Ngự Mạt Thế

Chương 15: Chương 15: Mục tiêu




Bốn người lên chiếc Hummer phóng thắng đến siêu thị gần nhất, tuy là sát biên giới nhưng dân cư ở thành phố này cũng rất đông, bây giờ họ cũng không xác định được mình đang ở tỉnh nào của nước V, chỉ mong có thể nhìn thấy một địa danh nào đó để xác định phương hướng. Hệ thống mạng, sóng đều vì từ trường bị thay đổi mà mất hết tín hiệu.

Ngạo Thiên Khải đánh một vòng quanh các khu vực thì phát hiện đây là thành phố YQ nằm cạnh tỉnh R, nơi đây nổi tiếng với những cửa hàng nối tiếp nhau ở phố chợ, nhưng khi đi quanh các cửa hàng thì họ phát hiện tang thi ở đây quá nhiều, không dễ dàng đột nhập được.

Cuối cùng Ngạo Thiên Khải quyết định dừng lại ở một siêu thị cạnh khu dân cư, siêu thị này khá nhỏ, nơi đây tập trung khá nhiều người sống sót, xác tang thi chất chồng phía bên ngoài, xem ra đây là một cuộc tổng tấn công của người sống sót, chuẩn bị xông vào siêu thị.

Ngạo Thiên Khải đem chiếc xe đậu vào một góc khuất ít tang thi, bốn người mở cửa xe đi ra, lặng lẽ giải quyết một vài tang thi lảng vảng gần đó, leo qua hàng rào đi vào bên trong, chuồn xuống tầng hầm để xe. Thật sự thì không chỉ có bốn người nghĩ ra cách này mà những người ngoài kia cũng đã nghĩ đến nhưng nếu xuống tầng hầm thì rất khó chạy, không ai dám cược mạng của mình.

Bốn người xuống tới tầng hầm thì phát hiện tang thi ở đây cũng không ít, tầm hai ba trăm con, thật sự là rất khủng bố nhưng những con tang thi này vốn dĩ ở đây là vì chúng nó khó hoạt động vào ban ngày, xem như là không thích ánh sáng đi, bởi vì chúng là những con tang thi mới được sinh ra, đa số là thân thể không đầy đủ.

Bọn tang thi ngửi thấy mùi thịt tươi thì hưng phấn nhào về phía bốn người Ngạo Vũ Băng, miệng của bọn chúng há thật to, bên trong chảy ra những dịch thể xanh nhạt tỏa mùi hôi thối, tốc độ của những con tang thi này không nhanh bằng những con bên ngoài, chúng quờ quạng cánh tay thối rửa đầy móng vót về phía bọn họ.

Ba người Ngạo Thiên Khải, Ngạo Thiên Hoành và Ngạo Vũ Băng lấy Mộ Hàn Vũ làm trung tâm nhanh chóng chém giết. Mộ Hàn Vũ cũng không ở không chờ người bảo vệ, cậu nhanh chóng thi triển chúc phúc trên toàn diện, tăng phúc cho phe mình và làm suy yếu đám tang thi này. Đừng hỏi vì sao khi bọn họ vượt biên giới cả tháng trời mà sợ đám tang thi mới sinh này. Chẳng ai có thể bảo đảm rằng bọn họ chắc chắn sẽ thắng đám tang thi này cả.

Mộ Hàn Vũ sau khi thi triển chúc phúc trên diện rộng thì xụi lơ nằm đó, nói là chúc phúc trên diện rộng nghe cho oai vậy thôi nhưng chỉ có thể duy trì hai mươi lăm phút trong bán kính hai mươi mét mà thôi. Thi triển xong lại mất sức ngồi đó, nếu không có người bảo vệ chẳng khác nào dâng lên tận miệng tang thi.

Mộ Hàn Vũ thật sự là rất bức xúc, cậu ta ngửa mặt nhìn lên trần mà oán trách. “Tại sao năng lực của tôi lại kỳ quái thế này, không có đồng đội chẳng khác nào sẽ chết bất đắc kỳ tử.”

Ngạo Thiên Hoành nghe vậy thì nén cười, tuy giọng nói rất nghiêm túc nhưng ý cợt nhã không hề che dấu. “Mộ tiểu tử, vậy cậu nên cảm tạ thượng đế vì có đồng đội không cảm thấy cậu phiền phức mà vứt vào đám tang thi đi. Nếu không là chết bất đắt kỳ tử thật đó.”

Mộ Hàn Vũ không đến nổi ngốc nghe ra giọng châm chọc của Ngạo Thiên Hoành, nhưng Mộ Hàn Vũ cũng không giận, cậu biết Ngạo Thiên Hoành là đang quan tâm cậu.

Khoảng chừng mười phút sau, Mộ Hàn Vũ cũng khôi phục liền gia nhập vào cuộc chiến. Thật sự thì sau khi Mộ Hàn Vũ thi triển chúc phúc những con tang thi này hoạt động chậm hơn rất nhiều, bọn họ cũng không tốn sức nhiều cho mấy, cứ xem như là gặt lúa đi, chỉ cần gặt đúng chỗ, muốn gặt một nắm cũng rất dễ dàng.

