Người Đàn Ông Kiên Cường

Chương 1: Chương 1




Tháng sáu, thời tiết tốt sáng sủa một vạn dặm không có bóng mây, giai đoạn thích hợp nhất đón lấy cuộc sống mới, nhưng đối với Ngải Dĩ Ưu mà nói, an bài của cha mẹ lại không phải là ý muốn của cô.

"Tại sao muốn con đi xem mắt?" Cô chu môi đỏ mọng, đem trọn thân thể núp ở ghế sa lon bằng da thật."Con cũng vừa mới tốt nghiệp."

"Cũng là bởi vì con đã tốt nghiệp đại học, cha mới giúp con tìm đối tượng." Cha của Ngải Dĩ Ưu say mê cuồng nhiệt lấy ra một chồng tư liệu, bên trong đều là tài liệu cặn kẽ của thế hệ giàu có tung hoành thương trường.

"Người khác là tốt nghiệp tìm việc làm, con là tốt nghiệp liền tìm chồng sao?" Ngải Dĩ Ưu há hốc mồm mà nhìn chồng tài liệu trên bàn, bất mãn kháng nghị, "Con không muốn, con không cần sớm như vậy lại lập gia đình đâu."

Không biết vì sao a, từ nhỏ đến bây giờ, cô chưa từng có nói qua chuyện yêu đương, mặc dù không thiếu người đối với nàng bày tỏ tình cảm hoặc triển khai theo đuổi, cũng đều chỉ duy trì mấy ngày liền không bệnh mà biến mất, nếu không chính là sẽ không còn được gặp lại người theo đuổi kia.

Thật vất vả lắm mới tốt nghiệp đại học, cô khát vọng bước vào xã hội biết càng nhiều người, một ngày kia có thể gặp gỡ bạch mã hoàng tử trong cuộc đời mình, sau đó nói một chuyện tình yêu oanh oanh liệt liệt, ngọt ngọt ngào ngào, hai người sống chết hứa hẹn hạnh phúc đi vào lễ đường.

Đây là mơ ước mong đợi đã lâu của cô, nhưng cha lại nhiều lần dùng tài liệu xem mắt hung hăng đánh nát mộng đẹp của cô!

"Dĩ Ưu à, cha là vì tốt cho ngươi nha." Ngải phụ dùng một đôi mắt tràn đầy nước mắt nhìn bảo bối duy nhất của ông. "Cha cũng không muốn con gả đi, nhưng là trừ lập gia đình, cha không biết con còn có thể làm cái gì. . . . . ."

Ngải Dĩ Ưu đứa bé là Ngải phụ kết hôn tám năm sau mới sinh ra được, cho nên đối với cô mức độ thương yêu đã đến điên cuồng, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là cô muốn, Ngải phụ tuyệt đối không nói hai lời dùng tất cả biện pháp lấy được cho cô.

Chẳng hạn như, mười mấy năm trước, gần tám tuổi tiểu Dĩ Ưu cùng ba mẹ đến nước Mĩ chơi, ăn được kem địa phương vô cùng nổi tiếng thì chỉ là một câu nói ngây thơ của đứa trẻ tám tuổi—

"Thật hy vọng ngày ngày cũng có thể ăn được kem ngon như vậy."

Trở lại Đài Loan, không bao lâu ngày ngày đều thật sự được ăn món kem ngon đó, bởi vì Ngải phụ vì cô, sử dụng tất cả vốn liếng rốt cuộc giành được quyền đại lý duy nhất của nhãn hiệu kem đó ở Đài Loan.

Mà tình huống giống nhau không ngừng diễn ra, Ngải phụ lấy được quyền đại lý quần áo hàng hiệu của trẻ em, bản quyền tiểu thuyết ngoại văn, tóm lại chỉ cần là thứ con gái coi trọng, ông nhất định sẽ làm cho cô ở Đài Loan cũng hưởng thụ được, cũng vì vậy trong vô hình trừ việc kinh doanh "Ngành giấy Ngải thị" phồn thịnh, ở lĩnh vực nghề tay trái cũng kiếm được một khoản lớn, vì vậy ông cho là con gái chính là Nữ Thần May Mắn của mình, càng thêm yêu thương vô cùng.

