Ngươi Là Nương Tử Của Ta

Chương 70: Chương 70: Kỳ Thực Rất Đơn Giản




“Đại ca, huynh đừng đi theo đệ mãi thế được không?”

Tần Độc Tôn thực không rõ, mình và đại ca rõ ràng là cùng một nương sinh ra, sao tính tình lại khác nhau tới vậy!!

“Nhưng mà Độc Tôn à, nương bảo huynh phải theo đệ lãnh giáo, huynh không theo đệ thì theo ai.”

Tần Duy Ngã tay ôm một hộp ô mai, chuẩn bị hảo hảo ăn cho đỡ thèm.

“Oái! Chua thế!” Mới vừa ăn quả đầu tiên, Tần Duy Ngã đã bị chua ứa nước mắt.

“Đại ca, đó là ô mai, đương nhiên phải chua rồi!”

Tần Độc Tôn tuỳ tay cầm một quyển y thư, không muốn tiếp tục đối thoại ngu ngốc này.

“Không ăn nữa, không biết là ai nói người mang thai thích ăn cái đồ này chứ.” Tức giận đặt hộp lên bàn, Tần Duy Ngã lại bắt đầu đơ ra.

Nam nhân đúng là không giống với nữ nhân, nhớ năm đó theo sư phụ du ngoạn, hắn đã chứng kiến dựng phụ toàn là vừa chóng mặt vừa buồn nôn, người khác nhìn mà kinh hãi. (Lưu Học Ân: Người gọi ta và con đến xem, hơn phân nửa đều là người bệnh. Nếu là người bệnh, nào có thể một cái đánh rắm cũng không có?), cơ mà mình và Độc Tôn không có mấy triệu chứng này, chẳng những không đau đầu chóng mặt, ăn uống còn rất tốt, cái gì cũng ăn được tuốt.

Hiện giờ, bụng hắn đã lớn đến mức hắn không cúi được người nữa, nhưng cũng chưa gặp chuyện xấu gì. (Nguỵ Thiên Thanh tránh ở một góc: Với sự chăm sóc tỉ mỉ của Y thánh và Đan Vô Ưu, cùng sự cẩn thận che chở của mình, nếu còn xảy ra chuyện xấu gì, vậy thật đúng là không có thiên lý.)

“Độc Tôn, là một đại nam nhân đột nhiên phải sinh con, đệ có sợ không?”

Buông y thư trong tay, Tần Độc Tôn thở dài một hơi. Dù là ai biết được mình là thân nam nhi mà lại phải sinh con, chỉ sợ cũng đều khó chấp nhận đi. Lúc trước, hắn từ miệng Quản Linh Nhi biết được nguyên nhân mình thèm ngủ, hắn căn bản không tin nổi, thẳng đến khi Quản Linh nhi để hắn nhìn hiện tượng không thể dùng lẽ thường để giải thích ở bụng mình xong, hắn mới hoảng loạn tiếp nhận sự thực này.

“Việc đã tới nước này, sợ thì có ích gì.”

Nói hắn không sợ, không lo lắng là nói dối. Nhưng mà, nghĩ đến khi cha biết được nhân tức (con dâu) thì ra là nửa nam nửa nữ, hơn nữa vĩnh viễn không có khả năng giúp Tần gia khai chi tán diệp (đâm chồi nảy lộc, ý là nối dõi tông đường), Tần Độc Tôn liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nếu hắn phải sinh vậy thì sinh đi. Nhưng, nếu đứa nhỏ này là nam hài, vậy tương lai phải mang họ Tần. Đây là điều kiện mà hắn và Quản Linh Nhi đã giao hẹn.

Ai ~ Cũng mang thai giống mình, mà đại ca suốt ngày chỉ biết rảnh rỗi tự tìm việc này quả thực là hạnh phúc a! Bất quá, bụng đại ca lớn thật đó, còn bự hơn một vòng so với mình!

“Nói thật, ta căn bản là không giống nữ nhân, đứa nhỏ rốt cuộc là từ đâu chui ra? Sẽ không giống trong mộng, chọc bụng thành một cái lỗ thủng máu chảy đầm đìa chứ…” Tần Duy Ngã vừa nói vừa rùng mình.

