Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 171: Chương 171: Đi Tìm Bà Áy




Ôn Ngôn trêu đùa nói: “Vậy cậu trực tiếp gả cho anh

ta là được rồi, có ăn thì phải trả tiền chứ.”

Trần Mộng Dao đột nhiên bật cười, tiếng cười có chút hèn hạ: “Ha ha… Dạ dày của mình bị anh ta thu mua rồi, mình cũng đã từng nghĩ qua liệu có nên biến anh ta trở thành mục tiêu trong đời, cậu nói xem bộ dạng anh ta lại đẹp trai, vóc dáng lại cao, còn có tiền, còn biết nấu cơm, đàn ông như vậy kiếm đâu ra? Mình cho cậu biết, mình thỉnh thoảng còn mơ đến anh ta… Hắc hắc… Anh ta không mặc quần áo, mình thấy anh ta bình thường mặc quần áo cũng đã có hình như vậy, không mặc quần áo sẽ càng đẹp hơn! Cũng may mình không phải đứa mê trai, nếu không… anh ta sớm bị

mình ăn sạch sẽ rồi!”

Ôn Ngôn đột nhiên cảm thấy lạnh người: “Oa… Cậu cũng thật ác liệt quá đi, mình không thèm nghe cậu

nói nữa, cậu ăn cơm ngon nhai”

Điện thoại vừa ngắt, ý cười ở khóe miệng Trần Mộng

Dao còn chưa kịp thu lại, đột nhiên cảm giác như có

người sau lưng, cô nhìn lại, Kính Thiếu Khanh đang

trợn mắt há miệng nhìn cô, dây thần kinh trong đầu cô nhất thời căng thẳng, sau đó “ting” một tiếng bị đứt,

anh đều nghe tháy hết rồi hay sao…!

“Cái kia… tôi chỉ là đùa…” Cô kinh sợ, xấu hổ hận

không thể lập tức tìm một cái lổ để chui vào.

“Ách… Tôi chỉ là tình cờ đi ngang qua, cô ăn cơm đi, tôi… về trước phòng làm việc trước.” Kính Thiếu Khanh có lẽ là đã bị phát ngôn mạnh miệng của cô hù

dọa, nói năng có chút loạn xoạn.

Trên mặt Trần Mộng Dao nóng bừng có thể sắp thành trứng gà tươi rồi, cả đời cũng chưa từng xấu hỗ như vậy bao giờ, về sau muốn cô gặp anh như thế nào đây?

Tòa nhà tập đoàn Mục thị, văn phòng làm việc của

tổng giám đốc.

Mục Đình Sâm cùng Trần Hàm ngồi đối diện nhau, cốc cà phê bốc khói ấm trên bàn trà đắt tiền, ngay cả

trong không khí dường như cũng pha lẫn hương vị cà

phê.

“Mục tổng, hôm nay tôi đến đây cũng không vì chuyện công gì, mà là muốn nói chuyện với cậu về chuyện của Ôn Ngôn.” Trần Hàm lúc nói chuyện trên mặt không có bất kỳ cảm xúc dư thừa, khiến người ta khó

nhìn thấu trong lòng bà đang suy nghĩ gì.

“Oh? Bà nói đi.” Mục Đình Sâm lạnh nhạt, bưng cốc cà phê lên khẽ nhấp một miếng, vị đắng của cà phê lan ra đầu lưỡi, khiến anh khẽ nhíu mày: “Ngải Lệ,

giúp tôi đổi ly hồng trà.”

Thái độ của anh làm cho Trần Hàm khẽ nhíu mày: “Nó mang thai, chuyện này cậu đã biết chưa? Hiện tại Ôn Ngôn đang ở một mình, tôi không yên tâm, cũng không chịu cho tôi tiếp cận con bé. Tôi có lén đưa đồ ăn cùng hoa quả cho con bé, cũng có mang cơm trưa đến công ty cho con bé, con bé cũng không ném đi cũng cứ như vậy nhận lấy, cũng không phải hồi lại. Phụ nữ mang thai sao có thể không có người bên

cạnh được chứ?”

Hai tay Mục Đình Sâm đặt ở trước người, dựa lưng

vào ghế sa lon, lười biếng nhắm mắt nói: “Là chính cô

ấy muốn dọn ra khỏi Mục trạch, không có ai buộc cô

ấy cả.”



