Người Tình Không Đúng Lúc

Chương 18: Chương 18: Hồi cuối




Nửa năm sau, đây là lễ mừng năm mới đầu tiên kể từ ngày kết hôn, rốt cuộc Thẩm Uất Lam cũng đã hiểu rõ, câu nói ‘Bất kể em muốn trả tiền như thế nào, tóm lại, cả đời này em cũng sẽ chạy không thoát’ của Vu Bồi Vũ lần đó là có ý gì.

Bây giờ cô mới biết, cái gì chân chính cắt bỏ không được còn gây ra loạn. Bởi vì Vu Bồi Vũ có nói, để cho cô tiện trả lại tiền, cho nên anh bắt đầu để cô quản lý chuyện tiền bạc, quản lý tiền bạc của anh và cô.

Sổ tiết kiệm của Vu Bồi Vũ, tiền thu nhập của cô, doanh thu mỗi tháng của các chi nhánh, tiền xài vặt cho mẹ, phí bảo hiểm, tiền điện nước, thu tiền mướn phòng…

Ban đầu, tiền cô thiếu Vu Bồi Vũ coi như là tiền Vu Bồi Vũ cho cô chi tiêu hàng tháng cho nhà cửa. Cho nên một phần tiền lương của anh dùng để bổ sung vào chi phi trong nhà. Sau đó còn phải dảnh riêng ra tiền điện nước trên lầu, dưới lầu cho mẹ Vu, tài khoản dùng để mua túi rác, sổ ghi chép tiền lợi tức ngân hàng… Coi như cô rất mẫn cảm với các con số, đó là loại cảm giác càng nhìn càng loạn.

Hỏng bét! Lại phải làm lại!

Thẩm Uất Lam chán nản nằm dài trên bàn sách. lêquϒȡƟ₰ Thật sự chán ghét lúc sử dụng những cuốn sách này, tại sao trước kia cô không học kế toán chứ?

Vu Bồi Vũ đứng sau lưng bà xã đang bị những con số làm cho rồi mù, sau khi thưởng thức đầu óc quay cuồng của cô một hồi lâu, anh mới lên tiếng kêu cô.

“Uất Lam.”

Thẩm Uất Lam đang gục đầu trên bàn, ngẩng phắt đầu lên, đứng dậy, chạy bổ nhào về phía cánh tay đang giang rộng của anh.

“Mẹ có khỏe không?” Thẩm Uất Lam ngước mắt hỏi Vu Bồi Vũ.

Mặc dù mẹ nói không có gì, nhưng cô biết hôm nay bà không vui bởi vì anh cả Vu lại không tới ăn cơm tất niên cùng với cả nhà. Mẹ Vu đã gọi mấy cuộc điện thoại cho anh cả Vu, nhưng ngay cả điện thoại cầm tay cũng không chịu trả lời.

Suy nghĩ kỹ một chút, cô đã gả cho Vu Bồi Vũ nửa năm rồi, thậm chí cô chưa từng nhìn thấy mặt anh cả Vu. Tiệc đám cưới của cô và Vu Bồi Vũ ở Ciel-Bleu cũng không có mặt của anh.

Cô rất thông cảm với mẹ chồng, dù anh cả Vu đáng ghét như thế nào thì cũng là con của mình. Tiền gì nợ gì chứ, không phải máu mủ tình thâm mới quan trọng hơn sao? Cô như có điều suy nghĩ, vuốt ve cái bụng vẫn còn phẳng lỳ như trước.

“Mẹ nói muốn ngủ trưa một lúc nên anh liền lên lầu. Em đừng lo lắng, bà không sao hết. Có con dâu tốt giống em như vậy làm sao không vui vẻ?” Vu Bồi Vũ hôn lên đỉnh đầu cô.

Có lẽ là phụ nữ thân thiết, anh vẫn luôn cảm thấy Thẩm Uất Lam quan tâm tới cảm xúc của mẹ nhiều hơn so với anh. Giống như hôm nay, mới sáng sớm Thẩm Uất Lam đã nói với anh, tối nay ăn cơm tất niên gia đình, mẹ không tìm được anh cả, nhất định sẽ không được vui, muốn anh cố gắng dành chút thời gian ở với bà.

