Người Lạ Trong Gương

Chương 22: Chương 22




Năm 1963. Đã sang tháng Mười một. Cái se lạnh của mùa thu bỏ đi nhường chỗ cho cái băng giá ập đến. Mặt trời xuyên qua lớp mây mù toả xuống thứ ánh sáng nhợt nhạt, không sinh khí. Những cơn mưa đầu đông lác đác xuất hiện.

Mỗi sáng, Jill Castle vẫn thường ghé vào quán cà phê quen thuộc của Đội tạp chủng và thấy tất cả; chủ lẫn khách, đồ ăn thức uống lẫn câu chuyện đều vẫn vậy, vẫn chẳng thay đổi chút xíu gì so với ngày đầu tiên nàng đặt chân tới.

Điều khiến nàng chán nản nhất là những người sống bên rìa điện ảnh này dường như luôn cùng tâm trạng với nàng, như đều rình chộp lấy một cơ hội trời cho nào đó để vụt biến thành ngôi sao, và họ thực tâm tin vào điều đó, như nàng hằng tin vậy.

Năm tháng trôi qua, cái cô Jill ngơ ngác ngày nào nay đã thành chị cả của Đội tạp chủng. Nàng lắng nghe những thở than về nỗi lòng, những giãi bày về tâm sự, những vướng mắc về mọi vấn đề cơm áo gạo tiền của họ và giúp họ trong khả năng nàng có thể, từ dăm lời khuyên nhủ đến một vài đôla hoặc bữa ăn, giấc ngủ khi họ- cơ nhỡ.

Nàng không giao du thân mật, cũng chẳng hò hẹn với người khác giới nào, một phần vì nàng chỉ quan tâm tới sự nghiệp, phần nữa vì cũng chẳng thấy ai thực sự cuốn hút.

° ° °

Thừa ra được chút tiền nào, Jill Castle lại gừi về cho mẹ, cùng những lá thư kể về những việc nàng đang làm tại Hollywood, nghe thật sướng tai.

Thời gian đầu mẹ còn khuyên nàng sa vào tội lỗi thế là đủ rồi, hãy nên quay lại đường sáng bằng cách về nhà làm nàng dâu của Chúa nhưng rồi thấy nàng gửi tiền về ngày một nhiều hơn, lại toàn là tiền do đóng phim mà có nên bà Czinski, dù vẫn miễn cưỡng, song cũng không khỏi có chút tự hào về con gái, chỉ còn căn dặn nàng hãy cố chọn vai những cô gái tốt, sẵn sàng tử vì đạo trơng các phim về tôn giáo mà đóng.

Odessa vẫn chỉ được coi là một thị trấn nhỏ và Jill biết mẹ nàng vẫn may quần áo thuê cho các bà các cô trong nhóm Những người có dầu và còn biết chắc chắn bà sẽ kể cho họ nghe về con gái mình, và thế nào, không sớm thì muộn, những tin tức về những thành công của nàng cũng đến tai David Kenyon. Trong các lá thư viết cho mẹ, nàng thường khéo léo khoe đã đóng cặp cùng diễn viên nổi tiếng này, đã từ chối lời mời của ngôi sao kia, và cẩn thận chỉ gọi bằng tên riêng của họ mà thôi. Nàng còn học được cái khoé của Đội tạp chủng là thuê một thợ ảnh phục sẵn chỉ để chụp nàng khi, bằng cách này cách khác, đứng gần các ngôi sao điện ảnh. Những bức ảnh đó đều được in thành hai bản, một nàng giữ và một gửi về cho mẹ.

Cứ theo thư và ảnh, Jill Castle, hoặc Josephine Czinski của Odessa, đã là diễn viên điện ảnh thật sự nổi tiếng rồi.

