Nguyên Soái Bất Đắc Dĩ

Chương 22: Chương 22: Lưu Manh




Vừa mới dùng xong bữa sáng, đã thấy Lục Ca vén màn đi vào. Nhìn anh ta khoác áo choàng, ăn mặc tươm tất, tôi nhếch môi cười nhạt.

”Lục đại nhân còn đang bị thương, không dám làm phiền ngài nhọc lòng chuyến này“.

Suy tính của tôi, người khác không nhìn ra nhưng Lục Ca sao có thể không chú ý. Mạc Triết là kẻ hám lợi, chẳng thật thà gì. Nhưng cái miệng này của tôi cũng không phải chỉ trưng cho đẹp mắt. Kiếp trước làm ăn chẳng dựa vào gì khác, chỉ có chút tài uốn ba tấc lưỡi, dùng nó kiếm cơm. Lục Ca thân mang thương tích, tôi còn chưa vô dụng đến mức phải kéo anh ta đi cùng nói đỡ hộ mình.

Nghe tôi nói mỉa, Lục Ca khựng lại, nhướn mày cười sâu xa. Trần Ninh không rõ đầu đuôi, vẻ mặt mờ mịt.

”Đại ca định đi đâu vậy?“.

Còn chưa kịp đáp lời, Trần Đường đã mang áo choàng đến khoác cho tôi, hỏi:

”Có phải đại ca muốn đến Mạc phủ?“.

Tôi nhìn áo choàng dày màu đen trông rất có khí thế, rất giống xã hội đen đi đòi nợ, lại nghe Trần Đường hỏi câu đấy thì nhìn cậu ta mỉm cười. Luận về võ nghệ, Trần Đường không phải nhân tài xuất chúng. Nhưng có thể đường hoàng làm phó nguyên soái chứng tỏ cậu ta không phải kẻ bất tài vô dụng. Nói Trần Ngạn quá cố trở thành đại nguyên soái có công không nhỏ của Trần Đường, cũng không phải là nói quá. Trần Đường thông minh nhưng không háo thắng, tính cách chu đáo trầm ổn, lại có tài quan sát nhạy bén, khả năng ứng biến cũng không tệ.

Trần Ninh lại ồ lên một tiếng, bĩu môi nhìn bọn tôi.

”Đệ còn tưởng đi đến chỗ nào đặc biệt, hóa ra là lại đến tiểu viện của Mạc phủ ở. Đại ca là đại nguyên soái, thường xuyên phải có mặt trong doanh xử lý công vụ, đi đi về về phiền phức thế làm gì. Tuy nói ở đấy tiện nghi hơn thật, song chúng ta không còn đóng quân ngoài thành nữa, cho dù tuyết có rơi dày cũng không đến mức không chống đỡ nổi. Huống hồ giờ thời tiết chỉ mới hơi lạnh một chút. Mạc Triết đó, bộ dạng nhìn thấy đã biết không phải kẻ tốt lành gì, chẳng có chút cốt cách của một võ tướng“.

”Hôm qua bảo đệ là tên ngốc đầu toàn gỗ mục, đệ còn tưởng đấy là bọn ta khen đệ chắc? Chẳng chịu tiếp thu, tự kiểm điểm gì cả. Một chút tiến bộ cũng không có!“.

”Đại ca... đệ lại nói sai gì sao...“.

Tính cách một người không thể muốn thay đổi là có thể lập tức thay đổi. Nhưng Trần Ninh không phải kẻ xa lạ, tôi không đành lòng bỏ mặc không quản. Nếu là thời bình, phạm sai lầm luôn có thể sửa chữa. Còn thời chiến, giữa sống và chết chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng như sợi chỉ. Tôi lắc đầu thở dài. Trần Đường và Lục Ca cũng nhìn Trần Ninh với vẻ mặt lo lắng. Trần Ninh thấy bọn tôi như vậy thì có chút hốt hoảng. Tôi bước tới, nghiêm túc nói với cậu ta:

”A Ninh, đánh trận không phải chỉ cần leo lên mình ngựa cầm đao xông lên chém giết đỏ mắt là sẽ đánh đuổi được kẻ địch, chấm dứt chiến tranh. Nếu đơn giản như vậy, há lại cần đến nguyên soái, tướng quân gì nữa. Hai bên hẹn nhau ra bãi đất trống, đập nhau một trận là xong, cần gì phiền phức mất thời gian dùng đến kế sách, bày binh bố trận?“.

