Ngũ Hồ Chiến Sử

Chương 6: Q.3 - Chương 6: Thê Tử Hiên Viên Long






Vết thương trên vai phải của Trương Tân đã được băng bó. Hắn ngồi trên Vũ Hầu xa, tiến đến rất nhanh, phía sau là Ngũ Bí sát thủ.

Cung Chân nhìn thấy Trương Tân, trong lòng như có một tảng đá nặng trĩu buộc vào, song lại nghĩ Cơ Tuyết đã có cơ hội được cứu, cuối cùng cũng không biết nên vui hay buồn.

Trương Tân cười ha hả, nói:

- Vương Tuyệt Chi, ngươi diễn tuồng cũng thật hay. Ngay cả ta, chút nữa cũng đã bị ngươi gạt. Đáng tiếc, cho dù ngươi giảo hoạt như ma quỷ đến thế nào đi nữa, chung quy cũng phải rơi vào tay ta.

Vương Tuyệt Chi nằm trên mặt đất, muốn đứng dậy nhưng không còn hơi sức để gượng dậy, đành nằm mà nói:

- Nếu nói giảo hoạt như ma quỷ thì ta vẫn còn kém Mạnh Tôn tiên sinh. Hôm nay chết trong tay ngươi, cũng là thích hợp.

Trương Tân đáp:

- Nói cho cùng, người thứ nhất ta muốn giết là ngươi, sau mới đến Cung Chân.

Cung Chân nâng kiếm, đứng chắn trước Vương Tuyệt Chi, nói:

- Ngươi dám? Ngươi tiến thêm một bước, ta sẽ phi kiếm, làm thịt ngươi!

Câu này Cung Chân nói ra chỉ để đe dọa mà thôi, lúc này thương thế của hắn không nhẹ, khí lực suy kiệt, có thể thi triển được “Việt Nhân Phi Độ Giang” hay không vẫn còn chưa nắm chắc. Hơn nữa Ngũ Bí sát thủ vẫn đứng một bên, hắn càng không dám tùy tiện phi kiếm giết Trương Tân.

Trương Tân thản nhiên nói:

- Không có Vương Tuyệt Chi ở bên lược trận cho ngươi, ta không sợ kiếm của ngươi. – Lập tức phát động cơ quan trên Vũ Hầu xa, một tấm chắn bằng thép nổi lên, che trước thân thể hắn.

Cung Chân ngạc nhiên hỏi:

- Đây là cái gì?

Thanh âm từ phía sau lá chắn thép truyền ra:

- Đây là tinh cương thuẫn, chuyên dùng để đối phó với phi kiếm. Không biết với nội lực của ngươi có thể đâm thủng được lá chắn này, giết ta chăng?

Tinh cương thuẫn, từ miệng Trương Tân nói ra là dùng để đối phó với phi kiếm, nhưng thực ra tấm chắn này là công cụ của hắn dùng trong quân ngũ, khi chinh chiến, công thành, có công dụng đối phó với ám tiễn của địch quân.

Cung Chân lại nói:

- Trước thân ngươi có thuẫn bài, mặc dù có thể ngăn cản phi kiếm của ta nhưng ngươi ở phía sau thuẫn bài, làm sao có thể động thủ giết ta?

Vương Tuyệt Chi thở dài, nói:

- Tiểu tử ngốc, muốn giết ngươi, hắn cần gì phải tự thân động thủ?

Trương Tân nghe vậy cười to:

- Vẫn là Vương huynh thông minh! Ngũ Bí sát thủ… - Hắn đang định ra lệnh cho năm tên sát thủ giết Cung Chân. Ai ngờ lại đột nhiên trở nên sợ hãi, nói không hết lời.

Cung Chân cảm thấy kỳ lạ, ánh mắt quét ra quan sát tứ phương, nhưng không thấy gì khác lạ.

Toàn trường, ngoại trừ hai mươi bảy tên mù đã bị Vương Tuyệt Chi và Cung Chân giết hai người, chỉ còn một ít tên khua khoắng làm đồng bọn ngộ thương, nằm trên mặt đất rên rỉ, tạo thành một trường hỗn độn, bát nháo. Ngoài ra không còn ai khác nữa.

Nhưng lúc này, ngay cả đám mù này cũng đột nhiên im như thóc, không gian bỗng nhuốm màu im lặng, đầy chết chóc.

