Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 417: Chương 417: Đồ Ngủ




Trần Mộng Dao giận dữ trợn mắt nhìn Mục Đình Sâm, cảm thấy kỳ quái, Mục Đình Sâm ngẩng đầu nhìn, Ôn Ngôn vội vàng đẩy Trần Mộng Dao vào phòng bếp: “Cậu đi phụ trước di!”

Đột nhiên, điện thoại di động của Kính Thiếu Khanh trên bàn trà trong phòng khách kêu lên, Mục Đình Sâm rất tự nhiên nghe điện thoại giúp anh. Giọng nói của Hạ Lam truyền đến với âm lượng không nhỏ: “Tiểu tử con, sao lại tiêu một trăm vạn? Mẹ không nghe nói công ty gần đây cần tiền, tiêu đầu rồi? Đừng nói là lại làm chuyện không đúng đắn rồi chứ?”

Mục Đình Sâm di chuyển điện thoại một chút, cảm thấy màng nhĩ không thoải mái: “Di, là cháu, Mục Đình Sâm. Thiếu Khanh đang bận. Chuyện này cháu có biết. Không phải tiêu xài hoang phí đâu ạ, dì yên tâm. Cậu ấy cũng không phải một đứa trẻ nữa, một trăm vạn cũng không nhiều.”

Hạ Lam nghe thấy giọng của Mục Đình Sâm, giọng điệu của bà trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Đình Sâm à... Được rồi, có cháu canh chừng dị yên tâm rồi. Bây giờ không phải nó với Trần Mộng Dao vẫn tốt đó sao? Di chỉ sợ nó lại ở ngoài tìm mấy đứa con gái không ra thể thống gì, di bình thường không coi được nó. Cháu với nó quan hệ tốt, giúp di để ý nó một chút. Cháu lập gia đình rồi, nó vẫn chưa nghiêm chỉnh gì cả. Là di cho nó, chứ bình thường cũng không quan tâm nó tiêu tiền.”

Thương lượng xong Hạ Lam vui vẻ cúp điện thoại, Mục Đình Sâm đặt điện thoại xuống, bắt gặp ánh mắt ôn nhu của Ôn Ngôn, anh có chút kinh ngạc: “Nhìn anh làm gì vậy? Trên mặt anh có cái gì sao?”

Ôn Ngôn có chút không tự nhiên, nhìn đi chỗ khác: “Không phải, tôi chỉ nghĩ anh nói dối trưởng bối mà có thể không đỏ mặt không thở gấp, đến mắt cũng không chớp một cái...”

Nói đến trưởng bối, Mục Đình Sâm thuận miệng hỏi: “Gần đây mẹ em tìm em sao?”

Sắc mặt Ôn Ngôn vô thức trở nên lạnh lùng: “Không có.”

Nói xong cô quay người đi vào bếp.

Một lúc sau, CÔ bị Trần Mộng Dao và Kính Thiếu Khanh đẩy trở lại phòng khách: “Cậu nghỉ ngơi đi, tụi mình nấu cơm được rồi.”

Ôn Ngôn không hiểu ý của hai người này, Trần Mộng Dao là muốn cô và Mục Đình Sâm giải quyết chuyện “đứa bé“. Tại sao Kính Thiếu Khanh lại nhúng tay vào? Cô không muốn ngồi với Mục Đình Sâm nói những chuyện không đầu vào đầu. Nghĩ đi nghĩ lại, cô dọn dẹp vệ sinh trong nhà một lượt. Khi lau đến gần Mục Đình Sâm, anh rất tự nhiên nhấc chân lên: “Em không thể nghỉ một lát sao?”

Cô liếc anh một cái: “Tôi không rảnh được. Quần áo trong máy giặt cũng giặt sắp xong rồi. Tôi đi phơi. Anh giúp tôi giặt giẻ lau rồi cất đi.”

