Người Tình Không Đúng Lúc

Chương 12: Chương 12: Chương 8: (1)




"Uất Lam." Đột nhiên một bàn tay đặt lên vai của Thẩm Uất Lam.

“Tránh ra! Không được tới gần! Không được đụng tôi!” Thẩm Uất Lam xoay người lại, lập tức rơi vào lồng ngực kiên cố.

Một luồng hơi thở khiến cô an tâm tràn ngập mũi cô. Tay chân vốn đang quơ múa lung tung ngừng lại hai giây rồi mới thật sự bừng tỉnh.

“…Bồi Vũ? Bồi Vũ?!”

“Ngoan, không sao! Anh đây, anh đang ở đây. Không sao…” Vu Bồi Vũ hôn lên đỉnh đầu cô, liên tục vuốt lên vuốt xuống sống lưng run rẩy của cô, nhẹ nhàng dụ dỗ trấn an.

Căn phòng hỗn loạn, đàn ông ngất xỉu trên mặt đất, và toàn thân Thẩm Uất Lam nhếch nhác, không cần suy nghĩ anh cũng biết chuyện gì đã xảy ra.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Em đánh chết anh ta rồi…” Thẩm Uất Lam không khóc, nhưng lại không ngừng co rúm run rẩy, thì thầm lẩm bẩm.

Trong nháy mắt, Vu Bồi Vũ có cảm giác máu sôi trào. Nếu như gả đàn ông kia chưa chết, anh thật muốn chạy vào phòng bếp, lấy dao ra chém chết anh ta!

Mới vừa rồi, sau khi rời khỏi Thẩm Uất Lam, đi không được mấy con đường thì cảm giác đau lòng ùa đến, khiến anh không thể không quay trở lại.

Thẩm Uất Lam chỉ là muốn giúp anh, càng không muốn thiếu anh thật nhiều, anh cũng không biết vì sao mình lại nổi giận với cô? Đúng là anh phiền lòng vì chuyện của anh trai mình, nhưng tuyệt đối không nên giận chó đánh mèo, trút lên người của Thẩm Uất Lam.

Anh nghĩ, có lẽ trong tiềm thức, anh muốn Thẩm Uất Lam ở nhà điều dưỡng thân thể, thậm chí còn hi vọng cô sẽ từ chức, ngoại trừ lý do yêu thương cô ra, còn là vì anh hoàn toàn không muốn cô trả hết tiền cho anh.

Giữa anh và Thẩm Uất Lam, anh là kim chủ cung cấp tiền, cô là cô nhi tiếp nhận tiền viện trợ; anh là ông chủ nhà hàng dây chuyền, cô là quản đốc làm việc dưới quyền của anh. Người bên cạnh nhìn vào sẽ cảm thấy điều kiện của anh vượt trội Thẩm Uất Lam, chiếm hết ưu thế và thượng phong. Nhưng đối với Vu Bồi Vũ mà nói, tình huống thực tế thì hoàn toàn ngược lại.

Anh luôn cảm thấy Thẩm Uất Lam còn rất trẻ, tương lai rộng mở. Anh rất sợ sau khi cô trả xong tiền nợ, rốt cuộc có ngày cũng được bay ra ngoài, phát hiện thế giới này rộng lớn bao nhiêu, phong cảnh tươi đẹp như thế nào, cô sẽ không quay đầu mà rời khỏi anh. Dù sao giữa bọn họ không có bất kỳ ràng buộc nào.

Đối với tình yêu anh rất vụng về. Trong lòng rất để ý đến Thẩm Uất Lam, sợ cô vô tình bỏ đi, khiến anh lo được lo mất.

Anh nghĩ, bộ dạng này của anh rất giống đà điểu, tâm tính của anh không đủ vì người mình yêu mà chống đỡ cả một bầu trời, ngay cả tư cách làm người tình của Thẩm Uất Lam cũng không có. Nếu một ngày nào đó anh muốn làm chồng của cô, có phải lại càng không thích hợp hay không?

Ôi! Vu Bồi Vũ khẽ thở dài. Anh sắp ba mươi tuổi mới học nói yêu đương, thế này đã đủ lắm rồi…

Bây giờ anh mới biết tại sao năm đó phải chia tay với Liên Gia Lỵ. Không phải là bởi vì anh không thương, mà chỉ vì lúc đó toàn bộ tâm ý của anh đều đặt trên sự nghiệp, đương nhiên đối với Liên Gia Lỵ thiếu đi một chút quan tâm và tính nhẫn nại.

