Người Tình Bí Mật Của Hoắc Tổng

Chương 131: Chương 131: Cho anh




Lê Quốc Nam cũng thuận thế ngồi thẳng lại thân người, tựa vào bên chân Tô Kiến Định, vẻ mặt không tốt đẹp gì nhìn về phía cửa.

“Tổng giám đốc Tô, tỉnh rồi sao?

Nghỉ ngơi thế nào rồi?” Trân Tuấn Tú từ phía trước đi tới, trên mặt còn có ý cười, nói.

Trên người ông ta mặc một bộ vest đơn giản mà khéo léo, tóc tai chải chuốt chỉnh tê, vẻ mặt như tỏa sáng, nhìn dáng vẻ này thì chắc nghỉ ngơi cũng rất tốt rồi.

“Cũng được, chỉ là không biết Tổng giám đốc Tô định bao giờ sẽ để hai người chúng tôi đi thôi.’ Bị dây thừng trói chặt trong thời gian dài như thế, tay chân Tô Kiến Định sớm đã run lên rồi, bây giờ chỉ cần động đậy một chút thôi cũng giống như bị kim châm vậy, vừa đau lại vừa ngứa, cực kỳ khó chịu.

“Cái này thì không được rồi, tôi mất nhiều công sức như thế mới có thể mời Tổng giám đốc Tô tới đây, chủ yếu là muốn cậu đáp ứng yêu cầu của tôi trước thì tôi mới có thể bắt đầu suy nghĩ tới yêu cầu của cậu được”

Cúi đầu ngồi xuống một chiếc ghế duy nhất trong phòng, Trần Tuấn Tú than nhẹ một tiếng, nói tiếp: “Tổng giám đốc Tô, cậu nói xem lời tôi nói có hợp lí không? Hơn nữa biệt thự nhà chúng tôi đã bị các cậu phá tới mức đó rồi, thì cũng phải để cho tôi kiếm được chút gì đã chứ.

“Tổng giám đốc Trần muốn cái gì cứ việc nói thẳng ra, em gái nhà tôi vẫn còn đang đợi tôi về, lâu thế rôi mà không về nhà con bé sẽ thấy lo lắng mất”

Cho dù Trần Tuấn Tú có ý xấu hay có ý tốt thì hiện giờ anh ấy cũng chẳng có cách nào khác cả, giờ anh ấy và Lê Quốc Nam đều là con cá nằm trên thớt của người ta, không hề có năng lực phản kháng.

“Tổng giám đốc Tô, tôi muốn gì chẳng lẽ cậu lại không biết sao? Mấy năm nay TQT phát triển vô cùng lớn mạnh…” Trần Tuấn Tú đặt hai tay trên bụng, dáng vẻ thoải mái dựa người vào ghế, nhướn mày cười nói.

“Nếu Tổng giám đốc Trần cảm thấy hứng thú với TQT thì tôi dùng hai tay dâng lên cũng chẳng có vấn đề gì.’ Ông ta là kẻ cầm dao còn anh ấy là con cá nằm trên thớt, kế hoạch trước mắt chỉ có thể là tìm cách ra ngoài trước, hơn nữa lùi cả trăm bước mà nói, muốn nuốt trọn cả TQT thì phải xem lòng tham của Trần Tuấn Tú có đủ lớn không đã.

“Không hổ là Tô Kiến Định, nếu đã như vậy thì ký tên chuyển nhượng cổ phần luôn đi!” Nói xong, ông ta phất tay một cái, vệ sĩ phía sau đã đi tới, đặt văn kiện trong tay xuống trước người Tô Kiến Định, ý bảo anh ấy xem qua một chút.

Xem thì cũng như chẳng xem thôi, Tô Kiến Định cười nhạo một tiếng: “Tổng giám đốc Trần, không cởi trói thì sao tôi ký được đây?”

“Đây đúng là sơ sót của tôi rồi, nhanh qua cởi dây thừng cho Tổng giám đốc Tô của chúng ta đi!” Trần Tuấn Tú vắt chân ngồi trên ghế, trên mặt vẫn giữ ý cười đậm, trong mắt lại phủ kín vẻ châm chọc.

Dây thừng buộc quá chặt, phải mất sức chín trâu hai hổ mới có thể cởi ra được, Tô Kiến Định nắm cổ tay vặn nhẹ mấy cái, cúi đầu cởi luôn đống dây thừng trên chân mình, rồi lại ngồi xuống cởi dây trói cho Lê Quốc Nam.