Ngành giấy Ngải thị bản thân đã là chủ đạo của ngành giấy, không chỉ chế tạo nhiều chủng loại giấy tờ sách vở, còn có các loại thùng giấy đóng gói, công nghệ dùng giấy đặc biệt, thậm chí là các loại khăn giấy vệ sinh thường dùng trong cuộc sống, ngành giấy Ngải thị chiếm tỷ số cực kì cao, hoàn cảnh giàu có như vậy khiến Ngải Dĩ Ưu từ khi sinh ra liền trải qua cuộc sống không buồn không lo cho tới bây giờ.

"Đương nhiên là công việc, con muốn đi ra ngoài làm việc, không cần xem mắt, muốn tự do yêu đương đó." Ngải Dĩ Ưu ngây thơ cười nói.

"Công việc? Tự do yêu đương?" Nhìn mặt vui vẻ, bộ mặt mong đợi con gái, Ngải phụ thật sự rất không muốn đánh bể khuôn mặt tươi cười khả ái của con gái, nhưng lại không thể không làm như thế. "Không thể nào!" Như đinh chém sắt.

"Tại sao?" Cô kinh ngạc trước sự từ chối của cha mình."Tại sao không thể?"

"Bên ngoài có rất nhiều người xấu, con sẽ bị lừa gạt, cha làm sao có thể để cho con đi ra ngoài bị lừa." Ngải phụ nghiêm mặt, hoàn toàn không thối lui.

"Con làm sao có thể dễ dàng bị lừa như vậy, cha người cũng quá khoa trương rồi." Cô biết mình từ nhỏ được bảo hộ đến lớn, nhưng bây giờ cũng là lúc cô nên rời khỏi lồng chim này rồi.

Con gái đơn thuần như vậy rất dễ bị gạt nha. . . . . . Ngải phụ trong lòng trầm trọng thở dài.

"Dĩ Ưu, nghe lời cha đi, đi xem mắt đi." Ngải mẫu cầm một dĩa trái cây đi tới, gia nhập cuộc đối thoại của bọn họ.

"Mẹ! Làm sao người cũng giống như cha vậy." Ngải Dĩ Ưu chu đôi môi đỏ mọng, không phục lẩm bẩm. "Con không muốn xem mắt..., con muốn tự do yêu đương."

Vợ chồng Ngải lão gia nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng lắc đầu, "Không thể nào, con ngoan ngoãn chuẩn bị xem mắt thôi."

"Tại sao?" Cô không dám tin nhìn cha mẹ yêu thương mình từ nhỏ, không hiểu bọn họ là cái gì không muốn để ý đến ý nguyện của cô, ép buộc cô xem mắt kết hôn.

Ngải mẫu nghe vậy hơi trách cứ nhìn chằm chằm chồng mình, mà người sau thì bị ánh mắt trách cứ này nhìn chăm chú sắp không đất dung thân.

"Chúng ta cũng là vì tốt cho con, cho nên con chọn một người con thích, thứ bảy này gặp mặt." Ngải phụ cố ý ho hai tiếng, che giấu cảm giác tội ác càng ngày càng mãnh liệt trong lòng.

Nói đơn giản, là vì tránh khỏi con gái bảo bối thiên chân vô tà bị người xấu lừa, bọn họ mới quyết định trước giúp nàng tìm một đối tượng tốt an toàn.

"Đừng!" Cô khổ sở nhíu mày, cha mẹ chưa bao giờ bức bách cô, lần này tại sao muốn ép buộc cô như vậy.

"Vậy thì chúng ta giúp con chọn thôi." Ngải phụ cố nén không đi an ủi con gái bảo bối, nghiêm mặt nhìn tài liệu của những đối tượng ông lựa chọn kĩ càng. "Dù sao thứ bảy này con ăn mặc thật xinh đẹp có mặt là tốt rồi."

". . . . . ." Lần đầu tiên bị cha mẹ bức đến khóc lên, cô không nói một câu chạy về phòng của mình.

"Dĩ Ưu. . . . . ." Ngải phụ nhìn bóng dáng con gái, bộ dáng tức cười sắp khóc lên.

"Đủ rồi, cũng không thử nghĩ xem là ai sinh ra con, mau chọn một người đàn ông tốt bảo vệ Dĩ Ưu cả đời thôi." Ngải mẫu tức giận tuôn ra một tràng lời nói phía sau.

Con gái ngây thơ đơn thuần căn bản không cách nào sinh tồn ở cái xã hội máu lạnh này, mà tính nét này hết thảy người khởi xướng chính là ông chồng đối với cô cưng chiều quá độ, bảo vệ quá nghiêm mật.