”Đệ...“.

”Ai cũng có lúc trẻ tuổi háo thắng. Đệ thật thà, bọn ta đều biết. Đệ không giỏi bàn mưu tính kế, bọn ta cũng biết. Nhưng không nghĩ được sâu xa và không chịu suy nghĩ là hai việc khác nhau. Trên chiến trường không phải lúc nào tôi và A Đường cũng ở cạnh coi sóc đệ được, sẽ có lúc đệ phải tự mình đối phó với kẻ địch. Không tính trước được mười bước, ít nhất cũng phải nghĩ trước một bước, hai bước. Có hiểu hay không?“.

Trần Ninh lẳng lặng suy ngẫm một lát, mới khe khẽ đáp:

”Đệ vẫn không đoán được đại ca muốn đến Mạc phủ để làm gì. Đệ không thông minh như nhị ca, cũng không mưu lược như Lục đại nhân. Đệ biết đệ rất ngốc, nhưng lời đại ca dạy đệ sẽ nhớ rõ, về sau sẽ không hành động lỗ mãng nữa. Đại ca đưa đệ đi cùng đến Mạc phủ được không?“.

Lục Ca mủm mỉm cười. Tôi cũng thấy yên lòng hơn, vỗ vai Trần Ninh, cười gật đầu.

”Rất tốt. Không uổng công nhị đệ vì đệ mà vất vả lâu nay“.

Trần Đường nhoẻn miệng cười, nói sẽ ở lại đại doanh thay tôi xử lý công vụ. Lục Ca cũng ngáp dài, ngoan ngoãn về lều dưỡng thương. Tôi sai thân vệ gọi Ngụy Quân dẫn người tới. Ngụy Quân chưa kịp đưa người sang, đã thấy Khương Dương xuất hiện ở cửa lều. Mấy câu nói tốt lành hôm qua rút cục là nhất thời nhượng bộ hay còn có tính toán gì, hiện tại tôi có nghĩ ngợi nhiều cũng không có ý nghĩa. Đối phó với hai cha con họ Khương này, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Tôi nhìn đối phương, làm bộ giật mình khi trông thấy anh ta.

”Khương tướng quân sao lại đến vào giờ này? Sớm một chút, chúng ta đã có thể cùng nhau dùng bữa sáng rồi. Thật là đáng tiếc“.

Anh ta nghe tôi giả ngờ nghệch lại không tỏ vẻ gì, vẫn rất cung kính, nghiêm chỉnh chắp tay.

”Thuộc hạ sao dám làm phiền lúc nguyên soái dùng bữa. Vừa mới nghe nói nguyên soái muốn đến phủ của chủ thành, không biết Khương Dương có thể đi cùng hay không?“.

Vừa mới nghe nói? Nghe ai nói chứ? Thân vệ của tôi một đường chạy thẳng đến chỗ Ngụy Quân, chẳng có nhẽ lại giữa đường rảnh rỗi ghé lều anh ta buôn chuyện chắc. Tám, chín phần mười là anh ta cũng giống Lục Ca và Trần Đường, đoán trước được ý định của tôi mà thôi. Chậc, nếu không có khúc mắc giữa tôi và Khương gia thì với chuyện trong quân có nhiều người tài trí mưu lược như vậy, tôi sẽ thấy đấy là việc đáng để vui mừng. Nhưng Khương Dương đối với tôi thế nào tôi còn không rõ? Anh ta càng thông minh, tôi càng phải đề phòng. Chẳng qua để anh ta cùng đến Mạc phủ cũng không có vấn đề gì. Đi thị uy mà, mang thêm người có quyền chức vẫn lợi mà không hại. Tôi gật đầu đáp ứng. Lại liếc mắt nhìn Trần Ninh bên cạnh. Trước đây mỗi khi trông thấy Khương Dương, Trần Ninh đều hận không thể xông tới đánh nhau với anh ta một trận. Vừa nãy nghe tôi răn đe một hồi, hiện tại tuy không cười nói thân thiết, song ít ra đã có biểu cảm bình thản, không còn hùng hổ nóng giận. Tôi hài lòng, đứng đợi Ngụy Quân mang người tới.