Thẩm Uất Lam nói không sai, mới vừa rồi lúc mẹ đuổi anh lên lầu, khóe mắt bà vẫn còn ngấn lệ. Nhưng mà anh không giúp được gì, Thẩm Uất Lam muốn giúp mà cũng giúp không được.

Anh trai của anh khiến anh rất phiền não…

Thẩm Uất Lam nhìn vẻ mặt lo buồn của Vu Bồi Vũ, đột nhiên mở miệng hỏi: “Bồi Vũ, lúc trước anh cho anh của anh mượn tiền…”

“Thế nào?” Trước kia anh chủ động tìm anh của anh, sau một hồi nói chuyện, mặc kệ hiềm khích lúc trước ra sao, anh đã cho anh trai anh mượn một khoản tiền.

Anh đã hỏi qua ý tứ của Thẩm Uất Lam, mặc dụ Thẩm Uất Lam khó chịu, nhưng cũng không phản đối ý kiến. Vì vậy anh đã cho mượn rất khẳng khái, giống như năm đó anh đã cho Thẩm Uất Lam mượn, với tâm lý là tiền đã trao đi sẽ không quay về, đó là cho đi luôn.

“Thật ra thì lúc anh cho anh cả mượn tiền, có phải anh đã biết anh ấy không thể trả lại, đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy thì lúc trước anh cho em mượn tiền có phải cũng đã nghĩ tiền này không thể nào lấy lại, đúng không?”

“Ừ.” Vu Bồi Vũ suy nghĩ một chút, do dự một hồi mới gật đầu. Muốn nói như vậy thì là vậy đi.

“…” Đột nhiên Thẩm Uất Lam cảm thấy có chút bực mình, thở dài, vùi mặt vào lòng Vu Bồi Vũ, không biết bực mình vì năm đó mình quá vô dụng, hay bực mình vì Vu Bồi Vũ quá tốt bụng.

Vu Bồi Vũ vuốt ve mái tóc dài của bà xã một cách thương yêu, cười hỏi: “Em than thở là bởi vì không thích anh cho anh cả mượn tiền? Hay là không thích anh quá mềm lòng?”

“Đều không phải. Chỉ là em cảm thấy sổ nợ thật khó tính toán.” Vu Bồi Vũ muốn cho ai mượn tiền thì cho, muốn quyên bao nhiêu tiền thì quyên, thậm chí là muốn vung tiền ra đường cô cũng không ngại.

Cô chỉ là có chút cảm khái, Vu Bồi Vũ thật sự là một người rất thiện lương mềm mỏng. Nếu như lúc ban đầu cô không phải cơ khổ, không có chỗ nương tựa, chỉ sợ rằng cô không nhận được sự quan tâm và yêu thích của anh nhiều như vậy.

“Bây giờ em mới biết sổ nợ khó tính toán à? Vậy mà lúc trước suốt ngày suốt đêm cứ đòi tính toán với anh là sao?” Vu Bồi Vũ bật cười.

Thẩm Uất Lam cả giận, cắn lên lồng ngực anh một cái. “Anh thích bố thí như vậy, làm sao Ciel-Bleu kiếm ra tiền đây?”

“CielBleu dĩ nhiên kiếm ra tiền. Ngoại trừ em và anh cả ra, em xem anh còn cho ai mượn tiền mà không cần trả nữa hả?” Vu Bồi Vũ cầm tay Thẩm Uất Lam, cắn lại con mèo nhỏ vừa lúc nãy đã cắn anh. “Anh nghĩ, có lẽ lúc anh cho em mượn tiền, là đã tính trói em lại trong cái vòng lẫn quẩn này, quyết tâm không để cho em bỏ đi… Uất Lam, anh nghĩ anh đã yêu em trước khi anh nhận thức được.”

Thật đáng ghét… Người đàn ông này luôn có những lời nói khiến cô cảm động muốn khóc.

Thẩm Uất Lam giận dỗi, mở miệng nói: “… còn chị Gia Lỵ.”

Ồ? Chị Gia Lỵ cái gì? Liên Gia Lỵ chỉ nhắc tới chuyện Vu Bồi Vũ cho cô mướn phòng, ngoài chuyện tiền mướn phòng trừ vào tiền lương, hình như chưa từng nói nói qua vây tiền không cần trả thì phải? Sau khi Thẩm Uất Lam nói xong thì tự mình cảm thấy hồ đồ.

