Người Săn Ác Quỷ

Chương 8: Chương 8: Hiểu lầm




Cái gì…”trễ chút nữa thì hay quá”, cái gì chứ?!

Dì vội vàng chạy xuống.

Tay Ngân Hách cuối cùng cũng thả tôi ra.

“Này, đều tại cậu!”

“Chuyện gì?”

Ngân Hách vẫn thản nhiên như không có gì. Hắn chậm rãi nhặt từ trong góc ra ngoài nổ gây nên chuyện này, là miếng táo, đặt lên đĩa.

Chỉ có mình tôi cuống cuồng, bối rối thế sao?

“Tại sao cậu bỗng nhiên ôm hông tôi? Không, lúc tôi bảo cậu đưa miếng táo, nếu cậu ngoan ngoãn đưa cho tôi thì tốt rồi.”

“Tại sao tôi phải đưa cho cậu?”

“Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ?”

“Lại trở thành bộ dạng lúc nãy rồi.”

“Tên khốn, đừng nhìn tôi với vẻ mặt thiên hạ thái bình đó được không? Cậu cũng phải lo chút xíu chứ. Dì nhất định hiểu lầm rồi! Làm sao đây?”

“Phải đó, làm thế nào nhỉ?”

“Lẽ nào đây là thái độ lo lắng à?”

Ngân Hách miệng nói lo lắng, nhưng vẻ mặt dửng dưng, chẳng hề động lòng. Hắn ngả người nằm xuống ghế, hành động đó làm cơn giận của tôi bốc lên cao.

“Này, tôi cảnh cáo cậu. Sau này, cậu nên ngoan ngoãn tuân thủ việc gì nên làm, việc gì không nên làm theo ý muốn của tôi. Không, tôi bảo cậu thế nào thì cậu làm như thế ấy. Nếu cậu làm những việc mà không phải tôi bảo làm thì cậu chết chắc!”

“Phải dùng hết sức à?”

“Sử dụng toàn bộ sở trường của cậu. Tóm lại, sau này tôi bảo cậu làm gì thì cậu làm nấy!”

“Cũng được.”

Ngân Hách đi vào phòng hắn.

Hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, tôi vẫn còn ngồi bó gối ở bàn ăn. Không thể chịu được ánh mắt không tự nhiên của dì, khuôn mặt dì như bị ngọn lửa cháy ngùn ngụt làm cho đỏ lên. Bất luận thế nào, dì cũng không dám nhìn thẳng vào tôi.

“Dì, bố con đâu?”

“Đi… đi làm rồi.”

Lại còn nói lắp nữa… Lúc nướng mực cũng nướng cả tóc sao? Chỉ có một đêm, tóc dì xoăn đến thế. Không biết trong cái đầu bị bao bọc xung quanh bởi nhiều lọn tóc xoăn như thế đang nghĩ gì?

Tôi miễn cưỡng bỏ hai chân xuống để đi đến trường, thời gian còn sớm. Thế là, tôi có thể vẫn ung dung bước đi, lẽo đẽo bên cạnh là Ngân Hách.

“Bất luận thế nào cũng phải mau chóng xoá bỏ sự hiểu lầm chết người đó của dì.” Tôi nói.

“Tự mình làm đi.” Hắn đáp.

“Này, không phải ai làm mà cả hai cùng chứ?”

“Tại sao?”

Đồ khốn, đều tại trò đùa ác của ngươi mới làm ra nông nỗi này. Lại hỏi “tại sao”?

Mọi người đang bước đi trên đường. Bỗng nhiên, tôi cảm nhận được những ánh mắt xung quanh. Quay nhìn tứ phía, những người nhìn tôi và Ngân Hách không ít, nói chính xác, số người nhìn chúng tôi nhiều không đếm xuể. Tóm lại rất nhiều. Trong đó, các nữ sinh khối lớp dưới cũng đông đảo. Cái gì thế, tình huống khó xử này?

“Đầu óc viễn vông.” Ngân Hách nói.