"Vợ ơi. . . . . ." Vẻ mặt ông vẫn đưa đám như cũ, chỉ là hồi tưởng dáng vẻ khổ sở của con gái, giống như làm cho tim của ông như muốn bể.

"Ngoan, mau chọn thôi." Ngải mẫu bất đắc dĩ thở dài, giống như sờ Tiểu Bái vậy sờ sờ đầu chồng, chỉ có thể ở trong lòng kết luận không tiếng động —

Người tạo nghiệp người tự gánh nha.

Nằm ở trung tâm thành phố giá đất cao nhất, đang xây dựng một số tòa cao ốc thương mại, mà trong đó cao vót nhất, mặt ngoài khí phái nhất chính là tòa cao ốc khổng lồ của “Tập đoàn Kình Thiên”, công ty giao thiệp với tất cả lĩnh vực kinh doanh, xếp hạng trong 500 doanh nghiệp danh tiếng trên toàn cầu.

Ở tầng lầu cao nhất là phòng làm việc của Chủ tịch cùng với Tổng giám đốc, mà trong phòng làm việc của tổng giám đốc người đàn ông tuấn tú, chải đầu bóng loáng cũng không có một chút gì già nua ngồi ngay chính giữa phòng, nhìn không ra vẻ mặt háo hức của tuấn nam, anh cẩn thận phê duyệt chồng công văn chất cao như núi trước mặt.

"Tổng giám đốc, đây là bản fax khẩn của chủ tịch từ khách sạn Hawai gửi đến." Trợ lý Lâm Tuấn Nam chạy đến đem tài liệu đưa lên.

Tiền Thiên Dương nhận lấy nhìn không tới mười giây, ngay sau đó mặt không đổi sắc đem bản fax vò thành một cục ném qua một bên, tiếp tục phê duyệt công văn.

Đứng ở một bên Lâm Tuấn Nam thấy thế, tò mò đem trên đất giấy nhặt lên, rải phẳng liếc mắt nhìn, không tiếng động cười toét miệng.

Phía trên là chữ viết cứng cáp của chủ tịch đại nhân—

Gửi cho con trai mặt lạnh xấu xa:

Nếu con còn nhận ta là cha, buổi tối thứ bảy phải đi ăn cơm cùng bảo bối đáng yêu của ông chủ ngành giấy Ngải thị, bởi vì ta đã giúp con đồng ý!

Con vĩnh viễn là ngọc thụ lâm phong của cha

"Muốn từ chối không?"

"Ừ." Tiền Thiên Dương lạnh nhạt lên tiếng đáp lại.

"Tôi biết rồi." Lâm Tuấn Nam cắn môi dưới, chỉ sợ mình sẽ tìm cái chết ở trước mặt tổng giám đốc liền cười to đi ra ngoài. Chủ tịch căn bản cố ý đùa bỡn con trai của mình nha, người đang ở Hawai vui đùa, chủ tịch đem toàn bộ công việc ném cho con trai coi như xong, bây giờ còn cư nhiên cầm máy điều khiển đường dài quản chuyện hôn nhân của tổng giám đốc.

"Nhưng tổng giám đốc muốn lấy lý do gì để khước từ, dù sao chủ tịch cũng đã đồng ý, phải nói thế nào mới không phá hư quan hệ hai nhà? Còn có phải giải thích với chủ tịch như thế nào?"

Lâm Tuấn Nam thay đổi sắc mặt đùa cợt bằng vẻ mặt ưu phiền nhìn chằm chằm tờ giấy nhăn nhúm trên tay.

"Dùng lý do không có thời gian đi? Trả lời đối phương như vậy sẽ làm cho chủ tịch tức chết; nói bị bệnh? Nhưng hết bệnh vẫn sẽ hẹn thời gian khác, dứt khoát thành thật mà nói là được rồi. . . . . . Thế nhưng như vậy tôi phải tìm đường thối lui rồi. . . . . ."

Tiền Thiên Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn trợ lý một tay gãi đầu một tay cầm tờ giấy chướng mắt kia.

"Tuấn Nam."

"Vâng" Lâm Tuấn Nam nhanh chóng câm miệng, cặp mắt nhìn chằm chằm tổng giám đốc chờ phân phó. Tùy thời lấy mệnh lệnh của tổng giám đốc là ưu tiên hàng đầu, đây chính là kiến thức cơ bản cần thiết cho trợ lý.

