Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Chương 13: Chương 13: Ngục ngã




Ropez là một cô gái gốc ý. Cô sở hữu một màu mắt xanh nước biển dịu mát, mái tóc tơ màu bạch kim mượt mà chạm gáy. Chính xác cô là người mẫu cho tạp chí thời trang của NewYork- tờ Poise, thân hình đầy đặn và không cần chỉnh thêm một chỗ nào. Đó là người con gái của Ken.

Lọt vào đôi mắt của Ken thật không dễ dàng chút nào, đó hẳn phải là một người cơ hội và theo chủ nghĩa hoàn hào. Cô cũng vừa bằng đúng tuổi của ông chủ này, vì ông ta chỉ chọn người trên 18 tuổi. Nhưng xét về dung nhan, có thể cô hơn rất nhiều người, nhưng để xứng với Ken thì vẫn chưa được. Hắn là khuôn mẫu của tạo hóa.

Cũng là may mắn cho cô nàng vì trong số 40 người đẹp, cô có phần tài trí hơn. Ken không chỉ chọn sắc, mà hắn còn đòi hỏi cả đầu óc.

Arrow thì khác hẳn với anh trai, hắn không thích con gái. Hầu hết nhân viên phục vụ cho hắn đều là nam giới, vì theo hắn: phụ nữ chỉ làm rắc rối con đường của người đàn ông.

--

Ken đang nhìn vào đôi giày ánh bạc. Cái giầy hôm trước cậu đã dùng để giẫm lên bánh kem của con nhóc.

Cũng y như cái nơ màu xanh hôm nào, đây là quà của mẹ hắn. Hắn ghét bà ta.

- Anh đang làm gì vậy?- Ropez ngả lòng vào chiếc ghế của Ken đang ngồi. Nhanh chống Ken đã đẩy cô ả ra. Chẳng hợp đôi chút nào, hắn nghĩ, vì ngay cả chiều cao cô nàng đã ngang ngửa với hắn rồi.

- Đôi giầy đó trị giá 5 nghìn Bảng!?!- cô gái sành điệu này thông minh khi nhận ra rằng, nếu hắn không thích thì không nên đụng vào, cô nằm dài trên chiếc ghế sa lông.

- Tới mức đó sao?- Ken thừa biết giá trị của nó, nhưng thứ hắn muốn không phải chỉ có thế.

- Có khi còn hơn đó!- Cô nàng tạo dáng để làn nước hoa lilac nhẹ nhàng bung tỏa căn phòng.

Ken đứng dậy và đi luôn.

Cô nàng có chút tức tối vì không được đáp lại.



- Em phải mang li nước này vào phòng sao?- Moon lưỡng lự, mấy hôm nay em được chuyển vào làm người giúp việc ở “tổng hành dinh” của “Sếp lớn”.

- Cô chủ yêu câu mà! Cố lên em!- có vẻ như Moon chiếm được lòng yêu mến của mấy người làm giúp việc ở đây, họ đều thương cảm cho số phận của đứa trẻ mồ côi.

Moon hít một hơi dài rồi dũng cảm bê ba li cà phê vào phòng.

Cánh cửa mở ra. Đây là một căn phòng rộng lớn, chưa bao giờ em được đặt chân tới nơi sang trọng này. Nó nguy nga tráng lệ như cung điện vậy, chiếc lò sưởi giả cổ trang nhã nghi ngút khói, cái cảm giác ấm áp tới vô cùng. Nhưng ba con người ngồi trong đó, khuôn mặt không có chút biểu cảm.

Là Arrow, Ken, và Ropez.

Đôi mắt Arrow mở ra khi có cảm giác ai đó nhìn chằm chằm vào mình.

Moon cúi gằm mặt lại ngay, con tim em co thắt, từng nhịp đập dữ dội, khiến tất cả đều phải nhận ra sự tồn tại của nó.

Chính xác là 6 năm, em chưa nhìn thấy con quỷ ác độc đó.

- Làm gì thế?- Ropez cắt ngang dòng suy nghĩ của Moon.

- Dạ!- Moon run rẩy cánh tay, nước từ ly cà phê ban đầu lăn tăn, rồi sóng sánh. Em hướng chiếc cốc về phía Arrow.

Sai mất rồi, người ta dậy em phải dâng ly cho “sếp lớn” trước, rồi mới tới “sếp bé”, tiếp theo mới là người khác. Nhưng lúc này em chẳng nghĩ được gì hơn. Em sợ ai hơn thì em phải dâng ly trước.

Arrow khá bất ngờ trước sự xuất hiện của con bé. Đến tận bây giờ nó vẫn còn sống được ư? Thế mà thời gian qua hắn cứ ngỡ con bé bị nổ banh xác dưới những trò chơi ác độc của Ken rồi cơ. Hắn nhận ra cái núm đồng tiền quen thuộc của con bé. Nhờ đó mà hắn mới nhận ra nó là con của kẻ gián điệp hắn giết từ lâu, và cho con bé về Devils.4 hồi trước. Trông con bé nhanh nhẹn hơn ngày xưa nhiều. Ngạc nhiên hơn khi mà con bé lại to gan dám mời trà hắn trước.

- Có biết thứ tự ở đây không?- Arrow lên tiếng.

Moon giật thoát tim khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc đó. “Bế nó đi!”- đây là câu nói mà Moon đã khắc sâu tận ruột gan mình. Cái giọng không có chút tình người, độc ác hơn cả thú dữ. Ly nước sánh ra, rồi tuột khỏi tay, nó rơi tự do, và…

- Choang!- Nước từ ly vung ***, tóe vào bộ Vét của Arrow. Mùi cà phê, màu nâu đen.

Moon nhớ, mẹ em hôm đấy cũng mặc một chiếc áo màu trắng như người ngồi đây. Những giọt cà phê lan ra áo người đó, nhưng không hề rớt vào người em, dù chỉ một giọt bé xíu…

Máu và cà phê, đều đặc sệt như nhau, đều làm ố tấm vải trắng tinh.

Sức nóng từ ly cà phê vừa với pha làm Arrow rùng mình,

Choáng váng, em như con chim mất phương hướng vậy,…

Nhưng rồi, ý thức đã trở lại với em. Em phải bình tĩnh, thật bình tĩnh, không thì em sẽ không thể hình dung được hình phạt của bản thân mình…

Ropez ra vẻ quan tâm đến Arrow, dù sao muốn được lòng Ken, cô phải được sự đồng thuận của những người xung quanh, đặc biệt là Arrow, vì trọng lượng trong lời nói của Arrow hơn hẳn những người cô đặt mối quan hệ để tiến thân xa như vậy.

Moon đặt đĩa xuống bàn, rồi tiếp giấy cho Ropez để cô lau dùm Arrow.

Nhưng Ropez đâu có biết rằng, Arrow ghét nhất những người chạm vào người mình. Hắn đẩy cô ả ra, dẫu biết làm như thế là thất lễ với đàn anh. Arrow giật mạnh cuộn giấy từ tay Moon, hắn tự lau.

Hắn quay sang nhìn Moon, có vẻ đang suy nghĩ cho hình phạt con nhóc này, nhưng ánh mắt của con bé đáng thương quá, hắn không thể chạm vào…Dẫu biết phải thật bình tĩnh, dẫu là phải tỏ ra như một chú cún con, làm sai ý chủ, xin tội bằng cách sửa lại lỗi lầm,… nhưng sao đối với Moon khó quá, em không thể giả tạo, cũng không thể sửa sai, em biết làm gì đây,… có khi nào em có thể làm cho con quỷ ấy tức giận, đến nỗi mà ban cho em một phát súng…duy nhất!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.