Vệ Tử là một người đẹp, thuộc diện người đẹp mà dù là các bà
hay soi mói khi nhìn thấy, dù có bĩu môi cũng phải nói một câu “mặt mũi cũng
xinh xắn”. Nhưng người đẹp nếu như ít trí tuệ, tính cách lại hơi đặc biệt thì
bạn đoán xem sẽ như thế nào?
Dương Sương vừa đếm số tiền học bổng mới nhận về, mí mắt
chẳng buồn nâng lên, nói: “A Tử không thích tiền, thì cả đời này cũng chẳng làm
nên trò trống gì đâu”.
Lấy chiếc tai nghe ra khỏi tai, soi gương nhìn lại hiệu quả
của chiếc mặt nạ mới đắp, Vũ Di ngẩng đầu lên một cách điệu đà: “Lại còn cái
miệng của cậu ấy nữa chứ, không biết câu nào thì nên nói, câu nào cần phải để ý
đến trường hợp và đối tượng”.
Lưu Hiểu Tinh, người đang sa vào bể tình, cuối cùng cũng kết
thúc cuộc nói chuyện qua điện thoại với bạn trai, trước khi mở sách vở ra, bổ
sung một câu: “Mình thì lại thấy Vệ Tử tuy có chút ngơ ngác ngờ nghệch, nhưng
cũng là một người rất đáng yêu, hơn nữa hình thức lại khá, cho nên nói không
chừng cậu ấy sẽ là người lấy chồng sớm nhất và lấy được người tốt nhất”.
“Chị cả đúng là người rộng lượng, nhưng chúng tớ cũng đâu
phải là kẻ xấu. Nếu cậu ấy có thể nhanh chóng rời phòng tự học trở về ký túc
xá, tiện thể mang một ít nước sôi về đây, thì tớ cũng sẽ chúc mừng cho cậu ấy.”
Dương Sương nhanh chóng cất chỗ tiền đi, bổ sung tiếp một câu: “Ngoài cậu ấy
ra, tất cả chúng ta đều được học bổng. Không biết có nên mời vị khách ấy
không?”.
Vũ Di liếc xéo Dương Sương: “Cậu được loại một, mình và chị
cả loại ba, làm sao có thể như nhau được? Hơn nữa, xét đến việc hằng ngày xách
nước làm vệ sinh, thì việc mời Vệ Tử một bữa cơm cũng chẳng đáng gì”.
Dương Sương trợn mắt đang định nói câu gì đó, thì thấy cửa
kêu “cộc” một tiếng rồi bật mở ra, Vệ Tử vai đeo cặp sách, hai tay xách một
phích nước nóng bốn lít rưỡi, oai phong lẫm liệt ở cửa: “Cuối cùng cũng làm
xong bài tập rồi. Hôm nay hơi muộn một chút, mọi người đi rửa ráy đi!”.
Tiếp đó là rút khăn mặt, lấy quần áo, tiếng xô chậu, hộp xà
phòng va vào nhau loảng xoảng, trong khoảng thời gian nửa tiếng đồng hồ từ lúc
đó đến khi đi ngủ, giữa phòng ở và nhà tắm vang lên tiếng cười nói rôm rả, thấp
thoáng những bóng hồng qua lại, khiến người ta cảm giác như đang đứng giữa khu
chợ sầm uất.
“Vệ Tử, cái ông chú họ trông có vẻ giàu có đến đón cậu lần
trước ấy, rút cục đã xảy ra chuyện gì rồi?” Sau khi tắt đèn, Lưu Hiểu Tinh thu
dọn sách vở, nằm xuống giường nhưng chưa ngủ ngay được, mở miệng lên tiếng bắt
đầu chủ đề câu chuyện trước lúc đi ngủ.
“Đúng vậy, sau khi về sao cậu không nói gì thế.” Vũ Di cũng
cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, vì từ trước tới giờ Vệ Tử không phải là người có
thể giấu được điều gì lâu trong lòng, chuyện dù vặt vãnh đến đâu cũng đem ra
xin ý kiến mọi người.
Tắt bộ phim kinh dị đang chiếu trên laptop, Dương Sương đủng
đỉnh nói: “Để mình đoán nhé, có phải ông chú họ đã sắp xếp cho cậu đi xem mặt,
và đối tượng là mặt hàng cao cấp, đúng không Vệ Tử?”.