Cung Chân kinh hãi nhìn quanh quất nhưng không thể phát hiện ra bất cứ ai khác, đành tự trấn an bản thân:

- Cho dù có gì phát sinh đi nữa thì cũng không thể xấu hơn hiện trạng được.

Trương Tân lúc này hoảng hốt kêu lên:

- Phượng Hoàng phu nhân, đi mau! – Nói xong đã thấy cả người cả xe cộng thêm năm tên sát thủ biến mất.

Cung Chân thầm nghĩ:

- Phượng Hoàng phu nhân? Rốt cuộc nàng là ai?

Phượng Hoàng phu nhân là ai mà có thể khiến cho Trương Tân, trí mưu tuyệt diệu, võ công tuyệt cao, sợ đến thất thần, cuống quýt đào tẩu?

Ngay lúc này thì Cung Chân thấy xuất hiện phượng hoàng.

Phượng hoàng chỉ là thần vật trong truyền thuyết. Thế gian không biết có thật hay không. Cung Chân nhìn thấy đương nhiên không phải là phượng hoàng thật sự, mà là một nữ nhân xinh đẹp như phượng hoàng. Người này mặc cung trang được điểm xuyết minh châu rạng ngời, sắc mặt như ẩn chứa hào quang, y phục bay lất phất tựa tiên tử hạ phàm, đầu cài trang sức bằng kim thúy, thân pháp khinh linh phiêu hốt, như ánh trăng khi mờ khi tỏ. Thoạt nhìn không giống như người trần mắt thịt mà giống như phượng hoàng hư vô trên bầu trời.

Cung Chân trơ mắt nhìn diễn biến trước mắt, chỉ thấy thân thể Phượng Hoàng phu nhân như một cụm mây nhỏ, nhẹ nhàng bay đến, khinh công quyết không thấp hơn Trương Tân.

Phượng Hoàng phu nhân phất ống tay áo, nhằm hướng Cơ Tuyết cuốn lấy.

Cung Chân đang trong mộng, vội bừng tỉnh, không kịp suy nghĩ, vội kêu lên:

- Không được thương tổn đến Cơ cô nương! – Một kiếm xuất ra nhằm vào cổ họng Phượng Hoàng phu nhân.

Nhưng bàn tay hắn bỗng cảm thấy nhẹ tênh, trường kiếm đã vỡ vụn.

Cung Chân đã thụ thương, khí lực chưa phục hồi đủ mười phần, một chiêu “Tử Cầm Khuyển Chi Phệ” vô địch… cuối cùng đã thất thủ.

Phượng Hoàng phu nhân triển khai trường tụ, quấn lấy thân thể Cơ Tuyết lên cao, ngón trỏ dựng thẳng đón lấy Cơ Tuyết. Cơ Tuyết đầu dưới chân trên, Bách Hội huyệt tiếp xúc với ngón trỏ của nàng. Hai thân thể dựng đứng thẳng tắp trên cao, tạo thành một cảnh tượng thật kỳ lạ hiếm thấy.

“Véo” - Thiếu A kiếm cắm ở cổ Cơ Tuyết bắn thẳng ra, vết thương cũng không hề chảy máu.

Đến lúc này Cung Chân mới hiểu được Phượng Hoàng phu nhân đang dùng nội công chữa thương cho Cơ Tuyết. Bất quá phương pháp trị thương cổ quái này hắn không những chưa từng nghe qua, mà ngay cả khi nằm trong mộng cũng tuyệt nghĩ không ra.

Trương Tiêu Nhân lặng lẽ kề sát tai Cung Chân nói:

- Long phượng thất phối, thiên tác chi hợp, người này là Phượng Hoàng phu nhân - thê tử Hiên Viên Long.

Cung Chân ngạc nhiên hỏi:

- Thê tử của Hiên Viên Long chẳng phải là mẫu thân của Cơ Tuyết sao? Nhìn tuổi tác của nàng không lớn hơn Cơ Tuyết bao nhiêu, sao có thể sinh ra được Cơ Tuyết?

Trương Tiêu Nhân đáp:

- Chuyện này ta cũng không hiểu rõ lắm. Có lẽ nàng ta luyện thuật Trú Nhan, hoặc võ công đã đến cực điểm, có thể cải lão hoàn đồng.

