Người Sói và Sức Mạnh Ánh Sáng

Chương 27: Chương 27




Mới nkìn tkấy vậy cô đã tkấy sướng rồi, nên cô không ngần ngại gì nằm tkử lên cả.

1tiếng BỤP, người cô nặm trọn vẹn lên ckiếc giường màu hồng đó.

Cảm giác tkật mềm mại, tkật ấm áp, cô kéo con gấu bông vào người rồi cắm mạnh vào tai nó(Tưởng tượng nkư đang dồn nội khó ckịu tức giận của mình vào tai con tkú vậy)

Luna nkìn Mira mỉm cười, nụ cười của cô tkật sáng.

-Mira cứ ngủ tự nkiên nka

-Ừm, mình biết rồi mà.

Luna bước từ từ về pkòng, từng bước cô đi ckầm ckậm nkư bao cảm xúc của cô, từng mảng kí ức cứ vây quanh người cô hoài, để rồi nó ckợt loé sáng lên.

1Ckú bé từng độ 8tuổi đang nắm tkật ckặt bàn tay nkỏ bé của cô, má cô đỏ bừng lên vì e ngại.

Ở trước mặt 2người là 1con sông tkật rộng lớn, nó tưởng ckừng nkư có tkể nuốc được cả mặt trời vậy, vì khi từng tia nắng cuối cùng vụt tắt, củng đúng lúc ánh mặt trời ckìm xuống dòng nước đó, dòng nước lúc đó có nguyên 1màu hồng rất rức rở và lúc đó ở trên bờ củng có 2cô cậu vẫn đang ckăm ckú nkìn.

Kunka ckú bé dể tkương cất tiếng nói.

-Ánh mặt trời hôm này khác lạ qúa đúng không?

Cô mỉm cười.

-Ừm, tía nắng hôm nay rức rở hơn mọi khi, và có tkể là rực rở nkất trong nkững buổi ckúng ta ngắm mặt trời lặng ấy nkĩ?

Ckú bé cười cầm từng viên đá ném ra giữa dòng sông, từng viên đá của cậu ném xuống là từng cột nước nkỏ bắng tung lên, vì cậu có 1nguồn sức mạnh của nước, cậu đang ẩn ckú vào từng viên đá và khi từng viên đá ckạm vào mặt nước nó cuống từng cơn nước lên, và lúc đó cô ckăm ckú nkìn từng cơn lóc nước nkỏ xíu trong rất đẹp.

-Ừa, mà Luna có biết vì sao mặt trời tkường lặng xuống mặt nước không?

-Tớ không biết à.

Cô tỏ vẻ mặt ngây ngô, khải đầu.

-Tkì tại vì mặt trời nóng qúa nên muốn đi tắm cko dịu bớt ấy mà @.@

Ckú bé Kunka cười trêu đùa.

-Ờ ha, cậu nói củng có lí, Mình đứng giữa trời vài tiếng đã tkấy nóng hung rồi, còn ông ý đứng cả buổi ngày luôn tkế mà, hihi 

-Mà Luna có muốn cùng tớ đi trên sông không?

-Hả? Đi trên sông sao mà được?

-Hi, ngóc tkế tớ dùng sức mạnh của mình cuống từng cơn nước nkỏ xíu bắng tung lên để nâng đở ckận của cậu là được ý mà, ckú ý là cậu pkải đi tkeo từng cột nước bắn lên nké.

-Ừm, 0k.hi.

Kunka cầm tay Luna dẫn nkẹ nkàn từng bước ckân lên dòng sông rộng lớn đó, cô tỏ ra rất tkích tkú khi có tkể bước lên trên từng cột nước nkỏ xíu, cô bé cười hím cả 2con mắt luôn,, 1tiếng nói cất.

-Luna cậu có tkấy vui không?

-Ừm, vui lắm, đầy là lần đầu tiên tớ có được cảm giác nkư tkế này đó.

-Ùm, cậu vui là được ui.

Kunka vẻ mặt đầy tự tin kéo tay cô bước đi.

Khi bước được 1đoạn cách xa bờ tkì bất ngờ có 1cơn lốc xoáy nổi lên ở ngay dưới ckân của 2người.

Anh ckẵng kịp suy nghĩ gì, anh vội dùng sức mạnh của mình bắn 1vòi nước đẩy mạnh cô tkoát ra khỏi đó, cô được đẩy bay ra tkật xa, tranh ra khỏi cơn hung bạo của lóc nước, chỉ còn mổi mình anh ở trong đó, với 1cơn cuồng lóc hiếm khi xuất hiện.

Để rồi người anh ckìm xuống dần dần, anh vẫn dùng hết sức nkưng không tkể nào có tkể làm anh tkoát ra khỏi nó, sức mạnh của anh qúa yếu, từng vòi nước nkỏ của anh không tkể nào cẳng bước được cơn cuống lóc, anh ckìm xuống, từ từ cái đầu rồi đến cánh tay đang với lên của anh, trước sự ckứng kiến rất đau của cô!

Cô được đẩy ra, từng cơn sống đã đẩy cô vào được bờ, nkưng còn với anh tkì không?

Sao anh không bắn súng nước đó vào người anh, mà sao lại bắn vào cô?

Sao anh ngu ngốc tkế?

Sao anh không để cô ckết tkeo cùng anh ckứ?

Sao anh cứ chỉ biết nghĩ cko người khác mà không nghĩ cko mình hả?

Giống nói của cô nkư đang trách móc, từng giọt lệ cô tuông dài đầy đau xót, nó đau qúa khiến cả hai tay cô pkải ôm vào lòng ngực mình, từng cơn nấc nkỏ hòa vào tiếng dòng ckảy dài vô tận của cơn sông.

Mà cô không bao giờ biết rằng, anh ckỉ bắn súng đó vào được người của cô, ckứ anh không tkể nào bắn vào được ckính mình, anh không muốn người mà anh yêu tkương nkất pkải ckết, anh tkà ra đi 1mình tỉnh lặng dưới cơn sông này.

Cơn gió vẫn tkổi,,,, nó cuống trôi đi giọt nước mắt đang động trên má của cô, nó nkư cánh tay của anh đang lau đi từng giọt lê của cô vậy.

Nổi đau của cô dâng trào khi ckợt nkớ đến vài pkút trước cánh tay ấm áp của anh đang níu giữ tay cô, mà giờ đây cánh tay đó đang bọp tkật mạnh dưới nền các trắng lạnh nkạt.

Cô chỉ ước gì lúc đó người ckết có tkể là cô, ckứ không pkải là anh.

Tkì giờ đây 2hàng lệ của cô đã không tuông ra nkư tkế... 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.