“Đại ca, huynh không nói lời nào không ai bảo huynh câm đâu!!” Tần Độc Tôn thật muốn tìm thứ gì bịt cái miệng quạ đen này quá.

….Người ta sợ mà! Tần Duy Ngã vạn phần uỷ khuất lủi qua một góc.



“Ai nha —-! Giết người!! Cứu mạng a!!”

Sáng sớm tinh mơ ở Tiếu ngạo sơn trang truyền tới tiếng kêu thảm thiết như giết heo.

“Ngươi im miệng cho ta!” Quản Linh Nhi, không đúng hiện tại là Quản Linh Tiêu không chịu nổi ma âm chói tai của Tần Duy Ngã, từ trong phòng lao ra, gầm nhẹ với hắn.

Sáng hôm nay, Tần Độc Tôn đang cùng Quản Linh Nhi rửa mặt chải đầu, ai ngờ lúc đang chải đầu, đột nhiên Tần Độc Tôn thống khổ ngã xuống, doạ nàng sợ chết khiếp. Nàng lập tức chạy đi tìm Lưu Học Ân đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước, mới biết được thế này tức là Tần Độc Tôn sắp sinh rồi.

Quản Linh Nhi đang là thân nữ nhi, nghe được tin này xong lập tức biến thân, đủ hiểu lúc ấy hắn có bao nhiêu kích động. Tại thời điểm quan trọng này, nghe thấy tiếng ầm ĩ của Tần Duy Ngã truyền đến, cộng thêm nghe được Lưu Học Ân nói phương pháp sinh con, trong lòng hắn nhiễu loạn, suýt nữa thì tẩu hoả nhập ma.

“Ta không im! Cứu mạng…” Tần Duy Ngã vừa chuẩn bị gào đợt tiếp theo, miệng đã bị Nguỵ Thiên Thanh che lại.

“Ta nói nhi tử à, giờ là Độc Tôn sinh, cũng không phải con sinh, con gào khoẻ như thế làm gì!” Đan Vô Ưu ngại Nguỵ Thiên Thanh còn ở đây, không tiện phát tác, nếu không bà đã sớm nổi điên đập vào đầu Tần Duy Ngã mấy cái.

Vì sao ta không được kêu, giờ không phải ta, nhưng tiếp theo chính là ta a!! Tần Duy Ngã không nói được, chỉ có thể dùng ánh mắt biểu đạt nỗi thống khổ của mình.

Trời ơi! Nếu sớm biết bụng mình thực sự phải nở hoa, vậy hắn…hắn đã….Ô ô ô, thiên hạ rộng lớn, ấy vậy mà chẳng có chỗ để hắn dung thân!!!

“Duy Ngã ngươi đừng sợ, không phải sư phụ đã nói rồi sao, chỉ rạch một đường nhỏ, đưa đứa nhỏ ra là được rồi.” Nguỵ Thiên Thanh biết Tần Duy Ngã sợ hãi, liền nhẹ giọng an ủi hắn.

Một đường nhỏ? Hắn nhớ tới cảnh tượng sinh nở lâu thật lâu thật lâu trước kia mình từng nhìn thấy, cái hình ảnh máu chảy đầm đìa đến giờ vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí hắn…Đó cũng gọi là ‘một đường nhỏ’ đấy!!!

Không muốn! Không muốn! Thật đáng sợ! Tần Duy Ngã bắt đầu liều mạng giãy dụa.

“Nhi tử à, sư phụ con tuy rằng chưa từng đỡ đẻ cho nam nhân, nhưng tốt xấu gì cũng là một đại danh y. Chưa kể giờ là Độc Tôn sinh trước, đỡ đỡ một tí là có kinh nghiệm, đến lúc tới con sinh không có gì phải sợ cả.” Đan Vô Ưu cũng cười tít mắt ‘cổ động tiếp sức’ cho hắn.

