Người Bạn Gái Mà Tôi Không Thể Yêu

Chương 15: Chương 15: Sổ tay bạn trai cũ




Buổi tối ngày hôm đó, Trì Tín mơ một giấc mộng, mơ thấy Tưởng Viện trở về tìm hắn, nói muốn quay lại với hắn. Trì Tín đặc biệt vui vẻ, liền tỉnh, sau đó hoàn toàn hết buồn ngủ, trợn mắt thẳng đến hừng đông.

Đồng dạng mất ngủ còn có Đinh Tiểu Nhu. Nghĩ chẳng những không đòi lại được tiền, lại còn phải đền cho đối phương một cái điện thoại Iphone, tim nàng liền đau nhói. Phòng bên cạnh, cậu của nàng cũng không ngủ, từ bên trong ẩn ẩn truyền ra tiếng ca u oán của bài “ Bình minh đừng tới”, như khóc như tố, Nhiếp Tiểu Thiện trốn vào tháp vàng, Ninh Thải Thần cùng nàng chia tay, giục ngựa rồi đi trước khi bình minh đến…… Đỗ Lệ Minh nhìn màn hình máy tính, đôi mắt ươn ướt.

Hôm sau, Đinh Tiểu Nhu với hai quầng thâm mắt trên mặt đi vào cửa hàng ở phía tây kia.

Có loại người, trời sinh liền có thể chất xui xẻo khác biệt. Tỷ như, ngươi không gội đầu, tóc mái bóng mỡ đến giống như mấy cái lông mày to bự dán ở trên trán, khi ngươi ra cửa chắc chắn sẽ đột nhiên phải tham gia một sự kiện quan trọng; lại tỷ như, ngươi đứng ở ven đường gọi xe, mới vừa đốt một điếu thuốc, xe liền tới rồi.

Đinh Tiểu Nhu liền là điển hình của loại người này, lúc nàng chạy tới, trong thang máy đang đứng đầy người.

Nàng nhanh chóng phát hiện Trịnh Trạch ở trong đám người.

Người nam sinh cao to này và Đinh Tiểu Nhu vào công ty cùng một thời điểm, công tác ở bộ phận tiêu thụ. Hôm nay đến bên này, có lẽ là tới kiểm tra hàng tồn kho.

Đinh Tiểu Nhu nhanh chóng hướng đối phương phất tay, Trịnh Trạch cũng cười, hướng nàng phất tay.

Đinh Tiểu Nhu vội vàng nhắc nhở, “Cái nút!”

Trịnh Trạch gật đầu, vươn cánh tay vượt qua người đứng trước, lễ phép khách khí mà nói “Phiền toái, xin tránh một chút ạ”, sau đó trực tiếp ấn nút đóng cửa.

Thang máy từ từ khép lại, Trịnh Trạch cười xấu xa cùng nàng vẫy vẫy tay.

Đinh Tiểu Nhu bực bội nghiến răng nghiến lợi.

Nửa giờ sau, lúc Đinh Tiểu Nhu đang làm việc ở mặt tiền cửa hàng, nàng phát hiện số đo quần áo của một người mẫu không đúng và quyết định đi nhà kho đổi một bộ.

Nhà kho có chút hẹp dài, Đinh Tiểu Nhu vừa mới chuẩn bị tìm kiếm, liền nghe được cửa nhà kho đẩy ra.

Trịnh Trạch cùng hai nữ đồng nghiệp đi tới.

Đinh Tiểu Nhu vừa muốn ra chào hỏi, liền nghe được một người, tạm gọi là Giáp, nói, “Các ngươi đã nghe nói chuyện ngày hôm qua Lucy bị Đinh Tiểu Nhu dẫm nát di động không?”

Người khác-Ất, tiếp lời: “Nghe nói, Đinh Tiểu Nhu muốn cướp lại Vương Đặc, gửi tin nhắn cho đối phương, không nghĩ tới di động lại bị Lucy cầm.”

Giáp tiếp theo lại nói, “Sau lại vì dỗ Lucy vui vẻ, Vương Đặc ngay lúc đó liền xóa số di động của Đinh Tiểu Nhu cùng WeChat.”

Thấy Trịnh Trạch không nói chuyện, Ất hỏi, “Trịnh Trạch, ngươi không biết sao?”

Trịnh Trạch nhìn hai người, “Ta có một người bạn cmn liền 30 đã thẳng cẳng.”

“Chuyện gì xảy ra a?” Hai người đều tò mò.

Trịnh Trạch vẻ mặt nghiêm túc, “Bởi vì nàng đặc biệt thích tám chuyện.”

Hai người đều hiểu được, “Hứ”một tiếng, đối với Trịnh Trạch mắt trợn trắng.

Đinh Tiểu Nhu liền tránh ở mặt sau một đống quần áo, cuộc đối thoại của mấy người kia đều bị nàng nghe thấy. Trịnh Trạch lơ đãng liếc mắt một cái, vừa lúc thấy được Đinh Tiểu Nhu trong góc, ánh mắt Đinh Tiểu Nhu cuống quít tránh né.

Đồng nghiệp Giáp hướng đống quần áo này đi tới, Trịnh Trạch vội vàng đón nhận, đoạt lấy bảng thống kê từ trong tay nàng, “Bên này quần áo nhãn hiệu lộn xộn, để ta thẩm tra đối chiếu là được.”

“Được rồi, vậy giao cho ngươi.” Đồng nghiệp Giáp đi sang bên kia.