“Hả? Sao cậu lại biết?!” Vệ Tử giật nảy mình, cô không sao
hiểu được Dương Sương không hề ra khỏi phòng, thế mà lại biết rõ mọi chuyện như
trong lòng bàn tay vậy, hơn nữa còn có thể nói ra rất chính xác chuyện khó xử
mà cô cố gắng kìm nén không kể với mọi người.
Không nỡ để Vệ Tử tiếp tục suy đoán, nể tình buổi tối hôm
nay cô mang nước nóng về cho mọi người ngâm chân, nên Dương Sương đã giải thích
bằng sự kiên nhẫn hiếm thấy: “Trong suốt bốn năm cậu học đại học, ông chú ấy
xuất hiện ở đây chưa quá ba lần, lần này lại tới đón cậu bằng chiếc BMW sang
trọng, rồi còn cho tiền để mua giày mua áo, nếu không phải có ý định chuẩn bị
tốt ‘bao bì’ cho cậu để bán cậu đi thì còn vì cái gì? Mấy hôm nay, lúc thì cậu
chau mày, lúc thì thở dài, mặt mũi cứ như đưa đám, như vậy, đối tượng xem mặt
liệu có thể là bạch mã hoàng tử không?”.
Mặc dù khuất sau tấm rèm nhưng mọi người đều có thể nhìn
thấy khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn của Vệ Tử đang xịu hẳn xuống, dường như cô
đã phải nén chịu rất lâu, nên sau khi nghe câu nói đó của Dương Sương nói xong,
cô không thêm nén được nữa, kể lại một mạch cho mọi người nghe về cảnh ngộ đau
thương của mình cuối tuần trước.
Ông chú họ ấy là người có vẻ may mắn nhất trong số họ hàng
của Vệ Tử. Sau khi tốt nghiệp đại học xong, ông lấy con gái của thầy hướng dẫn
luận văn, rồi xin vào cơ quan nhà nước, nhưng không lâu sau đó thì từ chức ra
ngoài mở công ty riêng, mới chưa đầy bốn mươi tuổi đã tạo dựng được một cơ ngơi
khá bề thế. Bây giờ, ông không chỉ có biệt thự, xe hơi, đến cả con cũng đẻ
nhiều hơn người khác, và ông đã lý luận về việc đó như sau: “Chẳng qua cũng chỉ
là tiền thôi mà, hai trăm tám mươi ngàn đồng một hộ khẩu, nếu không cấp cho thì
đợi con lớn lên chú sẽ cho xuất ngoại”.
Vệ Tử thi đỗ rồi tới Bắc Kinh học đại học, ông chú đến tận
trường thăm cô: “Chú định đưa cháu về thăm nhà một chút, nhưng người như thím
cháu thì… thôi không nói còn hơn. Tóm lại là cháu cứ chăm chỉ, cố gắng, trường
của cháu là trường nổi tiếng cả nước, chỉ có điều chuyên ngành hơi… Cháu học
ngành gì nhỉ?”.
“Tin học kinh tế ạ.” Đây là ngành mới mở, lúc đăng ký nguyện
vọng, bố mẹ của Vệ Tử nhìn thấy mấy chữ then chốt hấp dẫn “tin học”, “kinh tế”
lập tức điền luôn vào mà không nghĩ ngợi gì. Còn Vệ Tử, từ bé đến lớn, ngoài
việc luôn bị nhắc nhở rằng phải cố gắng học hành, thi đỗ vào đại học, không hề
có chút khái niệm nào về mục tiêu và lý tưởng của mình. Thi đỗ đại học, nhất là
trường đại học trọng điểm nổi tiếng toàn quốc, đối với cô đã là niềm vui vượt
qua sự mong đợi, nên chẳng quan tâm gì đến chuyên ngành nữa.
Nhưng sau khi vào trường rồi cô mới biết, khoa mà cô theo
học là nguyện vọng một của rất ít người, còn lại đa số đều chuyển từ các khoa
khác sang. Khi hỏi nguyên nhân của việc ấy, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt rất
ngạc nhiên: “Khoa này mới được thành lập mấy năm nay, đến một thạc sĩ cũng
không có, chứ đừng nói tới tiến sĩ hay phòng thí nghiệm quan trọng gì đó, nếu
không vì cái tiếng của trường, thì ai dại gì mà theo học cái khoa này?”.