Ngạo Thiên Khải, Ngạo Thiên Hoành và Mộ Hàn Vũ đều dùng đao hoặc kiếm chỉ có Ngạo Vũ Băng là dùng roi, đối với những con tang thi này dùng roi thì sẽ khó giết được nhiều hơn, nhưng không ai ý kiến cả, đến khi tang thi vơi bớt thì bọn họ thay phiên hay hai người một đợt chiến đấu.

Chúc phúc hết hiệu lực thì Mộ Hàn Vũ sẽ thi triển chúc phúc, bốn người thay phiên chiến đấu, không đến hai tiếng thì trong tầng hầm tang thi đều đã nằm la liệt, đầu thân không cùng một chỗ. Chỉ còn bốn người tựa vào nhau thở dốc.

Mộ Hàn Vũ cảm giác rất phấn khích, cậu cảm giác cứ như mình trở thành siêu nhân diệt quái vật bảo vệ thế giới vậy.

Ngạo Vũ Băng từ trong Linh Phủ xuất ra bốn chai nước khoáng và một ít bánh mì kẹp đóng gói, thêm một hũ muối nhỏ. Ngạo Vũ Băng mở nắp bốn chai nước cho muối vào lắc lên rồi đưa cho ba người kèm với bánh mì kẹp. Lúc này họ cần bổ sung gấp nhất là nước và muối.

Bốn người tiếp sức xong thì nhanh chóng đi thang bộ lên tầng trệt, đặt chân đến đây thì họ phát hiện đây là một góc khuất ở khu quần áo, cạnh bên là cầu thang đi lên tầng hai. Những người ở bên ngoài đã giải quyết được gần nửa đám tang thi trước cửa, rất nhanh sẽ xong vào.

Ngạo Thiên Khải nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, nhanh chóng hướng cầu thang tầng hai mà chạy, họ rất may mắn vì tang thi ở tầng trệt đều bị tiếng động và mùi máu tươi kích thích tụ tập ngoài cửa, thuận lợi cho họ im lặng lẻn vào.

Tầng hai là tầng bán trang sức, bốn người trực tiếp bỏ qua tiếp tục leo lên tầng ba, Mộ Hàn Vũ chợt nhìn thấy gì đó lùi về hai bước, nhanh chóng cầm lấy rồi nhét vào túi áo khoác, co giò đuổi theo ba người phía trước.

Như mong đợi tầng ba là tầng bán thực phẩm, bốn người chia nhau ra thu thập. Tại sao phải thu thập? Tất nhiên là che mắt người đời, dù sao có không gian tùy thân chưa chắc là tốt, sẽ bị người ta đánh chủ ý lên đầu rất mệt.

Ngạo Vũ Băng lựa chọn những thực phẩm đóng gói và gia vị thu vào trong không gian, cô cũng không tham lam chỉ lấy đi một nửa, dù sao trong Linh Phủ còn rất nhiều, có lấy thêm cũng là để qua mắt Mộ Hàn Vũ mà thôi, vả lại nếu lấy hết sẽ bị nghi ngờ.

Ngạo Thiên Khải cầm một cái ba lô đem qua chỗ Ngạo Vũ Băng, đeo lên vai cô, rồi tiếp tục lấy một ba lô khác nhanh chóng nhét đầy vào. Ngạo Vũ Băng từ trong Linh Phủ lấy ra một túi cát và đất, vẫy tay ra hiệu với ba người kia.

Mộ Hàn Vũ ở gần nhất nên đứng bên cạnh Ngạo Vũ Băng chờ Ngạo Thiên Khải và Ngạo Thiên Hoành. Nhìn thấy ba người đứng trước mặt mình rồi thì Ngạo Vũ Băng nhẹ giọng giả thích.

“Bây giờ em sẽ phủ lên người chúng ta một số các và đất, mọi người nhắm mắt lại nhé. Sẽ nhanh thôi những người ngoài cửa sẽ tràn vào đây, chúng ta có lẽ quá sạch sẽ đối với họ, tốt nhất nên ngụy trang một chút.”

Ba người im lặng nhắm mắt lại, không ai thắc mắc hay ý kiến gì hết, Ngạo Vũ Băng thấy vậy cũng bắt đầu công việc, lấy từng nắm cát rắc lên đầu và nhét vào quần áo của từng người, nhưng tới phiên Mộ Hàn Vũ thì bị Ngạo Thiên Khải và Ngạo Thiên Hoành hung hăng trừng một cái. Ngạo Vũ Băng vô tội nhún vai, đưa túi cát cho Ngạo Thiên Hoành.