Vương Tuyệt Chi nãy giờ im lặng, một mực không lên tiếng, lúc này đột nhiên cười nói:

- Phượng Hoàng phu nhân mới thành thân cùng Hiên Viên Long chỉ năm sáu năm nay, làm sao có thể sinh ra Cơ Tuyết? Tuy nhiên trên đời này có một loại kết hôn gọi là tục huyền, thân phận nàng ta đương nhiên là kế mẫu, không phải là mẹ ruột của Cơ Tuyết.

Phượng Hoàng phu nhân dời thân đến trước mặt hắn, nói:

- Ngươi thật là to gan, dám trước mặt ta nói những lời vô lễ này.

Thân thể nàng nhẹ nhàng trôi đến trước mặt Vương Tuyệt Chi nhưng ngón trỏ vẫn đỡ thẳng lấy thân hình Cơ Tuyết, không một chút dao động.

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Tại hạ chỉ nói những lời có thật, vô lễ ở chỗ nào? Trừ phi phu nhân cũng giống như tục nhân, ưa thích những lời hư ngôn sáo rỗng, không biết phân biệt lễ nghĩa. Như vậy thì không cần phải nói nữa.

Ánh mắt Phượng Hoàng phu nhân lộ ra vẻ tán thưởng, nhìn hắn nói:

- Ngươi chính là Lang gia cuồng nhân?

- Tại hạ chính là Vương Tuyệt Chi.

Phượng Hoàng phu nhân lại nói:

- Lang gia cuồng nhân đứng đầu võ lâm tứ đại kỳ nhân, không nghĩ ra lại có bộ dạng thê thảm như thế này. Thật đúng là trăm nghe không bằng một thấy, làm cho ta thất vọng.

Vương Tuyệt Chi mặc dù trọng thương, không thể cục cựa được, nhưng ý chí không hề giảm sút, cười ha hả nói:

- Đợi khi tại hạ bình phục thương thế, sẽ lại tìm đến phu nhân, cho phu nhân biết thế nào là Vương Tuyệt Chi - nghe danh không bằng gặp mặt.

Phượng Hoàng phu nhân mỉm cười:

- Ta sẽ đợi ngày đó.

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Tại hạ cam đoan phu nhân sẽ không phải chờ lâu.

Phượng Hoàng phu nhân lại quay sang nhìn Cung Chân, nói:

- Ngươi và Thạch Hổ bị thương, cũng xem như may mắn, tạm thời vẫn giữ được thủ cấp các ngươi.

Nói xong những lời này, thân thể nàng như tiên tử bay đi, Cơ Tuyết vẫn nằm trên ngón trỏ của nàng, không chút lay động.

Cung Chân đối với câu nói trước lúc rời đi của nàng vẫn cảm thấy khó hiểu:

- Tại sao ta và Thạch tướng quân bị thương mà nàng ta lại nói là may mắn.

Vương Tuyệt Chi dường như đọc được suy nghĩ của hắn, nói:

- Ngươi không hiểu sao? Phượng Hoàng phu nhân là thê tử của Hiên Viên Long, là người của Sát Hồ thế gia. Nếu ngươi và Thạch Hổ không thụ thương thì nàng ta đã giết các ngươi!

Cung Chân lè lưỡi, nói:

- Cũng đúng! Nàng ta là người duy nhất tiếp được Viên Công thần kiếm của tiểu đệ, không trách được lại tự phụ như vậy. Không thừa cơ tiểu đệ và Thạch tướng quân bị thương mà giết chết.

Vương Tuyệt Chi lại nói:

- Phượng Hoàng phu nhân là thê tử của Hiên Viên Long đương nhiên phải có chỗ tự phụ đắc ý. Nhưng chờ khi ta hồi phục lại thì cũng tuyệt không thua nàng.

Cung Chân bỗng sực nhớ ra một chuyện, vội kêu lên:

- Chúng ta mau rời khỏi nơi đây. Trương Tân lão gian cự hoạt, có thể quay lại đây bất cứ lúc nào, giờ đây làm gì còn ai có thể cứu chúng ta nữa?

Chợt thanh âm lạ lẫm chen vào:

- Trương Tân sẽ không trở lại đâu.

Người lên tiếng chính là Thạch Hổ. Chẳng biết hắn tỉnh lại từ lúc nào, chỉ biết ngữ khí rất mong manh yếu ớt.