Sau này khi Vệ Tử biết, người cũng theo học khoa này là
nguyện vọng một giống mình chỉ có Dương Sương, cô đã vô cùng phấn khởi mà hỏi
cô ấy rằng có phải cũng bị lừa giống mình không, thì Dương Sương nhìn cô bằng
ánh mắt lạnh như băng, đáp: “Mặc dù khoa rất nhỏ, nhưng cũng có mấy chục người,
học bổng được xét theo tỷ lệ, thực lực của những người ở khoa này ở mức bình
thường, họ cũng chẳng hào hứng với ngành mình theo học, cho nên sức cạnh tranh
giảm đi rất nhiều. Không có thạc sĩ, tiến sĩ cũng chẳng sao, vì mình đâu có ý
định học lên nữa”. Thấy chưa, người ta có tầm nhìn xa trông rộng như thế chứ!
Vệ Tử cảm thấy rất xấu hổ cho sự kém hiểu biết và nông cạn của mình.
Nhưng ngay sau đó cô đã phải ăn mừng vì sự lựa chọn của
mình, hồi còn học phổ thông, Vệ Tử chẳng bao giờ để ý đến chuyện gì ngoài sách
vở, vì thế cũng đạt được kết quả xuất sắc, nhưng khi lên đại học, ngoài việc
học tập cô còn phải tham gia rất nhiều các hoạt động của sinh viên như hoạt
động xã hội, hoạt động Đoàn… Việc này khiến cho một người từ trước đến nay làm
việc nào chỉ biết đến việc ấy như cô chẳng còn lấy một phút rảnh rỗi. Hơn nữa,
phương pháp học ở trường đại học cũng không giống hồi phổ thông, Vệ Tử phải làm
quen với cách truyền thụ rất nhanh, phải đọc những cuốn giáo trình dày cộp, cô
bắt đầu học đuối dần, nhiều môn thi khó khăn lắm mới đạt yêu cầu. Nhìn điệu bộ
thảnh thơi, nhàn hạ của các bạn “thực lực hơi đuối” xung quanh, Vệ Tử nghĩ
bụng, nếu một người tố chất bình thường như mình vào học ở các khoa hạng nhất,
thì không biết tình trạng sẽ ra sao.
“Tin học có mối liên quan đến mạng internet, đến các thương
vụ điện tử. Chú có quen với một người chuyên làm về các trang mạng, bây giờ
người ấy đã có cả bạc tỷ giắt người.” Lần đầu tiên tới Salaboer[1],
Vệ Tử ngây người nhìn những người phục vụ giúp mình nướng thịt mà ngẩn người,
bọn họ đều rất xinh đẹp và có phong cách!
[1] Salaboer: Tên một chuỗi nhà hàng chuyên kinh doanh
các món ăn truyền thống của Hàn Quốc, có mặt ở nhiều nơi, trong đó có Bắc Kinh,
Đại Liên, Thẩm Dương, Hồng Kông, Mỹ…
“Đừng nên chỉ nhìn vào những cái lợi trước mắt, nếu chỉ tìm
một công việc mỗi tháng mấy ngàn đồng thì đến bao giờ mới mở mày mở mặt được?!
Này Vệ Tử!” Nhìn thấy vẻ thẫn thờ của cô, ông chú gọi giật giọng, hình như có
vẻ giận dữ.
Lần đầu tiên hai chú cháu gặp nhau là khi cô tới nhập học.
Ông chú hỏi tình hình của cô, rồi cho một chiếc phong bao đỏ dày cộp, sau đó
dặn dò một câu: “Cố mà học cho tốt”. Vệ Tử cầm chiếc phong bao đỏ chót đó mà
lúng ta lúng túng, nhưng nghĩ đến việc sau này học xong có việc làm rồi sẽ trả
lại chú, trong lòng cô thấy yên tâm hơn.
Còn lần này là vào khi cô sắp tốt nghiệp. Ông chú hẹn cô tới
một khách sạn, tiện thể cầm bản sao kết quả học tập của cô, thấy các điểm ghi
trên đó bất chấp những cố gắng hết sức của cô cũng chỉ đạt mức trung bình, ông
không khỏi có chút thất vọng, nói: “Với chuyên ngành này mà chỉ đạt kết quả như
vậy, khả năng tìm được học bổng ra nước ngoài rất khó, nếu không được thì đành
phải tự túc vậy”.
