Trước đây bà ra sức bảo vệ, làm cho môi trường mà con gái bà ở càng thuần khiết càng tốt, tốt nhất là không biết gì, chỉ cần chuyên tâm vào việc học tập. Bây giờ Hà Linh Tố lại thấy tiếc không thể truyền lại hết ngay một lúc cho con tất cả kinh nghiệm sống cũng như những mặt xấu xa của xã hội, để nó có thể tránh được những mối nguy hiểm chưa thể biết hết.
Vừa mâu thuẫn vừa bức thiết, Hà Linh Tố càng nói càng thấy kích động, còn Vệ Tử thì cứ mở to mắt để nghe, nghe mãi cho tới khi chân trời phía đông tang tảng sáng mới dần thiếp đi, còn Hà Linh Tố vẫn rất tỉnh táo, nằm trên giường mà hai mắt chong chong nhìn lên trần nhà, lòng thì ngổn ngang trăm bề lo lắng, thức đến tận sáng.
Không biết khi Nhiệm Nam Hoa đưa cô đi đã nói gì với Lưu Bân, nhưng Vệ Tử biết chương trình của lớp tập huấn bố trí rất sít sao, cô không thể ở bên ngoài quá lâu được. Sau khi tỉnh dậy, ngoài việc đầu vẫn còn choáng váng ra, cũng không có vấn đề gì lớn, Vệ Tử quyết định nhanh chóng trở về trung tâm tập huấn.
Nhưng có một điều hơi khó khăn là cô không biết vị trí cụ thể của trung tâm, lần trước đi tới đó là theo xe tuyến, khi Nhiệm Nam Hoa đưa cô ra khỏi đó thì cô lại không biết gì, cũng không biết phải liên hệ với Lưu Bân như thế nào, mà ngay cả có biết thì cô cũng không dám hỏi ông.
Gọi điện thoại cho Cao Đình Đình rất lâu nhưng chẳng có người nghe, ai ngờ, vừa mới tắt máy xong thì điện thoại đổ chuông.
“Cô vẫn còn sống đấy chứ?” Nhiệm Nam Hoa vẫn cứ là Nhiệm Nam Hoa, vừa mới mở miệng đã nói toàn những câu khó nghe.
Chợt nhớ đến lời mẹ, rằng cô đã nôn hết ra xe của anh ta, vì vậy Vệ Tử cảm thấy áy náy, cô quyết định không tranh cãi với anh ta nữa mà cảm ơn một cách thành thực: “Tối qua may mà có anh giúp, để hôm khác tôi mời anh ăn cơm coi như cảm ơn và tạ lỗi.” Chiếc xe của anh ta quý giá như vậy, lại còn cả bộ quần áo đắt tiền nữa, không biết phải tốn bao nhiêu tiền để mà làm sạch, để khi gặp mặt, hỏi xem có cần bồi thường không mới được. Sau khi kết thúc lớp tập huấn, trở về cơ quan cô sẽ được lĩnh lương của ba tháng Bảy, Tám, Chín, không biết ngần ấy có đủ tiền bồi thường không - rượu vào hỏng việc, người xưa đã nói vậy, chỉ uống có một lần mà cô gần như sắp “phá sản” rồi.
Thái độ nhẹ nhàng và thành khẩn của Vệ Tử dường như khiến đối phương thấy hơi ngạc nhiên, im lặng một lúc lâu, Nhiệm Nam Hoa mới nói: “Cô còn ở bệnh viện không? Cứ chờ ở đấy, đừng đi đâu, tôi sẽ tới đó ngay bây giờ”, nói xong liền tắt máy.
Ăn xong bữa sáng mà mẹ chuẩn bị cho, Vệ Tử mặc quần áo chỉnh tề ngồi đợi trong phòng, để Nhiệm Nam Hoa đưa về trung tâm tập huấn dường như là sự lựa chọn tốt nhất lúc này.
“Cảm thấy đỡ hơn chưa? Cô muốn ra ngoài à? Vừa may, tôi cũng đến giờ phải đến bệnh viện làm việc, có cần tôi tiễn cô một đoạn không?”
Vệ Tử quay đầu lại thì thấy Thời Viễn đang cầm trong tay một cặp tài liệu, đứng ở cửa, mỉm cười nói. Ánh nắng buổi sớm từ phía sau lưng anh chiếu vào, tạo thành một vòng như hào quang quanh khuôn mặt, toàn thân được bao bọc bởi một luồng ánh sáng rực rỡ khiến người khác nhìn thấy lóa cả mắt.
Vốn dĩ Vệ Tử cảm thấy Thời Viễn như một thiên sứ, lại nghĩ đến bộ dạng thảm hại của mình tối qua đã bị anh chứng kiến, vì thế lúc này càng cảm thấy xấu hổ.