Có nợ là phải trả, ông trời khiến anh gặp được Thẩm Uất Lam, trăm ngàn thay đổi, nhất định là muốn anh học được chân ái, hay là nói một cách khác, đây là hồi đáp kiếp này của anh cũng được.

Vu Bồi Vũ nhẹ nhàng buông Thẩm Uất Lam ra, đi tới phía trước ngồi xổm xuống xác nhận thương thế của Thẩm Trọng Kiệt, đưa tay thăm dò hơi thở của anh ta, sau đó ấn bộ đàm điện thoại, liên lạc với nhân viên quản lý. Hơn nữa, anh còn lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại báo cảnh sát.

Anh kéo Thẩm Uất Lam vào lòng, dùng tất cả dịu dàng của mình hôn lên tóc cô.

“Không sao, anh ta chưa chết, đầu cũng không chảy máu, chẳng qua là ngất xỉu mà thôi. Đừng lo lắng, có anh ở đây, không có người nào có thể tổn thương đến em…”

Thẩm Trọng Kiệt chưa chết, đêm nay vẫn còn chưa xong đâu! Bọn họ còn phải đến đồn cảnh sát cho lời khai, đến bệnh viện nghiệm thương, hay còn phải để cảnh sát vào nhà lúc soát bằng chứng. Phiền phức đủ loại, chỉ toàn là những thứ chó má đen đủi này, lại không làm ra được chuyện gì.

Vu Bồi Vũ quyết định, tối nay anh sẽ không để Thẩm Uất Lam trở lại ngôi nhà mà thiếu chút nữa cô đã bị người ta cưỡng bức. Anh muốn mang cô về nhà! Về nhà của anh!

Nếu như Thẩm Uất Lam đồng ý, nơi đó cũng sẽ là nhà của cô.

Làm xong lời khai, nghiệm xét hết tổn thương, để cảnh sát đến nơi ở lục soát bằng chứng xong, lúc Vu Bồi Vũ và Thẩm Uất Lam rời khỏi cục cảnh sát là trời đã rạng sáng.

Thẩm Trọng Kiệt không sao, lần này anh ta phạm án trong lúc tạm tha, ngoại trừ tội xúc phạm ra, còn có thêm tội cưỡng bức không thành. Trong thời gian ngắn, muốn được dễ dàng ra ngoài cũng là chuyện khó khăn.

Dọc theo đường đi, Thẩm Uất Lam không nói câu nào, im lặng một cách đặc biệt, ngay cả chuyện Vu Bồi Vũ muốn dẫn cô đến chỗ nào cô cũng không hỏi. Cho dù Vu Bồi Vũ mở cửa xe muốn cô lên xe xuống xe, cô cũng chỉ im lặng nhìn Vu Bồi Vũ cầm vài bộ quần áo để cô thay đồ tắm rửa và giày dép. Anh giúp cô thu dọn qua loa hành lý cá nhân, nổ máy xe rồi chuyển động tay lái đưa cô về nhà.

Cô như một con búp bê bị rút hết linh hồn. Vu Bồi Vũ nhìn cô mất hồn không khỏi có chút lo lắng. Nhưng nghĩ tới vừa rồi có lẽ cô bị dọa sợ, lúc này mà nói chuyện nhiều mới là kỳ lạ.

Vì vậy Vu Bồi Vũ gọi điện thoại cho mẹ, kể cho mẹ nghe chuyện Thẩm Uất Lam bị tập kích, nói anh muốn mang bạn gái bị dọa sợ về nhà, để cô ở vài ngày, muốn mẹ cứ an tâm ngủ trước đi, không nên hỏi chuyện Thẩm Uất Lam đêm nay.

Đã nghe qua Vu Bồi Vũ nhắc tới Thẩm Uất Lam nhiều lần, mẹ Vu đương nhiên sảng khoái đáp ứng.

Vu Bồi Vũ mở cửa chính nhà mình ra, bật công tắc điện trước cửa, dẫn Thẩm Uất Lam lên lầu, quay đầu nói với cô:

“Đây là tầng giữa, mẹ anh ở tầng này. Phòng của anh ở trên lầu, cũng như phòng khách. Tối nay em ngủ trong phòng anh trước. Phòng anh là phong ngủ chính, có phòng tắm, tiện lợi cho em. Ngoài ra muốn tìm thứ gì hay thiếu thứ gì thì gõ cửa phòng khách kế bên, không cần lo lắng làm phiền đến anh hoặc mẹ anh, nhé?”