° ° °

Vùng đất phía Nam California không phải quanh năm chan hoà ánh nắng nhưng cũng không bao giờ có tuyết rơi. Nơi đây có tập tục là ba tuần trước ngày Giáng sinh người ta lại tổ chức cuộc diễu hành của ông già Noel dọc đại lộ Hollywood, rồi đêm nào cũng vậy, cho tới đêm trước của ngày lễ đoàn xe cứ làm náo nhiệt khắp các nẻo đường.

Dù thiếu tuyết nhưng người dân Hollywood đón mừng ngày sinh của Chúa cũng đâu kém cạnh gì mảnh đất hàng xóm Bắc California, kém cạnh gì bất cứ vùng đất nào trên toàn nước Mỹ và cả trên toàn thế giới. Đúng là người dân ở đây chỉ thiếu tuyết mà thôi. Họ trang hoàng trong nhà và ngoài đường phố bằng đủ các loại đèn với đủ các màu sắc, họ làm cây thông Noel bằng nhựa, họ cắt hình ông già tuyết và cỗ xe trượt cùng đàn hươu bằng bìa, họ tặng nhau những món quà có đắt có rẻ nhưng đều mang ý nghĩa của món quà Noel.

Không thiếu ngôi sao nghệ thuật nào trong buổi diễu hành ấy, âm nhạc, sân khấu, điện ảnh…

Cũng chẳng thiếu ai trong đám sống bên rìa Hollywood, và đầy đủ các thành viên Đội tạp chủng, dĩ nhiên. Họ tham gia diễu hành không phải để làm vui cho ngàn vạn con người đứng hai bên lề đường vẫy chào mà vì chính họ, hy vọng được xuất hiện trên màn ảnh nhỏ, bởi cuộc diễu hành được truyền hình trực tiếp và phát sóng từ bờ Đông qua bờ Tây Thái Bình dương.

Jill Castle lặng lẽ thu mình vào góc tường có mái hiên che, ngắm đoàn diễu hành dằng dặc như không bao giờ hết. Các ngôi sao điện ảnh trên những chiếc xe lộng lẫy sắc màu, ở những vị trí dễ thấy nhất, miệng cười tay vẫy đám người hâm mộ chật kín hai bên đường. Năm nay, ông Hoàng của cuộc diễu hành là Toby Temple. Đám đông như hoá dại khi chiếc xe có anh từ từ trôi đến. Jill đứng hơi lui về sau nhưng cũng thấy được nụ cười tươi tắn trên gương mặt ngây thơ của anh.

Những chiếc xe trang hoàng rực rỡ cứ trôi đến, rời trôi qua Jill, liên tục. Các đội nhạc; nào của học sinh, nào của sinh viên, nào của Hải quân, nào của cả đội quân cứu thế và Hội Tam Điểm, không kể xiết. Rồi cờ, hoa, biểu ngữ của cảnh sát, lính cứu hoả... Rồi đám hề, đám thất nghiệp cũng leo hết lên xe, cũng hò reo, ca hát... Tuy không thật đúng với tinh thần Giáng sinh nhưng nó lại rất được tán thưởng bởi có vậy nó mới là Hollywood.

Một diễn viên chuyên sắm vai phụ bỗng nhoài người qua thành xe vẫy tay rối rít về phía nàng.

"Jill! Chào! Vẫn khoẻ chứ?"

Vài cái nhìn ghen tỵ hướng về Jill và nàng ngầm tự hào vì đã thêm nhiều người biết nàng ở trong giới điện ảnh. Chợt nàng nghe một giọng nam trung ấm áp bên tai. "Xin được hỏi cô là diễn viên điện ảnh?".

Jill nhìn sang. Người vừa hỏi vẫn đang hướng khuôn mặt đẹp trai về nàng, ánh mắt nâu sáng chờ đợi. Anh ta cao to, trạc hai nhăm tuổi, mặc bộ đồ bò, hai miếng da mềm bọc hai khuỷu tay áo.

Jill đáp khẽ, rất khẽ. "Vâng!"

Anh ta có vẻ thông cảm. "Hẳn cũng như tôi. Vẫn có vai nhưng vẫn phải vật lộn ghê gớm".