Cảm giác tự ti bỗng ùa đến, Vệ Tử vội lắp bắp, lắc đầu: “Không cần đâu, tôi… tôi phải về trung tâm tập huấn, không cùng đường với anh.” Nói rồi, cô lập tức cúi đầu xuống.
“Vậy cô về bằng cách nào?” Bệnh viện cũng ở khu ngoại ô, đừng nói là xe buýt, mà ngay cả taxi cũng khó gọi được.
“Ồ, vâng, Nhiệm Nam Hoa, là người bạn cùng trường ấy, anh ấy nói sẽ qua đón tôi.” Vệ Tử ngẩng đầu lên cười khan với Thời Viễn mấy tiếng, “Anh ấy đến trung tâm tập huấn của chúng tôi rồi nên quen đường hơn.” Cô định tự chế giễu mình vài câu, nhưng nhìn nụ cười trên mặt của Thời Viễn dường như sững lại, vì vậy cô bỗng cảm thấy không biết phải nói gì tiếp nữa.
Cả hai người đều im lặng một lúc, cuối cùng Thời Viễn phá tan sự im lặng đó trước tiên: “Tôi phải đến bệnh viện nộp báo cáo, đến giờ phải đi rồi, có anh ấy đưa cô đi là tốt rồi.” Vệ Tử lại nhìn thấy nụ cười ấm áp quen thuộc của Thời Viễn, lòng nhẹ nhõm hơn, cô nói: “Vâng, anh cứ làm việc của anh đi.”
Thời Viễn đi được một lúc, thì Nhiệm Nam Hoa gọi điện đến, nói rằng anh ta đã đến trước cổng, mẹ cũng đi làm không có trong phòng, Vệ Tử vội vàng để lại lời nhắn rồi chạy nhanh ra cửa, cô cho rằng Nhiệm Nam Hoa không có quá nhiều sự kiên nhẫn để chờ mình.
Ra khỏi cổng bệnh viện, quả nhiên Vệ Tử nhìn thấy Nhiệm Nam Hoa đang cúi đầu xem đồng hồ, cô vội chạy tới, rồi hổn hển nói: “Lại làm phiền anh rồi.”
Vệ Tử nhìn thì thấy Nhiệm Nam Hoa không chỉ thay quần áo mà còn thay cả xe, cô lập tức nhớ tới lời mẹ nói rằng mình đã nôn hết ra xe của anh ta, vì thế không khỏi cảm thấy áy náy.
Đầu tiên, Nhiệm Nam Hoa nhìn cô chăm chăm một lúc, sau đó quay đầu mở cửa xe, nói: “Lên xe đi.”
Không có sự giận dữ như trong dự đoán của cô, Vệ Tử cảm thấy hơi ngạc nhiên, sau đó cô vội đi tới định ngồi ở ghế sau, nhưng mãi cũng không làm sao mở cửa được, nhìn kỹ mới biết Nhiệm Nam Hoa đã khóa nó, đang do dự thì nghe thấy tiếng nói giận dữ: “Ngồi lên ghế trước.”
Nhờ vả người ta nên không thể không nín nhịn, Vệ Tử đành ngoan ngoãn chạy lên chỗ ghế phụ lái. Trong lòng cô thầm nghĩ, người ta thường bảo ngồi ở ghế sau an toàn hơn, vậy mà Nhiệm Nam Hoa lại bảo cô ngồi vào chỗ nguy hiểm, không biết anh ta có ý định gì.
“Cô sợ chết như vậy sao tối hôm qua lại dám uống nhiều như thế?” Dường như Nhiệm Nam Hoa đoán được cô đang nghĩ gì, nhìn khuôn mặt có phần xanh xao hơn ngày thường của Vệ Tử, giọng anh ta bắt đầu trở nên châm biếm.
Vệ Tử chỉ nghĩ tới chuyện xảy ra tối qua đã phát sợ rồi, bây giờ lại nghe thấy những lời châm chọc của người đứng ngoài vỗ tay xem, thẹn quá hóa giận: “Nếu không phải do anh kéo tôi đứng dậy chúc rượu thì làm sao tôi phải như vậy?”. Hơn nữa còn động chân động tay, hại cô tưởng lầm cốc rượu là cốc nước hoa quả. Vệ Tử tự cho rằng mình là người tính tình rất tốt, nhưng lần nào gặp Nhiệm Nam Hoa cũng khiến cô phải nổi cáu.
“Tôi phát hiện ra cô uống rất được, sau một đêm say rượu mà vẫn rất khỏe, thế này đi, sau này khi nào tôi phải dự tiệc, cần có người uống thay, tôi sẽ gọi cô đi cùng, được không?” Nhiệm Nam Hoa tiếp tục chọc tức cô.
“Anh im đi!” Vệ Tử không nén được nữa, gầm lên với Nhiệm Nam Hoa, chậc, chậc, cả đời này từ nay về sau cô sẽ không bao giờ động đến rượu nữa.