“Tổng giám đốc Tô đang làm gì vậy, tôi nghĩ rằng việc chuyển nhượng cổ phần TQT không cần cậu Nam đây ký tên đâu nhỉ?” Sắc mặt Trần Tuấn Tú chuyển xấu, ý cười trên mặt đã tắt, hừ lạnh một tiếng nói.

“Sao Tổng giám đốc Trần phải lo lắng như thế, ông mang theo nhiều vệ sĩ như vậy, cho dù tôi có cởi dây trói cho Lê Quốc Nam thì cũng không thể trốn đi được.”

Tô Kiến Định vừa cúi đầu tiếp tục việc đang làm dở, vừa lạnh nhạt nói với sắc mặt không chút biểu cảm.

“Cái này cũng đúng, vậy thì phiền Tổng giám đốc Tô nhanh lên một chút.”

Ánh mắt Trần Tuấn Tú hơi chuyển, lập tức lại cười lớn, bốn phía đều có người của ông ta canh giữ, cho dù Tô Kiến Định và cái tên Lê Quốc Nam kia có ba đầu sáu tay thì hiển nhiên cũng không thể rời đi được, chẳng qua là cái tên Tô Kiến Định này vô cùng gian xảo, vẫn nên đề phòng cẩn thận một chút mới tốt.

“Anh Định, chẳng lẽ anh thật sự muốn cho tên chết tiệt này TQT sao?”

Lê Quốc Nam quay đầu, nhìn thấy Tô Kiến Định đang ở sau lưng cởi trói cho mình, trong lòng càng thêm áy náy.

Là anh ấy tận mắt thấy Tô Kiến Định một tay thành lập lên TQT, lúc trước đã phải chịu không ít gian khổ, tốn bao nhiêu công sức, vốn dĩ hai chữ “vất vả” chẳng thể nào miêu tả được hết, đến hiện tại lại bởi vì sự xui xẻo nhất thời mà bị chôi vùi tất cả, như thế sự nuối tiếc và đau khổ sẽ càng thêm nặng nề.

“Có thể sống trở về là tốt rồi, cái khác chỉ là vật ngoài thân thôi, anh đã có thể thành lập được một TQT thì cũng sẽ có khả năng thành lập một cái thứ hai, chỉ là thời gian năm năm thôi mà, dũng khí làm lại từ đầu anh đây vẫn có.”

Biết hiện tại Lê Quốc Nam đang vô cùng áy náy và hối hận, Tô Kiến Định mím môi cười, ném đoạn dây thừng vừa cởi từ tay Lê Quốc Nam xuống, xoa nhẹ lên cánh tay đã chẳng còn cảm giác, chậm rãi đứng dậy.

“Tổng giám đốc Tô, ký đi!” Đơn giản như thế đã giành được một công ty, lại còn có thể khiến cho Hoắc Hải Phong ném chuột sợ vỡ bình, quả nhiên, bắt được Tô Kiến Định thì tất cả các vấn đề khác đều có thể giải quyết một cách dễ dàng, Trần Tuấn Tú tủm tỉm cười dựa người vào lưng ghế, hiện giờ tâm trạng ông ta khá tốt.

Liếc nhìn Trần Tuấn Tú một cái, Tô Kiến Định chẳng nói lời nào, lấy cây bút và tờ giấy mà vệ sĩ đưa tới, thản nhiên ký, xong xuôi thì ném qua chỗ bọn họ.

“Nếu đã ký xong rồi thì Tổng giám đốc Trần đây định bao giờ mới thả chúng tôi đi?” Muốn rời khỏi nơi này sợ là không đơn giản như thế, Trân Tuấn Tú hẳn là vẫn còn âm mưu khác, TQT chẳng qua chỉ là món hời mà ông ta tiện lúc này thu về mà thôi.

“Chuyện này thì tôi vẫn cần phải suy nghĩ thật cẩn thận một chút đã, khi nào tâm trạng của tôi mà tốt thì tự nhiên sẽ để Tổng giám đốc Tô đi thôi”

Nhận lấy văn kiện, xác định không có vấn đề gì xong, nụ cười trên mặt Trần Tuấn Tú lại càng sâu, đưa văn kiện cho Trần Hiền đang đứng một bên, nói tiếp: “Nhưng mà, tôi có thể giúp hai vị chuyển một câu về nhà, không biết hai vị đây muốn nói gì nào?”