Jill bỗng thấy nhẹ nhõm. "Thế thì cùng cảnh ngộ rồi".

"Xin được mời cô ly cà phê Giáng sinh". Anh ta nói rồi nghiêng người đưa tay như mời khiêu vũ.

Jill bật cười đi theo anh ta.

Alan Preston, dân thị trấn Salt Lake, ông bố là bõ già nhà thờ Mormon. Anh ta nói như tâm tình vôi Jill. "Tôi lớn lên trong bầu không khí đặc sệt tôn giáo nên rất ít thời gian và cơ hội dành chỏ những sở thích riêng". Sao giống mình thế, Jill thầm nghĩ. Alan buồn bã nói tiếp. "Tôi diễn xuất không tồi, nhưng quả là khó vươn lên ở Hollywood này. Ở đây, hình như có cái mốt là muốn vươn lên thì phải đạp người khác xuống. Tôi không theo được mốt đó. Tôi thích quê mình hơn, ai nấy đều sẵn sàng giúp đỡ nhau".

Tới giờ quán cà phê đóng cửa thì Jill và Alan đã nói nhau nghe và nghe nhau nói khá nhiều, cả những điều mà họ, nhất là Jill, không hề nghĩ sẽ nói với người khác giới ở buổi gặp gỡ đầu tiên. Ra khỏi quán, Alan nhìn Jill, giọng không được tự nhiên. "Mời Jill về chỗ tôi, nếu không thấy phiền?"

Jill thoáng chút ngập ngừng, song đúng là không thấy phiền gì hết, im lặng gật đầu.

Alan thuê một căn buồng trong nhà trọ nằm cuối đại lộ Highland, cách sân bóng bầu dục Hollywood mấy khu nhà. "Có dịp, tôi sẽ cho cô thấy cái bọn cặn bã của điện ảnh sống ra sao trong cái ổ lợn gọi là nhà trọ này. Tất cả chui rúc ở đây để tin rằng mình sẽ làm nên một cái gì đó nhớ đời trong điện ảnh Hoa Kỳ".

"Chúng ta, tôi và anh, thì cũng có khác gì họ". Jill nhủ thầm cay đắng.

Đồ đạc trong phòng Alan chả có cái gì đáng tiền, lại còn xiêu vẹo, khập khiễng nữa, kể cả giường tủ, bàn ghế… Anh ta phẩy tay về phía chúng. "Tạm bợ cả thôi, cho tới khi tôi tìm thấy cung điện dành cho mình".

Mình cũng vậy. Có điều, tạm bợ cho đến bao giờ. Jill lại cay đắng nhủ thầm.

Bỗng Jill cứng đơ người lại và câu nói tự nhiên thốt ra "Đừng, tôi không muốn" khi Alan choàng tay qua eo nàng. Anh ta sững lại giây lát, nhìn nhanh Jill rồi nói. "Tôi xin lỗi".

Jill bỗng thấy mình ngớ ngẩn. Vậy thì nàng làm gì ở phòng riêng của : người đàn ông này đây, người mà nàng đã nghe, và đã nói, cả buổi tối nay, và dường như không muốn bỏ anh ta lại để ra về một mình. Nàng cũng đã biết vì sao, cũng như đã biết mình muốn gì. Lễ Giáng sinh đến gần càng làm tăng nỗi cô đơn trong nàng, đến mức tuyệt vọng. Nàng thèm có người ở bên để trò chuyện, chia sẻ. Nàng thèm có vòng tay đàn ông quanh mình, ôm ấp nàng, xoa nhẹ bờ vai nàng, ghì chặt lấy nàng. Nàng thèm có đôi môi đàn ông lướt nhẹ trên mũi, trên mắt, trên môi nàng và rồi thì thầm vào tai nàng rằng mọi khốn khó rồi sẽ qua đi và mọi việc sẽ trở nên tuyệt vời như nàng mơ ước.

