Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 169: Chương 169: Bồi Thường Vật Chất






Mục Đình Sâm nghiến răng. Trước đó anh chưa bao giờ nghĩ đến lý do tại sao Ôn Ngôn lại dọn ra khỏi Mục trạch, qua đi lâu như vậy, hơn mười năm, cô hầu như chưa từng rời khỏi Mục trạch, lại đột nhiên rời đi, trước đó anh cũng lười suy nghĩ xem tại sao, anh thậm chí còn không đường đường chính chính giữ cô lại, sau lời nhắc nhở của Khương Nghiên Nghiên, anh mới biết cô thực sự giận anh chuyển ra ngoài vì Thẳm Giới?

Nhìn thấy thần sắc của anh, Khương Nghiên Nghiên nở một nụ cười thành công: “Được rồi, anh Đình Sâm, đừng nghĩ đến những người làm mình không vui nữa. Thử món dimsum em đã mang đến cho anh đi. Ngon lắm đấy. Từ khi còn nhỏ em đã luôn rất thích món dim sum này, em ở đây đợi anh tan làm rồi mình cùng

nhau đi ăn, được không?”

Mục Đình Sâm không từ chối món ăn vặt mà Khương Nghiên Nghiên đưa đến miệng, nhưng vị ngọt vốn có

vào miệng anh đã trở nên vô vị.

Trong Cục nội vụ, Trần Hàm và Khương Quân Thành

lần lượt bước ra ngoài.

“Chúng ta… thực sự cứ kết thúc như vậy sao?” Khương Quân Thành vẫn không thể tin được, hai người đã ở bên nhau nửa đời người, lại đột ngột chia tay. Ông ta chưa bao giờ nghĩ Trần Hàm vốn luôn lấy ông ta làm trung tâm lại chủ động rời đi, ông ta cứ cho rằng lời ly hôn là nói nhảm, nhưng không ngờ lại trở thành hiện thực.

“Giấy ly hôn đang ở trong tay ông đấy, ông nghĩ sao? Khương Quân Thành, tôi nghĩ đời tôi đã từng đặt trong tay ông, quyết định tồi tệ nhất tôi đưa ra là không chút do dự mà đi theo ông, tôi nợ Ôn Chí Viễn và Ôn Ngôn quá nhiều, mà ông, cho dù tôi có cho ông bao nhiêu đi chăng nữa, ông cũng sẽ không hài lòng, ông là đồ phé vật!” Trần Hàm nói xong liền lái xe rời đi, trong lòng lập tức cảm thấy thoải mái, đây là quyết

định đúng đắn duy nhất của bà trong đời này nhỉ?

Khi Khương Nghiên Nghiên nhận được cuộc gọi của



Khương Nghiên Nghiên lau nước mát, nói: “Người ta không muốn về đâu… chắc hẳn bây giờ không có ai ở

nhà, không có chút nhân khí gì cả, vắng vẻ muốn

chết. Em sẽ không làm phiền anh, đừng đuôi em đi…”

Mục Đình Sâm phớt lờ, không rảnh để bận tâm đến cô

ta.

Có thể là do mấy ngày nay ngủ không ngon, buồi chiều Ôn Ngôn cảm thấy khó chịu nên không cậy mạnh mà cứ rời khỏi công ty từ lúc năm giờ. Biết Trần Mộng Dao còn chưa tan sở, cô đành về nhà một mình, lúc ngồi trên ghế sô pha, cô thở phào nhẹ nhõm, gần đây cô cảm thấy cơ thể trở nên nặng nề một cách khó hiểu, đi được vài bước là bắt đầu thở hỗn hển. Cô sờ bụng dưới, bụng chưa tròn bốn tháng nhưng so với người thường còn lộ rõ hơn nhiều, cứ như vậy chỉ sợ còn chưa đủ tháng thì bụng đã to đến mức nhìn không

thấy ngón chân mắt.

Vừa mới thở phào, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên. Phản ứng đầu tiên của cô là Trần Mộng Dao tan sở rồi nên vội vàng đứng dậy mở cửa, cô vô tình bị đập vào eo, phải đỡ ghế sô pha nửa phút thì cảm giác khó chịu

mới biến mát.

Mở cửa, cô sửng sốt, sau đó lạnh lùng hỏi: “Bà tới đây

làm gì?”

Người đến đây không phải là Trần Mộng Dao, mà là

Trần Hàm.

Trần Hàm miễn cưỡng nở một nụ cười: “Biết con đã

chuyền ra ngoài nên mẹ đến xem.”

Ôn Ngôn xoay người trở lại sô pha ngồi xuống, Trần Hàm cũng không để ý, vào cửa thay giày: “Mẹ ly hôn

rÓI.

Ôn Ngôn chế nhạo: “Khương Quân Thành vốn là người đàn ông mà bà bỏ rơi tất cả để đi theo, tại sao lại đột ngột từ bỏ rồi? Khổ tâm kinh doanh hơn phần lớn cuộc đời, nói từ bỏ là từ bỏ, đây không phải phong cách của bà.”

Trần Hàm không giải thích nhiều, ánh mắt rơi vào trên

bụng Ôn Ngôn: “Con có thai?”

Ôn Ngôn vươn tay chặn bụng dưới: “Liên quan gì tới bà? Bà tới đây làm gì? Cứ nói thẳng đi, nếu không có gì thì mời bà rời đi, tôi rất mệt, không có thời gian tiếp

Trần Hàm hít sâu một hơi: “Mẹ xin lỗi, nói xong mẹ sẽ không quấy rày con nữa, mẹ vẫn là nhịn được mà tới tìm con. Mẹ chỉ cảm thấy… mẹ đã cho Khương gia quá nhiều, đồng thời cũng nợ con và Trí Viễn quá nhiều, con có thể cho mẹ một cơ hội bù đắp được

không? Dù… chỉ là vật chất.”

Về mặt vật chất? Ôn Ngôn nghĩ thấy buồn cười, cô không cần quan hệ gia đình nữa, cho nên muốn mua cô bằng vật chất? Để có thể yên tâm? Cô muốn xem Trần Hàm có thể đưa ra cái gì được cho cô: “Ý bà là sao? Bà muốn “giải quyết” hết tất cả những điều bà nợ tôi trong quá khứ sao? Vẫn mong đợi tôi gọi bà một

tiếng mẹ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.