Hiện tại Hải Phòng sợ là đã bị lật tung lên rồi, muốn giấu được Hoắc Hải Phong mà đem giấu Tô Kiến Định ở chỗ này là chuyện không thể nào, chắc chắn là chẳng bao lâu Hoắc Hải Phong nhất định có thể tìm tới nơi này, điều ấy trong lòng Trần Tuấn Tú hiểu rất rõ.

“Vậy phiền Tổng giám đốc Trần gửi đến em gái tôi một câu” Biết tạm thời không thể đi được, Tô Kiến Định bình tĩnh đi về phía giường, cơ thể hiện tại vẫn còn cứng đờ, vừa động một cái là thấy không thoải mái, cổ tay cổ chân bị trói chặt trong thời gian dài, đau như bị kim châm muối xát, anh nhăn chặt mày, nói tiếp: “Chỉ cần Tổng giám đốc Trần giúp tôi báo bình an là được rồi.”

Nói xong Tô Kiến Định lại cúi đầu, một tia sáng lóe lên trong mắt, đã đến lúc này rồi, vậy thì chắc chắn là Hoắc Hải Phong đã phát hiện ra chuyện anh và Lê Quốc Nam mất tích, chỉ cần Trần Tuấn Tú liên lạc với nhà họ Tô thì Hoắc Hải Phong sẽ có thể thông qua đường dẫn của Trần Tuấn Tú tìm ra được nơi này.

“Tổng giám đốc Tô rất thẳng thắn, lời của cậu, tôi đây tất nhiên sẽ chuyển giúp cậu, nếu như cậu Nam không có gì muốn nói thì hai người cứ nghỉ ngơi cẩn thận đi!” Món hời đã thu về tay, hiện tại Hải Phòng chắc đã vô cùng loạn rồi, cũng đã tới lúc nên chuyển ít tin tức về thôi.

Trần Tuấn Tú vừa nói xong thì đứng dậy, xoay người rời đi, cũng không bảo phải trói hai người tiếp, cái dáng vẻ vô cùng tự tin vào nơi này của ông ta làm Tô Kiến Định có chút nghi ngờ, sợ là hiện tại hai người bọn họ đã chẳng còn ở Hải Phòng nữa rồi. . Truyện Teen Hay

“Anh Định, chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể bị động như thế sao? Tuy rằng nơi này có nhiều vệ sĩ như thế nhưng nếu hai chúng ta bắt tay với nhau, một người chạy trốn nhất định sẽ không có vấn đề gì…”

“Một người trốn? Một người ở lại sẽ bị đối xử thế nào em có nghĩ tới không? Mọi thứ đều phải suy nghĩ thật kĩ rồi hãy tính tiếp. Còn nữa, anh nghi ngờ giờ chúng ta đã không còn ở Hải Phòng nữa rồi, giờ chú ý quan sát xung quanh, trước tiên phải điều tra rõ xem chúng ta đang ở đâu đã!”

Cắt đứt lời Lê Quốc Nam đang nói, Tô Kiến Định cắn răng nhìn người còn đang ngồi dưới đất, hận không thể đánh chết người này, một khi điều mấu chốt được giải quyết thì mọi việc khác đều như xong cả rồi.

Lê Quốc Nam: ‘…

“Bố, chúng ta đã tốn biết bao công sức mới bắt được Tô Kiến Định, chẳng lẽ cũng chỉ vì TQT này thôi sao?” Trần Hiền hơi khó hiểu với hành động của Trần Tuấn Tú, chờ sau khi đi xa một chút thì mới nghi ngờ hỏi.

“TQT cũng chỉ là một món hời vớ thêm thôi, gửi tin tức về trong nước, chuyển lời của Tô Kiến Định về cho Tô Quỳnh Thy, Hoắc Hải Phong mà biết thì tự nhiên sẽ tới tìm chúng ta thôi.” Sắc mặt Trần Tuấn Tú lạnh lùng, xoay người đứng nhìn Trần Hiền, nói.

“Nếu làm thế thì không phải chúng †a sẽ làm lộ chính mình sao?” Đã tốn biết bao công sức đưa hai người đó ra người ngoài, chẳng lẽ chỉ lấy được một công ty TQT.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.