Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 135: Chương 135: Kính Thiếu Khanh thoái hôn




Ôn Ngôn và Lâm Táp đưa mắt nhìn nhau, Trần Mộng Dao cáu kỉnh vò đầu bút tai nói: “Nhẫn nhịn? Làm sao nhẫn nhịn được đây? Chết đói ở nhà hay sao? Hay là mẹ không sợ nửa đêm có người đến cạy cửa? Con không quan tâm, chúng con tự biết

bàn bạc giải quyết với nhau.”

Để giảm bớt sự ngượng ngùng, Lâm Táp ho khan: “Cái đó… Trần Mộng Dao, Thiếu Khanh đã liên lạc với cô chưa?”

Trần Mộng Dao gật đầu: “Nửa đêm qua anh ta có đến tìm tôi nói bài báo do người phụ nữ đăng trên mạng đã bị xóa rồi, anh ta cũng đã tìm một người làm quan hệ công chúng, nhưng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Hôm nay mọi việc trở nên tồi tệ hơn, hơn nữa biện pháp của anh ta cũng không

có tác dụng nữa.”

Hai mắt Giang Linh sáng lên: “Dao Dao, ý của con là người trên báo cùng con là Kính Thiếu Khanh

hay sao?”

Trần Mộng Dao cứng đầu nói: “Mẹ muốn làm gì?”

Vẻ mặt Giang Linh toát lên sự tỉnh lanh nói: “Nhà họ Kính giàu có như vậy, đã hủy hoại thanh danh của con gái mẹ không phải cũng nên bồi thường tinh thần sao? Đương nhiên, dù sao con cùng cậu ấy… việc đó, tốt nhất nên gả cho cậu ấy. Không phải mẹ muốn cái gì đâu, mẹ đều là vì muốn giảm thiệt hại thấp nhát cho con mà thôi. Nếu sự việc cũng đã không thể thay đổi được gì, vậy thì chúng ta cũng nên cố gắng kiếm chút lợi lộc, tuyệt đối

không thể qua qua dễ dàng như vậy được. ”

Trần Mộng Dao chế nhạo nói: “Mẹ còn nói con với anh ta không có chuyện gì sao, con nói cho mẹ biết! Nếu trước đây mẹ sớm có đầu óc kinh doanh như vậy thì đã có thể giúp bố công việc trong nhà máy, động não kiếm tiền rồi! Con nói mẹ biết, tiền phẫu thuật của bố đều là do Kính Thiếu Khanh quyên góp, còn có lần trước mẹ giới thiệu cho con buổi hẹn hò mù quáng, tiêu tốn mất của con bốn

vạn sáu tệ, nó cũng là vay của Kính Thiếu Khanh.

Cho nên mẹ im cho con, không cần mẹ giúp đỡ,

kiếm thêm rắc rối nữa đâu.”

Giang Linh ngậm miệng lại, vẻ mặt bà ủ rũ, xung quanh còn có những người khác cho nên cảm

thấy vô cùng xấu hồ.

Bàn bạc hồi lâu vẫn không có kết quả, Ôn Ngôn nghĩ đến Mục Đình Sâm cả đêm vẫn chưa trở về, nhịn không được hỏi: “Lâm Táp, anh có biết Mục Đình Sâm đang làm gì không? Từ hôm qua khi anh ta ra ngoài tôi đã không liên lạc được rồi. Theo lý mà nói chuyện xảy ra giữa Kính Thiếu Khanh và Dao Dao cũng sẽ không ảnh hưởng đến anh và Mục Đình Sâm, vậy anh ta đang làm gì vậy chứ?”

Lâm Táp có chút khó hiểu: “Anh ấy tối hôm qua vẫn luôn ở công ty, cô không biết sao? Công ty anh ấy đã xảy ra chuyện có lẽ không kịp nói cho cô biết, có thể máy ngày nay sẽ không về nhà, sau khi cô tan làm có thể đến tìm xem bên anh ấy có chuyện gì để yên tâm ít nhiều, chuyện của Thiếu

Khanh đừng nói cho anh ấy phiền não nữa.”

Mọi chuyện đều ập đến cùng lúc khiến mọi người

đau đầu. Nửa giờ sau, Kính Thiếu Khanh gọi điện lại, Lâm Táp bước sang một bên trả lời: “Alo? Anh đang làm loạn à? Bây giờ Trần Mộng Dao không

dám ra khỏi cửa đó.”

Trong điện thoại, giọng nói của Kính Thiếu Khanh có chút trầm mặc: “Có chuyện gì vậy? Tối hôm qua tôi đã thảo luận với Annie, bài báo đã bị thu hồi, tin tức cũng giảm độ hot rồi, làm sao cô ấy lại

không dám ra ngoài vậy?”

Lâm Táp cũng có chút bối rồi: “Anh hỏi em thì em biết hỏi ai2 Trên cửa nhà bị tạt sơn đỏ, trên đó còn viết những lời nguyền rủa, dưới tầng thì có người lạ ở, căn bản biện pháp quan hệ công chúng của

anh không có tác dụng.”

Kính Thiếu Khanh im lặng một lúc rồi nói: “Tôi vừa mới cãi vã với mẹ vì không kết hôn với Annie theo sắp xếp của bà. Mẹ tôi tôn trọng sự lựa chọn của

tôi. Lúc trước tôi đã bị sắp đặt quá nhiều rồi.