Khi giận dữ, không những mắt của Vệ Tử sáng hơn bình thường, mà gò má cũng nhanh chóng ửng hồng, thay cho sắc mặt nhợt nhạt lúc trước, Nhiệm Nam Hoa hơi quay đầu sang nhìn cô, cổ họng anh ta bỗng nhiên thấy khô rát, lập tức từ bỏ ý định nói ra câu tiếp theo.
Sau khi giận dữ mắng xong, Vệ Tử lập tức ở vào tư thế chuẩn bị nếu Nhiệm Nam Hoa đuổi mình xuống xe, nhưng không ngờ, anh ta chẳng những không giận, mà còn nhìn cô bằng ánh mắt rất lạ lùng, nhìn xong tiếp tục im lặng lái xe, thái độ ấy của anh ta khiến Vệ Tử thấy cực kỳ bất an.
Mà khi bất an thì người ta thường nói ra những lời ngốc nghếch, Vệ Tử cất giọng: “Tiền rửa xe và giặt quần áo, anh tính xem hết bao nhiêu, đợi đến khi lĩnh lương tôi sẽ bồi thường cho anh.”
“Khi nào thì cô nhận lương?” Nhiệm Nam Hoa im lặng một lát hỏi.
“Chờ đến khi kết thúc thời gian tập huấn, khoảng tháng Mười. Nhưng, tôi không thể trả hết một lần cho anh mà chia thành nhiều đợt, được không?” Vệ Tử xòe tay ra tính, vừa mới đi làm nên cô cần phải mua thêm rất nhiều đồ dùng, còn phải để lại một ít làm phí sinh hoạt, lại còn số tiền ở chỗ chú họ nữa chứ, nhận được lương cũng phải trả.
“Không được.” Nhiệm Nam Hoa từ chối thẳng thừng, “Tôi tiêu hết tiền rồi, làm sao có thể chờ lâu như thế được.”
“Vậy ý anh thế nào?” Hiện tại, cô không có chút tiền để dành nào, đường cùng thì đành phải nói ra câu “tiền thì chưa có, muốn ăn thịt tôi thì cứ việc.”
“Cô có thể lấy công trả nợ, thu dọn phòng, giặt quần áo giúp tôi vào thời gian quy định, dần dần sẽ trả hết nợ thôi.” Nhiệm Nam Hoa đưa ra một lối thoát cho cô.
Làm giúp việc ư? Hay là làm theo giờ? Luồng khí trong lồng ngực của Vệ Tử lại bắt đầu có phản ứng hóa học, nhưng lý trí nhắc nhở cô không nín nhịn thì sẽ hỏng chuyện lớn, một hồi lâu sau Vệ Tử mới nghĩ ra một lý do phản đối lại phương án giải quyết mang tính lấn át ấy: “Tôi vẫn đang trong thời gian tập huấn, không thể tự do đi lại.”
“Không vội, chờ khi nào cô kết thúc lớp tập huấn bắt đầu làm cũng được.” Nhiệm Nam Hoa bỗng nhiên trở nên rất khoan dung.
Vệ Tử không còn lời nào để phản bác, sau khi về đến trung tâm tập huấn, Nhiệm Nam Hoa rời khỏi xong, cô mới chợt nghĩ ra rằng: Anh ta bảo mình lấy công trừ nợ nhưng không cần vội, vậy sao lại không thể chờ đến lúc mình lĩnh lương, trả bằng tiền chứ?
Chương 26
Khi Vệ Tử về đến nơi đúng lúc đang nghỉ giữa giờ. Việc đầu
tiên cô làm là tới chào Lưu Bân. Lưu Bân nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm,
hỏi với vẻ rất quan tâm: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Nếu thấy vẫn chưa ổn
thì không cần lên lớp vội, cứ ở phòng nghỉ vài ngày nữa.”
Vệ Tử chưa bao giờ nhìn thấy vẻ hòa nhã như vậy ở Lưu Bân,
không khỏi thấy bất an, vội lắc đầu, nói: “Thôi ạ, bây giờ em rất khỏe, em cất
đồ đạc xong có thể lên lớp được ngay.”
Lưu Bân gật đầu: “Như thế cũng được. Tôi viết cho cô một tờ
giấy xin nghỉ, nếu chẳng may thầy giáo lên lớp có hỏi thì đưa cho thầy ấy xem.
Cô cần phải biết rằng, lớp tập huấn cho những người mới vào nghề bao giờ cũng
quản lý chặt chẽ nhất, mọi thứ đều phải theo quy định.” Nói đến đây, Lưu Bân
lắc đầu thở dài, có vẻ ông cũng không đồng ý với những quy định quá chặt chẽ
đó, như thể đang bất bình thay cho Vệ Tử.
Chẳng có lý do mà bỏ mất hai tiết học, Vệ Tử đâu dám “bất
bình”, vì vậy cô cầm tờ giấy phép, vội vàng trở về phòng cất đồ đạc.