Ngụy Quân giải kẻ kia đến, báo lại kết quả điều tra rồi lui xuống, đi làm việc của mình. Tôi giao gian tế cho Lý Thiên Ngôn áp giải. Bản thân cưỡi Dương Quá, dẫn đầu tiến tới Mạc phủ.

Cổng lớn của Mạc phủ vẫn hiên ngang khí thế như trước. Vì tôi đi đi về về, thỉnh thoảng vẫn ở lại trong tiểu viện của Mạc Triết nên lính canh cửa đã quá quen thuộc, thấy tôi đến vội vàng mở cổng. Tôi lại không đến tiểu viện mà đi thẳng tới chỗ đại sảnh. Quản gia nhìn sắc mặt tôi lạnh lùng, còn mang theo người áp giải tù binh, không dám hỏi nhiều, sai người dâng trà, bản thân vội vàng chạy đi bẩm báo với Mạc Triết.

Tôi nhấp ngụm trà, cười nhạt trong bụng.

Rất nhanh đã thấy Mạc Triết chạy đến. Ông ta bước vào trông thấy tôi đường hoàng ngồi trên ghế chủ vị thì khựng lại, sau đấy thu hồi ánh mắt ngạc nhiên, cung kính hành lễ. Lần trước khi đến “xin cơm”, tôi ăn vận rách rưới trông rất thảm hại. Từ đầu đến chân là bộ dạng nghèo kiết xác. Hiện tại, dù không mặc giáp mang gươm, song so với trước lại khác hẳn hoàn toàn. Thân hình Trần Ngạn vốn dĩ cao lớn, gương mặt võ tướng trời sinh có khí thế áp đảo kẻ khác, không giận mà uy.

Tôi không cho ông ta đứng dậy ngay mà lẳng lặng ngồi đó khiến Mạc Triết sốt ruột, thân hình ông ta thoáng run rẩy. Đã quen với bộ dạng cười nói thân thiết của tôi nên lúc này Mạc Triết càng thấy bất an, khó hiểu. Xem ra ông ta còn chưa nhận được tin tức, đúng là cả ngày an nhàn thoải mái, sung sướng quen rồi. Tôi hừ lạnh, đặt mạnh chung trà xuống bàn, một tiếng “cạch” vang lên khô khốc. Mạc triết giật mình, ngẩng đầu nhìn tôi hỏi:

”Nguyên soái... ngài đây là...“.

Tôi hất cằm ra hiệu. Lý Thiên Ngôn đứng sau tôi đi tới chỗ Trần Ninh, nhấc tên gian tế đặt sau ghế cậu ta ném ra giữa đại sảnh.

Tôi chỉ vào kẻ bị điểm huyệt đạo, nằm bất động ngay bên cạnh Mạc Triết, cười nhạt một tiếng, hỏi lại:

”Mạc đại nhân có nhận ra người quen hay không?“.

Mạc Triết nheo mắt nhìn kẻ nọ thật kĩ, sau đó lắc đầu nguầy nguậy, nói không quen.

”Vậy xin hỏi Mạc đại nhân có quen người này không?“. Tôi xoay cổ tay chỉ vào chính mình mà hỏi.

Ông ta vội vã cúi đầu, hốt hoảng nói:

”Nguyên soái nói đùa rồi“.

”Không phải Trần Ngạn nói đùa, mà hẳn là Mạc đại nhân ngài đang đùa với bọn tôi. Trần Ngạn chỉ mới ở trong phủ dăm ba bữa đã được đại nhân nhớ đến, kẻ nằm bên cạnh ngài, mỗi tháng đều đến Mạc phủ, đều đặn không sót tháng nào. Ba năm hơn, gần bốn mươi tháng. Hắn ta là con rể của Lâm Quế Hoa, lại giữ chức giáo úy thành này, không phải lính lác không tên không tuổi. Mạc đại nhân nói không quen không biết, còn không phải nói đùa thì là gì? Hay ngay cả Lâm thị, ngài cũng định bảo là không quen? Ngài cho rằng Trần Ngạn là đứa trẻ lên ba đấy chắc!?“.

