Người Vợ Nô Lệ

Chương 39: Chương 39: Tôi Đang... Đang Lạnh...




#BooMew

Nhưng là trên người cô... cô lúc này toàn những vết bầm tím... cởi ra... cởi ra làm sao được...

Nếu cởi ra... thì sẽ bị nhìn thấy...

Như vậy... như vậy Lê Bá Sâm sẽ gặp phiền phức mà ngay cả... cả cô cũng vậy...

Cô... cô nên làm gì đây...

Lê Bá Sâm nheo mắt nguy hiểm nhìn Tư Noãn Noãn không nhanh không chậm lặp lại câu nói của mình một lần nữa.

Cởi ra!

Trong lòng Lê Bá Sâm lúc này thật sự rất tức giận, nếu không phải Lưu Hà Mi đang đứng ở trước mặt anh, thì anh nhất định hung hăng dạy Tư Noãn Noãn ra trò, chứ không bao giờ để cô đứng trước mặt tỏ thái độ như thế này.

Tư Noãn Noãn run rẩy, nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm lắc đầu, môi mấp máy nói.

Không... không được... tôi đang... đang lạnh... cô chỉ biết diện lý do này thôi... cô không biết nói gì hơn. Hiện tại, chỉ cần không bắt cô cởi áo khoác là tốt rồi. Cần gì lý do tốt hay không tốt...

Lê Bá Sâm hai mắt nheo lại nguy hiểm nhìn như không nhìn Tư Noãn Noãn quát.

Lạnh mà lại chảy nhiều mồ hôi như vậy sao? Cô có nói dối cũng lựa lời mà nói chứ!? Lê Bá Sâm không nhanh không chậm tiến từng bước từng bước về phía Tư Noãn Noãn.

Thấy thế, Tư Noãn Noãn vội vàng lùi ra sau, nhưng càng lùi lại càng sơ hở.

Lê Bá Sâm không nhanh không chậm nắm mạnh cổ tay Tư Noãn Noãn xé mạnh chiếc áo khoác trên người cô ra.

Chiếc áo khoác cứ thế mà bị xé rách... hai cánh tay có vô số vết bầm tím dần dần hiện ra, còn có những dấu do bị nắm mạnh mà tạo thành từng vòng bầm tròn tròn quanh bắp tay của Tư Noãn Noãn.

Lê Bá Sâm nhìn thấy cũng nhíu chặt mày lại... da Tư Noãn Noãn thuộc dạng trắng bạch, nên lúc này các vết bầm tím càng thấy rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lưu Hà Mi nhìn chằm chằm hai cánh tay nhỏ bé kia, mày bà đã nhíu chặt, đến khi nhìn thấy không ít vết bầm trên đó bà lại càng nhíu chặt hơn.

Lưu Hà Mi không nhanh không chậm đi nhanh về phía Tư Noãn Noãn gỡ chiếc khăn choàng trên cổ cô ra, chính bà ngơ ngác cứng đờ một lúc lâu.

Nhìn một vòng bầm tím trên cổ của Tư Noãn Noãn kia, phải biết dùng lực mạnh như thế nào mới có thể làm ra như vậy.

Lê Bá Sâm tay nắm chặt cổ tay Tư Noãn Noãn cứng đờ, chính anh không từng để ý những vết bầm tím trên người cô... lúc này anh mới để ý...

Làn da trắng bạch xanh xao, còn có chi chít vết bầm... Lê Bá Sâm đứng đó nhìn chằm chằm cánh tay nhỏ bé của Tư Noãn Noãn lại nhìn chằm chằm cổ cô một lúc lâu thất thần.

Còn Tư Noãn Noãn thì trong lòng không khỏi sợ hãi và run rẩy... cô vội vàng lấy khăn choàng và chiếc áo khoác bị rách kia vội vàng che... nhưng...

Còn chưa kịp che thì đã nghe tiếng tát mạnh vang lên.

Chát.

Lưu Hà Mi không chần chừ hay hỏi han gì mà tát mạnh vào má của Lê Bá Sâm.

Chỉ cần nhìn thôi bà cũng biết những dấu vết này là do một tay con trai bà gây ra.

So với ai thì bà rõ ràng hiểu Lê Bá Sâm nhiều hơn tất cả, nhưng bà thật sự không nghĩ đến con trai bà lại có thể là một người như vậy...

Tại sao... tại sao có thể đối xử với một cô gái một cách tàn nhẫn như vậy chứ?

Lưu Hà Mi thật sự thất vọng, chính năm xưa bà vì những trưởng bối mà đẩy Lê Bá Sâm vào cái gọi là cùng cực và khổ sở... đến khi nó một lòng một dạ thì bị người bỏ rơi... Từ những lần nhìn Lê Bá Sâm ngày một thay đổi... bà biết bà sai... sai đến nổi không có cách mà sửa lỗi.

Bà cũng dần mặc kệ... mặc kệ cái tính khó ở của nó... chính không nghĩ đến... sự thật còn đáng sợ rất nhiều khi cô gái nhỏ này phải một mình chịu bao nhiêu đây là vất vả...

Lê Bá Sâm mím chặt môi không đỡ cũng không ngăn cản Lưu Hà Mi tát vào mặt anh, ánh mắt anh cứ nhìn Tư Noãn Noãn mà không quan tâm hay nhìn những thứ xung quanh.

Chính anh không nghĩ tới... những lần bản thân dùng lực gượng ép cũng như đánh đập cô... lại để lại những vết bầm đáng sợ như vậy?

Chính anh không biết rằng... những cái tát, cái nắm chặt cánh tay của anh đối với cô lại mạnh như vậy?

Anh cũng không biết... cô che chắn như thế nào... nhắc mới nhớ lúc sáng có thấy nhưng chỉ nhìn sơ sơ... anh cũng chỉ nghỉ đó là do hôn cô cắn cô... lại không hề thấy trên cánh tay cô...

Môi Lê Bá Sâm khẽ câu lên chua xót...

Bởi vì đau... bởi vì tổn thương... nên... Tư Noãn Noãn mới tránh anh... mới không muốn ở bên anh...

Haha... trái tim Lê Bá Sâm nhói chặt khi nhìn từng dấu vết trên người cô... và biết rọ những dấu vết đó đều là một tay anh gây ra...

Lưu Hà Mi hai mắt đỏ ngầu lửa giận nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm, tát mạnh xong quát to.

Con đang làm cái gì vậy Sâm? Con có còn là con người nữa không? Tại sao... tại sao có thể làm ra như thế này... Sâm... hai mắt bỏ từ đỏ ngầu chuyển sang đỏ ửng nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm nức nở thành tiếng...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.