“Chuyện ấy không được rồi, vì bố mẹ cháu lấy đâu ra nhiều
tiền như vậy.” Nhìn những món ăn ngon lành đang bày trước mặt, cơn thèm ăn của
Vệ Tử lúc trước đột nhiên biến mất. Dù cô không giỏi giang, nhưng cũng không
bao giờ nghĩ đến chuyện cầm những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ đi tiêu
phung phí.
“Bố mẹ cháu tất nhiên là không lấy đâu ra, họ… ý của chú là,
mỗi người có một quan niệm khác nhau, tiền thì không thể bớt đi, nhưng có thể
kiếm được, ví dụ như hôm nay cháu đến gặp chú, cháu đi bằng xe buýt phải
không?”
“Vâng ạ, cháu phải đổi ba tuyến, mất tiếng rưỡi đồng hồ mới
đến nơi.” Vệ Tử gật đầu, không hiểu vì sao chú cô lại chuyển chủ đề câu chuyện
nhanh đến thế.
“Đó chính là cách sống mà bố mẹ cháu đã truyền lại cho cháu.
Để chú nói cho cháu biết, cho dù là lúc vừa mới đi làm, chú cũng không bao giờ
đi xe buýt. Nếu cháu đi taxi chỉ cần nửa tiếng đồng hồ là tới nơi, tiết kiệm
được một tiếng đồng hồ. Một tiếng đồng hồ ấy, với chú mà nói có thể sinh lợi ra
hàng mấy triệu đồng. Cái đó gọi là hiệu suất!”
Vệ Tử bắt đầu cảm thấy bất an, trán vã mồ hôi, cô cúi đầu
tay mân mê đôi đũa, khẽ đáp: “Nhưng cháu không có tiền, đi taxi ít nhất cũng
phải mất năm mươi đồng”.
“Vì thế cháu mới phải cố gắng, chứ cứ mãi như thế này thì
làm được trò trống gì. Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, cháu định tìm kiếm công việc
ra sao?”
“Cháu đang đi nộp hồ sơ, nếu thi làm viên chức nhà nước thì
thành tích cũng phải tương đối một chút.” Mọi người hầu như không để ý lắm đến
việc thi vào làm viên chức nhà nước, sinh viên bây giờ đều khá thực tế, họ
không mặn mà với những nơi trả lương thấp, chỉ có Vệ Tử mới luôn chăm chỉ,
nghiêm túc với các kỳ thi, nên sau thời gian ôn tập cũng đạt được thành tích
tương đối tốt.
“Vừa rồi chú đã nói cái gì? Hoặc là phải lập nghiệp, hoặc là
xuất ngoại, thế mà sao cháu lại cứ quanh quẩn với chuyện tìm công việc thế?”
Ông chú không giấu nổi vẻ bực mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!
Vệ Tử lấy hết can đảm đáp: “Cháu biết là chú muốn tốt cho
cháu, nhưng cháu vừa không có tiền lại vừa không có kinh nghiệm, làm sao mà gây
dựng sự nghiệp được? Còn chuyện xuất ngoại thì cháu vừa nói rồi, nhà cháu không
có tiền để cháu đi du học tự túc đâu”.
“Ai bảo nhà cháu bỏ tiền?” Ông chú thất vọng nói.
“Dạ? Nếu chú định bỏ tiền ra thì cháu càng không thể nhận
lời được, thím và còn cả các em nữa sẽ…”
“Cháu hãy dành thời gian cuối tuần để đến quan sát bữa gặp
gỡ của nhà Chủ nhiệm văn phòng tỉnh ta tại Bắc Kinh, nhân dịp ăn mừng chuẩn bị
cho cô con gái của ông ấy đi học ở nước ngoài.” Giọng nói như ra lệnh của chú
dường như không cho phép cô được làm khác đi.
“Sao cơ ạ? Như thế không được đâu, vì cháu đâu có quen họ.”
Vệ Tử cảm thấy không sao thích ứng được với cách nói chuyện nhảy hết chủ đề này
sang chủ đề khác của ông chú họ, điều đó khiến cô cảm thấy mình giống như một
kẻ ngốc.
“Đó cũng không phải là người ngoài, chủ nhiệm Ngưu là bạn
chiến đấu của ông ngoại cháu, có điều sau này ông cháu làm nhân viên y tế,
chuyển ngành về công tác ở trạm y tế địa phương, còn ông ấy thì theo chính trị.