Câu cuối tôi đã lộ rõ vẻ tức giận, cao giọng mà hỏi. Mạc Triết mồ hôi đầy đầu, ấp úng nói không dám, lại hỏi kẻ kia rút cục đã làm sai chuyện gì? Tôi chỉ vào Khương Dương ngồi bên kia, giới thiệu:

”Đây là Khương tướng quân do đích thân thánh thượng hạ chỉ sắc phong. Khương tướng quân, vẫn là nên nói rõ tình hình để Mạc đại nhân hay đi“.

Khương Dương lạnh tanh nhìn Mạc Triết, giọng đều đều không cảm xúc:

”Nguyên soái hao tâm tổn trí đón đầu tiếp viện quân của địch, tiêu diệt ba vạn tinh binh, giành thắng lợi lớn. Không chỉ vậy, còn tịch thu toàn bộ quân lương mùa đông của chúng. Việc này đối với diễn biến cuộc chiến lợi, hại ra sao, Mạc đại nhân có hiểu rõ?“.

Mạc Triết liền nhân cơ hội xu nịnh, lấy lòng.

”Đương nhiên, đương nhiên. Hạ quan cùng dân chúng thành này đều biết nguyên soái anh dũng thiện chiến lại không quản giá lạnh, bôn ba tập kích kẻ địch. Hạ quan lúc nào cũng sẵn lòng phân ưu giải nạn với nguyên soái cùng các vị tướng quân...“.

Khương Dương ngắt lời:

”Tiếp tay cho quân địch đốt sạch lương thảo, giải thoát tù binh chính là cái mà Mạc đại nhân gọi là phân ưu giải nạn?“.

Tôi nhướn một bên mày, Khương Dương này cũng thật biết phối hợp với tôi. Tiếp tay cho địch, nhẹ thì một nhà rơi đầu, nặng thì cả chín họ cũng bị tru di. Tội danh lớn như thế chụp lên đầu, Mạc Triết còn giữ được bình tĩnh mới là lạ. Quả nhiên, ông ta nghe thấy thế thì kinh sợ vô cùng, ngẩng phắt đầu nhìn tôi hô lên:

”Oan uổng quá, hạ quan tuy bất tài vô dụng nhưng ngay cả nghĩ cũng không dám có ý nghĩ phản quốc theo giặc. Nguyên soái minh giám, từ lúc nguyên soái phụng mệnh đóng quân ở nơi này, hạ quan đều kính cẩn nghe ngài phân phó, thu xếp nơi ở cho binh sĩ, quần áo mùa đông cũng cung ứng đầy đủ không dám trễ nải. Còn hạ lệnh toàn thành chế tạo binh khí, chuẩn bị hỏa dầu, ngày đêm coi sóc không dám tiết lộ quân tình cơ mật. Khương tướng quân nói hạ quan tiếp tay cho địch, xin hỏi Khương tướng quân dựa vào đâu mà khép tội như vậy?“.

Khương Dương còn định nói mấy câu đe dọa, tôi đưa tay ngăn lại. Mạc Triết trấn thủ thành này bao nhiêu năm, cũng không phải là hữu danh vô thực. Nếu chỉ dựa vào một chữ “quyền” muốn moi lấy lợi lộc từ chỗ ông ta, ông ta chịu ngoan ngoãn nghe lời ư? Tôi không nhanh không chậm nói:

”Mạc đại nhân trước tiên cứ đứng lên đã. Khương tướng quân đối với ngài không thù không oán, sẽ không có chuyện cố ý đổ tội cho ngài. Chỉ là sự việc lần này quả thật rất nghiêm trọng. Không biết Mạc đại nhân có bằng lòng nghe Trần Ngạn nói nhiều thêm mấy lời?“.