Cô tưởng rằng trong phòng không có ai, nhưng nào ngờ, đẩy
cửa ra, Vệ Tử nghe thấy bên trong có tiếng động, hình như là tiếng khóc. Cô vội
vàng đóng cửa chạy tới xem có chuyện gì, thì thấy Cao Đình Đình ôm điện thoại
nằm co trên giường, ngực phập phồng, toàn thân run lên từng đợt, nước mắt chảy
xuống trên gò má đã tạo thành vệt.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Vệ Tử đứng ngây người, định bước
tới để hỏi han, nhưng rõ ràng là Cao Đình Đình đang gọi điện thoại, khi thấy cô
bước vào thì cô ta hạ thấp giọng xuống, Vệ Tử nghĩ, có lẽ Đình Đình không muốn
bị quấy rầy, nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ lên lớp, nên khẽ hỏi một câu: “Cô có
lên lớp nữa không?”
Cao Đình Đình nhìn cô một cái nhưng không trả lời, đúng lúc
Vệ Tử sắp bước ra tới cửa thì bỗng nhiên cô ta lên tiếng: “Có lẽ tôi sắp ra
ngoài, trong mấy ngày tôi sẽ không về đâu.”
Vì thế khi tan học sau đó, Vệ Tử trở về thì thấy phòng trống
không, suốt mấy ngày tiếp đấy cũng không thấy bóng dáng Cao Đình Đình đâu, giờ
ăn cơm, cô lại nghe được những lời bàn tán ở nhà ăn.
“Đã nói rằng nếu không có lý do đặc biệt thì không được
nghỉ. Cậu nói xem, cô ta đi đâu?” Một cô gái hỏi người bạn cùng bàn trong lúc đang
ăn cơm.
“Cô ta viện lý do đặc biệt đâu phải chỉ một lần. Ai mà
biết cô ta đi đâu. Nhưng chiều hôm qua, lúc mình ngồi gần cửa sổ thì nhìn thấy
cái xe đến đón cô ta chính là cái xe đưa cô ta tới hôm trước.”
“Thật thế á? Cậu không nhìn nhầm đấy chứ?” Có người hỏi.
“Tất nhiên rồi, mình là ai cơ chứ, mình còn nhớ rõ cả biển
số xe nữa kia.”
“Đúng vậy, thế thì cậu là bà tổ của những người chuyên quan
tâm đến chuyện của người khác rồi, tinh thần nghề nghiệp rất tốt, ha ha.”
…
Một loạt tiếng cười vang lên, Vệ Tử không nghe rõ nội dung
cụ thể câu chuyện sau đó nữa, mà chỉ lõm bõm được mấy câu, đại loại như “mới
hơn một tháng mà không chờ được”, “thích đến thì đến thích đi thì đi”, “Lưu Bân
cũng không dám quản”.
Vệ Tử ăn xong, đang định đứng dậy thì bỗng nghe thấy một câu
rất rõ ràng: “Mình nói rồi, hai người ấy thật không hổ là bạn cùng phòng, một
người thì vừa được đưa về, người kia thì vừa được đón đi, bận rộn gớm!”.
“Cậu nói khẽ thôi, không nhìn thấy…” Tiếp ngay sau đó, Vệ Tử
cảm thấy có ánh mắt phóng về phía mình, cô vội cầm hộp cơm lên, mắt không hề
nhìn xung quanh, đi thẳng ra khỏi nhà ăn. Sao có thể trách họ được, tại mình
gây ra chuyện trước thì phải thế thôi.
Khi Cao Đình Đình trở về, dường như tâm trạng không tốt lắm,
cô ta ngồi xuống giường vẻ biếng nhác, không tới nhà ăn ăn cơm, cũng không tham
gia rèn luyện sức khỏe, mà chỉ lên học một số giờ học tương đối nhẹ nhàng.
Vệ Tử hoàn toàn có thể hiểu được nguyên nhân cô ta không đi
ăn cơm, vì đồ ăn mà Cao Đình Đình mang tới đủ để duy trì đến hết khóa tập huấn.
“Này, Đình Đình, ăn nhiều đồ hộp cũng đâu có tốt, hôm nay
nhà ăn có canh sườn, rất ngon, tôi mang về cho cô một ít đây.” Vệ Tử đặt hộp
cơm xuống bàn, nói với Cao Đình Đình.
Hộp cơm vừa được mở nắp, mùi thơm của canh sườn bay ra thơm
phức, Cao Đình Đình hít một hơi, “Đúng là rất thơm, Vệ Tử, cảm ơn cô nhé.”
Uống mấy ngụm canh, rồi ăn vài miếng sườn, Cao Đình Đình gật
đầu, nói: “Đã lâu lắm rồi không ăn cơm nhà bếp, tay nghề của đầu bếp đúng là có
tiến bộ.”
Thấy cô có vẻ vui, Vệ Tử quay người đang định thu dọn đồ đạc
thì Cao Đình Đình gọi lại: “Cô nếm thử cái này xem.”