"Cúc Hiên phòng."

"À?" Anh sững sờ nhìn vẻ mặt lạnh lùng của tổng giám đốc.

Tiền Thiên Dương lạnh lùng nhìn anh ta, không tiếng động cảnh cáo: đừng làm cho tôi nói lần thứ hai.

Cúc Hiên phòng cũng chịu sự quản lí của tập đoàn Kình Thiên là một cửa hàng ăn kiểu Nhật cao cấp, nguyên liệu trong cửa hàng đều được đưa thẳng đến trong ngày, bởi vì hai chữ "Tươi ngon" là tôn chỉ của Cúc Hiên phòng.

"Oa, khó trách có tiền cũng không nhất định được đến ăn." Ngồi chồm hỗm trên Tatami ở phòng khách quý Ngải Dĩ Ưu đang tò mò nhìn đông sang tây quan sát hoàn cảnh xung quanh."Lại có vườn hoa và cây cầu nhỏ có nước chảy nữa." Một bên cửa trong phòng khách quý đang mở phanh, liếc mắt nhìn qua là thấy được vườn hoa kiến trúc kiểu Nhật phong nhã.

Cúc Hiên phòng vừa mới vọt lên không tới một năm là một nhà hàng không có thực đơn, món ăn của từng người sẽ phải trả giá 36 nghìn Đài tệ, nhưng khách hàng có tiền hưởng thụ cao nhất rất nhiều, cho nên Cúc Hiên phòng cũng không sợ không có khách hàng, hơn nữa tình hình là một ngày hạn chế phần ăn của 20 người, càng làm cho danh sách khách hàng đặt trước của Cúc Hiên phòng xếp hàng đến một năm sau rồi.

"Hôm nay thật may mắn, cha còn khóc tang nghiêm mặt nói anh ta không phải là người đầu tiên cùng mình ăn chung đấy." Cô buồn cười nhớ tới lúc vừa mới xuống xe, mặt cha như trái khổ qua, thật ra thì nhà bọn họ cũng có đặt trước, nhưng còn phải đợi thêm nửa năm đấy.

Cuối cùng Ngải Dĩ Ưu vẫn còn nghe lời tới tham dự bữa hẹn hò lần đầu tiên trong đời của cô.

"Người này chậm thật đó, cũng hơn mười phút còn chưa tới." Cô nhìn đồng hồ."Nhưng người Nhật Bản thật là lợi hại đó, có thể ngồi chồm hỗm ăn một bữa cơm, mình mới nhúc nhích chân liền bắt đầu tê cứng."

Cô nhích tới nhích lui muốn giảm đi cảm giác tê cứng ở chân.

"Ai, một chút ăn cơm phải làm thế nào đây?" Cô cau mày nhẹ nhàng xoa bắp chân của mình.

"Thật ngại quá." Ngoài cửa nữ phục vụ lễ độ mở miệng, trực tiếp mở cửa .

Ngải Dĩ Ưu vốn là muốn phải lập tức đứng lên nghênh đón đối tượng hẹn hò hôm nay, nhưng chân tê cứng lại làm cho cô chao đảo lui về phía sau, lúc cô sắp ngã, lại cảm thấy có lực cánh tay giữ chặt cô.

"Cảm ơn. . . . . ." Đầu cô vừa ngẩng lên đúng lúc nhìn thấy gương mặt tuấn tú đẹp trai vô cùng, thoáng chốc cả khuôn mặt đỏ bừng.

"Không có gì." Tiền Thiên Dương đỡ cô đứng dậy, liền lễ phép buông tay ra.

Cô không đáp lại trợn to đôi mắt sáng nhìn tuấn nam trước mặt. Kiểu tóc bảo thủ lại ở trên đầu anh lại có khuôn mẫu đẹp trai như vậy, chỉ là bị cặp mắt thâm thúy kia nhìn chằm chằm, cô cũng nhanh muốn hòa tan, hơn nữa lỗ mũi anh cao thẳng, môi cũng khẽ mím lại. . . . . . Căn bản là hình tượng của siêu cấp đại soái ca nha.

"Ngải tiểu thư, chào cô." Tiền Thiên Dương nhàn nhạt hỏi thăm.

Cô. . . . . . Tròn mười tám tuổi rồi sao?