….Mình vẫn là nên vào xem thì hơn. Nghe bà nói vậy, Quản Linh Tiêu vốn đang căng thẳng nháy mắt mặt mũi trắng bệch, hắn lo lắng cho an nguy của Tiểu Tôn Tôn thân yêu, lập tức mạo hiểm nguy cơ có thể tẩu hoả nhập ma, lại vọt vào phòng.

Còn Tần Duy Ngã được nương của chính mình an ủi thì sợ tới mức tê liệt ngã vào lòng Nguỵ Thiên Thanh.

Thật đáng sợ…Thật đáng sợ…Ai tới cứu ta với…Trong nội tâm Tần Duy Ngã đang chảy huyết lệ.

Tần Độc Tôn rốt cuộc cũng sinh, là một tiểu tử rất đáng yêu, Quản Linh Tiêu dựa theo ước định đặt tên con là Tần Văn Việt.

“Nguỵ Thiên Thanh…Ta muốn giết ngươi!!”

Khi mọi người đang chuẩn bị làm khánh sinh (chúc mừng chào đời) cho tiểu tử mới ra đời kia, Tần Duy Ngã sớm đã bị doạ tới nát bét quay về phía tướng công của mình gian nan phun ra một câu, sau đó hôn mê bất tỉnh.

***

“Thiên Thanh…”

“Đau lắm sao?” Nguỵ Thiên Thanh tuy đã hai lần làm cha, song y vẫn thấy có chút căng thẳng.

“Có một chút.” Tần Duy Ngã nghĩ bản thân giờ vậy mà đã là ‘nương’ người ta, cảm giác không thể tin được.

Kí ức về sinh nở của hắn rất mơ hồ. Hắn chỉ nhớ trong lúc mơ hồ hỗn loạn nhìn thấy sư phụ cầm một con dao sáng loáng, vẻ mặt âm trầm nhìn mình. (Lưu Học Ân: Con đã gặp đại phu nào đối mặt với nghi nan tạp chứng mình chưa bao giờ gặp mà còn có tâm tình cười chưa?)

Hắn nghĩ mình chết chắc rồi, hét to một tiếng xong liền vinh quanh ngất tiếp. Sau đó khi tỉnh lại, hắn đã thấy Nguỵ Thiên Thanh ôn nhu ngồi bên giường nhìn mình.

“Con đâu?” Cực khổ xong, Tần Duy Ngã chợt có cảm giác như mình mới sống lại, giờ hắn vô cùng khao khát được nhìn tiểu tử cùng hắn huyết mạch tương liên kia.

“Đang trong nôi kìa.” Nguỵ Thiên Thanh nắm tay hắn, cười đến thập phần vui vẻ. Duy Ngã nhìn thấy cục cưng nhất định sẽ bị doạ nhảy dựng cho coi.

“Ta muốn nhìn xem.” Tần Duy Ngã đứng dậy, lại bị Nguỵ Thiên Thanh cản.

“Đừng cử động, miệng vết thương tuy đã được bôi Ngọc cơ cao song phải mất ba ngày mới có thể khỏi hẳn, giờ ngươi ngoan ngoãn nằm đi.”

A? Còn phải ngủ ba ngày nữa sao! Tần Duy Ngã ảo não, lúc mang thai, mỗi ngày hắn không phải ăn thì chính là ngủ, so với bây giờ chẳng có gì khác biệt.

“Cha!” Li Nhi ghé vào nôi nghiêm túc nhìn hai tiểu oa nhi xấu xấu, thấy cha mình định ôm lấy bọn nó, vội vã hỏi.

“Lúc sinh ra Li Nhi cũng vầy ạ?” Xấu ghê á!

“Ân. Nương con để sinh ra con, cũng đã phải chịu không ít khổ!” Nguỵ Thiên Thanh từ ái nhìn con, hiện tại Li Nhi còn nhỏ, nói với nó nó cũng chưa hiểu được, chờ đến khi nó lớn hơn một chút sẽ nói rõ ràng cho nó sau.

