Người Mẹ Vị Thành Niên

Chương 149: Chương 149: tiệc tối – 2




Mạc Lặc Nghị Phàm tựa như nhìn ra tâm tư của nàng , vuốt ve tóc nàng, cười khẽ an ủi nói: “Ngoan, đừng sợ, không ai dám cười nhạo em.”

“Em không phải đang lo lắng bị người khác cười nhạo. !” Lâm Duyệt mạnh miệng, bĩu môi nói. Mạc Lặc Nghị Phàm cúi người ở trên làn môi đang vểnh lên của nàng hôn một cái “Vậy là tốt rồi.” Sau đó đi vào phòng thay quần áo, thay lễ phục mà nữ giúp việc đưa tới.

Mặc xong lễ phục Mạc Lặc Nghị Phàm có vẻ càng đẹp trai hơn, đẹp trai đến múc Lâm Duyệt ngày nào cũng nhìn thấy hắn cũng phải nhịn không được vụng trộm đánh giá hắn vài lần. Sau đó, một nhân viên hóa trang theo nữ giúp việc đi vào phòng ngủ của hai người, hỏi qua một lượt, chuẩn bị trang điểm cho Lâm Duyệt. Mạc Lặc Nghị Phàm vỗ vỗ bả vai Lâm Duyệt sau đó liền đi ra ngoài.

Hoá trang sư một bên thay Lâm Duyệt trang điểm, một bên dùng ánh mắt tò mò đánh giá nàng. Lâm Duyệt bị cô ta nhìn thật là không được tự nhiên, lại không tiện mở miệng nói chuyện. Nghĩ rằng phỏng chừng toàn người dân Anh quốc đều biết và nói rằng nàng sắp sửa bị chồng của chính mình từ bỏ, thương hại nàng, liền trở thành vật tiêu khiển cho giới thượng lưu hoa hoa lệ lệ.

Trang điểm xong, ngoài cửa sổ đã vang lên vài tiếng ồn ào, Lâm Duyệt kéo cao làn váy, chạy chậm tới ban công. Trong hoa viên dã đầy đủ nam nữ, nữ phần lớn bộ dáng cao gầy, vóc dáng nõn nà mê người, trang điểm lại xinh đẹp động lòng người, khiến Lâm Duyệt nhìn đã cảm thấy thật là hâm mộ.

Am nhạc du dương dễ nghe tràn ngập hoa viên, bồi bàn thành thạo bưng các loại rượu ngon cùng đỏ điểm tâm xuyên qua đám người. Điều Khiến Lâm Duyệt vô cùng kinh hỉ là ở giữa cư nhiên không hề thiếu bồi bàn là người Trung Quốc, cảm thấy tam phu nhân thực chu đáo, trong lòng không biết ở đâu lại dâng lên một tia cảm động.

Bất luận là nâm nhân Tây trang phẳng phiu, hay là nữ tử mỹ lẹ, trên mặt đều nở nụ cười nhẹ, có vinh dự tới tham gia tiệc tối của Cameron gia tộc, đương nhiên là cảm thấy phi thường vinh hạnh. Nam nữ quây quần cười nói với nhau xong lại cụng ly nhấp một ngụm rượu. Tiếng tán thưởng, cười nói đã át cả âm nhạc, đều bị thực lực cùng danh gia của Cameron gia tộc khiến cho kinh ngạc và thán phục.

Cameron phu nhân thỉnh thoàn lại liếc về vị trí chủ môn ở bên kia ( chủ môn = chủ trì = chủ tiệc, …), vị trí mà đáng ra Mạc Lặc Nghị Phàm bây giờ đã phải đứng sẵn ở đó rồi thì cư nhiên bây giờ còn chưa có ra, bởi vì không hề thiếu các vị cô nương lo lắng hỏi, cho nên bà đã bắt đầu sốt ruột.

Như thế bà đi thẳng đến trước mặt người cũng đang lo lắng như mình – tam phu nhân, nghiêm khắc mở miệng nói: “Mạc Lặc Nghị Phàm rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ hắn không biết người toàn trường đều đang chờ hắn xuất hiện sao?”

“Thực xin lỗi, phu nhân, tôi lập tức đi bảo nó xuống dưới.” Tam phu nhân nhẹ nhàng mà gật đầu một cái, liền xoay người hướng trong phòng đi đến. Trực tiếp lên phòng ngủ lầu hai, gõ gõ cửa, mở của ra là Lâm Duyệt, tam phu nhân có chút không được tự nhiên hỏi: “Duyệt Nhi, Nghị đâu? Thế nào còn không ra?”

Lâm Duyệt sửng sốt, nghi hoặc nhìn tam phu nhân nói: “Không phải là anh ấy đã đổi xong quần áo từ sớm để ra ngoài sao? Không phải là lạc đường chứ??” Đem nàng một người ném ở trong này rồi chạy loạn đi? Hắn cũng có thể nhẫn tâm như vậy sao!