Con gái của chủ nhiệm Ngưu chỉ lớn hơn cháu hai tuổi, giữa hai người có thể sẽ
có những vấn đề quan tâm giống nhau.” Nói đến đây, ông chú họ không còn đủ kiên
nhẫn nữa, nên vội vàng gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán tiền.
Nhân khi cô phục vụ xinh đẹp cầm hóa đơn đến, Vệ Tử vội vàng
đưa mấy miếng thịt bò nướng vào miệng - lãng phí thức ăn như thế này đúng là
một việc không hay ho!
Ông chú họ đưa một xấp tiền về phía cô: “Cháu cũng hơn hai
mươi tuổi rồi, không thể cứ ăn mặc lôi thôi như thế mãi, hãy bớt chút thời gian
đi mua lấy mấy bộ quần áo và giày dép cho ra hồn một chút, chịu khó học hỏi mọi
người. Chú thấy con gái ở trường cháu rất biết cách ăn mặc, trang điểm đấy, tại
sao đến giờ mà cháu vẫn mặc như lúc vừa lên thành phố thế?”.
Chưa kịp cầm tiền thì Vệ Tử đã bị những lời nói ấy làm cho
đỏ bừng mặt mũi, cô cố gắng nuốt thật nhanh mấy miếng thịt bò trong mồm, đang
định lên tiếng, thì bỗng phát hiện ra ánh mắt của cô phục vụ cầm tờ hóa đơn bên
cạnh có gì đó khác thường, dường như ánh mắt ấy cứ liếc qua liếc lại từ chỗ xấp
tiền trên bàn đến khuôn mặt của Vệ Tử.
Nhìn ông chú họ hơn ba mươi tuổi với dáng điệu đĩnh đạc,
phong độ, lại nhìn chiếc áo đồng phục sinh viên đang mặc trên người mình, rồi
lại nhìn xấp tiền dày cộp trên bàn, cuối cùng một người chậm hiểu như Vệ Tử
cũng nhận ra. Cô biết cô gái phục vụ ấy đang nghĩ gì!!!
Vì thế, cầm ngay lấy xấp tiền, Vệ Tử đứng dậy nhanh chóng đi
ra phía ngoài: “Cháu sẽ ra trước chờ chú!”.
Cô không biết rằng, điệu bộ ấy của cô đã khiến cho cô phục
vụ như càng hiểu ra, càng chắc chắn về điều gì đó.
Sau khi thanh toán tiền xong, vì công ty của chú họ ở gần
đó, nên Vệ Tử kiên quyết tự đi về, không để chú phải đưa. Chú họ gật đầu, trước
khi rời đi vẫn không nhịn được dừng chân lại hỏi một câu: “Cháu định đi về như
thế nào?”.
“Cháu đi… đi xe buýt ạ.” Giọng của Vệ Tử rất nhỏ, nhưng cô
là một cô gái ngoan, không có thói quen lãng phí, càng không có thói quen nói
dối.
Sau đó, cô cảm thấy bước chân của ông chú lúc rời đi có chút
nặng nề.
Chương 2
Các bạn cùng phòng của Vệ Tử rất thực tế và cũng rất chín
chắn, họ không bao giờ tìm cách dò hỏi về những điều mà người khác không muốn
nói vào những lúc không thích hợp. Thế nên khi thấy Vệ Tử - một cô gái từ trước
đến nay cổ hủ đến mức nhà quê, bỗng nhiên liên tiếp thay những bộ đồ mới, mặc
dù ai cũng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng chẳng có ai chịu làm bà già tọc mạch lên
tiếng hỏi trước.
Nhà Vũ Di khá giàu, cô ấy được mọi người coi là người tao
nhã và có con mắt nhìn, trong túi chẳng thiếu loại mỹ phẩm, đồ trang sức nào.
Sau khi cô ấy trang điểm giúp cho Vệ Tử một lượt từ đầu đến chân, tất cả mọi
người, kể cả Vũ Di đều không sao rời mắt khỏi Vệ Tử được.
“Diêu Hoàng Ngụy Tử[1], hoa trung chi vương, chân
khuynh thành dã!” Thì ra, Dương Sương cũng có thể nói ra những lời khen ngợi
người khác.