Nàng nhớ tới David Kenyon. Quá xa rồi. Đã là một thế giới khác rồi. Nhưng anh vẫn rõ mồn một trong nàng, vẫn khiến nàng nhức nhối vì thèm khát. Để rồi, khi cánh tay Alan một lần nữa vòng qua vai, nàng không nói. Đừng nữa, không cứng người lại nữa, mà nhắm mắt lại để thấy đó là David đang ngấu nghiến đôi môi nàng, đôi vú nàng, đang cởi quần áo nàng và đang đi vào nàng.

Nàng rên lên, quằn quại.

Đêm ấy Jill ngủ lại phòng Alan để rồi vài hôm sau anh ta xách va ly đến ở hẳn với nàng.

° ° °

Chỉ sau vài tuần chung sống Jill đã nhận ra Alan là người đàn ông đuểnh đoảng, được chăng hay chớ và vô tích sự nhất mà nàng biết. Về một khía cạnh nào đó thì thế cũng là tốt bởi anh ta dễ nuôi mà cũng dễ ở, ngày nào biết ngày ấy, lo gần còn chẳng chịu nói gì lo xa. Jill có ý chê trách, anh ta thản nhiên. "Cái gì phải đến, nhất định đến. Hơi đâu đi tìm số phận. Trốn đâu nó cũng tìm ra ta thôi". Jill đành đầu hàng.

Suốt ngày Jill đi làm hoặc đi kiếm việc làm trong khi Alan lại cả ngày nằm dài ngủ, đọc báo hoặc tụ tập bạn bè bia rượu, đã chẳng góp được đồng nào cho Jill lại thỉnh thoảng "tiêu đỡ" chỗ tiền lẻ nàng thường bỏ lăn lóc khắp nhà.

"Cậu vớ phải đồ ôn dịch rồi", cô bạn bảo Jill.

"Nó ở nhà cậu, ngủ trên giường của cậu, gối đầu lên vú cậu, ăn uống bằng tiền của cậu. Ngược lại, hắn cho cậu cái gì. Đuổi hắn đi".

Đứa bạn nói chẳng có gì sai, nhưng Jill không làm được việc đó. Có thể, còn không muốn làm nữa. Bây giờ nàng mới hiểu vì sao Harriet, và nhiều cô bạn nàng nữa, cứ phải bám rịt lấy những gã đàn ông mà họ chẳng hề yêu thương, thậm chí căm ghét là khác.

Chỉ bởi họ sợ sự cô đơn.

° ° °

Jill chẳng kiếm nổi việc gì khi chỉ tuần nữa là đến ngày lễ Giáng sinh. Những đồng đôla cuối cùng đang tuột dần khỏi tay mà nàng còn phải sắm quà Noel cho mẹ, và ít nhiều, cũng phải cho Alan nữa.

Thì may, chính trong những ngày khó khăn nhất đó, Alan lại kiếm được việc, và cho cả hai mới tuyệt.

Một sáng, anh ta dạy sớm rồi ra khỏi nhà cũng rất sớm, không hề nói đi đâu, làm gì. Khi quay về, anh ta hớn hở reo ầm lên. "Có việc! Có việc rồi!".

"Làm gì hả anh. Những ngày này người ta chỉ chơi, việc đâu mà làm?"

"Đóng phim chứ còn làm gì. Chúng mình không phải là diễn viên ư? ". Mặt Alan vênh lên.

Lòng Jill tràn đầy niềm vui. Lại có thể được đóng phim trong những ngày này và trong lúc khốn khó nhất này ư. Chưa bao giờ nàng cần tiền như bây giờ. Giọng nàng run run. "Anh có nói chỉ để em vui chốc lát không đấy?" Nàng sợ Alan sẽ cười phá lên rồi gật đầu. Ai ngờ mặt anh ta bỗng nghiêm lại.

"Anh vừa gặp một tay bạn hiện đã là đạo diễn phim và đang lo tìm diễn viên cho bộ phim sẽ bấm máy vào sáng mai. Hắn chấp nhận cả hai đứa mình, anh và em. Và một trăm đôla, cho mỗi đứa".

