Người Tình Bí Mật Của Hoắc Tổng

Chương 172: Chương 172: Thoát hiểm




Bây giờ Trần Hiền muốn tiếp xúc với Dương Minh Hạo thì chỉ có thể thông qua Trần Mộc Châu mà thôi.

Trần Mộc Châu híp mắt rồi dừng lại, đôi mắt có chút chán ghét và tàn nhẫn của cô ta dần trở nên tỉnh táo rồi liếc về phía Trần Hiền ngồi bên cạnh.

Thái độ của anh ta tốt như thế này thì chỉ có thể là muốn cầu xin cô ta cái gì đấy mà thôi.

Nếu đã như thế thì cũng không phải là không thể nói chuyện đàng hoàng với nhau. Tuy nói Dương Thừa Húc có thể uy hiếp khá nhiều người nhưng dù sao anh ta cũng quá hiền lành và lương thiện, có rất nhiều chuyện không thể làm trước mặt anh ta được, nhưng làm sau lưng lại quá bó tay bó chân. Nếu có người đứng sau lưng cô ta rồi làm giúp cô ta những chuyện không thể để lộ ra ngoài này thì kế hoạch báo thù của cô ta sẽ được đẩy nhanh hơn nhiều.

“Nói đi! Có chuyện gì cần tôi giúp đỡ?” Trần Mộc Châu quay người lại rồi ngồi xuống ghế với vẻ bình tĩnh.

“Yên tâm đi, cũng không phải là chuyện gì khó…” Trần Hiền cúi đầu cười một tiếng lạnh lùng rồi ghé vào tai Trần Mộc Châu mà nói nhỏ.

Tô Quỳnh Thy ngồi một mình trong hành lang bệnh viện, rồi nhìn Hoắc Hải Phong đang nằm trong phòng bệnh thông qua cửa sổ.

Còn chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, ICU không thể để cho người khác vào lâu, Tô Quỳnh Thy không tự mình trông coi thì không yên tâm, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào người đang nằm trong phòng với vẻ mặt trông chờ.

Tô Quỳnh Thy càng nhìn thì hốc mắt của cô càng đỏ, từ khi cô có ký ức tới nay thì sức khỏe của Hoắc Hải Phong luôn là tốt nhất trong đám bạn chơi chung này. Từ nhỏ đến lớn anh còn chưa từng bị cảm nặng lần nào.

Bây giờ lại bị tai nạn nghiêm trọng như thế, mặt anh trở nên trắng bệch, trên người bị cắm các loại ống rồi dây. Hai mắt anh nhắm nghiền, hơi thở anh yếu ớt đến mức có thể ngừng đi bất cứ lúc nào.

“Cô chủ, cô nghỉ ngơi một lúc đi, tôi sẽ trông coi chỗ này cho. Cô yên tâm, nếu có chuyện gì thì tôi sẽ thông báo cho cô biết ngay lập tức” Chu Thanh đã nhận được năm cuộc điện thoại của Tô Kiến Định, anh ta xoa xoa mồ hôi trên trán. Mặc dù Chu Thanh biết là không khuyên nổi nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định mà đi lên hai bước rồi nói.

“Tôi chờ anh ấy tỉnh lại rồi sẽ đi nghỉ ngơi. Anh nói cho anh tôi biết rằng tôi không sao, để anh ấy ở nhà chăm sóc Hướng Minh cho tốt là được, hai ngày nữa tôi sẽ về”

Tô Quỳnh Thy lau khô nước mắt trên mặt rồi cười với Chu Thanh, cô đứng dậy điều chỉnh tư thế để mình đỡ mỏi rồi lại ngồi xuống.

“Tôi biết rồi” Chu Thanh thở dài một hơi, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết Tô Quỳnh Thy sẽ không rời khỏi đây khi Hoắc Hải Phong vẫn còn trong tình trạng nguy hiểm. Cho dù cầm dao kề cổ cô còn chưa chắc đã khiến cho cô rời khỏi đây được chứ nói gì là hai câu khuyên nhủ: “Cô chủ tự gọi cho Chủ tịch nói rõ một chút đi. Cô cũng biết mà, mặc dù Chủ tịch không nói ra khỏi miệng nhưng anh ấy rất lo lắng cho cô.”