Không sao đâu, tôi sẽ xử lý, hôm nay hãy bảo Trần

Mộng Dao đừng ra ngoài nữa. Cậu bên đó lo giúp

tôi, trước mắt cứ như vậy đã.”

Lâm Táp sững sờ nhìn vào chiếc điện thoại, anh có linh cảm… gần đây có quá nhiều chuyện xảy

ra…

Trong biệt thự Kính gia, Kính Thiếu Khanh và mẹ anh bà Hạ Lam cùng người nhà họ An ngồi đối mặt với nhau, sắc mặt Annie và bố mẹ cô ta không

được tốt lắm.

Kính Thiếu Khanh cũng không nói trước, là Hạ Lam lên tiếng: “Anh An, chị An, trước đây trước đây hai người cũng có ý muốn Thiếu Khanh và Amni kết đôi, tôi cũng đồng ý mà không hỏi đứa nhỏ trước, chính là lỗi của tôi. Bây giờ tôi đã hỏi ý kiến bọn trẻ, Thiếu Khanh thích tự do tôi cũng không giỏi can thiệp. Là tôi không đúng, dự án hợp tác hai nhà lần trước tôi sẽ để An gia lãi hơn chút,

coi như bồi thường tổn thát.”

Annie nghe đền đây liền bật khóc: “Con không

muốn! Đây không phải là bắt nạt người hay sao? Con vô cùng yêu anh Thiếu Khanh, tiền bạc có đo đếm được không? Nếu anh ấy không thích sao không nói sớm? Mãi đến khi làm ra chuyện như vậy mới nói ra, các người ăn hiếp người rồi! Sau hơn hai năm, các người coi nhà chúng tôi là kẻ

ngốc hay sao?”

Hạ Lam vẫn duy trì sự điềm tĩnh và duyên dáng của một phu nhân giàu có: “Annie, mặc dù đã hai năm rồi, không phải cháu cũng vừa đi du học về được nửa năm sao? Thiếu Khanh không thích cháu cũng là do cháu không có diễm phúc mà thôi.”

Bồ Annie nghiêm mặt nói: “Được rồi, khóc lóc cái gì chứ? Bà Kính, thoái hôn chính là sự lựa chọn tốt nhất. Người khác thì không biết, nhưng tôi đã nghe một số tin đồn, cuộc sống riêng tư của Thiếu Khanh khá phức tạp, chỉ là lúc trước không biết điều này. Lần này coi như con gái chúng tôi may mắn quay đầu, nếu sau khi kết hôn mới phát hiện ra thì coi như con bé hỏng cả đời rồi.”

Thân thể đang thả lỏng của Kính Thiếu Khanh

cứng đờ, vẻ mặt lạnh lùng hơn: “Chuyện đời tư của tôi từ khi đến lượt người khác phán xét chứ, con gái chú cũng không phải ngoan ngoãn gì. Nếu những thứ đó trên mạng không biến mất trước ngày mai, thì việc này cũng cần bàn bạc lại… Hình như hợp đồng hôn nhân giữa tôi và Annie chỉ là lời nói, không có thực chất gì cả, tại sao lại đổ hết cho chúng tôi rồi. Đến chân tay còn chưa động đến thì

Sợ gì mắt mặt cơ chứ.”

Amnie run lên vì tức giận: “Bây giờ anh vẫn còn bênh người phụ nữ đó sao! Tối qua không phải em đã đáp ứng anh rồi sao? Em đã bảo người gỡ những bài đăng đó rồi. Anh không có tìm người

bên quan hệ công chúng sao?”

Kính Thiếu Khanh cau mày nhìn vẻ mặt của Annie, cô ta có vẻ không phải đang nói dối, nhưng tại sao những thứ trên mạng đó vẫn tràn ngập vậy chứ? Anh đã chỉ rất nhiều tiền cho quan hệ công chúng, theo lý thì phải có hiệu quả chứ, làm sao vẫn phát triển đến mức Trần Mộng Dao bị đe dọa.

Sau khi An gia rời đi, Kính Thiếu Khanh có chút

bất mãn: “Mẹ, mẹ thật sự đồng ý nhường hai điểm

có lợi cho họ sao? Như thế quá nhiều rồi?”

Hạ Lam thở dài: “Chúng ta cứ bồi thường trước, hai điểm thì hai điểm đi. Thật ra, lúc đầu mẹ đã đưa ra một điểm để cho họ mặc cả. Thiếu Khanh, nếu con thực sự thích cô gái tên Trần Mộng Dao, mẹ cũng không phản đối, hãy làm mọi việc tốt hơn

trong tương lai, đừng để mình nuồi tiếc.” Kính Thiếu Khanh lười giải thích, đứng dậy rời đi.

Bề ngoài anh có quan hệ rất hòa thuận Hạ Lam nhưng thực chất lại rất chán nản và xa cách. Đối với anh, Hạ Lam là người lớn duy nhất trong nhà, trong đó có chút tình mẫu tử, nhưng cũng là người

xa lạ quen thuộc nhất.

Sau khi Trần Mộng Dao phải ở nhà ba ngày, Kính Thiếu Khanh cuối cùng cũng không nhịn được đánh đám người đó một trận. Lần này hot search

chính là anh, tin tức thiếu gia nhà họ Kính tắn công người trên đường phố cũng đủ gây sóng gió trên mạng. Cũng nhờ vậy khiến Trần Mộng Dao thoát

khỏi sự săn đuổi của báo chí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.