Thế nào ánh mắt cùng vẻ mặt giống trẻ con như vậy?

Nếu không phải vì sự thanh tịnh bên tai, phòng ngừa lão đầu ở Hawai trở về lại ghé vào lỗ tai anh nói lảm nhảm, anh căn bản sẽ không đồng ý buổi hẹn hò hôm nay, cũng không cần giống như con khỉ mặc cho tiểu muội muội quan sát.

"Xin chào, Tiền tiên sinh." Cô căn bản cũng không xem qua tài liệu xem mắt, cho nên căn bản không biết gì đối tượng hẹn hò hôm nay có dáng dấp như thế nào, giờ phút này cô không khỏi nghĩ, đẹp trai như vậy bởi vì cái gì mà phải cần xem mắt đây?

Chẳng lẽ. . . . . . Anh có tật xấu hoặc bí mật gì không thể cho người khác biết sao?

Hai bên thăm hỏi lẫn nhau, Tiền Thiên Dương liền tự nhiên ngồi xuống, phân phó mang thức ăn lên.

"Vâng, xin ngài chờ chốc lát." Nữ phục vụ được huấn luyện nghiêm chỉnh lui ra khỏi phòng.

Giọng nói của nữ phục vụ khiến Ngải Dĩ Ưu lâm vào trầm tư hoàn hồn, lúc này mới phát hiện ra anh đã ngồi xếp bằng ở trước bàn rồi, cũng vội vàng ngồi chồm hỗm xuống.

"Chờ một chút thì dọn lên thức ăn rồi." Giọng nói của người đàn ông có từ tính vừa lạnh nhạt lại xa lánh.

Cô yên lặng ngồi chồm hỗm , trong lòng không khỏi lẩm bẩm, dáng dấp đẹp trai như vậy thái độ lại lạnh lùng như vậy, là bởi vì không thích cô hay là tính tình đã như vậy?

Chợt, một hồi chuông điện thoại di động vang lên, Tiền Thiên Dương không chút do dự lập tức nghe, ngay cả nói câu xin lỗi cũng không có.

Không có chuyện làm Ngải Dĩ Ưu không thể làm gì khác hơn là nhìn anh dò xét cẩn thận. Dù thế nào đi nữa anh cũng không có nhìn thấy cô một lần, anh chỉ lo nói điện thoại sẽ không phát hiện mới đúng.

Chỉ là, cô càng nhìn mặt càng đỏ. . . . . . Bả vai dày rộng khoác lên bộ âu phục vừa người, làm cho anh càng có khí phái người đàn ông thành thục, so với bạn học trai trong trường học khác biệt rất lớn đó!

Cô có thể nhìn thấy rõ lông mi dài nồng đậm của anh, môi mỏng khêu gợi đang khẽ cử động đóng mở, tay trái cầm điện thoại di động tay phải chống lên trán, tay của anh xem ra thật to, so với quả đấm nhỏ của cô, hình như có lực hơn nhiều.

Cô nhớ tới vừa nãy cánh tay của anh đỡ cô. . . . . . Trên mặt lại bỗng chốc nóng lên.

Tiền Thiên Dương nghe xong điện thoại vừa quay đầu lại, vừa đúng lúc chống lại tầm mắt của cô, muốn dùng lời nói lạnh nhạt trách cứ cô, nhìn chằm chằm người đàn ông xa lạ, không hợp lễ nghi thục nữ. Lúc này, nữ phục vụ lại vừa lúc đi vào mang thức ăn lên.

Mà lực chú ý của Ngải Dĩ Ưu cũng từ trên người anh chuyển sang một bàn tinh xảo giống như bức họa dự đoán trong đầu, giống như cô gái nhỏ, ánh mắt chiếu lấp lánh.

Nhìn lực chú ý của cô đã bị một bàn đầy thức ăn này hút đi, lời giảng dạy của anh đến bên miệng cũng chỉ có thể cứng rắn nuốt trở về.

Chờ món ăn lên một lượt xong, Ngải Dĩ Ưu lại một mực liếc trộm anh, Tiền Thiên Dương mắt lạnh nhìn cô. Rất rõ ràng, lần nữa cô liếc nhìn anh không phải bởi vì thân hình của anh mà bởi vì thức ăn trên bàn, cô gái nhỏ này đang đợi anh nói ba chữ "Mời thưởng thức" này.

Lần đầu gặp anh gặp phải người con gái chỉ muốn ăn này. . . . . . Cô, có được xem là con gái không?