Vẻ mặt Mục Đình Sâm có chút kỳ quái, anh chưa từng làm qua chuyện này, Ôn Ngôn lại dám sai anh! Nhưng cơ thể anh lại rất thành thật, đến từ chối còn chưa nói ra đã cầm lấy câu lau nhà đi vào nhà tắm, lập tức hoàn thành nhiệm vụ cô giao. Anh còn chưa hiểu được bản thân rốt cuộc bị trúng cải gì nữa...

“Chuyện lạ vui vẻ hòa thuận” cứ như thế cho tới khi bữa ăn được dọn ra, Kính Thiếu Khanh cầm đũa lên việc đầu tiên là gắp thức ăn vào trong bát Trần Mộng Dao: “Đây, món em thích ăn, thử xem.”

Trần Mộng Dao ngọt ngào nếm thử mùi vị của các món: “Không tệ, tài nấu nướng của anh vẫn giỏi như vậy, em thật sự lo lắng sau này anh sẽ nuôi em mập, rồi lại chán ghét em.”

Kinh Thiếu Khanh không chút ngại ngùng nói những lời buồn nôn: “Không đâu, anh chỉ muốn nuôi em mập lên, mập đến mức người khác không thèm, như vậy mới không có ai tranh giành với anh. Anh không bao giờ chê em mập, tự tay nuôi em mập anh mới mãn nguyện.”

Ôn Ngôn và Mục Đình Sâm đồng thời rùng mình, toàn thân nổi da gà, vẫn chưa đụng đũa đã ăn no cấu lương.

Nhìn thấy sự “chán ghét” trong ánh mắt của hai người, Kính Thiếu Khanh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép đá Mục Đình Sâm một cái dưới gầm bàn. Mục Đình Sâm ngộ ý, học theo bộ dạng của Kính Thiếu Khanh gắp thức ăn cho Ôn Ngôn, nhưng những lời sến sẩm kia thì thốt không nên lời. Thân thể Ôn Ngôn cứng đờ, cứng nhắc lùa cơm trong chén, nhưng không đụng đến thức ăn Mục Đình Sâm gắp cho. Anh cau mày: “Anh đầu có hạ độc em...”

Kinh Thiếu Khanh thầm nói trong lòng tên này hết thuốc chữa rồi, đã nói mưa dầm thấm đất, anh biểu hiện tốt như vậy, tại sao Mục Đình Sâm lại không học được?

Sau khi Trần Mộng Dao ăn no, đặt đũa xuống, Kính Thiếu Khanh thừa dịp hành động, kéo cô đi: “Không còn sớm nữa, chúng ta về khách sạn trước đi. Đình Sâm, cậu giúp chị dâu dọn dẹp bát đĩa nhé. Chuyện nhỏ này khẳng định không làm khó được cậu rồi!”

Trần Mộng Dao não vẫn chưa phản ứng kịp: “Anh làm sao vậy? Chưa tới tám giờ đã muốn về. Cho em nói chuyện với Tiểu Ngôn nữa chứ...”

Giọng nói của cô nhanh chóng bị cắt đứt, Kính Thiếu Khanh thấp giọng nói: “Em ngốc hả? Để hai người đóng cửa nói chuyện với nhau. Chúng ta đừng làm bóng đèn nữa, mau đi thôi.”

Trần Mộng Dao hiểu ra: “À à à.. Em biết rồi, anh nói sớm đi, không nhắc em trước, làm sao em biết anh đang nghĩ gì?”

Kinh Thiếu Khanh muốn nói là anh điên cuồng nháy mắt cô cũng không hiểu, chỉ số IQ của cô chỉ có thể nói rõ ràng, không thể ngầm lĩnh ngộ, nhưng lại không dám nói ra, nếu nói ra rồi không tránh được một trận đòn.

Trên đường trở về khách sạn, anh gửi một tin nhắn cho Mục Đình Sâm: “Đình Sâm, tôi đã tạo cơ hội cho cậu rồi. Cậu phải nắm chặt lấy nó đó. Phụ nữ mà, muốn nắm được trái tim, trước tiên phải có được thể xác của họ, cậu hiểu không? Tôi tin cậu có thể!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.