“Vậy, để mẹ đi thư phòng nhìn xem.” Tam phu nhân biết được Nghị không ở phòng ngủ sau đó liền xoay người hướng thư phòng đi đến. Đi được vài bước sau lại quay người trở lại nhìn Lâm Duyệt, nói: “Duyệt Nhi, nếu đã chuẩn bị tốt, cũng đi xuống đi thôi.”

“Ân…” Lâm Duyệt nho nhỏ ừ một tiếng, nhưng bước chân cũng chưa có bước lấy nửa bước, nàng vẫn là không có cam đảm để đi đến lầu một.

Tam phu nhân một lần nữa xoay người, hướng thư phòng đi đến, mở ra cửa thư phòng, quả nhiên nhìn thấy Mạc Lặc Nghị Phàm đang ở trong thư phòng, tay cầm chén rượu nhẹ nhàng mà uống từng ngụm rượu.

Ánh mắt vừa ngẩng lên, thời điểm nhìn đến tam phu nhân, tùy tay đem chén rượu buông xuống bàn, nói: “Mẹ, mẹ không cần hối ta, con lập tức đi xuống.”

“Ân, vậy nhanh chút đi, Cameron phu nhân đã rất tức giận rồi.” Tam phu nhân nói xong, không dám tiếp xúc đến đôi mắt thâm trầm kia của Mạc Lặc Nghị Phàm, xoay người tựa như trốn chạy ra khỏi thư phòng. Bà biết Mạc Lặc Nghị Phàm nhất định là hận bà, có thành kiến với bà , nhưng là, bà cũng không có cách nào, bởi vì bà không phải là là Cameron phu nhân.

Mạc Lặc Nghị Phàm chậm chạp không có xuất hiện, những cô gái kia phải chờ thật lâu cũng đã cảm thấy sốt ruột, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về vị trí chủ ốc. Rốt cục, trong đám người cũng bắt đầu nổi lên một trận xôn xao nho nhỏ, sau đó là một loạt tiếng kinh hô nho nhỏ. Ánh mắt ngay lập tức nhìn về phía cửa lớn của lâu đài, ai cũng nín thở đứng yên tại chỗ.

Ngay sau đó, toàn bộ hoa viên an tĩnh lại, trừ bỏ tiếng nhạc nhẹ nhàng, ngoài ra không còn một thanh âm nào khác. Ở cửa lâu đài, người đang vững vàng bước chân hướng bên này đi tới, nam tử có bộ dạng suất khí mê người nụ cười tựa như ánh mặt trời hướng phía mọi người đi đến. (Chỗ này tác giả hơi ưu ái anh thì phải, đời Ong 22 năm nay chưa gặp được người đàn ông nào như vậy, hic)

Mạc Lặc Nghị Phàm thực thành công thu hút được ánh mắt của mọi người, trở thành tiêu điểm đêm nay. Không hổ là người thừa kế Cameron gia tộc, vẻ quyết đoán của hắn không thể có người bình thường nào có thể so sánh được.

Mạc Lặc Nghị Phàm đứng ở bên người Cameron phu nhân, mang theo nụ cười mê người hướng mọi người chào hỏi khách sáo xong liền vẫy tay nhường cho mọi người tiếp tục vui chơi, tiếp tục uống rượu. Vài nữ nhân lớn mật đã vội nhảy tới tiếp cận, trò chuyện với hắn.

Trên kuôn mặt anh tuấn của Mạc Lặc Nghị Phàm trừ bỏ mỉm cười ra không còn biểu hiện gì khác. Hắn đánh giá các my nữ bên người, ảm giác được có một cỗ hơi thở cuồng dã tản ra từ phía bọn họ.

Nhưng là, ánh mắt hắn lại đang vô thức tìm kiếm cái gì, ánh mắt xuyên qua đám người, thủy chung không có nhìn thấy thân ảnh của Lâm Duyệt.

Sau đó đi đế bên cạnh một người nữ giúp việc người Trung Quốc phân phó vài câu sau đó, nư xhầu liền gật đầu một cái xoay người hướng trong phòng đi đến.

Lâm Duyệt tránh ở bên cạnh cửa sổ lầu hai, căn bản không dám xuống lầu, ánh mắt xuyên thấu qua cửa sổ bằng kính, vẫn đuổi theo thân ảnh Mạc Lặc Nghị Phàm ở trong đám người. Nhìn hắn cùng những mĩ nữ kia cười nói vui vẻ, một cỗ chua xót mãnh liệt theo từ đáy lòng dâng lên!

Cửa phòng lại lần nữa bị người ta gõ vang, Lâm Duyệt quay đầu nhìn về phía cửa, nữ hầu kia liền cung kính nói với nàng : “Thiếu phu nhân, thiếu gia kêu ngài đi xuống.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.