Tuy mặc trên người bộ quần áo uyển ước, tao nhã, cũng có gương mặt ngây thơ, dù không nổi xinh đẹp động lòng người, nhưng cũng là cô gái xinh đẹp đơn thuần làm người khác hài lòng.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động quan sát con gái.

"Em. . . . . ." Anh vốn muốn hỏi nàng mấy tuổi, nhưng lời còn chưa nói hết chỉ thấy cô ngẩng đầu lên với vẻ mặt mong đợi nhìn anh.

"Có thể ăn thật sao?" Cặp mắt cô lóe ánh sáng, chờ được anh mở miệng cũng nóng nảy.

"Em. . . . . ." Trong thâm tâm kinh ngạc sự thẳng thắn của cô, có thể thấy được cô vô cùng khát vọng thức ăn trước mắt. . . . . . Thức ăn. "Mời thưởng thức."

Ngải Dĩ Ưu lập tức vui vẻ cầm đũa lên thưởng thức thức ăn ngon, hoàn toàn quên mất cảm giác ngồi chồm hỗm khó chịu.

Tiền Thiên Dương quan sát dáng vẻ ăn cơm của cô, mặc dù không đến nổi ăn như hổ đói, nhưng cũng không có cách thưởng thức y hệt giả tạo một hớp một hột cơm, cô là thật đang hưởng thụ thức ăn ngon.

Rõ ràng là một buổi hẹn hò, cũng không có người mở miệng nói chuyện, anh thong thả ung dung ăn, trong bữa tiệc đều nghe được đối phương phát ra tiếng than thở hơi nhỏ cùng với nụ cười khả ái.

Rốt cuộc, cô ăn no cũng thỏa mãn rồi.

"Ờ, tôi ăn quá nhiều rồi, no quá, nhưng ăn ngon thật!" Ngải Dĩ Ưu vuốt bụng, không nhúc nhích được.

Món ăn mặc dù còn dư lại một phần ba, nhưng anh tin tưởng cô là thật ăn không vô, bởi vì mấy món ăn này ngay cả một đấng mày râu như anh ăn xong phần của một người đều cảm thấy quá nhiều, huống chi một tiểu nha đầu như cô liền ăn hai phần ba số lượng.

"Nghỉ ngơi một chút đi." Anh gọi nữ phục vụ chờ đợi ngoài cửa dọn dẹp mặt bàn.

Cô lại nâng lên khuôn mặt tươi cười khả ái. "Cảm ơn anh chiêu đãi."

"Chút nữa còn có đậu đỏ ướp lạnh." Nhìn nụ cười lúm đồng tiền tràn đầy ánh mặt trời ấm áp của cô, Tiền Thiên Dương không khỏi dùng giọng nói dịu dàng nói với cô, đây là lần đầu tiên anh đối với con gái dịu dàng như thế.

"Thật" Khuôn mặt tươi cười y hệt ánh mặt trời lại càng chói mắt hơn.

"Em không phải là nói không ăn được nữa sao?" Sao lại hưng phấn như thế?

"Món điểm tâm ngọt chính là dạ dày khác nha."

Cô coi mình là bò sao? Có bốn dạ dày. Anh cảm thấy có chút buồn cười.

Thì ra là xem mắt cũng không khó khăn lắm! Ngải Dĩ Ưu không biết người đàn ông nghĩ cái gì, chỉ vui vẻ nghĩ tới, hai người xa lạ chào hỏi lẫn nhau sau đó liền bắt đầu ăn cơm, nếu như mỗi một lần đều có thức ăn ngon để ăn, cô cũng không phải bài xích việc xem mắt nữa.

"Em tròn mười tám tuổi rồi sao?" Nữ phục vụ một thanh đậu đỏ ướp lạnh đưa lên, cô gái nhỏ này liền mở lòng thật to múc một muỗng đưa vào trong miệng.

"Tôi 22 tuổi rồi, mới vừa tốt nghiệp đại học."

"Tốt nghiệp liền muốn lập gia đình." Không phải câu hỏi, là câu khẳng định đầy khinh thường.

Xem ra cô cũng giống với những người con gái khác, chỉ muốn tìm phiếu cơm dài hạn, làm người vợ rảnh rỗi không việc gì làm.

