ đối tốt với mỗi

mình tôi, chỉ sống chết mặt dày

quấn lấy tôi, chỉ cười tươi như hoa

với tôi. Tôi vẫn luôn ôm cái hiểu lâm

này mà sống tới hiện tại.”

Bạch Nhược Hy cả kinh, sững

người.

Cô nhíu mày nhìn anh, không hiểu

câu này của anh rốt cuộc là có ý gì.

“Anh Ba, anh không có hiểu lầm.

Em..” Bạch Nhược Hy căng thẳng

giải thích nhưng lúc cô giải thích,

anh lại nở nụ cười mỉa đầy châm

chọc.

Anh cúi đầu xuống nhìn thức ăn trên

Biểu cảm nhỏ thế này nếu như

không chú ý sẽ không nhìn ra. Anh

không tin lời giải thích của cô, lúc

này càng không muốn nghe cô nói

dối.

Giọng nói của cô đột nhiên dừng lại.

Quả thực không cần phải giải thích.

Nhìn biểu hiện bên ngoài chính là

như vậy. Cô rất bác ái, đối với người

nào cũng đều vô cùng thân thiện

nhưng lại không có mối quan hệ

thân mật với bất cứ người nào.

Cô cũng có mối quan hệ vô cùng tốt

với anh Hai Kiều Huyên Hạo. Hai

người vẫn luôn thân mật không hề

có khoảng cách.

Chương 108 Việc mà người vợ nên làm

Cô còn dành hết thời gian rảnh rỗi

cho mấy người xa lạ. Cô thường tới

đây khai thông tư tưởng cho cháu

bà, tính thử khiến cậu bé mở lòng,

làm bạn với cô.

Cô nhặt lại toàn bộ đồ mà nhà họ

Kiều vứt đi, xử lý sạch sẽ rồi gửi tới

trạm cứu hộ.

Tiền vặt mà cô nhận được ở nhà họ

Kiều, cô đều không tiêu cho bản

thân chút nào mà toàn bộ cho mấy

đứa nhỏ trong cô nhi viện để mua

đồ.

Doãn Nhụy đã từng nói với cô, làm

người không thể có tình thương vô

hạn. Như vậy sẽ không thể có bạn

bè và cả người yêu.

Trước kia cô không đồng ý với câu

nói này của Doãn Nhụy.

Nhưng hiện tại xem ra vô cùng có lý.

Từ nhỏ cô đã không có thời gian kết

bạn. Thậm chí kết bạn rồi người

khác cũng cảm thấy họ không phải

là người cô vô cùng để ý mà chỉ là

một người bạn bình thường hay

người qua đường trong muôn ngàn

người đi qua đời cô mà thôi.

Nhìn người đàn ông không tin vào

tình yêu trước mắt, cô có khổ mà

không thể nói.

Cô có thể hiểu Kiều Huyền Thạc.

Dưới tình huống hai người không có

nền tảng tình yêu, hoàn toàn không

tin tưởng đối phương thì cho dù có

nói nhiều lời ong bướm ngọt ngào đi

chăng nữa cũng biến thành giả dối,

Chương 108 Việc mà người vợ nên làm

không có ý nghĩa gì.

Im lặng hồi lâu.

Bạch Nhược Hy cầm đũa lên, gắp

một miếng cá bỏ vào trong chén

Kiều Huyền Thạc rồi nhẹ giọng thì

thâm: “Anh Ba, cảm ơn sự kiên

cường của anh.”

“ H ử? ”

Lời cảm ơn của cô khiến Kiều

Huyền Thạc như lạc vào trong

sương mù.

Bạch Nhược Hy nhướn mày, lộ ra nụ

cười dịu dàng mang theo chút

ngượng ngùng: “Anh có thể vượt

qua chứng trâm cảm cô độc lúc nhỏ

là bởi vì anh kiên cường. Trong lòng

anh còn có niềm tin rằng mình phải

Chương 108 Việc mà người vợ nên làm

tìm được mẹ ruột mình. Cho nên

cảm ơn anh có thể sống tới ngày

hôm nay để em có được một người

chồng tài giỏi như vậy.”

Kiêu Huyền Thạc không nhịn được

lộ ra nụ cười thoải mái khiến người

khác có cảm giác nhìn thấy cảnh

đẹp ý vui.

Lần đầu tiên nói mấy lời ngọt ngào

mập mờ như vậy, Bạch Nhược Hy

cũng cảm thấy ngượng ngùng nên

mới xấu hổ cúi đầu, hận không thể

vùi đầu vào chén mà ăn lấy ăn để.

Suốt bữa, Kiều Huyền Thạc vẫn luôn

gắp đồ ăn cho cô, gỡ xương cá. Còn

bản thân mình không ăn được bao

nhiêu cả.

Lúc rời đi, Kiều Huyền Thạc vẫn để

Chương 108 Việc mà người vợ nên làm

một số tiền lớn trên bàn như cũ rồi

thản nhiên nắm tay Bạch Nhược Hy

rời khỏi.