Thanh Thu…Đêm hôm trước, y mơ thấy nàng mỉm cười với mình, nói là có thể yên tâm rời đi rồi. Thì ra nàng vẫn luôn dõi theo y…Phân tình này, chỉ có thể để kiếp sau hoàn lại.

Một trái một phải ôm hai đứa nhỏ vào ngực, Nguỵ Thiên Thanh dẫn Li Nhi tới bên người Tần Duy Ngã.

“Hả?!” Sao lại có hai đứa!!

“Vì không để cho ngươi lo lắng, cho nên ta bảo sư phụ không nói cho ngươi. Thực ra, ngươi đã hoài một đôi song bào thai.” Ban đầu Tần Duy Ngã tinh thần không yên, mạch tượng bất ổn, Lưu Học Ân kiểm tra vài lần cũng không phát hiện ra. Nhưng vài ngày trước, trong lúc vô ý xem xét, ông chợt nhận thấy, trong mạch tượng của Tần Duy Ngã vậy mà có nhịp đập của hai sinh mệnh.

“Ừm —?” Tần Duy Ngã không biết nói gì. Khó trách hắn luôn cảm thấy bụng mình lớn hơn của Độc Tôn rất nhiều, nương nói tình trạng của mỗi người mỗi khác, cho nên hắn cũng không nghĩ gì. Không ngờ, bên trong lại có tận hai đứa thế này.

“Đây là Nguỵ Song Phi, đây là Tần Bỉ Dực.” Nguỵ Thiên Thanh tay ôm đứa nhỏ, đưa cho Tần Duy Ngã xem.

….Song Phi? Bỉ Dực?! (1 em tên cùng bay, một em tên sát cánh, ghép vô sẽ thành sát cánh cùng bay cao -_-)

“Sao lại đặt tên như thế hả!” Không cần nghĩ cũng biết nhất định là kiệt tác của lão nương rồi. Hừ, hại con với Độc Tôn còn chưa đủ, ngay cả con của bọn con cũng không tha. Tần Duy Ngã nghiến răng nghiến lợi.

“Cha? Sao đệ đệ này không họ Nguỵ?” Cô cô đã nói, tiểu hài tử của cha đều phải mang họ cha mà?

Đúng nga, Li Nhi không nói mình cũng không để ý. Tần Duy Ngã nghĩ.

“Ta cũng đang định nói với ngươi chuyện này. Vốn Linh Nhi và Độc Tôn đã bàn bạc rồi, nếu Độc Tôn sinh nam hài liền để cho nó kế thừa hương hoả của Tần gia. Nhưng giờ ngươi sinh hai đứa, hơn nữa đều là nam hài, cho nên ta và nương đã bàn bạc với nhau, để một trong hai đứa mang họ Tần. Còn đứa nhỏ của Độc Tôn thì vẫn mang họ Quản của Linh Nhi.”

“Nga.” Tần Duy Ngã không phản đối chuyện này.

“Duy Ngã…Nương tử, khổ cho ngươi rồi.” Nhẹ nhàng đặt hai đứa nhỏ lên giường, Nguỵ Thiên Thanh vỗ về hai má còn hơi tái nhợt của Tần Duy Ngã.

“Biết là tốt rồi, về sau đừng khi dễ ta nữa.” Làm mặt hề với Li Nhi, Tần Duy Ngã có chút ngại ngùng, cơ mà vẫn không quên chiếm ít tiện nghi.

Ta thương ngươi còn không kịp, sao có thể khi dễ ngươi cho được. Nguỵ Thiện Thanh cười cười, bao lấy bàn tay hắn trong tay mình.

“Cha cha, nương nương!” Li Nhi cũng không cam chịu tịch mịch chen vào, ghé vào đầu giường nở nụ cười ngọt ngào với hắn.

Thật hạnh phúc…Ấm áp như nước chảy đầy ắp lồng ngực Tần Duy Ngã. Nhất định là đời trước ta đã tu lâu thật lâu, cho nên kiếp này mới có thể có được người yêu ta đến vậy, có một đứa con đáng yêu đến vậy…

Cuộc đời này của ta…Đã trọn vẹn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.