Jill lao tới ôm ghì lấy Alan. Một trăm đôla!

Nàng sẽ có quà cho mẹ, lại vẫn đủ cho nàng một thứ gì đó xinh xinh. Chiếc túi xách nàng đã ngắm lâu rồi chẳng hạn.

Alan nói thêm. "Phim ngắn thôi, lại toàn nội cảnh, trong một gara họ mượn được của ai đó".

Jill không để ý. "Ngắn dài gì chả là phim. Mình có vai diễn là tốt rồi!".

° ° °

"Trường quay" đúng là nằm trong một gara ở ngoại vi phía nam Los Angeles, cái khu vực vốn hoang dại song, như có phép thần, chớp mắt đã trở nên trù phú.

Một người đàn ông da ngăm ngăm đón họ từ cổng, bắt tay Alan, cúi chào Jill, khen hai người đến đúng giờ rồi nhìn kỹ Jill hơn và nói với Alan.

"Tuyệt, cô nàng được cả mặt mũi lẫn thân hình đúng như cậu tả. Mình đồng ý".

Jill thở phào nhẹ nhõm. Alan giới thiệu hai người với nhau. "Jill, đây là Peter Terraglio, đạo diễn. Peter, đây là diễn viên Jill Castle".

Đạo diễn Peter dẫn hai diễn viên Alan và Jill đi qua chiếc gara bỏ không, qua một hành lang vắng vẻ tới hai căn buồng, có lẽ là buồng ngủ. Một buồng để ngỏ cửa và Jill nghe thấy có tiếng người vẳng ra bèn nhìn vào và chết đứng luôn, chút nữa thì kêu thét lên.

Căn buồng kê chiếc giường ở chính giữa và trên giường là bốn con người trần truồng, hai đàn ông - một da đen, một dân Mehico và hai đàn bà - một đen, một trắng. Còn có hai người đàn ông da trắng đang bận rộn với hai chiếc máy quay phim đặt vuông góc nhau trong khi cô gái da trắng đang khom lưng liếm láp gã người Mehico, thỉnh thoảng lại ngẩng lên như lấy hơi, giục. "Bé cưng, hùng dũng lên cho chị xong việc đi nào…".

Jill chỉ muốn chạy trở ra nhưng đôi chân bỗng nặng như đeo đá, nhấc không nổi. Alan vòng cả hai tay như chực giữ lấy Jill, ân cần. "Em sao vậy. Không có gì chứ?"

Cơn đau đầu ập đến đột ngột và dữ dội khiến nàng không thể nói ra cái cảm giác kinh tởm của mình với Alan. Anh ta như chợt nghĩ ra điều gì bèn chạy vụt đi, chỉ kịp dặn với lại. "Đợi anh?"

Jill vẫn đang ôm đầu khi Alan quay lại, một tay là chai Vodka, tay kia là lọ thuốc với những viên màu hồng bên trong. Anh ta nhét vào tay Jill hai viên và chai Vodka. "Sẽ dễ chịu ngay, uống kèm rượu tác dụng còn nhanh nữa".

Jill uống luôn. Alan lẳng lặng đẩy tiếp một viên khác vào miệng nàng, ép nàng uống thêm chút rượu rồi dẫn nàng vào căn buồng ngủ để trống, đỡ nàng nằm xuống chiếc giường cũng kê chính giữa như ở buồng bên kia và bảo. "Em cần nghỉ ngơi trước đã. Đừng để ảnh hưởng tới diễn xuất".

Không hiểu vì câu đừng để ảnh huởng tới diễn xuất hay vì tác dụng của thuốc mà Jill tỉnh táo hẳn lên và đầu nàng cũng đỡ đau rõ rệt. Alan lại đưa ra một viên thuốc nữa, và nàng lại uống luôn, cùng với Vodka, chẳng cần biết đó là thuốc gì, tác dụng ra sao. Chỉ vài phút sau, ơn Chúa, cơn đau đầu biến mất như nhờ phép thần thông. Mà sao Alan cứ chạy lòng vòng quanh nàng thế nhỉ? Tay nàng quờ quờ được tay anh, bèn nắm chặt lấy, và bảo. "Anh ngồi xuống với em đi".

