Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 140: Chương 140: Quyền Rũ Người Đàn Ông Của Cậu, Có Quản Không?




Ôn Ngôn nhìn thoáng qua hoa quả và máy thứ đồ tâm bồ trên tủ đầu giường trong phòng, chúng rất giống với những thứ mà Triển Trì xách theo ngày hôm qua, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, những thứ này viện điều dưỡng bên cạnh bán rất nhiều, chỉ cần mua ở gần đó, dường như không có gì khác biệt, cô không tin vào lý do thoái thác của Dư Vinh Sinh lắm: “Chú Dư, hôm qua lúc chúng cháu đến chú không có nói như vậy, chú có nỗi niềm

khó nói ra sao?”

Dư Vinh Sinh nhắm nghiền đôi mắt đục ngầu, hơi thở có chút không ổn định: “Không có nỗi niềm gì khó nói cả, chỉ là tôi không muốn tự mình chuốc lấy phiền phức, các người đừng đến tìm tôi nữa, chuyện của lão Từ, không liên quan gì đến tôi, tôi

chỉ muốn yên ổn đợi ngày chết.”

Trần Mộng Dao nhớ đến chuyến đi gian nan đến địa chỉ gửi thư ngày hôm qua liền không can tâm,

nhưng lý do thoái thác của Dư Vinh Sinh đã chặn

đầu câu chuyện của cô lại, Dư Vinh Sinh trực tiếp

thừa nhận quen biết lão Từ, vậy liền loại trừ khả năng ông là lão Từ, hơn nữa trực tiếp nói rằng lão Từ đã chết rồi, đây chẳng khác nào chặn đường

rút lui của Ôn Ngôn.

Qua cú sốc lần trước, lần này Ôn Ngôn mạnh mẽ hơn rất nhiều, không hề suy sụp nữa: “Cũng muộn rồi, chú Dư nghỉ ngơi sớm đi, hôm khác bọn cháu

sẽ quay lại.”

Dư Vinh Sinh khit mũi, đứng dậy đi đến giường

nằm xuống không nói một lời nào nữa.

Ôn Ngôn kéo Trần Mộng Dao rời đi, đợi ra khỏi phòng mới nói: “Đợi phía thám tử điều tra được cái gì rồi hãy nói, cứ như thế này không chỉ quấy rầy đến Dư Vinh Sinh, còn không gặt hái được cái gì. Nếu thám tử điều tra ra Dư Vinh Sinh chính là Dư Vinh Sinh, không phải là do đổi họ thay tên, vậy sau này chúng ta bỏ ra chút thời gian gặp Dư Vinh Sinh, nói về quá khứ trước đây của lão Từ là được rồi, chỉ có thể như vậy, cố hết sức đi tìm bằng

chứng và chân tướng, đã qua nhiều năm như vậy rồi, không có khả năng một lần nhìn thấy ánh mặt

trời sao?”

Trần Mộng Dao an tâm hơn một chút: “Mình còn sợ cậu phải chịu một cú sốc nữa, cậu không sao là mình yên tâm rồi, mình phải về trước đây, cậu

cũng sớm về nghỉ ngơi đi.”

Trở về Mục trạch, Ôn Ngôn nghĩ tới một loại khả năng, lão Từ quen biết bố cô, hơn nữa biết nội tình bên trong, vậy hỏi người Mục gia có thể sẽ hỏi ra được chút gì đó hay không? Nếu lão Từ cái người này từng xuất hiện ở Mục gia, vậy hỏi má Lưu và

chú Lâm là hợp lí nhát.

Nghĩ đến đây, cô mang tâm thái thử một lần gọi má Lưu sang một bên: “Má Lưu, má còn nhớ trước đây có một người họ Từ quen biết bố con

không? Đại khái là một người đàn ông.”

Má Lưu cần thận nhớ lại: Chuyện cũng nhiều năm như vậy rồi, má không nhớ rõ lắm, con đợi má nhớ lại đã… Lúc đó tính cách của bố con khá tốt, lão

gia và phu nhân đều đối xử rất tốt với ông ấy, về

điểm này chắc con cũng đã rõ, bố con quen biết

rất nhiều người, nhưng người họ Từ đã tiếp xúc qua ở trong phạm vi Mục gia… Trí nhớ của má

không tốt cho lắm, má đi hỏi lão Lâm giúp con.”

Ôn Ngôn vội vàng nói: “Má Lưu, chuyện này phải giữ bí mật, đừng để Mục Đình Sâm biết con đang hỏi điều này, má hiểu chưa?”

Má Lưu không hỏi tại sao lại phải giữ bí mật, trực tiếp gật đầu rồi đi tìm Lâm quản gia. Không qua bao lâu bà liền quay lại: “Ngôn Ngôn à, hỏi được rồi, trước đây lái xe của lão gia họ Từ, lúc xảy ra chuyện, lái xe không có ở trên máy bay, sau khi xảy ra chuyện tính khí thiếu gia nóng nảy, rất nhiều thuộc hạ Mục gia bị đuồi đi, trước đây tên lái xe này là người lái xe riêng của lão gia, thiếu gia thấy ông ta chắc chắn cảm thấy khó chịu, liền đuổi ông ta đi.”

Trong lòng Ôn Ngôn nỗi lên một gợn sóng: “Tên lái

xe đó họ Từ, tên là gì vậy?” Má Lưu suy tư một lát rồi nói: “Từ Vinh Sinh.” Ôn Ngôn đột nhiên ngây người lại: “Từ Vinh Sinh?

Má chắc chắn chứ?” Từ Vinh Sinh, Dư Vinh Sinh,

làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?