"Tôi mới không muốn đấy." Cô không có nghe ra sự khinh bỉ của anh, cau mày lắc đầu một cái, trong miệng còn cắn cái muỗng."Là ba mẹ tôi muốn tôi tới."

"Nếu không muốn, sao lại đến?" Thì ra là cô cũng là khẩu thị tâm phi. Tiền Thiên Dương lạnh lùng nhìn Ngải Dĩ Ưu đang vui mừng ăn điểm tâm.

"Bởi vì bọn họ hi vọng tôi tới a. Mặc dù vừa bắt đầu tôi cũng rất bài xích, nhưng sau khi trải qua tối nay, tôi nghĩ tôi về sau sẽ rất vui lòng, dù sao có thể ăn được thức ăn ngon chứ sao." Cô vui vẻ cười đến mắt đều híp lại.

"Thức ăn ngon?" Tiền Thiên Dương khẽ sửng sốt.

"Đúng vậy, như hôm nay như vậy thì rất tuyệt nha." Mặt cô hưng phấn mong đợi thức ăn ngon của lần xem mắt sau.

"Em biết xem mắt là cái gì không?" Những lời này của cô phá vỡ đánh giá lúc nãy của anh, nhìn Tiểu Thiếu Nữ giống như thiên chân vô tà trước mắt. Rốt cuộc cô có biết rõ tình hình không?

"Tôi biết rõ, chính là vì kết hôn." Cô để muỗng xuống liếm liếm đôi môi. Ăn ngon thật, nhưng giống như còn thiếu chút xíu vẫn chưa đã ghiền."Thật ra thì tôi không muốn xem mắt kết hôn, chỉ là nếu có thể vì vậy mà đi khắp nơi ăn thức ăn ngon, ngược lại tôi cảm thấy cũng không tệ lắm."

Ánh mắt của cô chăm chú nhìn cái ly đậu đỏ ướp lạnh chưa đụng tới kia.

"Em là nghĩ hết ăn lại uống?" Tiền Thiên Dương nhìn một cái cũng biết cô đang có ý đồ gì, mà anh khó được thân thiết đem đậu đỏ ướp lạnh đẩy về phía trước.

"Mới không phải." Vừa nghe lời của anh, vốn là muốn đưa tới cầm ly đậu đỏ, lập tức lại rụt tay lại. "Là ba mẹ tôi hi vọng tôi xem mắt, tôi không thể làm gì khác hơn, cũng không thể để cho bọn họ tức giận, nhưng tôi chỉ muốn yêu rồi kết hôn, cho nên có xem mắt một trăm lần đi nữa cũng không giống nhau? Nếu đã như vậy thì coi như là cuộc hành trình mỹ thực đi. . . . . . Như vậy ba mẹ tôi vui mừng, tôi cũng sẽ không quá khổ sở."

"Tôi là đối tượng hẹn hò thứ mấy rồi?" Nhìn cô gái đáng yêu trước mắt đang giùng giằng không biết có nên cầm ly đậu đỏ hay không, anh không hiểu nổi liển nổi lên lòng hiếu kỳ.

"Thứ nhất." Thật muốn ăn nha!

"Em thật tính toán xem mắt một trăm lần?" Nhìn cô vì một ly đậu đỏ ướp lạnh, vẻ mặt phong phú thỉnh thoảng khát vọng thỉnh thoảng cau mày, anh có loại hứng thú không nói ra được.

"Dĩ nhiên không muốn nha, nhưng mà tôi lại hết cách rồi, cha tôi không để cho tôi đi ra ngoài làm việc, còn phải xem mắt nhanh lên một chút gả ra ngoài. . . . . ." Nói xong, trên mặt dần dần nổi lên hai chữ bất đắc dĩ. "Cha tôi vẫn luôn rất thương tôi, tôi cho là ông sẽ không muốn tôi gả đi, trói tôi ở bên người cả đời, nhưng ai biết lại xảy ra chuyện như vậy."

"Tại sao?" Anh nhớ cô là con gái một của ông chủ ngành giấy Ngải thị mà.

"cha tôi nói sợ tôi bị lừa, thiệt là, ông là xem tôi như đứa trẻ ba tuổi vậy, tôi nào có đần như vậy, dù gì tôi cũng tốt nghiệp đại học, mặc dù không phải học học viện ngoại thương mà là ngành văn học nước ngoài..., nhưng cái này không có nghĩa là tôi không khôn khéo nha, có đúng hay không?"

