Nguyện Ước Song Song (Phần 1) - Nơi Bắt Đầu Mối Thù Hận

Chương 21: Chương 21: Kì Nghỉ




Vài tuần kể từ sau chương trình [Bữa ăn của nhà vua].

Hôm đó có một tập tài liệu được chuyển đến cho thủ tướng của Arrow, Brendan Giancarlo.

Tập tài liệu được viết chủ yếu bởi phòng nhân sự, nhưng đồng thời nó cũng được kí bởi các thành viên bộ nội vụ trong hoàng cung bao gồm cận vệ Hoàng gia và các nhân viên phục vụ trong lâu đài. Ở đó còn có cả tên của quan thị vệ đương nhiệm Arkus và chỉ huy trưởng hội hiệp sĩ Hoàng gia Ludwin. Đoán được vấn đề, anh nhanh chóng đọc nội dung.

- ……À phải rồi

Bendan bất giác đồng ý.

- ----------------------

- ... Có lí do gì mà bọn họ lại muốn nhà vua phải có kì nghỉ?

- Dù người nói “lí do gì”, thần vẫn không hiểu điều người đang muốn nói.

Khi tôi đang bận rộn với công việc bàn giấy tại văn phòng chính phủ, Bendan ghé qua và bất ngờ nói muốn tôi ‘có một kì nghỉ’. Tôi đổ gục xuống đống giấy tờ được đặt thành từng chồng ở trên bàn.

- Nó là yêu cầu được viết bởi phòng nhân sự. Họ nói [nếu các bậc lãnh đạo mà không chịu nghỉ ngơi thì các bề tôi sẽ cảm thấy rất khó khăn để xin nghỉ]. Đề nghị này cũng đã được kí bởi Arkus và Ludwin, ngay cả thần cũng đã thêm chữ kí của mình vào rồi.

À…nhắc mới nhớ, tôi chưa từng có bất cứ kì nghỉ nào kể từ khi tôi được triệu hồi đến đây.

- Nhưng có phải là tôi không hề nghỉ ngơi chút nào đâu…

Nhưng vì Bendan là người đề cập đến việc này nên chắc hẳn phải có lí do nào khác.

- Nhưng ngay cả khi nghỉ, người cũng toàn ở trong cung điện, đúng chứ?

- Ừm, để đề phòng có chuyện gì bất trắc xảy ra.

- Vậy thần xin phép được nói rằng nó trông chẳng giống như người đang nghỉ ngơi chút nào. Vì người trông không giống như đang nghỉ ngơi, mọi người cũng sẽ không dám nghỉ. Làm ơn hãy cân nhắc điều đó.

- Nhưng mà ngay cả khi anh nói vậy.

- Thông thường thần sẽ muốn người dành tận vài ngày để nghỉ nhưng…

- Liệu chúng ta có thời gian để làm việc đó à?

- Chúng ta không có.

- Anh có thể nói lại điều đó đấy.

Cụ thể là có một đống việc đang chờ chúng tôi giải quyết. Chúng tôi đang ở trong tình trạng phải sẵn lòng giúp đỡ bất kì ai từ bất kì đâu. Việc phải trang bị quân trang cho quân đội, gặp mặt các nhân vật trọng yếu, thỏa thuận ngoại giao, tiến hành cải tổ ở nhiều chỗ khiến cho tôi gần như làm việc bất tận và không có thời gian để quan tâm đến ai khác. Ngoài ra thì còn cả việc của Alisa, người luôn mè nheo tôi đi đến thăm rừng Dark Elf càng sớm càng tốt (dù tôi cũng đã có cách để đánh trống lảng mỗi khi được hỏi tới). Vì vậy nên gần như không có thời gian để phí phạm trong khi đất nước đang bị đẩy tới bờ vực như thế này.

Tôi đã nói với Bendan như vậy nhưng anh ta lắc đầu.

- Nhưng để cân nhắc thì việc đó sẽ gây suy giảm nhuệ khí của mọi người và hiệu quả công việc theo đó cũng giảm theo.

- Rốt cuộc thì anh muốn tôi phải làm gì?

- Làm ơn bằng cách nào hãy để dành ra một ngày nghỉ. Và tận dụng nó để người có thể đi ra ngoài lâu đài.

Ra ngoài cũng điện à?

- Vậy nếu tôi nói muốn được xả hơi trong phòng mình trong ngày nghỉ đó thì sao?

- Từ chối. Chúng thần muốn người nghỉ ngơi ở đâu đó mà tất cả các cận thần có thể thấy.

- … Anh vẫn còn có thể gọi đó là kì nghỉ được à?

Bản thân tôi nghĩ rằng kì nghỉ phải là thời gian mà mỗi người có thể làm bất cứ việc gì mình thích mới đúng. Công việc xong nhanh chóng, tôi rời đi bắt đầu chuỗi ngày thầm lặng.

Tôi ném ánh nhìn đầy ẩn ý về phía Bendan, nhưng có cảm tưởng như tôi đang nói chuyện với bức tường vậy.

- Đó không phải là một cơ hội tốt sao? Sao người không nhân cơ hội này đưa nữ hoàng dạo vòng quanh thị trấn?

- Anh đang bảo tôi đi hẹn hò à?

- Hai người đã đính hôn rồi phải không? Người nên cho thấy hai người đang thân thiết như thế nào.