"Anh đang ngồi bên em đây thôi".

Nàng cười giòn tan, cười rũ rượi, cười chảy cả nước mắt nước mũi. "Nó là thuốc gì mà hay vậy, anh yêu?"

Thuốc đau đầu, loại cao cấp đấy em. Em khoẻ hẳn chưa?" - Nàng cười thay cho câu trả lời. Nàng thấy đạo diễn Terraglio thò đầu vào hỏi "Hai người vui vẻ chứ?" và nàng cười như nắc nẻ, đáp. "Vui lắm, hai người vui vẻ lắm".

"Năm phút nữa nhé!" Terraglio nói với Alan rồi bỏ đi.

Lập tức, Alan lăn sát vào Jill tốc váy nàng lên, lôi đôi vú nàng ra khỏi nịt ngực rồi bập miệng vào đó, bàn tay xoa nắn đùi nàng. Jill quằn quại vì thèm khát được anh ta đi vào nàng.

"Em yêu, mặc họ làm gì thì làm, chúng mình chỉ biết làm tình với nhau thôi nhé. Chỉ hai chúng mình làm tình với nhau thôi, như đang ở nhà mình ấy mà. Chỉ khác là mình sẽ được trả tiền. Hai trăm đôla đấy. Tặng em cả phần của anh đấy".

Đâu đó từ trong nàng thốt ra câu trả lời.

"Không, anh yêu, không được đâu…"

"Tại sao hả em?"

Nàng đâu nghĩ được là tại sao. Hình như câu trả lời đã nằm sẵn trong tiềm thức và tự bật ra khỏi miệng nàng. "Vì em... em là diễn viên điện ảnh… em không được đóng phim con heo".

"Anh cho vào nhé. Em có muốn không?"

"Em muốn lắm, David của em ạ".

Alan ngẩn người ra, nhưng chỉ trong giây lát.

"Nào, anh cho nó vào trong em đây. David đang đi vào em đây. Nào…" Anh ta bế Jill đi sang buồng bên kia, nơi những người "làm phim" đang sốt ruột chờ đợi. Cảm giác lâng lâng bay bổng xâm chiếm nàng. "Vào việc luôn!" Terraglio nói khi thấy Alan bế Jill vào. "Giữ nguyên vị trí máy. Bớt trắng thêm hồng vào ánh sáng. Con điếm này có nước da đẹp thật…"

"Cần thay vải trải giường không, thưa đạo diễn?" Ai đó hỏi.

"Anh nghĩ đây là Hãng Pan- Pacific ư? Thấy bẩn thì lật mặt trái lên là ổn rồi".

Jill đeo tay lên cổ Alan, thì thầm. "David, chỗ này đông người quá. Em sợ…"

"Anh sẽ đuổi họ đi bây giờ, em yên tâm. Uống thêm viên nữa nhé?" Anh ta đặt Jill xuống giường, nhét viên thuốc màu xanh vào miệng nàng rồi làm một ngụm lớn Vodka sau đó mớm rượu cho nàng để chiêu viên thuốc. Miệng nàng mở ra đón dòng rượu, hệt như một nụ hôn say đắm.

Kể từ sau viên thuốc màu xanh đó, tất cả thực tại biến hết đi trong nàng, chỉ còn mình nàng với David. Chỉ có riêng David với nàng thôi.

David cởi áo nàng, kéo váy nàng qua đầu, giật đứt dây nịt quần lót nàng, rồi cũng trần truồng như nàng, anh ngồi lên trên nàng, ngửa đầu nàng ra. Nàng nheo mắt lại vì ánh đèn sáng trắng pha sắc hồng.