Má Lưu vỗ đùi: “Má đã nhớ ra người này là ai rồi, chắc chắn không thể nhớ nhằm tên, mặc dù đã qua mười mấy năm, má cũng không đến nỗi cái gì cũng không nhớ nổi, chính là Từ Vinh Sinh, trông hơi xấu xí, nhưng cũng coi là người thật thà, làm việc siêng năng chăm chỉ, cũng không nói nhiều lời. Kể ra mạng ông ta cũng lớn, lúc đó vốn dĩ là lên máy bay cùng nhau, trước khi lên máy bay nói là viêm dạ dày, tiêu chảy cả buổi sáng, lão gia liền

cho ông ta nghỉ phép.”

Để xác nhận thêm, Ôn Ngôn đã hỏi thám tử riêng về tư liệu lúc Dư Vinh Sinh vào viện điều dưỡng, đồng thời lây ảnh chụp 3×4 của ông ta cho má Lưu xem. Lúc cô đưa bức ảnh cho má Lưu, má Lưu híp mất nhìn một hồi lâu: “So với trước đây già hơn nhiều quá, nhìn ngũ quan, chính là Từ Vinh

Sinh, chỉ là đột nhiên già quá làm má thiếu chút

nữa không nhận ra.”

Ôn Ngôn kích động đến mức tay đều phát run: “Má

Lưu má nhìn kĩ lại xem, xem có đúng không?”

Má Lưu cũng sợ bản thân nhìn nhầm nên đưa bức ảnh đưa cho Lâm quản gia xem, Lâm quản gia nhớ rất rõ những người ra vào Mục trạch trong những năm qua, nhìn thoáng qua liền có thể nhận

ra: “Chính là lão Từ lái xe cho lão gia năm đó.”

Nhận được đáp án thuyết phục này, Ôn Ngôn mới yên tâm hơn một chút, mặc dù thám tử tư vẫn chưa điều tra ra Dư Vinh Sinh đã từng đổi tên họ hay không, nhưng bây giờ điều này không còn quan trọng nữa, Dư Sinh Vinh lừa cô! Nếu đã là lái xe trước đây của Mục gia, vậy biết được nội tình bên trong cũng không có gì kì lạ, hơn nữa qua miêu tả của má Lưu, lúc đó trước khi lên máy bay lái xe Từ Vinh Sinh “lâm trận bỏ chạy”, điểm này rất đáng hoài nghi, lẽ nào ông ta sớm biết máy bay

Sẽ xảy ra sự cô sao?

truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Cô muốn đến viện điều dưỡng tìm Dư Vinh Sinh

hỏi cho rõ ràng, nhưng thời gian cũng không còn

sớm nữa, dù sao thì sức khỏe của đối phương cũng không được tốt cho lắm, cô chỉ có thể đợi đến ngày mai mới đi. Còn có một điểm đáng ngờ, đó chính là bây giờ Dư Vinh Sinh đang ở trong viện điều dưỡng cao cấp, người xuất thân là lái xe, sao có thể có điều kiện ở trong viện điều dưỡng cao cấp được? Hoặc là con cái có khả năng tài chính, dù sao trong phòng bệnh có đồ tâm bổ và

hoa quả, vừa nhìn là biết có người biều rồi.

Để xác nhận thêm, cô tìm Lâm quản gia hỏi cho ra nhẽ, nhưng Lâm quản gia rất chắc chắn nói với cô: “Từ Vinh Sinh năm đó lúc rời khỏi Mục gia vẫn chưa lập gia đình, dù cho là sau khi rời khỏi lầy vợ, vậy con của ông ta nhất định tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn đang đi học, không thể gánh vác được viện phí ở

viện điều dưỡng cao cấp.”

Trong lòng mang theo tâm sự, cả đêm Ôn Ngôn ngủ không được, trong đầu tất cả đều là tai nạn máy bay năm đó, những thứ mà cô đã từng phải

gánh vác, dường như làm cô hít thở không thông.

Đang trăn trở âu lo, điện thoại đột nhiên nhận

được một đoạn tin nhắn, cô mở ra xem, là Trần Mộng Dao gửi, nội dung là một bức ảnh chụp màn hình điện thoại, rõ ràng là bài đăng của Khương Nghiên Nghiên đăng trên mạng xã hội, là bức ảnh chụp chung với Mục Đình Sâm, bối cảnh là trong một nhà hàng sang trọng, cơ thể hai người dựa vào rất gần nhau, mặc dù nét mặt Mục Đình Sâm có chút hờ hững, nhưng Khương Nghiên Nghiên cười rất vui, hơn nữa dòng trạng thái còn có một câu: Quả nhiên, ở cạnh người mình thích tâm

trạng sẽ rất tốt.

Cô nhìn vào bức ảnh, không phải Mục Đình Sâm đi công tác sao? Sao lại ở chung một chỗ với Khương Nghiên Nghiên? Cho nên chỉ là ngoài mặt anh đồng ý không liên lạc với Khương Nghiên Nghiên, nhưng sau lưng lại vương vấn không dứt

được?

Thấy cô hồi lâu sau vẫn không trả lời, Trần Mộng Dao trực tiếp gọi điện thoại qua: “Cậu nhìn thấy

chưa Tiểu Ngôn? Thật quá đáng, còn công khai ân ái. Mình đang lướt điện thoại, đột nhiên thấy cái

này, bởi vì nội dung có Mục Đình Sâm, lửa nóng trong người mình tăng cao, lập tức gửi cho cậu, cậu xem Khương Nghiên Nghiên con tiểu tiện nhân đó, cười gì mà tươi như vậy, mình thấy mà buồn nôn! Cô ta là em gái cùng mẹ khác bố của cậu, quyến rũ người đàn ông của cậu, cậu có

quản không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.