“Được…” Cô chỉ sốt ruột nhìn người ở bên trong mà đã quên mất nên điện thoại về nhà.

Tô Quỳnh Thy chỉnh đốn lại cảm xúc của mình, đợi đến khi Chu Thanh đi thì cô mới ngồi thẳng dậy rồi gọi điện thoại cho Tô Kiến Định. Rất nhanh sau đó điện thoại đã được kết nối.

“Mẹ ơi, bây giờ mẹ sao rồi ạ? Hay là con qua đó với mẹ nhé, cậu đã nói với con chuyện chú Phong bị thương rồi ạ” Tô Quỳnh Thy đang chuẩn bị nói chuyện thì đột nhiên đầu dây bên kia có tiếng của Hướng Minh. Nước mắt mà cô cố gắng lắm mới thu lại được lại bắt đầu chảy một cách không thể nào kiểm soát.

“Mẹ không sao, chỉ là có chút đau buôn mà thôi. Hướng Minh ở nhà chăm sóc cho cậu giúp mẹ với nhé. Chân của cậu bị tổn thương rất nặng, con phải giám sát cậu nghỉ ngơi, ăn uống cho thật tốt. Đợi chú Phong của con khỏe lại thì mẹ sẽ dẫn chú ấy về.”

Giọng nói của Tô Quỳnh Thy ngày càng run rẩy, cô che miệng mà khóc.

“Mẹ yên tâm đi, con sẽ chăm sóc cho cậu mà. Bây giờ con sẽ ở nhà đợi mẹ và bố về” Đã đến nước này rồi, chuyện đã biết từ lâu cũng không cần phải che giấu nữa. Tô Hướng Minh trực tiếp nói thẳng ra, cũng để cho Tô Quỳnh Thy yên tâm hơn một chút.

“Hướng Minh…” Tô Quỳnh Thy biết rằng cậu bé đang an ủi chính mình, cô nhìn xung quanh rồi đứng dậy đi tới cửa sổ.

“Được, chuyện này chờ Hoắc Hải Phong tỉnh lại rồi bàn bạc sau. Anh đã điều tra rồi, ở hiện trường vụ án không có phát hiện ra thứ gì, tài xế gây chuyện đã tử vong ngay tại chỗ, ở đó cũng không để lại dấu vết gì, giống như đúng là ngoài ý muốn. Quỳnh Thy, em phải cẩn thận một chút, rõ ràng là người đứng sau có âm mưu rất lớn, bố trí tỉnh vi tất nhiên là không phải ý định trong một phút chốc!”

Càng tra thì đầu óc của Tô Kiến Định càng trở nên hỗn loạn, anh ấy nhíu mày cầm điện thoại lên rồi nói.

Mặc dù trong chuyện này thì Trần Tuấn Tú là người có hiềm nghi lớn nhất, nhưng chuyện này xảy ra quá trùng hợp, khiến cho Tô Kiến Định có chút không thể tin rằng chuyện này là do Trần Tuấn Tú làm… Nhưng nếu không phải do Trần Tuấn Tú làm gì còn có thể là ai được nữa chứ?

“Những chuyện này cứ giữ lại cho chính Hải Phong điều tra đi anh, em nghĩ anh ấy sẽ muốn tự mình báo thù.”

Tô Quỳnh Thy và Hoắc Hải Phong là bạn từ thời thơ ấu, hai người lớn lên cùng nhau, cho dù ở giữa có cách xa nhiều năm nhưng đôi lúc Hoắc Hải Phong còn không hiểu chính bản thân anh bằng cô được.