Nói đến điểm này, thân là mẹ, trong lòng Trần Hàm cảm thấy khó chịu: “Tốt xấu gì con bé cũng là do cậu nuôi dưỡng, lẽ nào giữa hai người ngay cả một chút xíu cảm tình cũng không có sao? Trong bụng của con

bé, chính là con cháu Mục gia.”

Mục Đình Sâm nhếch miệng lên cười nhạt: “Đúng vậy, cô ấy là do tôi nuôi lớn, bà làm của mẹ đẻ, nói những lời này không cảm thấy chột dạ sao? So với bà, công lao của tôi còn lớn gấp nhiều lần, bà thực sự không có

tư cách tới tìm tôi.”

Trần Hàm nhát thời không thể nóng giận: “Đúng… sự thực như vậy, tôi cũng không có gì có thể nói. Coi như tôi cầu xin cậu… Xem như hai người ở chung với nhau nhiều năm như vậy không nên vứt bỏ con bé một mình, con bé ngay từ nhỏ đã không có mẹ bên cạnh. Đối với Ôn Ngôn cậu vừa là chồng cũng là người

thân, đừng ném nó lại một mình…”

Lúc này, Ngải Lệ đem ngâm lý hồng trà bưng tới: “Mục

tổng, hồng trà của anh đây.”

Lúc này Mục Đình Sâm mới mở mắt ra, đáy mắt hoàn toàn tĩnh mịch: “Không phải tôi bỏ lại cô ấy, là cô ấy vì một người đàn ông mà bỏ lại tất cả, vong ân bội nghĩa rời khỏi Mục trạch. Bà muốn tôi làm như thế nào? Vẫy đuôi như chó mời cô ấy về sao? Ha ha… Nực cười. Cô ấy muốn trở về tôi cũng không cự tuyệt, cô ấy muốn đi, tôi cũng không giữ lại, nhưng có một điều có

thể khẳng định, tôi sẽ không ly hôn cô ấy.”

Trần Hàm cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên cảm thấy chính mình có chút đường đột: “Xem ra là tôi đã nhìn phiến diện, thật ngại quá, thế nhưng… dù vậy, tôi cũng tìm không được người khác có thể giúp con bé, dù sao cậu mới là người thân cận nhất của con bé, cậu tự sắp xếp, tôi cũng không quấy rầy

nữa!”

Trần Hàm đi rồi, Mục Đình Sâm phiền não châm điều

thuốc lá.

“Dù sao cậu cũng mới là người thân thiết nhất của cô

ấy” những lời nói này cứ quanh quản quanh đầu anh. Anh là người thân cận nhất của cô sao? Điều ấy anh thực sự không dám thừa nhận, chỉ có chính cô mới

biết được đáp án.

Ban đêm ở Đề Đô, vẫn phồn hoa như vậy, đường phố thênh thang, nhưng ở những nơi ồn ào náo động lại

cảm thấy thật cô độc.

Những ánh đèn chiếu sáng ở tập đoàn Mục thị dần tắt dần, chỉ ngọn đèn ở văn phòng tổng giám đốc vẫn

sáng.

Ngoài cửa, Ngải Lệ liếc nhìn thời gian, nhịn không được gõ cửa nói: “Mục tổng, thời gian không còn sớm,

anh nên về nghỉ ngơi sớm. ”

Bên trong phòng làm việc, Mục Đình Sâm một thân một mình uống say mèm: “Cô đi trước đi, tôi không về.” Đúng vậy, không cần thiết trở về, ánh đèn Mục trạch dù sáng như thế nào cũng không có chút ấm áp,

tòa nhà lớn như vậy nhưng vài năm nay thật lạnh lẽo.

Ngải Lệ thở dài, vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng

vẫn không nói gì, tan làm ra về trước.

12 giờ đêm, Mục Đình Sâm mới loạng choạng từ cao ốc đi ra. Trần Nặc chờ mấy tiếng dưới tòa nhà, thấy anh say thành như vậy, vội vàng xuống xe tiến lên đỡ: “Thiếu gia? Cậu làm sao uống nhiều như vậy? Trở về

Mục trạch sao? ”

Mục Đình Sâm lắc đầu: “Không, đi tìm cô ấy, cô ấy cũng chưa ở một mình bao giờ… Đài khí tượng nói

đêm nay sẽ mưa to, cô ấy sẽ sợ…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.