Mạc Triết khó nhọc đứng dậy, lau qua quýt mồ hôi trên trán, chắp tay nói không dám, mời tôi nói rõ ngọn ngành. Tôi hài lòng nói tiếp:

”Chênh lệch thực lực giữa ta và địch, mọi người ai nấy đều nhận thấy rõ. Chiến sự từ đầu năm đến giờ, tuy nói ở thế giằng co. Nhưng thành Tùy Châu trước sau vẫn nằm gọn trong tay Bắc Tề. Sĩ khí binh sĩ đã bị đã kích nặng nề. Trận chiến ở Huyết Câu vừa rồi, ngài không biết binh sĩ đã phấn khởi thế nào đâu. Ấy vậy mà chỉ qua một đêm, mặt mũi bọn họ so với trước còn nặng nề hơn gấp mấy lần. Tôi còn đang mừng vì số quân lương cướp được có thể giúp toàn doanh chống đỡ qua mùa đông, không phải làm phiền đến Mạc đại nhân nữa. Kết quả bây giờ thế nào? Không chỉ mấy trăm xe lương thảo bị thiêu hủy sạch sẽ, ngay đến tướng địch cũng bị cứu đi. Tô Khắc là ai, hẳn Mạc đại nhân ít nhiều cũng có nghe đến thanh danh của hắn? Mà tất cả tổn thất đó, đều là do cấp dưới của ngài mở cổng thành đón địch vào trong. Đại nguyên soái của quân địch lại đường hoàng xuất hiện ở trong thành, ngay giữa cuộc chiến, Mạc đại nhân đoán xem thánh thượng nghe thấy tin này sẽ có cái phản ứng gì đây?“.

Hai chân Mạc Triết run lên, suýt chút nữa đã không còn đứng vững được nữa. Ông ta vừa mới đứng lên chưa được bao lâu, lại quỳ sụp xuống, hốt hoảng biện giải:

”Nguyên soái, hạ quan tuyệt đối không dám có hành vi dung túng cho gian tế. Nếu là kẻ này tự ý hạ lệnh mở cổng thành, cũng không liên quan đến hạ quan. Hạ quan chưa từng gặp mặt hắn lần nào. Chuyện này đảm bảo là sự thật“.

Trần Ninh đập bàn đứng dậy, ngực phập phồng mắng:

”Cái gì gọi là “nếu là”, sự thật đã rõ mười mươi. Cũng may nguyên soái phản ứng nhanh nhạy, lập tức hạ lệnh điều tra mới bắt được gian tế, chỉ chậm một chút hắn đã trốn mất dạng rồi. Ngươi nói thế có khác gì bảo nguyên soái cố ý tìm kẻ chết thay?“.

”Hạ quan không dám, hạ quan không phải có ý đó...“.

”Trần giáo úy, không được vô lễ“.

Tuy tôi nói thế, song âm sắc lại bình bình, chẳng có vẻ trách mắng Trần Ninh. Mạc Triết càng thêm hoảng. Tôi cũng không nghĩ ông ta thông đồng với địch, nếu có thì đã sớm thông tri cho Tô Khải Bạch tiếp ứng Tô Khắc trước khi tôi xuất quân. Tên giáo úy kia, mặc dù có họ hàng với người trong phủ ông ta. Nhưng Lâm Quế Hoa chẳng qua chỉ là người làm, nói dễ nghe là người làm có chút mặt mũi trong phủ, nói thẳng ra cũng vẫn là thân phận nô tài. Con rể bà ta đến thăm nom, cho dù có ý đồ thám thính trong phủ hay không cũng chỉ công khai gặp mặt bà ta. Mạc Triết chưa gặp qua hắn cũng không lạ. Nhưng việc gian tế gây hại đại quân là sự thật, gian tế này mỗi tháng chạy đến phủ của Mạc Triết cũng là sự thật. Ông ta có trăm cái miệng cũng không thể chối bỏ hoàn toàn trách nhiệm. Mà mục đích của tôi là đem cái trách nhiệm còn chưa được khép tội đó quy đổi thành lương thực mang về. Suốt ngày nghe Lạc Doanh than khóc, ai mà chịu nổi.

Tôi đổi giọng, làm bộ thở dài thườn thượt, âu lo nói:

”Trần Ngạn cũng không muốn làm khó đại nhân. Nhưng việc lần này hậu quả nghiêm trọng, chỉ còn cách trình lên thánh thượng“.

Mạc Triết hai mắt mở lớn, há miệng định ngăn cản. Ông ta còn chưa kịp nói gì, Trần Ninh đã cười khẩy một tiếng.

”Nếu vô tội, việc gì phải sợ?“.