[1] Diêu Hoàng và Ngụy Tử là hai loại hoa mẫu đơn ở Lạc
Dương thời nhà Tống, đó là hai loài hoa đẹp đứng hàng đầu trong các loại hoa.
Lưu Hiểu Tinh thì kêu lên sau giây phút ngây người: “Vệ Tử,
cậu không thể đi ra ngoài với bộ dạng này được, nhất là không được đi ngang qua
khu ký túc của các nam sinh viên, và càng không được để cho lão Lý nhà tớ nhìn
thấy!”.
Hồi mới vào học, có tới hơn nửa số con trai trong lớp thương
thầm nhớ trộm Vệ Tử, nhưng dần dần trong quá trình tiếp xúc, họ phát hiện ra
rằng, Vệ Tử chỉ là một cô gái đẹp ngốc nghếch, hành vi, lời nói vụng về, lúc
nào cũng cứ như trên trời rơi xuống, vì thế họ thất vọng, chuyển mục tiêu. Thời
buổi ngày nay, ai cũng rất thực tế, mua một chiếc bình hoa về để bày trong nhà
là việc chỉ có người lắm tiền mới làm, chứ không phải là những sinh viên nghèo
như họ - những người lúc nào cũng có thể rút lui, bao gồm cả Lý Tông Bảo, bạn
trai hiện tại của Lưu Hiểu Tinh.
“Thôi đi”, Dương Sương nguýt một cái, “Chị cả thông minh giỏi
giang như vậy, trong con mắt của anh Bảo nhà chị, ngoài chị ra, còn nhìn thấy
ai nữa, cho dù là Audrey Hepburn[2] có đến đây cũng chẳng lôi
được anh ấy ra khỏi lòng chị đâu!”.
[2] Audrey Hepburn: (1929 - 1993), ngôi sao điện ảnh
huyền thoại thập niên năm mươi, sáu mươi của Hollywood.
“Cậu rõ thật là!” Lưu Hiểu Tinh mắng, nhưng mặt không giấu
được vẻ hạnh phúc và đắc ý.
Đúng lúc ấy thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên,
Vệ Tử vội vã đi ra ngoài, trước khi đi còn dặn mọi người: “Chú mình mời mình đến
ăn cơm, có lẽ tối nay mình sẽ về muộn một chút”.
Dương Sương định nói với theo một câu: “Cho dù cậu không về
thì cũng chẳng sao”. Nhưng bỗng nhiên cô ấy cảm thấy Vệ Tử là một người đáng
thương nên không thốt ra câu nói cay độc đó nữa, mà đổi thành: “Chú ý an toàn
đấy”.
Vũ Di phủ phục bên cửa sổ nhìn theo một lúc rất lâu, rồi
quay đầu lại thông báo cho mọi người: “Đừng có sờ vào người mình. Xem ra ông
chú của Vệ Tử cũng không phải là người xoàng đâu, ông ấy kiếm được cho Vệ Tử
một chàng rể ra trò, coi như vớ được một chĩnh gạo đầy rồi!”.
Trước lúc thi tốt nghiệp, hướng đi trong tương lai của mọi
người dường như đã quyết định xong, Vũ Di thì ký hợp đồng với một doanh nghiệp
nước ngoài nổi tiếng, Dương Sương thì được tổng giám đốc của một ngân hàng nhà
nước cỡ lớn phá lệ nhận vào, Lưu Hiểu Tinh và bạn trai thì thi lên cao học vào
một chuyên ngành khác. Chỉ có Vệ Tử là ngoại lệ, đã mấy lần rồi mà vẫn không
sao vượt qua được kỳ thi viết của mấy doanh nghiệp lớn. Bản thân vì là một
“sinh viên ngoại tỉnh” tốt nghiệp loại bốn[3], đến nay vẫn chưa nhận
được OFFER.
[3] Người ta chia sinh viên tốt nghiệp đại học đi tìm
việc thành bốn loại: Loại một là các nam sinh viên có hộ khẩu Bắc Kinh, loại
hai là các nam sinh viên có hộ khẩu ngoại tỉnh, loại ba là nữ sinh có hộ khẩu
Bắc Kinh, loại bốn là nữ sinh có hộ khẩu ngoại tỉnh.