Cung Chân không hiểu, hỏi:

- Thạch tướng quân vì sao dám khẳng định Trương Tân sẽ không quay lại?

Thạch Hổ đáp:

- Trương Tân nếu đã thấy Phượng Hoàng phu nhân thì cho dù có ăn gan báo cũng không dám lưu lại gần đây.

Hắn ngừng một chút, lại nói:

- Trương Tân là quân sư của chú ta, Sát Hồ thế gia tất phải giết hắn mới cam tâm. Tuy nhiên Phượng Hoàng phu nhân thấy chúng ta bị thương đã không giết, Trương Tân bị thương, Phượng Hoàng phu nhân tất đối xử giống như vậy, cũng sẽ không giết hắn. Song Trương Tân tự phụ là Gia Cát Lượng tái thế, lại tính toán cẩn thận cho nên vạn vạn lần cũng không dám mạo hiểm quay lại đây.

Thạch Hổ phân tích rất có lý, hiển nhiên hắn vừa hôn mê nhưng thần trí vẫn rất tỉnh táo, mọi chuyện phát sinh hắn nắm rất rõ ràng.

Cung Chân nói:

- Thạch tướng quân và Trương Tân làm việc chung đã nhiều năm, quả nhiên là nắm hiểu được tính cách của hắn.

Thạch Hổ ho mấy tiếng, nói:

- Nếu ta đoán không sai thì Trương Tân giờ phút này đang ở cách chúng ta năm mươi dặm.

Hắn còn chưa dứt lời đã thấy mặt đất rung chuyển, tiếng vó ngựa lan đến như sấm động, ít nhất phải là một hai, trăm thớt ngựa.

Sắc mặt mọi người đều trở nên xám ngoét, nghĩ như nhau:

- Té ra Thạch Hổ đã đoán sai, Trương Tân vẫn ở gần đây tập trung binh mã, quay lại quyết chiến cùng Phượng Hoàng phu nhân?

Binh mã kéo đến thật nhanh, chớp mắt đã đến trước mắt mọi người.

Dẫn đầu là một người mặc trang phục đạo sĩ, lưng rộng eo thon, vẻ mặt dữ tợn, ngồi trên lưng ngựa quan sát toàn cảnh. Sau đó tung người xuống ngựa.

Đám kỵ sĩ còn lại có hơn phân nửa là đạo sĩ, lưng đeo trường kiếm, thắt lưng còn mang theo binh khí khác. Bọn họ nhìn thấy thủ lĩnh xuống ngựa, đều làm theo, động tác rất nhanh nhẹn, gọn gàng, thân thủ tựa hồ không kém.

Trương Tiêu Nhân nhìn thấy đám người này, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, tiến lên phía trước.

Gã thủ lĩnh khom người nói:

- Thuộc hạ Trì Đầu Đại Tế Tửu Ngưu Bức Thiên, tham kiến thất tiểu thư.

Cung Chân mới biết đám người này là thuộc hạ của Trương Tiêu Nhân, trong lòng nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm.

Chỉ thấy Trương Tiêu Nhân phân phó:

- Nguyên đệ đã bị Trương Tân bắt đi, chúng ta mau đuổi theo.

Ngưu Bức Thiên dậm mạnh chân xuống đất, hừ một tiếng, nói:

- Thuộc hạ nhận được tin tức ở đây, đã hỏa tốc ngày đêm không nghỉ chạy đến. Không ngờ vẫn chậm một bước, để cho tiểu sư quân rơi vào tay thằng nhãi Trương Tân, tội này thật đáng chết vạn lần!

Trương Tiêu Nhân nhìn hắn nói:

- Chuyện này không phải lỗi của ngươi. Ta sai người thông tri cho ngươi, không đầy ba ngày ngươi đã đến đây, thật là vất vả. Song bây giờ chúng ta nên lập tức đuổi theo Trương Tân, tránh để cho hắn mang theo Nguyên đệ đến địa bàn của Thạch Lặc, khi đó chúng ta muồn đoạt lại Nguyên đệ thì còn khó hơn lên trời.

Ngưu Bức Thiên cung kính đáp:

- Tuân mệnh! – Đoạn ra lệnh thuộc hạ dẫn đến một con ngựa cho Trương Tiêu Nhân cưỡi.