“Vâng.” Thẩm Uất Lam khẽ gật đầu, đi theo Vu Bồi Vũ vào phòng của anh.

Rèm cửa sổ màu xanh nhạt, ra trải giường màu xanh da trời. Thiết kế của căn phòng rất sáng sủa ấm áp, tràn đầy màu sắc và hơi thở đàn ông trên người của Vu Bồi Vũ. Không gian chứa đựng sự tồn tại mãnh liệt của anh khiến cô cảm thấy an lòng.

Vu Bồi Vũ đặt hành lý của cô bên cạnh giường, hỏi: “Đói bụng không?”

Thẩm Uất Lam không trả lời.

Hừ, không ăn không được… Vu Bồi Vũ không đợi cô mở miệng trả lời, tiếp tục nói: “Anh lấy chút đồ ăn cho em ăn.” Anh đưa hộp điều khiển TV cho cô, “Em muốn xem TV, hay dùng máy vi tính thì tự mình làm, nhé?”

Thẩm Uất Lam lắc đầu, nhẹ nhàng bình tĩnh đẩy hộp điều khiển TV lại cho Vu Bồi Vũ, dường như khóe môi xuất hiện nụ cười đầu tiên từ tối hôm nay.

“Em đi tắm.” Cô thấp giọng nói.

“Được.” Vu Bồi Vũ hôn lên má của cô, ra khỏi phòng chuẩn bị một ít đồ ăn cho cô.

Thẩm Uất Lam thật sự tắm rất lâu.

Vu Bồi Vũ nhìn dĩa mì Ý đã nguội trên bàn, cuối cùng quyết định đứng lên gõ cửa phòng tắm.

Bên trong rõ ràng vẫn còn tiếng nước chảy, cũng không nghe tiếng ngã nhào hay va chạm nào, rốt cuộc Thẩm Uất Lam đang làm cái gì?

Không trả lời? Vu Bồi Vũ gõ lần thứ hai, thứ ba… xoay tay cầm cửa, không khóa?

Anh mở cửa phòng tắm ra, Thẩm Uất Lam đang đứng dưới vòi hoa sen không ngừng xả nước, ngước mắt nhìn anh, tầm mắt mông lung không tập trung. Khắp nơi trên người cô từng vết ửng đỏ vì cô dùng bàn chải tắm rửa chà xát liên tục dữ dội.

Vu Bồi Vũ nhìn vẻ mặt chực khóc và quyết tâm liều chết hung hăn chà xát bắp đùi của cô, đột nhiên hiểu ra cô muốn tẩy rửa cái gì.

“Uất Lam…” Vu Bồi Vũ bước lại gần cô, cảm giác từng trận đau thương dời núi lắp biển.

Anh lấy bàn chải tắm rửa trên tay cô, ném vào bồn rửa mặt, tắt vòi hoa sen, dùng khăn tắm trong túi xách, quấn lấy toàn thân ướt sũng của cô, ôm cô vào lòng.

“Em rửa không sạch…” Thẩm Trọng Kiệt để lại rất nhiều vết hôn và vết cắn trên người cô, rất nhiều… “Em thật ngu, em tưởng là anh, nên mở cửa. Đều là tại em… Bồi Vũ, em rửa không sạch… Làm sao bây giờ? Em thật bẩn…” Cô vẫn còn nhớ cảm giác Thẩm Trọng Kiệt đặt giữa chân cô, cô thật bẩn…

“Uất Lam, đây không phải là lỗi của em. Em thật tốt, em không làm chuyện gì sai cả. Chuyện này không liên quan tới em. Không nên suy nghĩ bậy bạ, nghe lời, ngoan.” Vu Bồi Vũ dùng sức ôm chặt cô, giống như muốn cô hòa tan và chính cơ thể mình.

Đây là phản ứng của đại đa số phụ nữ, anh đã từng đọc báo thấy qua. Nhưng anh không hề nghĩ tới, có một ngày tận mắt chứng kiến hành động tự trách này trên người người thân của mình, cảm giác chật vật khổ sở là như thế. Sớm biết như vậy, anh nên giết chết Thẩm Trọng Kiệt cho xong…

“Nghe lời, ngoan. Ra ngoài ăn một chút đồ đi nhé.” Anh chỉ có thể nói ra một câu không hề liên quan như vậy.