Mộ Hàn Vũ vô tội bị Ngạo Thiên Hoành trút giận rắc hết cả túi cát lên người, do Mộ Hàn Vũ bị cát làm ngứa mũi nên ách xì một cái, Ngạo Thiên Hoành nhanh chóng quăng một ít cát vào, Tiểu Vũ của chúng ta thật đáng thương. Mộ Hàn Vũ tức giận rủa thầm. “Chết tiệt!” Ngạo Thiên Khải vừa vặn nghe được dùng thanh kiếm gõ đầu Mộ Hàn Vũ một cái cốc làm cậu ta đau đến phát khóc, ôm lấy đầu la nhỏ.

Đúng lúc này tiếng bước chân từ dưới lầu truyền lên, bốn người nhanh chóng mang ba lô chạy lên tầng bốn, đây cũng là tầng cao nhất của siêu thị - khu bán thiết bị gia dụng.

Những người ở tầng dưới chạy lên vừa vặn nhìn thấy được bốn người lên cầu thang đi tầng bốn, một người vội la lên. “Nhìn kìa! Có người!” – Một vài người cũng quay sang nhìn rồi quay mặt đi thu thập thức ăn, dù sao bây giờ nên lấy thức ăn trước, chuyện mấy người kia tính sau đi.

Bốn người đi lên tầng bốn thì nhanh chóng tìm kiếm một số vật dụng sử dụng bằng ánh sáng mặt trời, Ngạo Vũ Băng nhanh chóng thu lấy rồi quay xuống lầu ba. Chưa bước được vài bước thì chợt nghe phía trước tiếng bước chân trở nên hỗn loạn, mọi người la toáng lên, bốn người dừng chân lại, nép vào góc tường xem tình hình.

Một số tang thi đã tràn vào lầu ba, trong đó có một số tang thi đã tiến hóa mang theo dị năng, năng lực thì ngang bằng nhưng số lượng lại áp đảo. Dù con người có dị năng thì khi chiến dấu với lượng lớn tang thi bình thường cũng rất chật vật huống chi bây giờ họ cũng chỉ mới thích ứng với việc mình có dị năng, vận dụng và phát huy ra sao họ đều chưa biết. Tang thi lại sống nhờ bản năng, việc vận dụng dị năng cứ như sông đổ biển, thuận lợi không cần hỏi.

Ước chừng có khoảng sáu dị năng giả ở tầng ba còn tang thi lên đến con số một trăm, trong đó có khoảng tám con tang thi có dị năng. Tình hình có vẻ là nghiên về phía tang thi nhưng bốn người không ai dự định nhảy ra làm thánh mẫu cứu con người, dù sao thì thánh mẫu đều chết sớm, họ không dại dột như vậy.

Trong đám người có một nam nhân mặc quân dụng màu xanh hét lớn, “giết” – những người sống sót bắt đầu tấn công về phía tang thi, hầu như vũ khí của mọi người đều rất thô sơ: búa, rìu, ba ton, mã tấu thậm chí chỉ là một ống sắt móp méo không biết đã giết bao nhiêu tang thi. Tang thi và người sống sót bắt đầu một trận quyết chiến.

Ngạo Vũ Băng nhìn thấy trận chiến đã bắt đầu thì nhíu mày nói nhỏ: “Tình hình không tốt, chúng ta nên giúp họ, nếu như họ chết hết thì chúng ta sẽ gặp phiền phức.” Đúng vậy, nếu lúc này họ gia nhập giúp những người còn sống sót thì tình hình sẽ khả quan hơn, tiêu diệt đám tang thi này sẽ giảm bớt phần nào gánh nặng. Còn nếu chờ đến khi những người sống sót thật sự không cầm cự được nữa thì sẽ rất phiền phức, số lượng tang thi sẽ khá đông.

Ngạo Thiên Khải Ngạo Thiên Hoành và Mộ Hàn Vũ nhanh chóng gật đầu rồi tham gia vào trận chiến. Ba người con trai thì dùng kiếm, Ngạo Vũ Băng thì dùng roi, họ sẽ không để lộ ra dị năng, tốt nhất nên giữ lại cái gì đó làm vốn luyến phòng trường hợp bất ngờ.

Những người sống sót đều nhìn thấy bốn người bên ngoài vòng vây tham chiến, một phần ba tang thi bị dẫn dụ qua bên đó, họ cũng nhẹ bớt, nhưng lúc này không phải là lúc cảm ơn. Tất cả mọi người đều ra sức chém giết, khoảng mười lăm phút sau thì số lượng tang thi giảm thấy rõ. Nhiều người có thân thủ tốt cũng nhanh chóng giúp đỡ dị năng giả vây công tang thi tiến hóa.

Bốn người Ngạo Vũ Băng cũng không tính nhảy vào giúp đỡ, tiếp tục chiến đấu với tang thi bình thường, ra tay chuẩn xác một đao, một kiếm, một roi đứt cổ. Tiếng người la hét đau đớn, tiếng rít gào của tang thi, tiếng các bộ phận rơi xuống đất, tiếng đẫm đạp lên nhau, tiếng xé xác kết hợp với nhau vang lên bản nhạc của địa ngục, địa ngục đẫm máu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.