Trương Tiêu Nhân lên ngựa xong, Ngưu Bức Thiên lại hỏi:

- Những người này là bằng hữu của thất tiểu thư? Có mang bọn họ theo hay không?

Hắn nhìn bốn người Vương Tuyệt Chi, Cung Chân, Thạch Hổ, Tuệ Nhi chỉ thấy ai nấy toàn thân đầy máu, nửa sống nửa chết, vừa nhìn thấy đã cảm thấy rất kỳ quái, nhưng có mặt Trương Tiêu Nhân , hắn cũng không tiện hỏi. Giờ phút này đợi cho Trương Tiêu Nhân lên ngựa, hắn mới dám hỏi.

Cung Chân trong lòng bất giác loạn động, sợ hãi, thầm hô không xong!

Người ngoài nếu biết Trương Nguyên bị Trương Tân bắt đi, nhất định nghĩ Thạch Hổ và Trương Tân cùng một phe. Ngưu Thiên Bức nếu biết Thạch Hổ đang ở đây, dám chắc sẽ bắt lấy Thạch Hổ. Trương Tiêu Nhân mặc dù có thể giữ kín nhưng nàng với Thạch Hổ cũng không có giao tình. Hơn nữa Thạch Hổ trên giang hồ cũng là một đại nhân vật, bây giờ bộ hạ của nàng binh cường mã tráng, có thể khống chế đại cục, tiện nghi này vì sao lại bỏ qua?

Cung Chân nghĩ đến đây, mồ hôi toát ra đầy người, nhưng hết lần này đến lần khác không nghĩ ra kế sách gì.

Chợt nghe Trương Tiêu Nhân nói:

- Những người này đều là tiểu nhân vật, không cần để ý đến bọn họ. Việc không thể chậm trễ nữa, chúng ta mau lên đường!

Ngưu Bức Thiên đáp một tiếng:

- Vâng! – Lập tức nhảy lên ngựa quay đi. Đoàn người cũng lập tức quay ngựa, đi như một cơn gió lốc.

Trương Tiêu Nhân đi sau, khẽ quay người lại nhìn Cung Chân, liếc mắt một cái, ánh mắt như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, song vó ngựa đã vang lên dồn dập, mang theo nàng từ từ rời xa dần…

Cung Chân buồn bã, đứng ngẩn một lúc không nói nên lời.

Một lúc sau hắn định thần, nhìn Thạch Hổ nói:

- Thạch tướng quân, may mà Trương cô nương có tình nghĩa, không nói ra thân phận của người. Nếu không thuộc hạ của nàng dám chắc sẽ bắt lấy tướng quân.

Thạch Hổ cười to:

- Trương cô nương có tình có nghĩa nhưng không phải là đối với Thạch Hổ ta, khắc…..khắc… - Hắn lớn tiếng nói chuyện, thương thế bị tác động, bật ho vài tiếng.

Một kiếm của Đào Trăn đâm vào ngực phải, xuyên qua lá phổi, cho nên Thạch Hổ hơi thở mới gấp gáp, ho khan nhiều như vậy.

Cung Chân lắc đầu nói:

- Thạch tướng quân càng nói thì càng mù mịt, tại hạ không hiểu.

Vương Tuyệt Chi lên tiếng:

- Ngươi vẫn không hiểu? Trương cô nương và Thạch Hổ làm gì có giao tình mà tình với nghĩa, nhưng nàng đối với ngươi thì thật là hữu tình hữu nghĩa.

Thạch Hổ ho một hơi, tiếp tục nói:

- Cung huynh đệ lúc trước đánh một trận, giết đi không ít đệ tử của Ngũ Đẩu Mễ Giáo, Ngũ Đẩu Mễ Giáo đối với ngươi phải hận đến tận xương tủy, muốn bằm thây ngươi thành vạn đoạn mới có thể cam tâm.

Vương Tuyệt Chi lại tiếp lời:

- Trương Tiêu Nhân là nữ nhi của Trương Thiên Sư, Ngưu Thiên Bức lại phục tùng mệnh lệnh của nàng. Ngưu Bức Thiên nếu biết ngươi là Cung Chân thì Trương cô nương cũng có thể dựa vào quyền uy của mình, bảo vệ được mạng nhỏ cho ngươi, nhưng sau này nàng ta muốn vững chân ở Ngũ Đẩu Mễ Giáo tất sẽ rất khó khăn.