“Được, anh hỗ trợ điều tra thêm chút, em nghỉ ngơi đi, ngày mai anh tới thăm em Điểm đáng ngờ quá nhiều, chuyện cần điều tra càng nhiều. Tô Kiến Định nói xong thì cúp điện thoại rồi thúc giục Tô Hướng Minh về phòng, xong rồi anh ấy mới tiếp tục xử lý chuyện trong tay.

Anh ấy phải tăng tốc độ lên mới được. Sáng mai tất cả người Hải Phòng đều sẽ biết tin Chủ tịch tập đoàn Sunrise gặp tai nạn xe cộ không rõ sống chết. Bây giờ ông cụ Chánh tạm thời quản lý Sunrise nhưng Tô Kiến Định đoán chắc rằng ông ta sẽ không thể chịu đựng nổi. Anh ấy phải chuẩn bị cho tốt.

Tô Quỳnh Thy cúp điện thoại rồi nhìn chằm chằm vào màn hình di động một lúc lâu sau đó mới quay người đi ve.

Cả đêm đều không yên tĩnh. Lúc trời gần sáng Hoắc Hải Phong có trải qua một cuộc cấp cứu nữa, cuối cùng thì cũng đã cứu được người. Tô Quỳnh Thy đi theo y tá tới phòng bệnh bình thường, cả đêm không ngủ nên cô rất mệt mỏi, nhưng tinh thân lại phấn chấn vô cùng.

Cô đi qua đi lại trong hành lang vài vòng để đợi Tô Kiến Định.

“Anh đi vào xem trước. Anh biết là bây giờ em không ngủ được nhưng mệt thì phải nghỉ. Yên tâm đi, anh sẽ bảo vệ Hoắc Hải Phong.’ Tô Kiến Định xoa đầu Tô Quỳnh Thy rồi mới đi vào bên trong.

Tô Quỳnh Thy không đi vào cùng, cô ngồi trên ghế dài rồi nhìn chằm chằm vào đèn trên trần nhà. Cô cười t†oe toét, nhìn rất ngốc nghếch.

“Quỳnh Thy!”

Tô Kiến Định chưa vào được bao lâu thì đã vội vàng ra khỏi phòng bệnh.

Lúc trước ở xa nên anh ấy không nhìn rõ, sau khi đi vào anh ấy mới nhìn rõ được vết thương của Hoắc Hải Phong.

Hoắc Hải Phong đã thoát khỏi nguy hiểm nhưng bây giờ cả người anh đều là tro bụi, trong hỗn hợp máu có bụi và đất đá, mặc dù đã thay quần áo bệnh nhân nhưng cả người anh nhìn qua rất bẩn, thậm chí đến gần là có thể ngửi được một mùi thối.

Tô Kiến Định không chịu nổi, dù sao đã biết là Hoắc Hải Phong không còn nguy hiểm, Hoắc Hải Phong cũng chưa tỉnh nên anh ấy trực tiếp đi ra ngoài!

“Sao anh lại ra rồi?”

Vừa mới đi vào có mấy phút, chắc cũng chỉ đủ liếc thoáng qua một cái mà thôi. Tô Quỳnh Thy thấy Tô Kiến Định đi ra thì nhìn anh ấy với vẻ ngạc nhiên.

“Hoắc Hải Phong cần lau người, nếu bây giờ em không ngủ được thì tìm người lau rửa cho cậu ta một chút đi!”

Giọng nói của Tô Kiến Định mang theo chút chê bai, anh ấy nói.

Tô Quỳnh Thy nghe thế thì ngẩn người, cô nhìn về phía Chu Thanh đang đứng đó không xa theo bản năng.

“Cô chủ à, nếu như Chủ tịch Phong biết tôi lau người cho anh ấy thì anh ấy sẽ không tha cho tôi đâu!” Chu Thanh vội vàng lùi về sau hai bước với vẻ hốt hoảng, anh ta lắc đầu xua tay, cả người đều toát ra vẻ từ chối.

“Nhưng mà… Tô Quỳnh Thy đứng đó, cô rất khó xử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.