Thẩm Uất Lam nhìn anh chằm chằm, đôi mắt đẹp rưng rưng. Đột nhiên cô vùi mặt vào lòng Vu Bồi Vũ, khóc lớn.

Lúc cha mẹ qua đời cũng không chảy giọt nước mắt nào. Lúc biết mình phải gánh một món nợ lớn cũng chẳng ứa nước mắt. Mỗi ngày lo sợ ở nhà bác hai cũng không rơi lệ. Lúc bất lực nhìn bản tin tìm việc, dứt khoát muốn đi làm ở quán bar cũng không khóc. Lúc bị Thẩm Trọng Kiệt bỉ ổi tập kích cũng chảy nước mắt. Vừa rồi cho lời khai ở đồn cảnh sát, vào bệnh viện nghiệm thương cũng không rơi nước mắt. Bây giờ toàn bộ sụp đổ tràn ra ngoài, không còn cất giữ.

“Bồi Vũ, em không biết phải làm sao bây giờ? Em chỉ có một người… Mỗi lần em gặp khốn khổ đều là anh, chỉ có anh tới cứu em…”

Vu Bồi Vũ ôm chặt cô, không thốt lên được lời nào.

“Mỗi lần em tuyệt vọng, đều có anh bên cạnh. Em vừa mang ơn vừa lệ thuộc rất nhiều vào anh. Là ân tình, phụ thuộc, hay là tình yêu, em đều không biết rõ. Em chỉ biết em không thể nào phân định rõ ràng những loại tình cảm này. Tất cả những thứ này đều là anh, em phân không ra…”

“Anh biết rồi. Là cái gì cũng không quan trọng, anh biết.” Vu Bồi Vũ vuốt ve sống lưng của cô.

Không phải cảm giác của anh cũng như thế sao? Tình cảm của anh đối với Thẩm Uất Lam cũng có quá nhiều hỗn tạp, quá nhiều ý tưởng bất đồng.

Có đồng cảm, có cố chấp, có tình yêu, có dục vọng…

Cho đến bây giờ anh mới hiểu, thì ra tình yêu không hề đơn giản tí nào.

“Bồi Vũ, tại sao anh nghĩ rằng em sẽ bỏ đi sau khi trả hết tiền cho anh? Làm sao em có thể phủi đít mà đi với anh? Em chỉ có anh, em chỉ cần anh, anh có biết không? Anh hiểu không? Tất cả thế giới của em chỉ cho anh, nếu như ngay cả anh cũng không chấp nhận em, em thật không biết mình sẽ ra sao… Em đã rất cố gắng, liều chết muốn đuổi theo bước chân của anh, không dám liên lụy anh, rất sợ bị anh bỏ lại phía sau…” Thẩm Uất Lam khóc suốt trong lòng anh, giọng điệu không phải oán trách, nhưng nghe ra được sự uất ức, khiến Vu Bồi Vũ cảm thấy vô cùng tự trách và đau lòng.

Liên Gia Lỵ nói Thẩm Uất Lam là chim non lột xác, toàn bộ thế giới chỉ có anh. Anh đã từng canh cánh trong lòng vì những lời nói này, bây giờ nghĩ lại, vậy thì đã sao? Trong mắt tình nhân chỉ có nhau, cho dù tình yêu của Thẩm Uất Lam đối với anh dựa trên cơ sở nào đi nữa, cô vẫn bất chấp tất cả để được ở gần anh, như vậy là đủ rồi.

“Thật xin lỗi, Uất Lam. Thật xin lỗi, hôm nay anh đã tới chậm một bước…” Vu Bồi Vũ nâng gương mặt xinh đẹp tràn đầy nước mắt của cô lên, hôn không ngừng.

“Em không có cách nào bảo vệ mình… Em thật sợ…” Thẩm Uất Lam vẫn khóc sướt mướt trong ngực Vu Bồi Vũ, nói năng lung tung không rõ đầu đuôi.

Cô nói rất nhiều, rất nhiều lời, nói trong suốt quá trình Vu Bồi Vũ ôm cô ra khỏi phòng tắm, mặc quần áo vào cho cô, sáy khô tóc. Cô mệt mỏi khốn đốn nằm trên vai anh, trong miệng vẫn không ngừng thì thầm lẩm bẩm không rõ ràng.