Động tác này cũng bị ảnh hưởng bởi

việc yêu thương Bạch Nhược Hy lúc

nhỏ.

Lúc hai người trở về nhà đã là tối

muộn.

Kiều Huyền Thạc đỗ xe trước

khoảng trống trước cửa nhà.

Bạch Nhược Hy xuống xe. Sau khi

đóng kín cửa xe mới ôm túi đi về

phía cửa.

Sau khi Kiều Huyền Thạc khóa xe

cẩn thận liền lập tức bước nhanh về

phía cô. Lúc bắt kịp, người đàn ông

này đột nhiên nắm lấy tay cô.

Chỉ là một động tác đơn giản nhưng

tim Bạch Nhược Hy lại nhảy cẵng

lên. Cô cúi đầu nhìn đường. Ánh

mắt liếc về phía bàn tay của anh.

Trái tim phút chốc như đang tan

chảy.

Hôm nay người đàn ông này luôn

nắm tay cô không buông. Đã về tới

nhà rồi mà cho dù chỉ còn cách một

chút nữa anh đều không muốn

buông tay.

Bạch Nhược Hy cố nhịn cười, trong

lòng lại ngọt ngào, không nói lời nào

mà đi với anh tới cửa.

Ấn dấu vân tay xong anh liền đẩy

cửa lớn ra.

Bạch Nhược Hy vội vàng bước vào

mở đèn rồi rút tay ra. Cô xoay người

Chương 108 Việc mà người vợ nên làm

đi tới tủ giày đen tuyên lấy ra một

đôi dép nam đặt trước mặt anh.

Động tác nhanh nhẹn, bộ dạng

ngoan ngoãn bảo sao nghe vậy.

- Anh Ba, anh thay giày đi.”

Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầm

xuống. Anh kéo cô đứng dậy, giọng

nói nghiêm túc: “Em không phải bảo

mẫu, càng không phải lính của tôi.

Không cần phải khúm na khúm núm

chào hỏi tôi.”

Bạch Nhược Hy nghi ngờ chớp chớp

mắt, ngây ra hồi lâu mới nhỏ giọng

hỏi: “Cái này không phải là chuyện

mà vợ nên làm sao?”

Đây là lần đầu tiên cô làm vợ của

người ta đó, đương nhiên phải làm

cho coi được chút.

Kiêu Huyền Thạc thay giày rồi cúi

người lấy ra một đôi khác đặt xuống

trước mặt cô.

Bạch Nhược Hy lập tức đổi một đôi

giày mới.

Kiều Huyền Thạc lật tay đóng cửa

lại, thái độ nghiêm túc. Ánh mắt trở

nên nóng rực nhỏ giọng thì thâm:

“Chuyện của vợ em đều không làm

mà toàn làm mấy chuyện của bảo

mẫu.”

Bạch Nhược Hy căng thẳng mím

môi. Sắc mặt trở nên lo lắng.

Chuyện mà vợ nên làm là cái gì

chứ?

Bạch Nhược Hy cảm thấy không

làm tròn nhiệm vụ giống như phạm

tội vậy nên hai tay căng thẳng vân

vê góc áo. Cô cúi thấp đầu, giọng

nói trở nên vô lực: “Em làm không

tốt chỗ nào vậy?”

Lúc cô còn đang lo lắng thì Kiều

Huyền Thạc đã đưa tay ra ôm lấy eo

nhẹ nhàng kéo cô vào trong lòng.

Động tác của anh dọa Bạch Nhược

Hy một trận. Hai tay cô nhanh

chóng chống lên ngực anh muốn

kéo giãn khoảng cách giữa hai

người, lúng túng ngẩng đầu nhìn

anh.

Ánh mắt Kiều Huyền Thạc trở nên

nóng rực giống như ngọn lửa có thể

làm phỏng người.

Anh cúi đầu nhìn chăm chăm trước

ngực, nhìn đôi tay nhỏ nhắn của

Bạch Nhược Hy đang ngăn cách hai

người. Giọng điệu dịu dàng: “ Cái

làm không đủ tốt là ở chỗ này này.”

Bạch Nhược Hy thuận theo ánh mắt

anh nhìn xuống vị trí của hai tay. Cô

mím môi cười, ánh mắt thoáng chút

ngại ngùng.

Vợ chồng ôm nhau không thể đặt

tay ở giữa bảo vệ được sao?

Rõ ràng là không cần thiết.

Trăn trở một hồi, Bạch Nhược Hy

mới từ từ thả tay ra đặt lên vai anh

rồi thẹn thùng choàng qua cổ.

Gương mặt cô trong phút chốc

nóng như sốt. Ảnh mắt cũng không

biết nên nhìn vào đâu mới có thể

giảm được cảm giác ngượng

ngùng.

Kiêu Huyền Thạc khàn giọng thì

thầm một câu: “Sau đây mới là

chuyện mà em nên làm.”

“Hả?”

Anh vừa dứt lời liền như dã thú mà

đè mạnh cô vào tường. Động tác

gấp gáp lộ ra chút thô lỗ rồi hôn cô

thật sâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.