Anh không biết cô có ngốc hay không, nhưng đích thực là vẻ mặt đơn thuần, trong lòng đang suy nghĩ gì lập tức liền viết ở trên mặt, cũng khó trách cha cô lo lắng.

"Mặc dù tôi không hiểu thế nào kinh doanh, nhưng là dù gì tôi cũng có thể người phiên dịch cận thân của cha, anh cũng chớ xem thường công ty của cha ta đó, nghe mẹ tôinói, chúng tôi cùng người ngoại quốc có quan hệ hợp tác, vậy có phải ngành tôi học có công dụng rồi không?”

"Thật sao?" Đối với nói lời ngoài nghề của tiểu nha đầu không hiểu thương trường như chiến trường, anh một chút hứng thú cũng không có, vẻ mặt vốn là vui vẻ nói chuyện không ngừng, từ từ trở nên có chút cứng ngắc vặn vẹo.

Theo tầm mắt của cô nhìn thấy trên bàn đậu đỏ ướp lạnh đã tan gần hết, anh cho là cô đang tiếc nuối món điểm tâm, liền tốt bụng đề nghị, "Giúp em kêu một phần?"

"Không, không cần." Trời ạ, ngồi chồm hỗm quá lâu, chân của cô bắt đầu đau đớn.

"Thân thể em không thoải mái sao?" Nhìn mặt của cô đã dần dần vặn vẹo, không nhịn được quan tâm hỏi.

"Không phải. . . . . ." Ngải Dĩ Ưu đau đến nói không ra lời.

"Em làm sao vậy? Muốn đi bệnh viện không?" Tiền Thiên Dương cau mày. Xem ra dáng vẻ cô rất không thoải mái.

"Chân của tôi. . . . . . Chân!" Cô nhẹ nhàng di động một cái, trong nháy mắt cảm giác đau đớn tê dại sẽ khiến cô muốn thét chói tai.

Vừa nghe cũng biết đã xảy ra chuyện gì, anh lập tức đứng dậy đi tới bên cạnh cô, muốn kéo cô, lại rước lấy một tiếng hét lên của cô.

"Thật là đau! Đau đau đau. . . . . ." Cô kêu thảm thiết.

Tiền Thiên Dương dứt khoát ôm lấy cô, lại rước lấy đôi mắt đẫm lệ của cô nhỏ giọng hô, sau đó nhẹ nhàng đặt cô ngồi trên bàn để hai chân cô có thể duỗi thẳng.

"Nhịn một chút là được rồi, đừng hét lên, người bên ngoài nghe sẽ nghĩ sao?"

Phòng khách quý bên trong nhất thời không có âm thanh.

Mặt Ngải Dĩ Ưu khổ sở vặn vẹo như cũ, cái miệng nhỏ nhắn khi đóng khi mở giống như kêu rên, nhưng không dám lên tiếng.

Những người khác nếu thấy bộ dạng tức cười như vậy của cô, đại khái chỉ có hai loại ý tưởng, không phải cảm thấy cô quá buồn cười, chính là cảm thấy cô thật không có chút thục nữ.

Nhưng Tiền Thiên Dương cũng chỉ là đưa tay đút ở túi quần, lạnh lùng đứng ở một bên, đợi hai cái chân của cô dần dần tản đi cảm giác đau đớn tê dại.

Lặng lẽ đợi năm phút sau, nét mặt của cô đã bình tĩnh rất nhiều, cũng không có tiếp tục diễn kịch câm.

"Đợi một chút đi, tôi đưa em về nhà."

"Cái đó. . . . . ." Cô có chút khó khăn nhìn anh.

"Còn chưa thoải mái sao ? Vậy thì đợi thêm một chút nữa."

"Không phải rồi, cái đó tôi. . . . . ." Chân đã không đau không tê dại mặt cô tham ăn hỏi: "Tôi có thể ăn một ly đậu đỏ ướp lạnh không?"

". . . . . ." Sửng sốt ba giây đồng hồ, anh mới gọi nữ phục vụ ngoài cửa đem thêm một ly đậu đỏ.

Thấy anh hào phóng như vậy, Ngải Dĩ Ưu vui vẻ không thôi trở về chỗ ngồi, trên môi khẽ cười đang mong đợi một hồi đồ ngọt đưa tới.

Thật là cô gái thú vị! Tiền Thiên Dương nhìn cô, hơi nâng lên ý cười nhạt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.