Trần Ninh vốn không nắm bắt hết được ẩn tình bên trong nên lời cậu ta nói chẳng qua là dựa vào phản ứng của Mạc Triết. Mà tại sao ông ta phản ứng như vậy? Tôi biết, Khương Dương biết, bản thân Mạc Triết cũng biết. Ông ta nói đến nói đi cũng chỉ là một tướng thủ thành, tùy tiện tìm một người thay thế còn dễ dàng hơn ra đường tìm ăn mày. Khoan nói thực hư sự việc thế nào, có liên quan đến ông ta hay là không; chỉ nói hoàng đế thanh niên có siêng năng cho người điều tra không đã. Trong mắt anh ta, lời Mạc Triết có phân lượng hay lời một nguyên soái cầm quân như tôi đáng để lắng nghe hơn? Mạc Triết tất nhiên hiểu rõ điều này. Huống hồ không chỉ riêng tôi, ngồi kia là một tướng quân có phẩm cấp cao hơn ông ta, do đích thân hoàng thượng tấn chức. Khương Dương vừa mở miệng đã ném thẳng mấy chữ “tiếp tay cho địch” vào mặt Mạc Triết. Ông ta có thể không sợ sao? Kể cả hoàng đế thanh niên có kiên nhẫn, điều tra cẩn thận thì kết quả cuối cùng, vẫn là Mạc Triết phải đứng ra chịu trách nhiệm. Triều đình sẽ dùng ông ta làm bia đỡ đạn, trừng phạt thật nặng để có cái cho binh sĩ trút giận, lấy lại tinh thần chiến đấu.

Quan hệ giữa tôi và Khương gia không tốt, điều này số ít quan quân trong đại doanh linh mẫn có thể nhìn ra, song Mạc Triết không hề biết. Vì thế với tình cảnh của bản thân hiện tại, ông ta ngoài việc sợ hãi ra còn có thể làm gì khác?

Tôi cũng không gấp không vội, ngồi uống trà ngon, cho Mạc Triết thời gian nghĩ cách tự cứu lấy mình. Ông ta ở trên quan trường lâu như vậy, lại còn sung túc phè phỡn đến thế, đạo làm quan luồn lách ra sao, tất nhiên là hiểu rõ. Giờ ngoài việc dùng bạc “chuộc thân”, ông ta cũng chẳng còn con đường khác để lựa chọn. Khương Dương nhìn sang, giống như lo ngại tôi không mở miệng, Mạc Triết sẽ không tường ý. Nhưng tôi vì sao phải làm việc thừa hơi đó? Nên là Mạc Triết chủ động dâng bạc, không sợ ông ta không dâng, chỉ sợ ông ta dâng không đủ nhiều. Tôi im lặng càng lâu, Mạc Triết càng lo sốt vó, sẽ nghĩ tôi chưa chắc nhận bạc mà bỏ qua cho ông ta. Nói cho cùng, so với tính mạng, ngân lượng có là gì đâu.

Tôi uống đến chung trà thứ ba, Trần Ninh đã bắt đầu ngọ nguậy không yên, cả buổi trừng mắt nhìn Mạc Triết. Đến khi cậu ta sắp nhịn hết nổi thì Mạc Triết cuối cùng cũng lên tiếng:

”Hạ quan cai quản bộ hạ không nghiêm. Thân là tướng thủ thành lại không phát giác trong thành có gian tế, làm đại quân chịu thiệt hại nghiêm trọng. Chỉ xin nguyên soái niệm tình hạ quan coi giữ nơi này nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao mà cho hạ quan cơ hội lập công chuộc tội“.

”Lập công chuộc tội...“. Tôi cố ý nói chậm rãi, làm bộ như đang nghiền ngẫm cẩn thận mấy chữ đó, khiến Mạc Triết thấp thỏm chờ đợi. “Mạc đại nhân muốn chuộc tội thế nào?“.

”Lương thực mùa đông cho đại quân, hạ quan sẽ dùng của cải tích góp đồng thời kêu gọi quan lại trong thành quyên góp để bù lại số lương thực bị đốt“.

Choang...