Vũ Di, người duy nhất trong phòng là công dân loại ba đang
chiếm ưu thế về hộ khẩu đã giành chiến thắng trong cuộc chiến xin vào doanh
nghiệp liên doanh giữa một đội quân xin việc hùng hậu. Người thông minh tuyệt
đỉnh như Dương Sương tất nhiên là không bị hạn chế trong các quy định cứng
nhắc. Còn Vệ Tử thì thành tích học tập bình thường, thể hiện bình thường, gia
cảnh bình thường, quan hệ với thầy hướng dẫn cũng bình thường, lại thêm sự
thiếu lanh lợi, nên tất nhiên không thể thuận lợi trong lúc đi tìm việc rồi, đã
vậy cô thi cao học cũng kém mất hai điểm so với điểm sàn của nhà nước.
Do đó, niềm hy vọng duy nhất còn lại lúc này của cô là vượt
qua được kỳ thi phỏng vấn vào biên chế nhà nước lần thứ ba. Nhưng với những quy
định bất thành văn mỗi người một kiểu của cuộc thi này lại khiến mọi người thấy
lo lắng cho một người ngốc nghếch như cô.
Vì thế, việc ông chú họ có thể sắp đặt thành công, tìm được
cho cô một chỗ yên bề gia thất vào lúc cô mới hai mươi hai tuổi cũng có thể xem
là một cách giải quyết không tồi.
Nhưng phân tích tình hình theo giọng kể của Vệ Tử từ phía
sau tấm rèm thì thấy, hy vọng của mọi người đã tan vỡ.
Vệ Tử sửa soạn xong thì đi ra ngoài, cuối cùng cũng khiến
ông chú vừa lòng, nhưng vẫn không quên dặn: “Tuy chủ nhiệm Ngưu từng là bạn
chiến đấu của ông ngoại cháu, nhưng bây giờ dù sao cũng không còn giống như
ngày trước, những người đến dự đều là nhân vật có máu mặt, cháu nhớ phải nhanh
nhẹn, lanh lợi một chút”.
Vệ Tử cũng biết mình thường hay làm những việc ngốc nghếch,
nên vội gật đầu nghe theo, tự nhủ thầm đến lúc đó mình sẽ ít nói, quan sát
nhiều, chắc sẽ không xảy ra sai sót gì.
Đầu tiên chú cô lái xe tới một nơi có cái sân rất rộng ở
phía tây thành phố, gõ cửa rồi vào một ngôi nhà kiểu cũ, người ra mở cửa là một
phụ nữ trung tuổi trông rất duyên dáng.
“Dịch Tân đến rồi à, chúng tôi đang định đi đây, may quá,
vậy cùng đi đi.” Mồm thì nói với ông chú họ, nhưng mắt bà ta lại nhìn chằm chằm
đánh giá Vệ Tử.
“Cháu chào thím. Không phải là may đâu, là cháu chủ định đến
đây để đón thím đi đấy, chắc là chú Ngưu và Lệ Lệ đi rồi phải không ạ? Dạ, đây
là Vệ Tử, đứa cháu gái mà cháu đã kể với thím lần trước ấy. A Tử, đã gặp…”
“Chào bằng cô thôi.” Bà Ngưu lên tiếng trước. Vệ Tử nghĩ
thầm, nếu cứ theo vai vế thì mình phải gọi là bà mới đúng, thật khủng bố.
Vì thế, cô hỏi lại, vẻ không hiểu: “Chú cháu gọi bằng thím,
sao cháu có thể gọi bằng cô được ạ? Gọi thế thì hơi thất lễ, cháu chào bà Ngưu
ạ!”.
Thiệu Dịch Tân, cũng chính là ông chú họ của Vệ Tử nhìn thấy
cơ mặt của bà Ngưu giật giật, vội vàng mắng Vệ Tử: “Lần đầu gặp mà dám tùy tiện
thế à!”, rồi lại nói như xin lỗi bà Ngưu: “Có lẽ chú và mọi người đợi lâu rồi,
chúng ta mau đi thôi”.
Thế là mọi người lại lên xe đến khu biệt thự ở ngoại ô. Tới
trước ngôi biệt thự, Thiệu Dịch Tân giới thiệu cho Vệ Tử: “Đây mới là nhà của
chủ nhiệm Ngưu, chỗ lúc nãy là căn hộ tập thể chỉ dùng để đón tiếp đồng
nghiệp”.