Thạch Hổ lại nói:

- Huống chi Trương Thiên Sư đối với gia quy rất nghiêm khắc, nếu hắn biết nữ nhi của hắn có lòng riêng với vị lang quân như ngươi thì cho dù hắn không đánh chết nàng thì cũng dám cắt đi hai chân của nàng lắm.

Vương Tuyệt Chi lại tiếp lời:

- Cho nên Trương cô nương vừa thấy Ngưu Bức Thiên đến liền thúc giục rời khỏi, càng nhanh càng tốt. Y tứ trong lòng nàng ta chính là muốn bảo toàn tính mạng cho tiểu lang quân ngươi đấy.

Thạch Hổ cười to:

- Bởi vậy ta nói Trương cô nương có tình có nghĩa với ngươi cũng không hề sai.

Hai người một tung một hứng, đem “ý nghĩ” trong lòng Trương Tiêu Nhân thổi phồng lên gấp năm gấp mười, Cung Chân càng bán tín bán nghi, không biết bọn họ nói thật hay giả, lại càng không biết nên vui hay buồn:

- Nếu Vương đại ca và Thạch tướng quân nói đúng, Trương cô nương đối với ta tình thâm ý trọng như vậy, ta….ta làm sao có thể tiêu thụ nổi đây?

Tiếng cười của Thạch Hổ ngày càng một yếu hơn. Vô luận người này võ công thật cao nhưng một kiếm xuyên qua lá phổi của hắn, làm sao có thể cười được lâu?

Vết thương của Vương Tuyệt Chi tuy nhiều nhưng chỉ là ngoại thương, Tuệ Nhi nãy giờ đã băng bó vết thương cho hắn. Hắn đã có thể ngồi dậy vận công, được một lúc chợt cắn lưỡi, phun ra một ngụm máu đen.

Cung Chân nhìn thấy kinh hãi, song Vương Tuyệt Chi đã khoát tay:

- Không có gì đáng ngại nữa.

Vương Tuyệt Chi phun ra độc huyết, lại vận công thêm vài vòng chu thiên nữa, sau đó đứng dậy, thản nhiên nói:

- Thạch Hổ, ta đi tìm đại phu chữa thương cho ngươi.

Thạch Hổ cười khổ, nhìn hắn nói:

- Không cần, chu vi năm trăm dặm quanh đây chỉ có Thôi gia mới có đại phu, nhưng đã bị Thiên Kiều Bá Mị Tiểu Tiên Nữ giết sạch sẽ, còn có thể tìm đại phu ở đâu?

Vương Tuyệt Chi kiên quyết nói:

- Năm trăm dặm không có thì ta sẽ tìm ngoài bảy trăm dặm.

Thạch Hổ than:

- Giờ phút này đan điền của ta đã vặn loạn, tự biết không còn duy trì được bao lâu, ngươi tìm được đại phu quay về thì ta đã sớm quy thiên.

Vương Tuyệt Chi đưa tay nắm lấy mạch môn của Thạch Hổ, chỉ cảm thấy mạch đập nhẹ như tơ, Thạch Hổ quả nhiên không nói sai, thở dài, khẳng khái nói:

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, chỉ cần ngươi chưa đoạn khí thì ta sẽ nghĩ ra biện pháp cứu ngươi.

Thạch Hổ vốn giết người như ma vương, tâm địa sắt đá, nhưng lúc này cũng cảm động, nói:

- Vương Tuyệt Chi, ngươi và ta bình thủy tương phùng, chỉ mới quen nhau, hà tất phải phí công bôn tẩu vì ta. Dù sao nửa đời Thạch Hổ cũng đã giết người vô số. Hôm nay nếu có chết cũng là khoái ý, không hề oán trách.

Vương Tuyệt Chi cười lớn:

- Thạch Hổ, ngươi giết người như cỏ rác, làm ác đa đoan, đúng là đáng chết, nhưng chết trong tay tiểu nhân ám toán thì không nên, Vương Tuyệt Chi ta càng không thể trơ mắt nhìn người đã sóng vai cùng ta tử chiến chết đi. Ta đi đây!

Nói xong lời cuối, thân hình đã nhô lên hụp xuống ở phía xa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.