Đón chiếc hộp sắt Cao Đình Đình đưa tới, Vệ Tử nhìn một hồi
lâu mà vẫn không biết đó là thứ gì, cô ngượng ngùng hỏi: “Đây là gì vậy?”
“Là bào ngư của Nhật Bản, mở ra có thể ăn ngay.” Cao Đình Đình
vẫn húp canh, nói trong khi đầu không ngẩng lên.
Ồ, đổi canh sườn miễn phí của nhà bếp lấy bào ngư, cuộc đổi
chác này xem ra có lời.
Cuộc sống trong những ngày tập huấn cố nhiên là đơn điệu và
nhàm chán, nhưng khi gần tới lúc chia tay, mọi người không khỏi cảm thấy có
chút bịn rịn, các học viên đều làm việc trong một hệ thống, nhưng nếu ở khác bộ
phận thì cơ hội gặp mặt sau này cũng không nhiều.
Vì vậy, dưới sự sắp xếp của Lưu Bân, mọi người đã tổ chức
một buổi liên hoan. Lần này vì không có sự tham dự của quá nhiều lãnh đạo, nên
không khí sôi nổi hơn đêm Trung thu nhiều. Dẫn chương trình ngoài hai người gây
cười hôm trước ra, hai người còn lại là Lý Lỗi và Cao Đình Đình, có nghĩa là,
mọi sự thay đổi chỉ là Cao Đình Đình thay thế cho Vệ Tử.
Sự thay đổi ấy khó tránh khỏi những lời xầm xì, bàn tán, Vệ
Tử tương đối yên tâm: Cô vốn không thích hợp làm người dẫn chương trình, lần
trước chẳng qua bị ép phải làm, còn lần này dù thế nào cô cũng không để tự mình
làm khó mình nữa.
Sự thực chứng minh, quả nhiên Cao Đình Đình giỏi hơn cô,
không hề thấy cô ta chuẩn bị lời dẫn, vậy mà khi lên sân khấu Đình Đình vẫn nói
năng rất lưu loát, không hề có vẻ gì căng thẳng.
Sự xinh đẹp hoạt bát của Cao Đình Đình cùng vẻ điềm tĩnh của
Lý Lỗi, kẻ tung người hứng thi nhau trổ tài, thêm vào đó, hai người gây cười
cũng ra sức phát huy khả năng, nên buổi dạ hội vô cùng sôi động, đến tận khi
kết thúc mà mọi người vẫn rất hào hứng.
Sau khi toàn bộ các tiết mục kết thúc, giáo viên và lãnh đạo
trung tâm đều rút lui, nhưng các học viên trẻ vì vẫn thấy chưa đã, họ lại mở
karaoke ra, những người thích nhảy, hát lại lần lượt lên sân khấu.
Nhưng khác với lần trước, lần này mọi người dường như thoải
mái hơn, họ không nhảy các điệu quốc tế nữa, mà để nhạc mở to hết cỡ, trên sàn
nhảy mọi người cùng lắc lư, nhìn rõ là cảnh tượng trong các quán bar.
Từ trước tới giờ Vệ Tử chưa bao giờ cảm nhận một không khí
như vậy, mặc dù hơi váng đầu, nhưng thấy mọi người nhảy rất vui, nhất là những
cô gái ngày thường trông điềm đạm thế mà lúc này cũng vung mái tóc dài, lắc
hông say sưa theo nhịp điệu.
Vệ Tử chú ý, tuy mọi người đều đang nhảy, nhưng nếu từ từ
phân cấp độ, thì sẽ thấy, nhân vật trung tâm của sàn nhảy chính là Lý Lỗi và
người bạn cùng phòng của cô, Cao Đình Đình.
Bất luận là phối hợp động tác hay sự linh hoạt thì hai người
đó đều hơn hẳn những người khác, nhất là Cao Đình Đình, thân hình uyển chuyển
mềm mại linh hoạt của cô ta, khi nhảy luôn cho người ta một cảm giác rất tuyệt
vời, thỉnh thoảng Đình Đình còn làm những động tác khó khiến những người xung
quanh phải hét lên reo hò.
Vệ Tử chỉ đứng quan sát thôi mà cũng thấy kích động, cô thầm
nghĩ, Cao Đình Đình vừa biết hát lại vừa biết nhảy, vừa giỏi văn lại vừa giỏi
võ, đúng là toàn tài, chả trách cô ta vừa vào mọi người đã bàn tán xôn xao.
Nghĩ đến mình, không những chẳng có bất cứ sở trường nào, mà cử chỉ cũng chẳng
có gì là trang nhã, sự chênh lệch giữa hai người không phải chỉ một chút, một
ít.
Được ở cùng phòng với một người giỏi giang như vậy, cũng có
thể nói là điều rất vinh hạnh.