“Muốn chết hả?”

“Tớ bảo cậu rồi mà? Đừng cố chấp thế, cậu cũng đồng ý phải không? Suy nghĩ viễn vông…” trên mặt Ngân Hách, vẻ bướng bỉnh quấy phá không chỉ hiện rõ mà còn quả thật tràn lan. Tên đáng chết này, nhét hắn vào bao gạo, đem vứt xuống biển cũng còn thấy tiếc cái bao. Chôn sống ngươi mới hả dạ.

“Ta muốn chôn sống ngươi!”

“Này, nói thế nào? Với sức của con gái thì việc này không thể.”

“…”

“… Tuyệt đối không thể, tớ thấy cậu vậy đấy.”

Tôi xin cậu! Có thể đưng nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc và nói những lời tàn nhẫn như thế được không? Nhưng theo tôi thấy thì hắn rất chân thực. Tôi phớt lờ lời nói và vẻ mặt hắn mà cố tỏ ra bình thường.

Việc đầu tiên là phải hoá giải hiểu lầm của Dì, sau đó là cố gắng đuổi tên này đi!

Không biết từ lúc nào Ngân Hách im lặng, không nói câu nào và đứng sát bên tôi, sau đó, hắn bước theo tôi.

“Hạ Ngân Hách. tóm lại , nhiệm vụ của ta hôm nay là hoá giải hiểu lầm của dì, tiếp theo là cố hết sức đuổi ngươi đi!”

“Cả hai việc đều phải gắng sức. Muốn bắt cá hai tay, hai tay phải cứng cỏi.”

“Bây giờ, tôi không phải nói chuyện nhà người ta! Cậu hãy vểnh tai lên, chú ý lắng nghe được không?”

“Sắp đến trường rồi.”

“Phải, sắp đến trường rồi. Này, không được đánh trống lảng.”

“Sao lần nào cũng bị tôi chuyển qua chuyện khác hết vậy?”

Quả thật, tôi cũng thấy lạ. Tại sao tôi dễ bị người khác lôi vào chủ đề của họ vậy chứ?

“Này, cậu biết không? Hôm nay phải hoá giải hiểu lầm của dì, biết chưa?”

“Học về tôi phải ngủ một chút.”

“Này, biết chưa hả?”

“Không biết.”

“Này! Sao có thể thế được. Tên nhóc này không gọi tôi bằng chị? Chuyện này tôi đã nể mặt cậu rồi. Này, nếu không muốn giúp tôi, thì phải gọi tôi bằng chị.”

“Tôi gọi bạn được không?”

“Bạn? Gọi chị!”

Thình lình, Ngân Hách cởi cà vạt của tôi, chớp mắt,hắn đã giật qua rồi. “sau khi tinh thần cậu trở lại bình thường rồi thì đến lớp tôi đòi lại cái này.”

“Này…cậu … cậu!”

Tôi hoa chân múa tay kêu ầm ĩ: “Cà vạt… tài tháo cà vạt xem ra không chỉ làm một, hai lần! Cậu rốt cuộc làm bao nhiêu nữ sinh phải khóc rồi?”

Nghe tôi nói, phản ứng đầu tiên của hắn là cười ha ha, tiếp theo, trả lời tôi:

"Đại tỉ à, tôi cũng đang đi học mà.”

“Hả? A…hóa ra là thế, trả cà vạt lại cho tôi!”

“Tôi chẳng phải đã nói là sau khi tinh thần cậu bình thường lại rồi thì đến lớp tôi lấy lại cà vạt sao?”

Nói rồi, hắn bắt đầu chạy. Gì thế? Sao lại ấu trĩ, vô liêm sỉ, tức cười thế?

Tôi nhìn hầm hầm tên chạy trước mặt và hét lớn: “Này! Trả cho tôi! Trả đây!” tiếng hét của tôi vang dội nguyên một quận. Tên này, nếu bị tôi tóm được thì chỉ có con đường chết! Nhất định phải đập nát ngón tay ngươi trước.