Mạc Triết giật nảy mình nhìn chung trà vỡ tan tành, nước bắn tung tóe dưới chân tôi, run rẩy ngước lên nhìn sắc mặt tôi, đến thở cũng không dám thở mạnh. Tôi làm như “vô tình” lỡ tay, chống cằm nhìn ông ta. Lý Thiên Ngôn rót một chung trà mới, vẻ mặt nghiêm túc như cũ. Không khí trong đại sảnh như đông đá, đầu Mạc Triết cúi xuống càng thấp. Tôi lại nhẹ nhàng gảy nắp trà.

”Mạc đại nhân cứ tiếp tục nói“.

Mạc Triết sửng sốt.

”Nguyên soái...“.

”Sao? Chẳng phải đại nhân muốn lấy công chuộc tội? Vấn đề lương thực xem như đã được giải quyết. Vậy còn sĩ khí binh sĩ hao tổn, tình trạng canh phòng lơi lỏng trong thành, đại nhân định làm thế nào?“.

Dường như Mạc Triết không ngờ tôi còn có công phu sư tử ngoạm, nhất thời lại lâm vào trầm tư. Trần Ninh nhíu chặt chân mày, giọng nói lộ rõ sự mất kiên nhẫn:

”Này, không phải ngươi lại bắt chúng ta đợi thêm mấy canh giờ nữa đấy chứ? Nguyên soái còn cả đống việc trong quân cần giải quyết, không rảnh ở đây uống trà hàn huyên tâm sự“.

Mạc Triết nghe vậy cũng biết không thể moi được sự thỏa hiệp từ tôi, đành nuốt lệ “bổ sung”:

”Khẩn xin nguyên soái tiếp nhận ấn giữ thành, toàn quyền chỉ huy điều động... binh lính Nhữ Bình“.

Mấy chữ cuối cùng, Mạc Triết gần như cắn răng mà nói. Lúc này tôi mới rời khỏi ghế, bước xuống đỡ ông ta dậy, đổi sang vẻ mặt chân thành, thở dài một tiếng.

”Mạc đại nhân đã kiên quyết, Trần Ngạn cũng không khước từ nữa. Trần Ngạn tin là sự việc vừa rồi không liên quan đến đại nhân. Tấm lòng ái quốc của ngài, sao Trần Ngạn có thể nghi ngờ. Chỉ là quân tình hệ trọng, vẫn mong đại nhân đừng trách...“.

Tôi xưng hô thân thiết, lời nói hết mực mềm mỏng, như là dốc hết tâm can ra để thổ lộ. Mạc Triết nghẹn họng, ôm đầy một bụng tức giận vẫn chỉ có thể luôn miệng nói không dám, đa tạ nguyên soái chịu thông cảm. Tôi vỗ vai ông ta “an ủi” rồi mới “thu quân” trở về.

Đợi tôi cởi áo choàng giao cho Trần Đường xong, Trần Ninh nín nhịn trên đường nãy giờ vì có mặt Khương Dương, lúc này không đợi được hỏi:

”Đại ca làm sao mà biết Mạc Triết có khả năng lo đủ số bạc huy động lương thực mùa đông? Lần trước cung ứng quần áo mùa đông cho chúng ta, tính ra cũng không phải số nhỏ. Lỡ như ông ta nói không đủ khả năng chi tiền, chẳng phải là đại ca đã mất công đi một chuyến?“.

Tôi cười hỏi một câu có vẻ chẳng liên quan:

”Đệ thấy trà khi nãy thế nào, có ngon không?“.

Trần Ninh khó hiểu đáp:

”Trà ngon, ngay cả Trần phủ chúng ta ở kinh thành cũng không mấy khi được uống trà thượng phẩm như vậy. Nhưng trà thì có liên quan gì?“.