Tập huấn kết thúc, mọi người vui mừng nhận ba tháng lương,
bắt đầu đợt nghỉ nhân ngày Quốc khánh. Lưu Hiểu Tinh đưa bạn trai về thăm quê,
Vệ Tử hẹn Dương Sương và Vũ Di đi chơi phố, nhân tiện chuẩn bị thêm cho mẹ và
mình một ít đồ, vì cô nghe nói khi đi làm phải ăn mặc khác với hồi còn đi học.
Gặp lại nhau sau khi tốt nghiệp, mọi người tíu tít kể chuyện
xảy ra trong mấy tháng qua, ai cũng hồ hởi vui vẻ, vậy là bỗng nhiên tán gẫu
trở thành chủ đề chính, còn đi chơi phố trở thành chuyện phụ, cứ như vậy mất
đến nửa ngày, khiến cho người giỏi tiêu tiền nhất như Vũ Di cũng chỉ mua được
một chiếc áo khoác.
Dù có thành quả hay không thì cuối cùng bụng cũng đã đói,
chân cũng đã mỏi, vì nói chuyện quá nhiều, cổ họng ai cũng khát khô, rất muốn
tìm một chỗ ngồi nghỉ, tiện thể ăn chút gì đó.
Quầy ăn uống trên tầng bảy của tòa nhà, khi cầu thang máy
lên đến tầng thứ sáu thì có một cặp mẹ con bước vào, ngay lập tức thu hút sự
chú ý của tất cả mọi người có mặt trong thang máy, nguyên nhân không gì khác là
vì họ quá xinh đẹp.
Nhất là cậu bé con nhìn mới khoảng sáu tháng tuổi, da cậu bé
mịn màng như phấn, đôi môi đỏ chót như hoa anh đào, hai mắt to linh hoạt. Điều
đặc biệt là, sau khi vào trong thang máy chật chội, nó không những không quấy
khóc mà ngược lại còn toét cái miệng chưa có răng ra cười với tất cả mọi người,
Vệ Tử và hai người bạn nhất thời đều bị nó thu hút.
“Nó xinh quá, còn xinh hơn cả đứa bé trong tranh cổ động
‘Sinh đẻ có kế hoạch’.” Vũ Di đột nhiên lên tiếng khen, Vệ Tử nghe vậy cũng gật
đầu thật mạnh, đến cả Dương Sương là người từ xưa đến nay luôn coi trẻ con và
vật nuôi là những thứ chuyên gây rắc rối cũng không nén được sán đến gần để
nhìn.
Dường như cũng cảm nhận được vẻ thích thú của mọi người dành
cho mình, cậu bé cười thành tiếng, đồng thời chìa bàn tay bé xíu ra túm lấy Vệ
Tử, vì ở rất gần nên Vệ Tử bất ngờ bị bàn tay của nó chạm vào ngực, cô bật kêu
thành tiếng “ối”.
“Cậu nhóc này, còn nhỏ thế mà đã học cách trêu ghẹo người
đẹp à!”
Cậu bé được một cô gái cao ráo, xinh đẹp ôm trong lòng, gọi
là cô gái vì trông còn quá trẻ, nhìn chỉ lớn hơn Vệ Tử chưa đầy hai tuổi, thân
hình cũng rất mảnh dẻ, nhưng đôi mắt lại rất giống với của cậu bé và cách cô
gái đó thể hiện thì có thể khẳng định chắc chắn rằng giữa họ có quan hệ máu
thịt.
Sau khi Vệ Tử bị cậu bé túm lấy, cô gái kia bèn túm lấy bàn
tay nhỏ xíu của cậu bé và véo một cái vào mông của nó với ý cảnh cáo.
Rồi sau đó, cô gái ấy quay sang xin lỗi Vệ Tử, Vệ Tử vội xua
tay ý nói không sao, rồi nhìn sang cậu bé, dường như nó bị mẹ véo đau nên lúc
này ngước đôi mắt ngấn nước chăm chú nhìn Vệ Tử, đôi môi nhỏ méo xệch, điệu bộ
rất tủi thân. Vệ Tử thấy lòng mềm hẳn lại, bụng thầm nghĩ, cô gái này chắc chắn
không phải mẹ đẻ của cậu bé, nếu không sao lại nỡ véo nó như thế.
Cho tới tận khi ra khỏi cầu thang máy, Vệ Tử và mấy người
bạn vẫn ngoái đầu nhìn về phía cậu bé, tiếc là đã đến giờ ăn, các quầy ăn uống
đều rất đông người, cặp mẹ con xinh đẹp nhanh chóng chìm trong đám đông.
“A Tử này, cậu cũng nhanh chóng sinh một đứa cho bọn mình
chơi với nó đi, đảm bảo con của cậu sẽ đẹp hơn cậu bé ấy!” Vũ Di đúng là nói ra
câu nào khiến người khác giật mình câu ấy, sau khi chọn món xong cô nàng cứ túm
lấy tay Vệ Tử mà nài nỉ.