Trịnh Trạch đi tới, lại ở trước giá quần áo mà Đinh Tiểu Nhu trốn treo lên hai kiện quần áo, đem nàng che đậy càng thêm kín mít.

Trịnh Trạch cùng đồng nghiệp đi rồi, Đinh Tiểu Nhu vô lực mà ngồi xổm xuống.

Nàng muốn biết đồng nghiệp Giáp nói có phải hay không đang nói thật, lại nghĩ lại, Vương Đặc có xóa hay không xóa phương thức liên lạc với mình thì có cái gì khác nhau đâu?

Ở dưới ánh sáng tối tăm, Đinh Tiểu Nhu rốt cuộc vẫn là không nhịn xuống, nàng ở trên WeChat kiểm tra lại cậu nàng trước kia gửi tới một đoạn tin nhắn: [[Ta đang thí nghiệm gửi tin nhắn nhóm, gửi tin nhắn này đi, có thể nhận biết được có những ai đã lặng lẽ hủy kết bạn với mình, nếu có quấy rầy đến, xin thứ lỗi.]]

Đinh Tiểu Nhu quyết định copy đoạn tin nhắn đó gửi Vương Đặc, đối phương nếu nhận được, cho dù là bị Lucy nhìn đến, cũng không thể nói cái gì, bởi vì là gửi toàn bộ cả nhóm, không phải nhằm vào một mình hắn.

Đinh Tiểu Nhu bấm gửi.

Gửi đi thất bại.

WeChat hiện thông báo: [[Ngươi cùng đối phương còn chưa kết bạn.]]

Đinh Tiểu Nhu chỉ cảm thấy trong lòng một trận đau đớn.

Lại đối xử với ta thêm vài lần như vậy đi, Vương Đặc, nhiều đến mức nào đó, ta sẽ không cảm thấy đau như vậy, ta liền sẽ tốt.

Trì Tín là ở tiệm rửa xe phát hiện quyển vở kia.

Lúc ấy, hắn mở cốp xe ra, chuẩn bị lấy một tấm vải lau xe, liền thấy một quyển bút kí bọc nỉ nằm ở bên trong.

Trì Tín toát ra suy nghĩ đầu tiên, đây là của Tưởng Viện.

Hắn cầm lấy tới, lật xem.

Chủ nhân cuốn sổ đem những người từng là bạn trai của mình đánh số, tên họ, nơi sinh cùng phương thức liên lạc của mỗi người đều viết rõ ràng, càng đáng lưu ý chính là mặt trên còn viết đại khái quá trình yêu đương cùng với nguyên nhân chia tay. Quá trình yêu đương không giống nhau, nguyên nhân chia tay nguyên nhân lại hầu như tương đồng: Các bạn trai bởi vì đủ loại nguyên nhân chủ động đưa ra lời chia tay.

Ở trên hàng tin tức cuối cùng của mỗi cái bạn trai, đều không ngoại lệ viết: Tìm được tình yêu của cuộc đời, thực hạnh phúc.

Khi Trì Tín lật tới nội dung liên quan tới bạn trai thứ 30- Vương Đặc, hắn không thể nhịn cười, thập phần xác định chủ nhân của quyển sổ này chính là Đinh Tiểu Nhu.

Trì Tín lập tức cùng cửa hàng sửa chữa xe liên lạc, quả nhiên, bên kia nói cho hắn biết, quyển sổ này liền ở trên nắp xe lúc xe xảy ra tai nạn, nhân viên công tác tưởng là đồ của Trì Tín, liền đặt ở cốp xe.

Trì Tín cân nhắc, có lẽ là sau khi đâm xe, đồ đạc của Đinh Tiểu Nhu rơi rụng đầy đất, trong lúc hoảng loạn, quyển sổ này rơi xuống xe Trì Tín.

Nhân vật, sự kiện nhìn qua đều thực chân thật, phương thức liên lạc đều có. Trì Tín lại nghĩ tới lời nói ngày hôm đó của Đinh Tiểu Nhu ở quán cà phê, trong lòng không khỏi nói thầm:Thấy thế nào đều không giống như là nàng đang nói dối.

Cuối cùng, Trì Tín tùy ý lật đến số điện thoại của một cái bạn trai cũ, gọi qua. Đương nhiên, hắn che giấu thân phận, chỉ giả vờ như cuộc gọi chăm sóc khách hàng. Trong cuộc nói chuyện, Trì Tín biết được đối phương hiện tại cảm tình ổn định, ở bên người mà hắn yêu nhất.

Trì Tín lại gọi một số khác, được đến câu trả lời đồng dạng: Hiện tại hắn đang sống cùng người hắn yêu nhất, thực hạnh phúc.

Trì Tín lại gọi them vài số nữa, đều không ngoại lệ, đều có người yêu.

Trì Tín quyết định gọi thêm một lần cuối, điện thoại chuyển được, là một phụ nữ, đối phương cất tiếng: “Xin chào, ta là vợ hắn, một bên truyền đến tiếng hài tử ê ê a a. Chỉ một câu đơn giản là có thể biết đối phương có một gia đình ân ái hòa thuận.

Trên thế giới có sự tình trùng hợp như vậy sao? Phàm là cùng nàng từng yêu đương, sau khi chia tay liền sẽ nhanh chóng tìm được hạnh phúc?

Trì Tín quyết định cùng Đinh Tiểu Nhu nói chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.