Chuyến đi này, lúc xuất phát tôi cũng không khẳng định có thể giành lấy bao nhiêu bạc từ ông ta. Chỉ có ý nghĩ càng nhiều thì càng tốt. Cho đến khi quản gia mang trà lên mới chắc chắn chuyến này đi không uổng công. Nói thật, với tình hình kinh tế và giá cả thị trường nơi này, tôi vẫn chưa thể hiểu rõ tường tận. Có điều, Mạc Triết có thể thuận lợi nhanh chóng cung ứng đủ trang phục mùa đông cho quân đội, đủ thấy với ông ta, nhiêu đó chưa phải là toàn bộ tài sản. Phủ đệ của ông ta vẫn xa hoa như cũ, trà ngon chưa từng thiếu hay ít đi, cuộc sống sung túc khiến người ta sinh hận. Nhữ Bình không giống như Bắc Bình. Bắc Bình binh nhiều, dân ít, dân chúng trong thành đại đa số là gia đình của binh sĩ, nông dân là chủ yếu. Hoàn toàn chỉ chú trọng phân bố binh lực trấn thủ, là cửa ngõ quân sự ở vùng biên giới. Nhữ Bình lại khác, tuy so với kinh thành vẫn kém một bậc. Song vẫn là trung tâm kinh tế lớn của một vùng, giao thương rất phát triển. Đứng đầu một thành thị phồn hoa náo nhiệt như thế suốt bao nhiêu năm, Mạc Triết không béo mới là lạ.

Trần Ninh không nghe tôi trả lời nghi vấn thì tự thân vận động, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng “à” lên một tiếng, mắt sáng rỡ nhìn tôi.

”Đại ca thật là lưu manh, à thật... cao minh, thật cao minh... ha ha“.

Tôi liếc xéo cậu ta.

”Xem như đệ có chút tiến bộ“.

Trần Ninh ngượng ngùng vuốt mũi. Trần Đường lại hỏi:

”Lần này đại ca lợi dụng Khương Dương như vậy, không nghĩ tới anh ta lại ngoan ngoãn phối hợp. Thời gian gần đây, anh ta cũng có thái độ rất lạ, giống như là... có tình ý với đại ca“.

Tôi trợn mắt. Giờ ngay cả Trần Đường tính tình lạnh nhạt cũng học cách biết nói đùa rồi? Có phải là bị nhiễm thói xấu của tôi và Lục Ca hay không đây... Tôi thì không có vấn đề gì, da mặt vốn dày, cũng biết là Trần Đường đang nói vui. Nhưng Trần Ninh không giống, cậu ta nghe thế lập tức xù lông, tay siết chặt nắm đấm:

”Hắn dám có cái ý nghĩ đó, đệ liền đánh gãy chân của hắn. Đệ đi tìm hắn tính sổ“.

Tên nhóc này, mới vừa rồi còn khen cậu ta tiến bộ. Nhanh như vậy đã chứng nào tật ấy.

”Anh ta quyền cao chức trọng, đệ chỉ là một giáo úy nho nhỏ. Đệ định tính sổ kiểu gì?“.

Trần Ninh cắn môi, sau đó hứng chí đập nắm đấm phải vào lòng bàn tay trái, cười khoái trá nói:

”Đệ đi tìm Lục đại nhân. Lục đại nhân lắm mưu nhiều kế, nhất định sẽ nghĩ ra cách chỉnh cho Khương Dương thê thảm“.

Nói xong mất hút khỏi lều. Trần Đường ở một bên nén cười.

”Đại ca không ngăn lại sao?“.

”Ngăn cái gì? Đệ nghĩ lão Lục sẽ nghe lời A Ninh đi tìm người gây chuyện thật chắc? Đệ rảnh rỗi như vậy thì nói một chút tình hình Ngũ Đại Quốc cho tôi nghe đi“.

Sau khi chấm dứt cuộc chiến này, tôi sẽ mai danh ẩn tích, sống cuộc đời biếng nhác vô lo của mình. Cũng nên tìm hiểu trước xem nơi nào phù hợp. Tốt nhất là một nơi ổn định, không có chiến loạn, non xanh nước biếc, mưa nắng chan hòa. Sau đó lấy vợ sinh con, mỗi ngày uống rượu ngắm trăng. Vui vẻ hơn nhiều so với việc quanh năm suốt tháng phải ăn ngủ sinh hoạt với một đám đàn ông mặt dài như ngựa, mình đầy lông lá như khỉ. Lại còn phải chịu trách nhiệm với sự sống chết của bọn họ. Áp lực tinh thần lớn đến thế, không sớm thì muộn tôi cũng sẽ phát điên mất thôi. Ông trời à, ông cũng thật biết cách chơi đùa với vận mệnh con người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.