" Yêu nó đi em!" David dịu dàng bảo.

"Vâng? Vâng? Em yêu nó lắm…". Nàng vừa nói vừa vuốt ve nó và nghe thấy những tiếng xì xào.

David đang nói gì với ai thế nhỉ? Anh nhích sang bên và toàn bộ gương mặt nàng phơi ra dưới ánh sáng, nom dại đi nhưng vẫn không mất vẻ xinh đẹp.

Rồi nàng thấy mình như bị đè lên ở một chỗ nào khác nữa, ngoài chỗ David đang chiếm giữ.

Kìa, anh lại đang đi vào nàng trong khi nàng vẫn âu yếm cái của anh. Nàng yêu nó. Nàng yêu anh, nhiều lắm. Tiếng xì xào và ánh đèn làm nàng khó chịu. Thây kệ, những đợt sóng khoái cảm ào đến, lui đi rồi lại ào đến khiến nàng quên đi tất cả, chỉ còn lại duy nhất David và tình yêu của anh. David yêu nàng chứ không yêu Cissy, và anh đã bỏ cô ta để đến Hollywood làm đám cưới với nàng. Anh đã biết nàng là một diễn viên điện ảnh, và anh còn đòi được đóng phim với nàng, và họ đang làm việc đó ngay trong kỳ trăng mật của hai người…

"David!" Nàng gọi tên anh và mở bừng mắt ra nhưng chỉ thấy gã người Mehico đang hôn nàng, khiến nàng không hỏi được David đi đâu mà không hề nói cho nàng hay biết. Rồi nàng thấy gã da đen vục sâu mặt xuống hai đùi nàng và nàng lại bỗng thấy một đợt sóng khoái cảm mới mẻ ào tới khiến nàng phải nhắm nghiền mắt lại. Mở mắt ra lần nữa, nàng thấy gã da đen đã biến thành cô gái da trắng. Jill không biết gì nữa.

Khoảng nửa tiếng sau, hai gã đứng nhìn thân hình trần truồng và bất động của Jill Castle nằm vắt ngang giường. Alan hất hàm về phía Jill, bảo Terraglio. "Tỉnh dậy thuốc vẫn chưa hết tác dụng đâu ông muốn biết thực sứ nàng thế nào, xin cứ tự nhiên. Miễn phí". Hắn cười đểu giả.

Terragho lắc đầu. "Tôi có nguyên tắc của tôi. Làm phim thì được chứ làm tình với người lạ đang phê thuốc kích thích thì không. Tôi chả khoái cái tội hiếp dâm chút nào. Nhưng cậu chắc chắn là cô ta không sao, chỉ thiếp đi chốc lát thôi chứ?" "Tôi bảo đảm. Còn vụ kia thì tùy anh có hứng hay không thôi chứ tội tình con mẹ gì. Sau đừng có tiếc nhé. Nào…".

Alan chìa tay ra. Terraglio đặt vào đó hai tờ một trăm đôla. "Gửi cậu đúng như cam kết. Tới chỗ bọn tớ dùng bữa vào đêm Noel chứ? Linda nhắc cậu luôn đấy".

"Cám ơn anh. Cho gửi lời chào Linda! Tôi phải đáp chuyến bay sớm nhất đi Florida để vừa tránh mặt ả", anh ta lại hất hàm về Jill vẫn đang bất động, "Vừa kịp mua quà mừng Giáng sinh cho bà vợ và lũ con chứ".

Terraglio xoa xoa tay. "Ta sẽ có một phim cỡ đầu bảng đây. Đặt cái tên gì cho nó nhỉ?"

Alan toe toét cười. "Sợ gì mà không dùng tên thực của ả? Josephine Czinski ở Hollywood chẳng hạn. Tên phim nghe được đấy chứ? Phim này mà chiếu ở quê hương Odessa của ả, chắc đám bạn bè sẽ ghen nổ con mắt và biết đâu ta lại mộ thêm được vô khối diễn viên".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.