- Giờ nó lại trở thành công việc à?

Sự thật thì tôi và cô ấy chỉ là trên danh nghĩa thôi. Tôi đang muốn xong việc sớm đây.

- …Vậy anh tính sao về việc hộ tống đây?

- Chẳng phải ngời đã có Alisa rồi sao?

- Anh đang nói tôi nên mang theo một cô gái khác trong khi đang hẹn hò với một cô gái à?

- Trái ôm phải ấp. Thật đáng ghen tị.

- Hãy nói với tôi anh không có ý như vậy đúng không….

Hầaaaay… Bởi vì tôi cuối cùng cũng đã quyết định nghỉ ngơi nên hãy làm một dịp vui vẻ với bạn bè nào. Tôi đoán mình cũng có thể mang Lusia đi cùng. Hoặc đi đến quán café âm nhạc của Price.Tôi bắt đầu thấy khó chịu với tên Bendan rồi đấy.

- ….Được rồi. Tôi sẽ nghỉ ngơi một chút.

- Đã hiểu. Cảm ơn người.

Tôi nhìn Bendan lạnh lùng, người đang cúi đầu một cách trịnh trọng.

- --------------------.

- Giờ thì, để xem Lisa đang ở đâu nào.

Tôi muốn nói với Lisa tôi có một ngày nghỉ nhưng cô ấy không có trong phòng. Điều đó có nghĩa là cô ấy chỉ ở đâu đó tại sân tập thôi. Giờ thì vị thế Hoàng gia của cô ấy vẫn còn đang lơ lửng vì sự lên ngôi của tôi nên giờ chức danh chính của cô ấy là sĩ quan quân đội. Cô ấy giờ gần như không còn việc gì làm trong lâu đài nữa nhưng lại là người giúp đỡ tôi nhiều nhất. Tôi nhớ rằng cô ấy đã phàn nàn về việc không có gì để làm ngoài việc tập luyện cùng các vệ binh Hoàng gia.

Tôi đi một vòng xung quanh khu tập bắn và sân đấu trong nhà và cuối cùng đã thấy cô ấy khi đi qua khu vườn.

Cô ấy đang đọ kiếm với Alisa.

- HAAAAAAAAAAAAA!

- ………

Alisa đang hét lên đầy khí thế, vung thanh kiếm của mình mà có lẽ còn dài hơn gấp đôi chiều cao của cô ấy.

Ngược lại, Lisa vẫn điềm tĩnh quan sát đòn tấn công của Alisa, rồi nhanh chóng đỡ lại.

Với người không luyện tập thì khó có thể nói rằng ai mạnh hơn.

Là Alisa liên tục tung đòn tấn công mà có thể gây thương nặng nếu trúng, hay là Lisa, người có thể thi triển ba đòn cùng lúc với cơ thể linh hoạt của mình, đồng thời tìm sơ hở giữa từng đòn. Có thể đó là Alisa, người có thể đánh bật đòn tấn công chỉ bằng tay, hoặc là Lisa người có thể nhìn thấy sơ hở và tấn công, không để Alisa có cơ hội vung kiếm…Đây thực sự là luyện tập hả trời?

Trận đấu tay đôi giữa hai người này càng lúc càng căng, tôi không biết bao nhiêu phần trong đó là luyện tập và bao nhiêu là nghiêm túc nữa.

- [Sonic Wind]!

- [Thousands Glaciers]!

Giờ thì họ chuyển sang dùng ma thuật với kĩ năng của mình!

[Sonic Wind] của Aisha có vẻ tạo ra một thanh kiếm gió bằng thanh đại kiếm của mình. Sau khi Lieica tránh được đòn đó, cái cây đằng sau cô đã bị nó chẻ làm đôi theo chiều dọc. Mặt khác, [Thousands Glaciers] của Liecia ngay lập tức đóng băng mặt đất, đồng thời tạo ra vô số mũi chông trồi ra, Aisha lộn vòng qua những mũi chông trông như sắp đâm xuyên cô ấy.

……Cái gì đây, trận chiến sinh tử à?

Tôi đã từng nhìn thấy ma thuật ở thế giới này. Tôi đã từng thử làm một mạo hiểm giả bằng cách dùng gần đây để tập luyện việc sử dụng búp bê, nên tôi đã từng có dịp thám hiểm dungeon cùng với các ma thuật sư. Tuy nhiên ma thuật dùng bởi các mạo hiểm giả (sơ cấp) trong dungeon chỉ dừng lại ở mức bắn cầu lửa, phóng băng hay chữa lành các vết thương nhẹ.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng ma thuật có thể mạnh đến vô lí như thế này khi được dùng bởi những người chuyên nghiệp.

Alisa khá mạnh, nhưng Lisa cũng không hề kém cạnh. Họ có cái nhìn đầy sức sống như giữa hai địch thủ truyền kiếp vậy. Hay đúng hơn, mắt họ đang sáng lên.

Mấy người trong quân đội này thực tình… chờ đã, nếu tôi để yên họ sẽ phá hủy lâu đài mất!

- CẢ HAI NGƯỜI… DỪNG LẠI MAU

- Hử! OAAA!? (Đồng thanh)

Cả hai người đều quay lại rồi cùng tiếp đất, tuy nhiên họ đều bị trượt chân và tiếp đất bằng mông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.