Hắn chạy với bước không nhanh lắm, nhưng chân hắn quá sức dài nên khoảng cách ngày một xa. Cho nên, tôi vì cố hét sức vận động hai chân chạy tới trước, sắp bị chuột rút rồi.

“Đưa đây, đưa đây! Nếu không có cà vạt, tôi có thể bị “Cẩu” hiệu phó đánh chết! Hôm nay “Cẩu” hiệu phó trực ban! A… Tôi bắt được rồi!”

Tôi nắm chặt lấy hắn và cười khoan khoái. Không ngờ, có cái gì đó vỗ vỗ vai? Khó khăn lắm mới tóm được mồi ngon, là ai đang chạm đến tinh thần tôi?

“Đây rốt cuộc là ai đây? Chẳng phải Lý Huệ Bân, người gặp tôi mấy hôm trước khi trèo tường sao?”

Hôm nay thật không may mắn. Bắt đầu từ sự hiểu lầm của dì, rồi đến “Cẩu” hiệu phó đứng trước mặt tôi!

Tim tôi đập liên hồi, bỏ hết những gì không vui trong lòng mà quay lại nhìn Ngân Hách. Mặt hắn lộ vẻ đùa cợt, cả một màu đen tối trước mặt tôi.

“Thầy… thầy…”

“A ha! Lại không có cà vạt.” “Cẩu” hiệu phó nói.

“Thầy, chuyện là… chuyện là…”

“Lý Huệ Bân lớp 4 khối 12 phải không? Tôi nhớ mặt em rồi. Đi!”

“Thầy!”

Tiếng kêu oan của tôi vang khắp trường. Nhưng “Cẩu”hiệu phó chẳng đả động gì đến. Không chỉ la mắng, “Cẩu” hiệu phó còn phạt tôi rất nghêm khắc.

“Bắt đầu từ hôm nay, em phải dọn dẹp nhà vệ sinh lầu 1 dãy phía tây một tuần lễ!”

“Cẩu” hiệu phó quay đi. Tôi biết mìn không còn hy cọng gì nữa, đành phải nuốt cơn giận vào lòng, bước đi, miệng câm như hến. Sau đó, tôi cắn chặt môi dưới và đi qua sân tập.

Lúc sắp bước vào lớp, Ngân Hách nắm chặt vai tôi và xoay tôi đứng đối mặt với hắn.

“Đồ khốn kiếp!” tôi gào lên.

“Giận rồi à?”

“Khốn kiếp! Cậu là tên mà trước khi ném xuống địa ngục phải cho nổ tung bộ não thì mới hả dạ! Thật là, trong 19 năm qua, lần đầu tiên tôi gặp phải người kỳ lạ cổ quái như cậu. Vì là lần đầu tiên , nên tôi không biết nên đối phó với cậu như thế nào! Cậu như thế còn gọi là bảo vệ sao? Bảo vệ suốt một ngày mà không làm việc gi, lại hành hạ con ông chủ mình như thế à? Cậu điên rồi phải không? Cậu phải nhận mấy cú đấm của tôi thì mới trở lại bình thường? Chọn đi chứ? Ở đâu lại có người khốn nạn như thế? Ta tức đến chết là không thể đánh chết ngươi!”

“Nói xong chưa?”

“Chưa! Chưa nói xong! Hôm nay, tôi cảnh cáo cậu, về nhà, nếu cậu không thể hóa giải sự hiểu lầm của dì, thì không cơm canh gì cả! Cậu nên chuẩn bị không có gì bỏ vào miệng cả. Đồ khốn, biết chưa? Lập tức trở về giải thích với dì cho tôi!”

Ngân Hách cứ mỉm cười. Đợi tôi nói xong rồi, hắn đặt cà vạt tôi vào tay tôi: “Hai đứa mình bị người ta hiểu lầm thành quan hệ như thế, cậu nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng. Tính cậu như thế, tên con trai nào dám lại gần cậu chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.