Nhìn mặt bà Ngưu có vẻ đắc ý, Vệ Tử đã phần nào hiểu được
đôi chút, lại thêm lời quát lúc nãy của chú, nên giờ đây cô càng không dám mở
miệng, mà len lét theo sau họ bước vào trong.
Trong nhà ồn ào, có rất nhiều người. Cũng may mà phòng khách
rất rộng, mọi người cứ tốp năm tốp ba, chỗ thì ngồi, chỗ thì đứng nói chuyện.
Vệ Tử được ông chú đưa đến trước mặt một người đàn ông chừng hơn năm mươi tuổi,
lại làm một hồi giới thiệu: “Chú Ngưu, đây là cháu Vệ Tử mà lần trước cháu nhắc
đến. Nó là con gái của anh họ cháu, ở thành phố X, nó cũng học kinh tế như Lệ
Lệ”.
Vệ Tử đang định đính chính lại chuyên ngành của mình thì
nhìn thấy ánh mắt như cảnh cáo của ông chú nên lại không dám tự ý mở miệng, cô
đành đứng ngây ra trước mặt hai người.
Nhìn thì biết chủ nhiệm Ngưu rất chú ý giữ gìn, ngũ quan cân
đối, riêng đôi mắt rất tinh anh, nhưng đôi mắt ấy cứ hết nhìn lên lại nhìn
xuống đánh giá, khiến cô cực kỳ khó chịu, cảm giác chân tay cứ như thừa thãi.
Một hồi rất lâu sau, chủ nhiệm Ngưu mới gật đầu, nói: “Cũng
được đấy, bọn trẻ chỗ chúng ta có thể ra ngoài được đều rất tốt, học năm thứ
mấy rồi?”.
“Năm nay là năm thứ tư rồi ạ, còn hai tháng nữa sẽ tốt
nghiệp.” Được mở miệng trả lời khiến cho Vệ Tử thấy đỡ căng thẳng hơn.
“Có dự định gì chưa? Học tiếp cao học hay đi làm?” Chủ nhiệm
Ngưu hỏi, vẻ như lơ đễnh, mắt thì nhìn về một hướng khác: “Lệ Lệ và Lý Thiều
Trung đi đâu rồi không biết?”.
Thiệu Dịch Tân vội túm lấy cơ hội: “Tiếng Anh của Vệ Tử rất
tốt, cháu đang định ra nước ngoài, nên cũng định nhờ Lệ Lệ và Thiều Trung xem
giúp xem có người nào thích hợp…”.
Thiệu Dịch Tân chưa nói dứt lời thì đã nghe thấy giọng lanh
lảnh của một cô gái: “Bố bố bố, bố nhìn xem này, Thiều Trung cứ bắt nạt con
thôi. Anh ấy nói là con lại béo ra”. Sau đó thì thấy một cô gái mặc trên mình
chiếc váy liền thân màu da cam đang cầm tay một chàng thanh niên đi đến trước
mặt chủ nhiệm Ngưu.
Mặt mày chủ nhiệm Ngưu nhất thời tươi tỉnh hẳn lên, rồi ông
nói bằng giọng rất yêu chiều: “Thế thì có sao đâu, con sắp đi Mỹ rồi, so với
các bà bên đấy, trông con còn mảnh mai hơn nhiều”.
Nhưng Ngưu Lệ Lệ làm như không nghe thấy những lời nói ấy,
và cũng chẳng để ý đến vẻ mặt tươi rói của ông, mà chỉ nhìn chăm chăm vào Vệ
Tử: “Anh Dịch Tân, anh đưa cô ta đến à? Cẩn thận kẻo em lại gọi điện mách chị
dâu đấy!”.
Thiệu Dịch Tân đỏ bừng mặt: “Lệ Lệ đừng nói bừa, đây là Vệ
Tử, cháu họ của anh”.
Ngưu Lệ Lệ “ồ” lên một tiếng, “Em nhớ ra rồi, anh đã nhắc
qua với em. Hôm nay có rất nhiều bạn học của anh Thiều Trung, anh có thể đưa cô
ấy đi một vòng thử xem, biết đâu lại gặp được một người vừa ý”. Nói rồi, cô ta
quay sang nũng nịu với chàng trai dong dỏng cao bên cạnh: “Anh thử xem bạn học
của anh còn ai chưa có vợ thì giúp đi. Thân con gái một mình đi tìm việc ở bên
ngoài đáng thương lắm”.