“Gia Lỵ? Gia Lỵ cái gì?” Vu Bồi Vũ nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Lúc ấy Gia Lỵ gặp cảnh kinh tế khó khăn, anh thật sự có cho cô ấy mướn phòng, nhưng tiền mướn phòng đã trừ vào tiền lương. Cô ấy có mượn tạm anh tiền trả nợ tiền lời của ngân hàng, nhưng cũng đã sớm trả hết cho anh rồi.”

“Anh có ký giấy nợ với chị ấy không?”

“Không có.”

“Vậy anh có đưa cho chị ấy nguyện liệu thức ăn còn thừa lại của phòng bếp, giúp chị ấy nấu đồ ăn không?”

“Không có.”

“Vậy anh có để lại quần áo của mình ở chỗ chị ấy vì muốn ăn trộm nghĩ rằng trong nhà có đàn ông không?”

“Không có ——" Đợi đã nào...! Vu Bồi Vũ càng nghe càng thấy có gì đó không đúng. Tại sao anh cảm thấy mùi giấm chua càng ngày càng nồng thế này?

“… Nhưng chị Gia Lỵ cũng thích mang giày cao gót.” Hừ!

Vu Bồi Vũ chợt cười rộ lên. Có lẽ Thẩm Uất Lam đã sớm biết anh và Liên Gia Lỵ đã từng qua lại?

Vậy mà cô nàng lại để chuyện này trong lòng lâu như vậy. Ngay cả ý tứ trong câu nói đều không thấu.

Bây giờ đã gả cho anh, nợ nần khó tính toán, tiền bạc khó quản lý, tình cảm càng khó phân biệt đã giải quyết xong, rốt cuộc vợ anh cũng đã biết ghen với anh rồi?

“Ồ, ghen à? Hết làm cửa hàng tiện lợi rồi hả? Không phải gả cho anh xong, dùng tiền thiếu nợ của anh bù tiền chi tiêu trong gia đình rồi muốn bỏ đi sao?” Giọng nói của Vu Bồi Vũ khó nén được sự kích động.

“Không còn là cửa hàng tiện lợi rồi.” Thẩm Uất Lam gật đầu một cái, nhớ tới một chuyện hết sức quan trọng cô phải cáo tố với Vu Bồi Vũ, “Bồi Vũ, em đã nói với anh, bắt đầu từ hôm nay, nếu sau này anh có đuổi em đi, em cũng không sẽ không rời xa anh. Em ——"

Đing đong!

Đột nhiên tiếng chuông cửa từ lầu dưới vang lên.

“Để em xuống lầu mở cửa trước, để lâu ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của mẹ không tốt.” ₯ễɳðàɳl€qu¥đƟn Thẩm Uất Lam chạy như bay xuống lầu. Vu Bồi Vũ rõ ràng là chân dài tay dài cũng phản ứng không nhanh bằng tâm ý quan tâm săn sóc của cô đối với người nhà, thật buồn cười.

Anh nhớ tới bộ dạng vội vả muốn giúp anh khiêng hàng xuống của cô khi mới vừa quen cô ở ChezVous, trong lòng dâng lên một cảm giác nồng ấm.

“Cẩn thận một chút.’ Vu Bồi Vũ đi theo phía sau cô xuống lầu, dặn dò, sau đó nhìn Thẩm Uất Lam mở cổng ra. Phía sau cánh cửa xuất hiện một khuôn mặt mà anh chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện.

Thẩm Uất Lam nhìn chằm chằm khuôn mặt giống hệt Vu Bồi Vũ và mẹ Vu, ngoái đầu nhìn Vu Bồi Vũ với ánh mắt kinh ngạc không thể tin được.

Vu Bồi Vũ tươi cười với Thẩm Uất Lam, anh tin tưởng, trong ngày giao thừa cả nhà đoàn viên này, anh cả xuất hiện trước cửa nhà tuyệt đối không phải là vì tới vay tiền hay gây rối, mà là tới chủ động bày tỏ thiện ý.