Dương Sương lườm Vũ Di một cái: “Như thế cũng còn phải xem
xem đẻ với ai đã chứ?”. Hiện tại Vệ Tử vẫn đang độc thân, nếu sau này mà
lại lấy một người xấu như ma quỷ thì con đẻ ra làm sao xinh đẹp được?
“Đúng thế”, Vũ Di thở dài, “Con trai thường giống mẹ, con
gái thường giống bố, vì thế…”, tiếp đó Vũ Di nhìn Vệ Tử bằng đôi mắt rất kiên
định: “A Tử, khi cậu tìm chồng là phải gánh vác một trách nhiệm đấy, nếu người
xấu nhất định không lấy, người thấp cũng không lấy, nhất định phải tìm một anh
chàng đẹp trai có gen tốt! Sau khi cưới xong, phải nhanh chóng sinh một đứa con
trai kháu khỉnh, nếu không được thì cũng phải là một đứa con gái xinh đẹp.” Vũ
Di tỏ ra là người rất giỏi thương lượng.
Vệ Tử đỏ bừng mặt: “Dựa vào đâu?!” Mấy cô bạn này cứ thích
lôi cô ra để trêu chọc, đúng là đứa bé ấy rất kháu khỉnh, nhưng dựa vào cái gì
mà nhất định bắt cô sinh? Không lẽ trông cô giống với những người mẹ “nhàn rỗi”
và “lạnh” đến thế sao?
“Nếu cậu sinh được một thằng con trai kháu khỉnh như đứa bé
vừa rồi, mình sẽ làm người giúp việc không công cho cậu, được không?” Câu nói
này của Vũ Di khiến Vệ Tử cảm thấy mình đúng là một người rất nhỏ nhen.
“Thôi đi nào!” Dương Sương nói như giội cho Vũ Di một gáo
nước lạnh, “Lớn bằng ngần này rồi mà chưa hề động tay giặt lấy bộ quần áo, cơm
thì chỉ biết nấu mỳ ăn liền, đứa bé có xinh đẹp đến mấy vào tay cậu rồi cũng
biến thành quỷ, quỷ bẩn, quỷ đói.”
“Hì hì, giặt quần áo với nấu cơm thì Vệ Tử rất giỏi, để cậu
ấy làm là được!” Vũ Di tiếp tục chắp hai tay trước ngực, mắt mơ màng tưởng
tượng.
Ôi trời, vậy thì cần người giúp việc như cô ấy để làm gì
nhỉ?! Sự áy náy vừa mới chợt hiện lên trong lòng của Vệ Tử lập tức bị dập tắt,
rồi lặng lẽ cùng Dương Sương tấn công các món ăn vừa được đem lên, mặc kệ người
không thực tế kia.
Bữa ăn kết thúc, nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, Vệ Tử quyết
định đi vệ sinh, kẻo lát nữa trong lúc đi dạo lại tách ra lạc nhau.
Xối nước rửa tay xong, Vệ Tử đang định đẩy cửa đi ra thì
cánh cửa đột nhiên bị kéo ra, người bước vào là một phụ nữ trung niên thấp,
béo, trong tay bế một đứa bé.
Phần dưới của khuôn mặt từ mũi xuống của đứa bé bị người phụ
nữ ấy dùng tay bịt lấy, đứa bé ra sức giãy giụa, Vệ Tử thầm nghĩ, sao lại có
người mẹ đối xử thô bạo như thế với con cái của mình, thì đột nhiên lại có một
người phụ nữ nữa xông vào, cũng là một phụ nữ trung niên, có điều cao hơn người
kia một chút, tay bà ta cầm một chiếc lọ đưa cho người phụ nữ lúc trước, rồi
nói: “Mau lên, cho nó uống một chút đi.” Bà ta quay lại, nhìn thấy Vệ Tử đang
nhìn họ, vội nghiêng người che tầm mắt của cô.
Vệ Tử chợt cảm thấy có điều gì đó không bình thường, làm gì
có chuyện cho con ăn trong nhà vệ sinh? Hơn nữa, quần áo của đứa bé này trông
rất quen, trong khoảnh khắc nó giãy giụa, cô thấy đôi mắt nó cũng rất quen!
Đó là một đôi mắt đẹp hiếm thấy, Vệ Tử không thể nào không
ấn tượng sâu sắc, đúng rồi, chính là đứa bé trai mà cô nhìn thấy trong thang
máy!
Nhưng người bế đứa bé lúc trước rõ ràng là một cô gái xinh
đẹp cơ mà? Hơn nữa, lúc ấy có ai đi cùng với cô ta đâu? Sao đột nhiên đứa bé
lại chuyển sang tay của hai người phụ nữ này?
Bọn buôn bán trẻ em!