Thẩm Uất Lam cảm thấy mình được đặt lên một cái giường rất êm ái, khép đôi mắt ửng hồng sưng đỏ. Trong mông lung nghe được giọng nói nhẹ nhàng của Vu Bồi Vũ bên tai ——

"Ngủ đi. . . Uất Lam, thật xin lỗi… Là anh đã không bảo vệ tốt cho em. Là anh có quá nhiều lo lắng và hoài nghi đối với đoạn tình cảm này. Anh không tự tin với chính bản thân mình… Thật xin lỗi, anh sẽ thay đổi… Từ nay về sau, anh sẽ không rời em một bước, cũng sẽ không bỏ lại em. Cho dù quan hệ giữa chúng ta là gì đi nữa, anh cũng sẽ bảo vệ em, vĩnh viễn ở chung với em. Uất Lam, không cho phép em rời xa anh… Anh cũng không bỏ rơi em, có được không? Chúng ta vĩnh viễn ở chung một chỗ, anh yêu em…”

Cho dù đang mơ ngủ, giọng nói dụ dỗ dịu dàng lặp đi lặp lại của Vu Bồi Vũ vẫn ngọt ngào đến mức Thẩm Uất Lam phải đau lòng rơi lệ.

Là ảo giác của cô hay sao? Cô có cảm giác, hình như mỗi đêm không yên tĩnh trong đời của cô đều có anh bên cạnh…

Bởi vì tối hôm qua kinh sợ quá mức, cho nên mãi tới bây giờ, đến khi nghe được rõ ràng Vu Bồi Vũ và mẹ đang nói chuyện với nhau ngoài cửa, Thẩm Uất Lam mới ý thức được mình đã qua đêm ở nhà của Vu Bồi Vũ.

“A Vũ, mẹ nói con đó, con mang con gái người ta bị khi dễ về nhà không quan trọng! Nhưng nếu con không muốn kết hôn với người ta thì không nên để người ta ngủ chung phòng với mình! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, con gái người ta thật khó ăn nói…”

Rửa mặt xong, vốn định mở cửa ra ngoài, mặt Thẩm Uất Lam ửng hồng, tay cầm núm cửa dừng lại.

Đúng rồi, cô nhớ ra cô nằm ác mộng, tỉnh dậy vài lần, mở mắt ra đều nhìn thấy lồng ngực của Vu Bồi Vũ, thế là nhắm mắt ngủ tiếp.

Chết rồi… Tối hôm qua cô và Vu Bồi Vũ ngủ chung với nhau, hơn nữa còn bị mẹ anh phát hiện.

Mẹ của Vu Bồi Vũ quả nhiên là một người phụ nữ truyền thống! Chỉ là… Tâm ý của mẹ Vu vì nghĩ cho cô mà khiến người ta thật cảm động.

Nhất định bởi vì có một người mẹ tính tình dịu dàng ấm áp như thế mới có thể dạy ra một Vu Bồi Vũ tính tình nhiệt huyết chính nghĩa giống như vậy chứ?

Thẩm Uất Lam liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, đã sắp trưa rồi, cô nên ra ngoài chào hỏi mẹ Vu thì tốt hơn. Bây giờ mới ngủ dậy thì quá muộn, hi vọng cô sẽ không để lại ấn tượng xấu cho mẹ Vu…

Thẩm Uất Lam hít vào một hơi thật sâu, vừa mới vặn nửa vòng, lời nói kế tiếp khiến tay của cô như con rùa rụt cổ, lui về ngay lập tức ——

"Con muốn kết hôn với cô ấy.” Vu Bồi Vũ không chút do dự trả lời, nụ cười thoáng hiện trên môi.

Nếu không phải anh không biết trái tim của mẹ có chịu nổi lời công bố của anh hay không, anh đã nói trước khi mang Thẩm Uất Lam về nhà, chuyện gì không nên làm anh cũng đã làm sạch với cô rồi.

“Vậy thì hãy mau mang người ta về nhà! Nếu con sớm cưới Uất Lam vào nhà thì hôm qua con bé sẽ không… khụ khụ!” Đột nhiên mẹ Vu hạ thấp giọng nói lại.

Mặc dù bà nghe con trai nói tối hôm qua Thẩm Uất Lam không bị người xấu được như ý, nhưng loại chuyện ảnh hưởng tới danh dự của con gái người ta như thế này thì tốt nhất không cần nói ra miệng, quên hết đi thì tốt hơn.

“Được rồi, được rồi, con đi đánh thức Uất Lam dậy đi, kêu nó xuống lầu dùng cơm. Cơm nước xong rồi ngủ tiếp cũng được!” Sau khi mẹ Vu đẩy Vu Bồi Vũ một cái thì xoay người đi xuống lầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.