“Anh.” Vu Bồi Vũ đến gần, ôm vai Thẩm Uất Lam, cười giới thiệu với anh, “Đây là bà xã của em, tên của cô ấy là Uất Lam.”

“Chào anh cả.” Thẩm Uất Lam gọi theo Vu Bồi Vũ. Thật tốt quá! Anh cả Vu đã tới, mẹ Vu nhất định rất vui mừng.

Trên mặt anh cả Vu thoáng qua chút ngượng ngùng. Nhưng sự nghiệp vừa thất bại, lại còn tranh cãi phản bội người nhà, bị những người bạn đồng nghiệp đã từng tin tưởng và người yêu bỏ rơi… Anh đã mất đi tất cả, cuối cùng cũng chỉ còn lại người em trai mà anh đã từng khi dễ này ra ta cứu trợ…

Anh muốn về nhà, thật sự! Bên ngoài gió lớn mưa to, trong nhà trước sau như một vô cùng ấm áp.

“Em xuống bếp chuẩn bị làm cơm tất niên.” Thẩm Uất Lam hào hứng nói. Vu Bồi Vũ cũng đã chuẩn bị đồ ăn từ sớm, nước sốt cũng đã làm xong, cô chỉ chuẩn bị vài món đồ ăn nguội và mấy món xào nữa là đủ rồi.

Nhất định mẹ chồng sẽ rất vui, mà Vu Bồi Vũ trông cũng rất vui vẻ. Chỉ cần hai người bọn họ vui vẻ thì cô và bảo bảo trong bụng cũng sẽ rất vui vẻ.

Thẩm Uất Lam xoay người đi, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của mẹ Vu đang đi tới.

“Uất Lam, ai thế con?” Mẹ Vu mở miệng hỏi, tầm mắt lại nhìn thấy người đàn ông sau lưng của Thẩm Uất Lam, trong nháy mắt, lệ ướt mi, vẻ mặt kích động đến nỗi không nói được câu nào.

“Mẹ, anh cả đã trở về ăn cơm. Con và Uất Lam chuẩn bị đồ ăn trong phòng bếp, hai người nói chuyện trước đi.” Vu Bồi Vũ nói xong, dắt tay Thẩm Uất Lam đi vào phòng bếp.

“Mẹ…” Rốt cuộc anh cả Vu cũng là người đầu tiên mở miệng.

“Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi…” Nước mắt mẹ Vu rơi lả chả.

Thẩm Uất Lam ngoái đầu lại nhìn, nhìn thấy hình ảnh hai mẹ con ôm nhau thâm tình ở cửa trước, nhón chân lên, ghé vào tai Vu Bồi Vũ nói thì thầm một câu.

Mới đầu Vu Bồi Vũ kinh ngạc, chăm chú nhìn cô, sau đó toét miệng cười rạng rỡ.

Bây giờ anh mới biết vì sao Thẩm Uất Lam nói, cho dù anh đuổi cô đi, cô cũng không muốn rời xa anh.

Trong vòng mười năm tới, đứa bé của cô không thể không có cha, anh cũng không thể không có bà xã…

Tiền là cái gì chứ? Còn nói người nào thiếu tiền người nào, người nào thiếu ân tình người nào? Nợ tình cảm, nợ thân tình, cũng là giữa anh và Thẩm Uất Lam. Hai người thiếu nhau, cũng là huề vốn…

Cô vẫn sẽ cố gắng kiếm tiền, cố gắng không muốn trở thành gánh nặng kinh tế trên vai anh. Nhưng tâm tình của cô đã thay đổi, cô biết giữa bọn họ, ngoài tiền bạc ra còn có mối quan hệ quan trọng hơn.

Nợ có thể trả dứt, máu mủ tình thân vĩnh viễn không đứt đoạn. Cô không còn ý định rời đi nữa, cũng không có ý định khiến anh bỏ đi.

Vu Bồi Vũ ôm chặt Thẩm Uất Lam. Trong lúc hai tay giáp nhau, anh chợt phát hiện một điều ngoài ý muốn, một sự tin tưởng tuyệt đối đáp lại vòng tay của anh.

Tình yêu đúng chỗ, người chồng đúng lúc, bầu trời mênh mông trong vắt.

Một mảnh xanh thẳm.

— Hết trọn bộ —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.