Mấy từ này lóe lên trong đầu Vệ Tử, cô không kịp nghĩ gì
nhiều, xông tới, vượt qua người phụ nữ trung tuổi vừa xuất hiện, thấy bà ta một
tay đang nâng đầu đứa bé lên, một tay cầm chiếc bình nhỏ dốc vào mồm nó, miệng
của đứa bé được buông ra, nó bèn cất tiếng khóc, ngửa đầu ra phía sau không
chịu. Người phụ nữ kia có vẻ nôn nóng, đang định bành mồm đứa bé để đổ vào thì
bỗng nhiên bị bàn tay của một người nào đó vung mạnh, khiến chiếc bình nhỏ rơi
xuống đất.
“Cô làm gì thế!” Nhìn chiếc bình bị rơi vỡ, người phụ nữ
nhìn Vệ Tử, quát: “Muốn chết à!?” Giọng nói của bà ta đặc sệt tiếng địa phương.
“Thôi, thôi, có lẽ cô gái này không cẩn thận đấy mà.” Người
phụ nữ thấp bé dường như không muốn để lỡ thời gian, kéo người phụ nữ cao to,
nói: “Nhanh lên, xe đang chờ ở bên ngoài.” Nói rồi dùng một chiếc chăn vải hoa
nhỏ quấn chặt lấy đứa bé.
Thấy hai người đàn bà định đẩy cửa bước ra ngoài, Vệ Tử vội
đuổi theo: “Chờ chút! Đứa bé này là con của các chị à?”
Người phụ nữ thấp béo bế đứa bé ngây người ra, sau đó mỉm
cười, đáp: “Nghe cô nói kìa, không phải là con của tôi, dễ là con của cô
chắc?”, nói rồi không dừng lại, kéo người phụ nữ kia định bỏ đi.
Vệ Tử vội chạy đến ngăn bọn họ lại: “Các chị không được đi!”
Còn sau khi ngăn bọn họ lại sẽ làm gì tiếp thì Vệ Tử chưa nghĩ ra, quay đầu
nhìn quanh không thấy cô gái bế đứa bé lúc trước đâu, Vệ Tử cuống đến đỏ bừng
mặt.
Việc ba người giằng co nhau đã thu hút sự chú ý của những
người đi ngang qua, hai người phụ nữ kia thấy Vệ Tử dang thẳng tay chặn trước
mặt, bèn đưa mắt cho nhau, đổi hướng chạy tới một cửa thoát khác của nhà vệ
sinh, chạy ra ngoài.
Trước tình thế cấp bách, Vệ Tử chạy đuổi theo, nhưng hai
người đàn bà đó chạy rất nhanh, tới lúc cô đuổi kịp thì đã tới cửa của cầu
thang.
Vệ Tử vội túm lấy người phụ nữ bế đứa bé, kêu lên: “Hãy để
đứa bé lại, nó không phải là con của hai người!”
Người phụ nữ cao to gạt tay Vệ Tử ra khiến cô loạng choạng:
“Con nha đầu thích quản việc không đâu này, mày có tin tao mang cả mày đi
không?” Chỗ đó là góc khuất của trung tâm thương mại, lại ít người qua lại, vì
thế người phụ nữ kia không cần che giấu, bắt đầu đe dọa một cách trắng trợn, vẻ
mặt bà ta rất hung dữ.
“Bà dám!” Vệ Tử lớn tiếng kêu lên, biết rõ bọn họ là những
kẻ buôn bán trẻ em, cô càng quyết tâm không để cho bọn họ đi! Vệ Tử xông
lên, chặn lấy lối đi, đang định cất tiếng cầu cứu, thì đột nhiên một cơn đau nhói
dội lên từ sau gáy, thì ra mụ đàn bà to lớn kia lợi dụng vóc dáng của mình túm
lấy tóc cô, kéo giật cô xuống đất.
Mụ đàn bà đó rất khỏe, sau khi kéo ngã cô xuống đất, mụ dùng
đầu gối đè chặt lấy, không cho cô giãy giụa. Tóc bị túm chặt, miệng cũng bị tay
bịt chặt, Vệ Tử ngạt tới mức đỏ cả mặt, đúng lúc đó cô nhìn thấy mụ đàn bà thấp
béo vòng qua người cô định đi về phía cửa.
Không được, nhất định không thể để cho mụ ta đi.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Vệ Tử quên cả đau đớn, cô tỳ ngực
xuống, dùng hai tay ôm chặt lấy chân của mụ đàn bà thấp béo.
Mụ đàn bà kia bị cô ôm chặt lấy chân, loạng choạng, trong
khoảnh khắc chân không đứng vững đã buông bàn tay bịt miệng đứa bé ra, thế là
nó cất tiếng khóc ré lên.
Tuy chỉ là trong chớp mắt nhưng cũng đủ khiến cho hai người
đàn bà đó hốt hoảng, mụ đàn bà cao to càng điên tiết túm tóc Vệ Tử chặt hơn,
rồi đấm đá túi bụi, hòng buộc cô phải buông tay ra.